[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 71: Tình huống ngoài ý muốn (1)
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 71: Tình huống ngoài ý muốn (1)
Từ sau khi vào trang viên Douglas, ngồi xuống, Anna vừa hưng phấn, vừa thấp thỏm, vừa ngạc nhiên, lại…
Hai tay ôm ly nước, Anna nhìn người bên trái ── Tezuka Kunimitsu, lại nhìn người ở giữa ── Fuji Shusuke, nhìn tiếp người bên phải ── cha của Soran, cuối cùng ngồi nhích lại gần người bên cạnh cô.
“Anna, đừng căng thẳng, cứ coi như đây là nhà mình.” Ngồi bên cạnh Anna, Fujika trấn an, sau đó cầm lấy hộp bánh trên bàn, “Nếm thử một miếng bánh kem xoài đi, Baby thích ăn cái này nhất đó.”
“Cảm ơn, cảm ơn cô.” E dè cầm lấy một miếng, Anna miễn cưỡng giữ vẻ tươi cười.
Tháo đồ hóa trang xong, Soran trở về kích động nói: “Anna, tớ dẫn cậu đi xem nhà kính trồng hoa. Tuần trước mới xây dựng thêm, cậu nhất định sẽ thích.”
“Itsuki, cứ nghỉ ngơi đi đã, anh nghĩ Anna sẽ không lo lắng đâu.” Tezuka mở miệng, nhàn nhạt liếc mắt về phía Anna.
Mặt Anna lập tức đỏ lên: “Không, tôi không lo lắng.” Trời ạ, thật sự là Tezuka Kunimitsu, cô sắp ngất xỉu mất. Thế nhưng, vì sao anh ấy lại là chồng của Soran? Không phải Soran đã kết hôn với anh Fuji Shusuke sao? Sau khi biết được tin tức như bom nổ này ở trên xe, cô vẫn rơi vào trạng thái đoản mạch, đến giờ chưa thể khôi phục. A… Nếu như Echizen Ryoma cũng ở đây thì cô quá hạnh phúc rồi, hai ngôi sao tennis cùng ở đây, không biết sẽ ma sát ra hoa lửa thế nào nhỉ.
“Vậy đợi ăn cơm xong rồi đi.” Soran rất vui vẻ, không nhìn ánh mắt của hai người nào đó, đi tới bên người Anna ngồi xuống, “Anna, mẹ tớ làm bánh kem xoài thế nào?”
Anna lập tức cắn một miếng bánh kem xoài mà cô vẫn chưa ăn tí gì, liên tục gật đầu: “Ưm ưm( ăn ngon ).”
“Ha ha, Anna, ăn từ từ thôi.” Soran cười ra tiếng, vội vã rót thêm trà cho Anna, “Anna, cậu chính là người bạn đầu tiên đến nhà tớ làm khách đó, hôm nay tớ rất vui.” Mặt hai anh giai nào đó đen luôn, Soran sơ ý chỉ lo chăm sóc Anna, không thấy được.
“Hả?” Anna không tin, sao Soran có thể thiếu bạn được.
“Anna, trước đây sức khỏe Baby không tốt, thế nên không có bạn bè gì. Hôm nay nó có thể mang bạn về chơi, cô rất vui.” Fujika vui mừng nói, đồng thời lại cảm thấy buồn cười vì sự ghen tuông của Tezuka và Fuji, càng cảm thấy bất đắc dĩ trước sự cảnh giác của chồng mình.
“Thật sao?” Cuối cùng cũng nuốt được miếng bánh kem xoài trong miệng, mặt Anna càng đỏ hơn, cảm thấy đặc biệt vinh hạnh, đường nhìn lại chuyển từ người Tezuka đến mặt Soran.
“Baby, nhị ca đã trở về đây ~.” Đột nhiên một bó hoa hồng thật to xuất hiện ở cửa phòng khách, sau đó thấy Hall khoa trương đi tới trước mặt Soran, cúi đầu hôn một cái.
Bánh trong tay Anna thiếu chút nữa rơi xuống mặt đất.
“Anh.” Vội vã thối lui, Soran xấu hổ cực kỳ.
“Hall, mang hoa vào phòng ngủ của Baby.” Đi theo phía sau, Anthony trầm giọng nói, sau đó đi tới trước mặt Soran, cũng hôn một cái, môi chạm môi.
Soran không cần nhìn cũng biết Anna đang có vẻ mặt gì. “Anh…”
Hôn xong, Anthony nhìn sang Anna đang ngồi đó, bình tĩnh nói: “Hoan nghênh cô đến trang viên Douglas làm khách. Nhưng mà, chuyện lần trước cô nợ em trai tôi một lời xin lỗi.”
Anna cho rằng Anthony sẽ mỉa mai cô một trận, sau khi anh nói xong, tuy rằng cô cảm thấy cực kì xấu hổ nhưng khẩn trương trong lòng lại đột nhiên biến mất hơn nửa.
“Anh.” Soran nhắc nhở, sau đó nói, “Anna, đó là chuyện trước đây, bây giờ chúng ta là bạn bè.”
“Không, Soran.” Anna đứng lên, trịnh trọng nói, “Xin lỗi, tớ không nên nói với cậu như vậy.”
Soran cười rộ lên: “Không sao đâu.”
“Ông chủ, bà chủ, cậu chủ, cơm tối đã sẵn sàng.” Quản gia đi vào nói.
Soran lập tức đứng lên, kéo Anna: “Anna, đêm nay ở lại đây đi, cơm nước xong tớ dẫn cậu đi xem nhà kính trồng hoa.” Trong ánh mắt kinh sợ của mấy người, Soran kéo bạn tốt của mình rời khỏi phòng khách.
Trên bàn cơm, Anna khó mà nuốt nổi, không phải vì cơm khó ăn, ngược lại, bữa tối cực kì phong phú, Soran rất nhiệt tình chiêu đãi cô. Nhưng chính bởi vì sự nhiệt tình của cậu, cô liên tục bị tên băng tập kích. Mục tiêu đến từ bốn người đàn ông ở đây.
Soran phát hiện bầu không khí quái dị tràn ngập bàn cơm, cậu nhìn mấy người kia uy hiếp, sau đó chuyển hướng Anna: “Anna, sức khỏe ông cậu thế nào rồi?”
“Khá hơn rồi, cảm ơn cậu, Soran.”
“Daddy, sức khỏe ông của Anna không tốt, có thể sắp xếp để ông đến bệnh viện của gia tộc kiểm tra một chút không?”
Soran vừa nói những lời này, Anna kinh ngạc cực kỳ, bốn người kia thì kinh sợ cực kỳ.
Mà đúng vào lúc này, một việc khác đã xảy ra.
“Backy, anh về rồi đây.”
“Itsuki, đây là bạn mới của em?”
Ryoma đội mũ lưỡi trai và Atobe vừa bay chuyến bay tư nhân đồng thời xuất hiện ở phòng ăn.
Nghe được giọng nói, Anna quay đầu lại, “Echizen… Ryoma?!!” Ai tới nói cho cô, rốt cuộc là cô đang ở nơi nào đi.
“Sao các anh lại tới?” Soran hỏi, vấn đề của cậu khiến cho hai người bất mãn.
“Hôm nay Itsuki mời bạn về nhà làm khách, thân là chồng của Itsuki, đương nhiên bổn đại gia phải về rồi.” Nói ra lời làm tim Anna đột nhiên ngừng đập, Atobe nói, “Dad, Mom, xin lỗi vì con đã không thông báo trước.”
“Về nhà đâu cần phải thông báo, mau ngồi xuống.” Fujika bất đắc dĩ nhìn mấy đứa nhỏ gấp gáp trở về, sau đó cho con trai một ánh mắt nên xử lý thế nào đây.
“Dad, Mom.” Ôm chào Ken, Fujika, theo ánh mắt của Anna, Ryoma đi tới trước mặt Soran, in một cái hôn lên mặt cậu, “Anh xin lỗi vì đã về trễ.” Tay phải anh cầm tay phải Soran, chiếc nhẫn trên tay Ryoma bại lộ rõ ràng trong ánh mắt của Anna.
“Anna là bạn của em.” Soran nói một câu, sau đó chỉ vào vị trí trống bên cạnh, để Ryoma ngồi xuống, “Các anh kì quá.”
“Đây là người bạn khác phái đầu tiên của Itsuki, bọn anh có bận mấy thì xuất phát từ lịch sự cũng nên trở về chứ. Có phải không, Tezuka, Echizen?” Ngồi đối diện Anna, Atobe cười hỏi.
“Đương nhiên.” Ryoma tháo mũ xuống, tay trái ôm vai Soran.
“Đó là đương nhiên.” Tezuka nói.
“Soran… Echizen… Ryoma…” Đã sắp mất khả năng nói, Anna túm áo Soran, ánh mắt hướng về Ryoma.
“Xin chào, tôi là Echizen Ryoma, chồng của Soran.” Echizen tự giới thiệu, thành công làm Anna kinh hô.
“Soran…” Anna mất hồn lại nhìn về phía Tezuka, “Tezuka… Kunimitsu?”
“Tôi là Tezuka Kunimitsu, tôi cũng là chồng của Soran.” Tezuka mở miệng trước Soran một bước.
“Soran…” Anna lại nhìn sang Atobe.
“Xin chào, tôi là Atobe Keigo, chồng của Itsuki.” Atobe nhíu mi, tâm tình khoái trá.
“Chúng tôi đều là chồng của Soran. Hoan nghênh cô đến trang viên làm khách.” Tiếp theo, tất cả mọi người rất ăn ý đồng thời nâng chén, kể cả Anthony và Hall.
“Soran…” Lúc này, Anna mới nhìn về người đang vẻ mặt đỏ bừng, cực kì xấu hổ.
“Xin lỗi, Anna…” Soran không dám nhìn cô, gật đầu.
“Soran… Tớ…” Anna nhanh chóng uống hết một ly rượu vang, cố sức vỗ vai Soran, “Có thể … Có thể giúp tớ xin một bản … kí tên của … Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma không?”
“A?” Lúc này đổi sang Soran kinh ngạc.
… . . . .
“Thì ra Soran không phải con đẻ của nhà Douglas à.”
“Ừ. Là mommy… ừm… nhặt được.”
“Thế nhưng, vì sao họ lại gọi Soran là Itsuki vậy?”
“Tớ quen họ ở Nhật Bản. Tên Nhật của tớ là Ogihara Aitsuki, thế nên …”
“À…”
Cơm còn chưa ăn xong, Soran liền đưa Anna đến nhà kính trồng hoa, còn nghiêm cấm bất kì kẻ nào theo tới. Giải thích với Anna vì sao anh trai cũng là chồng cậu, độ đỏ mặt của Soran vẫn không có dấu hiệu giảm xuống, cậu không nghĩ tới những người đó lại dám ngay trước mặt Anna nói họ là chồng cậu!
“Vậy… bọn họ thật sự … đều là chồng cậu?”
“… Ừ…”
Soran xấu hổ, xấu hổ vô cùng. Vốn là cậu định cởi bỏ thành kiến của Anna với kẻ có tiền, không ngờ lại làm mình rơi vào hoàn cảnh xấu hổ như vậy.
“Tớ hiểu mà …” Đột nhiên, Anna thở dài, thương cảm vỗ vỗ Soran, “Nếu như tớ là đàn ông, tớ cũng sẽ yêu cậu thôi. Soran rất khó khiến người ta không yêu mà.” Không có người phụ nữ nào lại thích người đàn ông đẹp hơn mình vô số lần, Anna rất may mắn vì mình là phụ nữ.
“Cậu không cần cảm thấy xấu hổ, tớ nhận ra bọn họ đều rất ưu tú, rất khó lấy hay bỏ đúng không. Nhất là…” Trong mắt Anna lấp lánh ánh sao, “Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma mà tớ thích nhất lại đều là chồng của Soran, thật tốt quá!”
“Anna?”
“Soran!” Anna cố sức nắm vai Soran, “Tớ ủng hộ cậu! Có cậu ở đây, hai người họ sẽ không trở thành đối thủ. Tớ thực sự rất sợ thấy họ đồng thời xuất hiện trên sân thi đấu, cậu biết không, cứ nghĩ đến khả năng đó là tớ lại không thể ngủ được. Tớ không thể chịu được trong hai người họ có một người thua đối phương, tuyệt đối không thể!” Nói đến thần tượng của mình, trong mắt Anna lộ ra một tia hung dữ.
“Anna, cảm ơn cậu.” Soran rất cảm động, cảm động vì Anna hiểu mình.
Anna lắc đầu, nắm tay: “Nếu như Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma thích người phụ nữ khác, tớ sẽ thống khổ chết mất, mà nếu quả thực người họ thích là Soran cậu, tớ lại không khổ sở chút nào, bởi vì Soran không giống người khác, không người nào có thể so sánh với cậu. Soran, không nên nghĩ xấu, tớ nghĩ Soran rất đáng giá để có nhiều người bên cạnh mình như vậy, thật đấy!”
“Anna…”
“Thế nên, Soran, cậu nhất định không được để Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma yêu người phụ nữ khác! Tớ ủng hộ cậu!”
“Anna…”
“Soran, tớ muốn chữ kí của họ, không cần nhiều lắm đâu, mỗi người mười tờ, có được không?”
“…”
“Tớ có thể chụp ảnh chung với họ không? A! Không ngờ họ lại là chồng của Soran, tớ quá may mắn. Soran, tớ yêu cậu nhất!”
“Xin lỗi, cô không thể yêu Itsuki đâu, em ấy là của chúng tôi.”
Anna đang kích động vạn phần ôm chầm Soran liền quay đầu lại, thấy một người con trai xa lạ đang đứng ở cửa nhà kính trồng hoa, tóc và mắt màu tím, tràn ngập cảm giác ôn nhu.
“Xin chào, Anna, ” cũng chạy về như mấy người khác, Yukimura đi lên trước, kéo Soran vào trong lòng mình, vươn tay, “Tôi là chồng của Soran, Yukimura Seiichi, rất vui vì cô đã tới trang viên làm khách.”
“…” Ánh mắt Anna vì sự xuất hiện của Yukimura mà dại ra, “Bảy?”
“Rất xin lỗi, Anna.”
“Soran… , cậu … cậu sẽ không bị mệt chết đấy chứ?”
“Anna…”
“Cái này thì xin yên tâm, chúng tôi sẽ không để Itsuki quá khổ cực.”
“Khụ khụ…” Anna suýt nữa bị nước miếng của mình làm sặc chết, không ngờ Soran lại có tới 7 ông chồng. Cô đột nhiên không thấy ngưỡng mộ Soran nữa, cô chỉ thấy Soran thật đáng thương, bởi vì … sao mấy anh chàng này lại biết ghen đến thế chứ.
… . .
… … .
Một đêm này, Anna gần như không ngủ. Chuyện xảy ra đêm nay hoàn toàn vượt qua phạm vi cô có thể thừa nhận. Cô gặp được thần tượng tưởng như vô cùng xa vời của mình, còn biết chuyện Soran có 7 người chồng. Đêm nay có thể nói là hỗn loạn mà đầy rẫy kinh hỉ. Hơn nữa, vừa nghĩ đến ngày mai sẽ có được ảnh chụp mà Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma tự tay kí tên, Anna đã cảm thấy hưng phấn muốn kêu to.
Giường chiếu rất mềm, mùi hương trong chăn rất dễ chịu, đây là chiếc giường tốt nhất mà cô từng nằm từ sau khi rời Pháp. Người nhà Douglas không giống trong tưởng tượng của cô một chút nào, cô có thể nhìn ra được, bọn họ đều rất yêu Soran, rất thương cậu, dù cho cậu và họ không có quan hệ huyết thống.
“Ba mẹ, con thực sự gặp được thiên sứ rồi. Con biết là ba mẹ ở trên thiên đường phù hộ con mà.” Tắt đèn, nhẹ nhàng nhìn cha mẹ trên trời mà cầu khấn, Anna khẽ cười, trước khi ánh bình minh đến thì chậm rãi đi vào giấc ngủ.
Đêm nay với Soran mà nói cũng cực kỳ không bình tĩnh. Sự quan tâm xuất phát từ tình bạn của cậu với Anna đã thiêu đốt lửa dấm chua của bảy người đàn ông hay ghen tị kia, khiến trận lửa này càng bùng lên không thể cứu vãn được. Khi Anna đang nương theo ánh sáng trước bình minh mà đi vào giấc ngủ, Soran còn đang ở trên giường dập lửa.
“A!” Tỉnh lại phát hiện đã mười giờ, Anna vội vã xuống giường, dùng hai phút để rửa mặt đánh răng, sau đó vọt xuống dưới lầu, nhưng phát hiện dưới lầu không có một người nào.
“Anna.” Mới từ vườn hoa trở về, Fujika liền thấy Anna vô thố đứng trong đại sảnh, nàng cười tiến lên, “Sao không ngủ thêm một chút?”
“Xin lỗi, thưa cô, cháu ngủ muộn.” Anna xin lỗi, cho rằng tất cả mọi người đi hết rồi.
“Hôm nay là cuối tuần, chắc là ngủ nướng hết rồi. Baby bọn nó còn chưa rời giường đâu.” Dắt Anna đi theo mình, Fujika nói, “Sáng sớm uống sữa đậu nành được không? Baby thích ăn bữa sáng kiểu Trung Quốc.”
“Cháu ăn gì cũng được!” Anna mở miệng, lại lập tức nói, “Bình thường cháu cũng không ăn sáng.”
“Không ăn sáng sao được?” Rót một cốc sữa đậu nành mới nấu lúc sáng cho Anna, Fujika bưng đến trước mặt Anna, làm cho Anna càng thêm luống cuống chân tay.
“Uống đi nào, ăn một chút bánh ngô nhé?” Đưa một khối bánh ngô vàng óng ánh cho cô, Fujika rót cho mình một chén hồng trà, ngồi xuống bên cạnh Anna, “Hầu hết bạn bè của Baby đều ở Nhật Bản. Anthony và Hall bình thường rất bận, Fuji phải đi học, Ryoma và Atobe ở Mỹ, Tezuka ở Pháp, Yukimura ở Nhật Bản, Baby có một người bạn như cháu, nó ở trường học cô cũng an tâm.”
“Có thể làm bạn với Soran, cháu nghĩ rằng mình đang nằm mơ.” Lần đầu tiên uống sữa đậu nành thơm nồng như vậy, Anna bỗng cảm thấy muốn khóc. Soran không lừa cô, cậu thực sự có một người mẹ rất mỹ lệ rất thiện lương.
“Cô rất vui vì cháu có thể chấp nhận quan hệ của Baby với mấy đứa nó. Chuyện này đối với người khác mà nói là rất khó chấp nhận. Trong hôn lễ của Baby đến một người chứng kiến cũng không có, điều này làm cho cô cảm thấy rất thiệt thòi cho nó.”
“Soran sẽ không để ý đâu. Cậu ấy là một người thiện lương, lại luôn suy nghĩ vì người khác. Mới đầu cháu thất lễ với cậu ấy như vậy, thế mà cậu ấy vẫn muốn làm bạn với cháu.”
Fujika cười thật sâu, nàng nói: “Baby là thiên sứ của nhà cô, cô rất cảm tạ Thượng đế đã ban nó cho cô.”
“Cô à, cháu cũng rất cảm tạ Thượng đế đã cho cháu một người bạn như Soran.”
Anna kết thúc bữa sáng ấm áp nhất vui vẻ nhất của cô từ trước đến nay, rất nhiều năm sau cho dù cô có gia đình của mình, cô vẫn vô cùng thích đến nhà Soran ăn sáng, cùng nữ chủ nhân mỹ lệ trò chuyện, tản bộ.
Sáu giờ chiều, Anna mới gặp được Soran cuối cùng cũng rời giường, nhìn cổ Soran cô biết vì sao cậu lại dậy muộn như thế. Anna dùng ánh mắt biểu đạt sự đồng tình của mình với Soran, mà từ địch ý của 7 người kia với mình, cô cũng đoán được một phần nguyên nhân khiến Soran vất vả cực nhọc như vậy.
Cơm tối xong, Anna ở ngay trước mặt mọi người, “nhỏ giọng” nói với Soran: “Soran, tớ là fan hâm mộ của Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma, thế nên vì hạnh phúc của tớ, cậu nhất định không được ly hôn với họ đâu đấy!”
“Tháng sau tôi có một trận đấu.” Ryoma mở miệng, “Nếu như cô có thể làm được một việc, tôi sẽ đưa cô vé vào xem thi đấu, còn có vé máy bay khứ hồi và chi phí ăn nghỉ khách sạn nữa.”
“Thành giao!”
“Bảo vệ an toàn cho Itsuki.” Atobe lên tiếng, “Trong thời gian Itsuki đi học, đừng cho bất kì người không liên quan nào tới gần em ấy. Tôi có thể bao cô toàn bộ vé vào cửa và vé máy bay khi xem trận đấu của hai người họ.”
“Thành giao! ! Yên tâm đi! Tất cả cứ giao cho tôi!”
“Anna.” Soran không nghĩ tới mình cứ thế đã bị bạn tốt bán luôn. Mà Anna thì thành công tự gạch tên mình ra khỏi sổ đen của bảy người.
Ngày hôm sau, Ryoma, Tezuka, Atobe và Yukimura rời khỏi Luân Đôn, trong khi Soran còn ngủ. Khi cậu lại thức dậy lúc 6 giờ chiều như hôm trước, trong ánh ánh mắt đồng tình của Anna còn mang theo cả thương hại.
Ba tháng sau khi Soran nhập học
“Soran, gần đây cậu không ăn trưa với anh Fuji, không có việc gì chứ?”
“Không có việc gì đâu, gần đây hình như anh ấy đang nghiên cứu đề tài mới, bận rất nhiều việc. Cuối tuần này đến nhà tớ đi.”
“Được, nhưng để tớ đến bệnh viện thăm ông trước đã.”
“Tớ đi cùng cậu.”
“Ừ.”
Trở thành “chị em” tốt của nhau, Soran và Anna trốn trong một nhà hàng nhỏ gần trường học ăn cơm. Ông của Anna được sắp xếp vào bệnh viện Douglas, bởi vì cô biểu hiện rất xuất sắc nên 7 người kia đã triệt để buông xuống lo lắng về cô.
“Mùi gì ấy nhỉ, thơm quá.” Ăn một lát, Anna ngửi ngửi xung quanh, hỏi.
“Thơm?” Soran cũng ngửi ngửi, “Đâu có đâu.”
“Có mà.” Anna ngửi tới ngửi lui, mũi dừng lại trước mặt Soran, “Hình như là từ trên người cậu.” Dựa sát vào hít hít cẩn thận, Anna kêu lên, “Soran, đúng là mùi trên người cậu rồi, thơm quá!”
“A, cậu nói cái này à, tớ không ngửi thấy đâu.” Cười tiếp tục ăn cơm trưa, Soran bình thản nói, “Nhanh ăn đi, buổi chiều có bốn tiết đấy.”
“Soran, sao cậu lại không ngửi được nhỉ? Thơm quá.”
Vào hạ, Soran bắt đầu đổ mồ hôi, mùi thơm cũng càng ngày càng rõ ràng, thế nên Anna luôn ở chung với cậu mới có thể ngửi thấy được.
“Soran?” Một giọng nam không thuộc về hai người vang lên, Soran vô ý thức ngẩng đầu, “Devean?”
“Thật là cậu?” Devean kích động nhìn Soran đang đội tóc giả và đeo kính mắt thật lớn, “Tôi nghe thấy lời của bạn cậu, thế nên muốn xác nhận một chút, không nghĩ tới thật sự là cậu! Đây là bạn gái của cậu à?” Devean nhìn về phía Anna, trong mắt hiện lên ảm đạm.
“Không phải không phải.” Anna giành trả lời trước, “Tôi là bạn của Soran, chúng tôi chỉ ăn trưa cùng nhau thôi.”
“Rất xin lỗi.” Nụ cười của Devean sáng sủa rất nhiều, “Không ngờ lại có thể gặp cậu ở đây. Tôi đã gọi điện thoại cho cậu vài lần, bác gái đều nói cậu không ở nhà. Sức khỏe cậu vẫn tốt chứ?”
“Cảm ơn anh, Devean, tôi vẫn ổn.” Soran hỏi, “Anh đã ăn chưa, có muốn cùng ăn không?”
“Có thể chứ?” Thấy Soran gật đầu, Devean lập tức ngồi xuống, “Cậu đến tìm Fuji đúng không? Khoa Y cách khoa Kinh tế của chúng tôi rất gần.”
“Anh là sinh viên đại học Luân Đôn?” Anna kinh ngạc hỏi.
“Đúng vậy, nghiên cứu sinh năm nhất khoa Kinh tế.” Dù nói với Anna nhưng Devean vẫn nhìn Soran.
“Thật trùng hợp…” Anna thì thào, nhưng biểu cảm của cô lại mang theo một ý tứ khác.
“Trùng hợp?” Devean không giải thích được, sau đó hắn lập tức kinh hỉ hỏi, “Soran, có phải cậu…”
“A, tôi vừa chuyển vào học kỳ này, là sinh viên năm nhất khoa Xã hội.” Soran mở miệng trả lời.
“Thật sao? Thật tốt quá!” Devean vui vẻ cầm lấy tay Soran, sắc mặt vui mừng tràn ra.
Trong đầu Anna bỗng nhiên hiện ra 7 người đàn ông bùng lửa dấm chua tận trời, tai hại rồi!
“A, không xong!” Anna lập tức hoảng hồn đứng lên, “Soran, hôm qua cậu không tới, tớ đã quên nói cho cậu, giáo sư nói chiều nay chúng ta phải nộp báo cáo mà thầy ấy giao hôm trước!”
“Cái gì?! Tớ còn chưa viết xong.” Soran lập tức đứng dậy trả tiền ăn, rồi xin lỗi nói, “Xin lỗi Devean, tôi phải về làm nốt báo cáo.”
“Không sao đâu. Có thời gian tôi sẽ tới tìm cậu.” Devean tỏ vẻ không ngại nói, sau đó nhìn theo Soran và Anna đang cuống quít rời đi.
“Soran, hai chúng ta thật có duyên.”
Cho đến khi không nhìn thấy Soran nữa, Devean mới quay đầu lại.
“Elfin, Soran, cả cậu của ngày hôm nay nữa, mỗi người đều thật đáng yêu.”
Kéo Soran chạy đến con đường dưới hàng cây trong trường học, Anna mới thở hồng hộc dừng lại: “Soran, anh chàng đó là ai?”
“Anna, báo cáo của cậu xong rồi à? Tớ làm được một nửa thì hết ý không biết viết gì nữa.” Tiếp tục đi tới phía trước, Soran lo lắng hỏi.
“Soran, không có báo cáo, tớ gạt cậu thôi.” Thoải mái ngồi xuống hàng ghế ven đường, Anna vỗ vỗ bên cạnh, giải thích, “Tớ cũng không muốn hại cậu bị mấy người kia ‘trừng phạt’ đâu, ánh mắt tớ nói cho tớ biết, gã Devean kia có tâm tư bất chính với cậu.”
“Anna… Không có báo cáo?”
“Không có, gạt cậu thôi, lẽ nào cậu thực sự muốn ăn cùng người kia?”
Soran thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống: “Thiếu chút nữa bị cậu hù chết.”
“Cậu còn chưa trả lời tớ, anh chàng kia là ai?” Anna tận chức trách sắm vai quản gia của mình.
“Là con một người bạn của mẹ, tớ gặp vài lần. Anna, thực sự không có báo cáo hả, tớ còn chưa viết xong đâu.” Soran chỉ lo lắng chuyện này.
“Không có, cậu yên tâm, cho dù có thì có tớ đây, cậu sợ cái gì.” “Chị em tốt” Anna vỗ vai Soran, làm cậu yên tâm, “Soran, đều là tớ không tốt, bây giờ gã kia đã biết cậu cũng ở chỗ này rồi, chắc chắn sẽ hay tới tìm cậu, làm sao bây giờ, có nên nói cho Fuji không?” Sau khi thân với Soran, Anna cũng sửa lại xưng hô với Fuji.
“Đừng nói cho anh ấy, gần đây anh ấy rất bận.” Soran cũng không lo lắng nói, “Không sao đâu, tớ sẽ xử lý tốt.”
“Được rồi.” Anna trả lời, cảm thấy mình nên nói với Fuji một tiếng cho an toàn.
“Đi thôi, đến nhà ăn của trường đi, cậu cũng chưa ăn xong mà.”
“Được, cậu mời nhé.”
“OK.”
Hai người cùng nhau đi tới nhà hàng, lúc này, điện thoại của Soran vang lên.
Nhìn dãy số xa lạ, Soran nhấc máy: “Hello?”
“Soran Backy Douglas.”
“Là tôi, xin hỏi anh là…”
“Tôi là một người muốn kết bạn với cậu, chúng ta có thể gặp nhau không?”
Soran lặng yên, Anna nheo mắt.
“Tôi không có ác ý, chỉ muốn gặp cậu thôi. Nếu như cậu chịu tin tưởng tôi, 7 tối nay hãy đến nhà hàng “Bảy thiên đường”, tôi đợi cậu ở đó. Một mình, tôi chỉ muốn gặp riêng cậu.”
“Anh là ai?”
“Một người… ái mộ cậu.”
Điện thoại tắt, tiếp theo có tin nhắn gửi đến, Soran mở ra nhìn, không ngờ lại là ảnh cậu và Atobe ôm hôn ở bãi biển, phía dưới viết: Tôi chờ cậu.