Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 72: Tình huống ngoài ý muốn (2)

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 72: Tình huống ngoài ý muốn (2)
Prev
Next

“Soran, ” Anna chỉ vào điện thoại, “Phiền phức?”

Soran gật đầu, Anna trừng to mắt: “Là ai?!” Bộ dạng nghiễm nhiên của một bảo mẫu.

“Anna, đừng nói cho Fuji bọn họ.” Cất điện thoại di động, Soran lại quay lại ghế ngồi xuống.

“Vậy cậu phải nói cho tớ biết.” Anna đi tới trước mặt Soran, yêu cầu.

“Tớ cũng không biết là ai, hắn nói tối nay muốn gặp tớ, một mình.”

“Không được! Soran, cậu tuyệt đối không thể đi một mình!”

Anna vừa nghe, lập tức phản đối.

Soran tán thành: “Tớ biết. Nhưng nếu như để cho họ biết thì có thể sẽ gây ra sóng to gió lớn. Hắn có ảnh chụp chung của tớ và Keigo.” Đưa “ảnh thân mật” vừa nhận được cho Anna xem, Soran nói ra bất đắc dĩ của mình, “Tớ không sợ bị uy hiếp, chỉ là muốn biết ý đồ của đối phương.”

Anna “cướp” điện thoại di động của Soran, nhìn kỹ bức ảnh: “Rõ ràng là hắn đang uy hiếp cậu.”

“Đây là ảnh lúc tớ và Keigo đi Ha-oai nghỉ phép.”

“Chụp ảnh?!” Anna tỏ vẻ khinh thường, “Soran, chuyện này cậu nhất định phải nói cho họ, tối thiểu cũng phải nói cho anh cậu.”

“Không được.” Lần này Soran kiên quyết lắc đầu, “Nếu như chuyện này bị anh tớ biết, tớ sẽ phải nghỉ học ở nhà.” Từ ngày có người bạn là Anna, cậu càng ngày càng thích cuộc sống đại học, cậu quyết không thể nghỉ học!

“Vậy…” Anna nháy mắt lo lắng thật lâu, nắm tay, “Tớ có cách rồi.” Sau đó, cô dán vào tai Soran nói, “Thế này…”

Soran tinh, Naran đứng trên sân thượng quan sát sương mù phía trên. So sánh với ngày Soran trở về, tầng sương lại dày thêm một ít.

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào đây?” Hỏi người phía sau, Naran tràn đầy sầu lo.

“Naran, nếu như nàng lo lắng cho Vương, sao không phái người đến bên cạnh Vương?”

“Goruz, em rất sợ, sợ Soran xảy ra chuyện gì.”

“Gần đây hoa Soran trong vườn nở đặc biệt nhiều, cho thấy Vương ngài ấy hiện giờ rất tốt.”

“Có lẽ là em đã quá lo lắng thôi.”

Xoay người, bám vào người Goruz, Naran đi ra khỏi tẩm cung: “Có lẽ em nên phái người đến bên cạnh Soran chăm sóc em ấy, nếu không em thực sự rất lo lắng.”

“Thân thể của nàng không sao chứ? Đưa người đến chỗ Vương sẽ tiêu hao ma lực của nàng rất lớn.” Goruz vạn phần cẩn thận ôm lấy Naran đang mang thai hỏi.

“Em sẽ chú ý mà, chàng yên tâm đi. Đứa nhỏ rất khỏe mạnh.” Ngoái đầu lại cười, Naran ôm lấy Goruz, “Trong mộng Soran nói cho em biết, em ấy kết hôn rồi, cùng với bảy người đàn ông. Goruz, em có thể cảm giác được bây giờ em ấy rất hạnh phúc.”

“Có lẽ hoa Soran cũng cảm giác được Vương đang hạnh phúc, cho nên mới nở đặc biệt tràn đầy.”

“Hẳn là vậy…”

Trong một góc phố nhỏ cách “Bảy thiên đường” không xa, Anna lại lần nữa nói: “Soran, nếu một giờ sau cậu còn không tới tìm tớ, tớ sẽ lập tức đi vào tìm cậu, còn gọi điện thoại cho anh cậu nữa.”

“Được, tớ sẽ chú ý thời gian.” So đồng hồ đeo tay với Anna, Soran tháo tóc giả xuống, buông tóc dài của mình ra, “Chuyện này qua đi tớ cũng sẽ tự mình nói với họ.” Cậu đã bị trừng phạt đến phát sợ rồi.

“OK, tớ sẽ ở quán cà phê bên cạnh chờ cậu, một giờ nha.”

“OK, đây là thẻ tín dụng của tớ, cậu cầm đi.”

Lấy thẻ tín dụng trong túi ra, đưa cho Anna, Soran đi ra khỏi con đường nhỏ.

“Nhất định phải cẩn thận ~” Anna khẽ hét lên phía sau.

“OK, tớ sẽ cẩn thận.” Ra hiệu hãy yên tâm cho Anna, Soran bước nhanh tới chỗ “Bảy thiên đường” .

“Bảy thiên đường” là một trong những nhà hàng nổi tiếng nhất Luân Đôn, điểm đặc sắc lớn nhất của nó chính là yên tĩnh tự do. Khách đến nơi đây đều là những người không muốn bị quấy rầy, hoặc là hẹn hò với người yêu. “Bảy thiên đường” gồm mười lăm căn phòng có phong cách khác nhau, chỉ người nào đặt chỗ sớm mới có cơ hội đến “Bảy thiên đường” ăn cơm. Bước vào “Bảy thiên đường”, Soran được một bồi bàn đã được dặn dò trước đó đưa đến bên ngoài một gian phòng mang phong cách Trung Quốc.

“Trung Hoa cổ sắc…” Nhìn thấy tên gian phòng, Soran gõ cửa.

Cô gái mặc trang phục thời Đường bên trong kéo cửa ra, sau đó Soran thấy được người đang muốn gặp cậu ── một người xa lạ.

“Mời vào.” Bồi bàn vươn tay chỉ dẫn, Soran cởi giày đi vào, sau đó ngồi xuống đối diện người nọ. Từ lúc cậu vừa đến, người nọ liền không chút nào che giấu mà nhìn chằm chằm cậu, như thể muốn nhìn thẳng vào đôi mắt sau cặp kính râm của cậu.

Bài trí trong phòng cực kì ưu nhã, thiết kế mô phỏng theo sơn thuỷ tự nhiên trong các khu vườn cổ điển của Trung Quốc. Cao sơn lưu thuỷ, tiểu kiều nhân gia, ngay cả dụng cụ trên bàn cũng đều là đồ sứ hoặc gỗ lim đậm chất cổ kính.

“Nghe nói cậu rất thích ăn đồ ăn Trung Quốc, thế nên tôi mới đặt phòng này.”

Người đàn ông mở miệng, sau đó nói: “Tôi không biết cậu thích ăn cái gì, thế nên cũng chưa gọi món ăn.” Bảo bồi bàn đưa thực đơn cho Soran, người đàn ông lịch sự nói.

“Không cần phiền phức, tôi tới là muốn…”

“Nếu đã tới, vậy hãy cho tôi một cơ hội mời cậu ăn đi.”

Người đàn ông ôn hòa ngắt lời Soran, thấy Soran không muốn gọi món ăn, hắn liền cầm thực đơn, nói với bồi bàn: “Chọn vài món ăn Trung Quốc tốt nhất của các vị. Thêm một chai rượu vang nữa.”

“Tôi chỉ uống trà.”

Người đàn ông nhìn Soran cười: “Thích uống trà gì?”

“Trà ướp hoa.”

Người đàn ông mở thực đơn, tìm đến trang có trà, hỏi: “Trà hoa hồng thế nào?”

“Có thể.”

“Được, vậy trà hoa hồng. Bánh ngọt…” Người đàn ông nhìn về phía Soran, Soran lắc đầu: “Không cần đâu.”

“Vậy chọn một phần bánh kem xoài, một phần chocolate…” Người đàn ông gọi năm sáu món tráng miệng ngọt, lúc này mới thôi, sau đó nói, “Hương vị mấy món bánh ngọt ở đây rất không sai.”

Soran không đáp lại, hắn nói nam tử thị tuyển trạch tính nghe.

Sau khi bồi bàn đi, người đàn ông không mở miệng nữa, chỉ nhìn Soran, rất trắng trợn, không hề che giấu nhìn Soran.

Soran tuy rằng đeo kính râm, nhưng vẫn cảm thấy không được tự nhiên.

“Vị này, ngài…”

“Tôi là Norfolk Noah.”

Người đàn ông lấy danh thiếp ra, đưa cho Soran, Soran cầm lấy nhìn, cuối cùng đã biết đối phương là ai. Là ông chủ mới mà Twist dự định đầu quân trong lời đồn, chủ tịch tập đoàn Noah. Thế nhưng… sao hắn lại có ảnh chụp và số điện thoại của mình?

“Cấp dưới của tôi đến Ha-oai nghỉ phép, rất may mắn đã ở cùng một khách sạn với hai người. Vốn là tôi định tìm cậu, để cậu làm nghệ sĩ đầu quân cho chúng tôi.” Noah mở miệng, trong mắt là tiếc nuối, còn có chút gì đó khác lạ, “Đáng tiếc, cậu lại là em trai của ngài Douglas.”

“Vậy ngài tìm tôi là để …”

“Tôi đã nói qua điện thoại rồi, chỉ là đơn thuần muốn gặp cậu một lần.” Noah lấy một túi tài liệu dưới bàn ra, đặt tới trước mặt Soran, “Đây là ảnh và phim mà cậu bị chụp ở Ha-oai.”

“?” Soran tỏ vẻ nghi hoặc, không rõ đối phương muốn làm cái gì. Nhưng cậu vẫn mở những thứ trong túi ra, phát hiện thật sự là ảnh chụp của mình, đại khái có hơn mười tấm, có cả ảnh cậu và Keigo hôn nhau, còn có phim.

“Rất xin lỗi vì đã dùng phương thức này để hẹn cậu ra. Nếu như không làm như vậy, nhất định cậu sẽ không tới gặp tôi.” Noah giải thích, chóp mũi thoang thoảng hương khí nhàn nhạt từ sau khi người này xuất hiện làm tâm thần hắn có chút nhộn nhạo, “Có thể bỏ kính râm của cậu xuống không? Tôi rất muốn nhìn vào mắt cậu ở gần như thế này.”

Thả lại ảnh vào túi, Soran nhìn về phía Noah, đối phương thành thực làm cậu chần chờ.

“Tôi muốn biết cậu là Soran, hay … Elfin.” Noah nói ra một chuyện mà Soran luôn cực lực giấu diếm.

Soran rất kinh ngạc, làm sao người nọ biết được!

“Tuy rằng khác biệt rất lớn, nhưng người ‘cố tình’ tự nhiên sẽ phát hiện điểm tương tự trong đó.” Noah quay đầu nhìn về phía suối nước trong phòng: “Trong làn nước trong suốt, cho dù giấu cái gì cũng bị phát hiện, cậu cũng vậy. của Elfin chỉ xuất hiện một ngày đêm rồi biến mất toàn bộ, số lượng tiêu thụ ảnh chụp của cậu ta vô cùng kinh người, nhưng công ty HFWS cũng không dự định ra tiếp, các loại dấu hiệu nói cho tôi biết, cậu chính là Elfin. Bằng không, làm sao Hall Douglas có thể bỏ qua một siêu sao như vậy? Nhưng mà tôi có thể hiểu anh ta, nếu như tôi cũng có một người em trai như vậy, tôi cũng sẽ làm như thế, để cậu ấy rời xa tất cả nguy hiểm.”

“Xem ra quyết định lần này của tôi thực sự rất thất sách.” Soran tháo kính xuống, thở dài, “Ngày đầu tiên ra ảnh các anh tôi đã phát hiện là tôi rồi.”

Đồng tử trong mắt Noah kịch liệt mở rộng, đường nhìn vững vàng khóa trên dung nhan tinh xảo trước mặt. Tuy rằng đã nhìn thấy ảnh chụp, nhưng khi chân chính chạm mặt, hắn mới phát giác định lực của mình còn lâu mới đủ.

Đầu ngón tay vì quá mức kích động mà run rẩy, Noah nuốt nước bọt, cố gắng làm mình bình tĩnh một ít. Hắn tự giễu cười: “Tôi rất đố kị với anh cậu, có thể có được một người em trai như cậu. Nếu như cho anh ta biết hôm nay cậu đi gặp tôi một mình, nhất định anh ta sẽ vô cùng phẫn nộ.” Nhìn thấy cậu thì cái gì cũng đã hiểu, hiểu vì sao đêm đó Hall lại bất lịch sự với hắn như vậy.

“Nhất định.” Soran khẽ cười nói, Noah ngồi đối diện siết chặt cái ly, không muốn mình thất thố, nụ cười của Soran làm hắn không thể chống đỡ được.

“Ngài Noah.”

“Nếu như có thể, có thể gọi tên tôi, Norfolk được không?”

Soran trừng mắt nhìn, mở miệng: “Norfolk… Rất xin lỗi, tôi phải về nhà rồi. Nếu không các anh tôi sẽ nghi ngờ. Chuyện của tôi trước giờ luôn không thể gạt được họ.”

“Có lẽ tôi nên giữ lại một tấm ảnh của cậu, ” Noah cười khổ, “Ăn xong rồi đi được không? Tôi nghĩ sau này rất khó có được cơ hội như vậy.” Có lẽ, quyết định ngày hôm nay của hắn thực sự là sai lầm.

Sự thành khẩn của Noah làm Soran mềm lòng, cậu nhìn ra được đối phương cũng không muốn thương tổn mình. Nhưng … cậu không có cách nào làm bạn với hắn được, bởi vì tâm tư của Noah với cậu không giống như Anna, không hề đơn thuần.

“Tôi vẫn còn một người bạn đang chờ bên ngoài.” Soran xin lỗi nói, cậu không muốn thương tổn bất kì ai, nhưng cậu lại càng sợ bị trừng phạt.

“Không sao hết, ” Noah lấy điện thoại di động của mình ra, “Gọi điện thoại bảo người đó đến đây đi. Tôi rất muốn ăn cơm cùng cậu một lần.”

Suy nghĩ thật lâu, Soran gật đầu, lấy điện thoại di động của mình, tìm số điện thoại của Anna.

Ngồi trong quán cà phê lo lắng chờ đợi, Anna vẫn luôn quan sát con đường đối diện “Bảy thiên đường”, điện thoại trong tay cô ướt đẫm mồ hôi.

“Thượng đế phù hộ, đêm nay đừng có biến cố gì đấy.” Giãy dụa trong mâu thuẫn có nên gọi cho những người khác không, khi Anna nhìn thấy bốn người đi vào “Bảy thiên đường” thì trừng lớn hai mắt: “Xong rồi …”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

309374231-256-k392591
Tên Alpha Này Sao Lại Như Vậy?
24/11/2025
xTtynRWhi2rHgdqDddv6cFRPvBabH8s1iKuchkCK
Siêu Cấp Thần Cơ Nhân – Thế Giới Săn Thú
30/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
btTndpdT8Wzn7ZvTzmc0TSuBALH9E9Pftpdl662Y
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
01/03/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247