Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 70: Thét chói tai

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 70: Thét chói tai
Prev
Next

Sau khi Soran trở về cũng không giấu diếm chuyện của Anna với Fuji, Fuji nghe xong thì nói: “Học kỳ trước anh gặp cô ấy đang hoảng hốt ở trường. Lúc đó anh mới về từ chỗ giáo sư, chuẩn bị đến phòng thí nghiệm, cô ấy nhìn quần áo của anh, nhận ra anh ở khoa y, liền quỳ xuống trước mặt anh xin anh cứu ông của cô ấy. Thế là anh đi theo đến nhà cô ấy. Khi đó ông cô ấy có dấu hiệu trúng gió, nhưng bây giờ đã không sao nữa rồi.”

“Shusuke, em rất khó tưởng tượng được tình cảnh bị người thân của mình thương tổn đến mức độ này.” Soran đi vào phòng bếp, lấy nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra, chuẩn bị làm cơm, “Hơn nữa, việc mà thân thích làm với cô ấy đã không đơn giản là thương tổn, mà là phạm tội.” Dùng chút thủ thuật để biết được bí mật của Anna, trong lòng Soran không được thoải mái.

Nhận ra Soran thất lạc, Fuji ôm lấy cậu từ phía sau, nói: “Itsuki, em là thiên sứ, Anna sẽ thoát khỏi bóng ma trong lòng mình thôi.”

Soran cười khẽ hai tiếng, quay đầu lại nói: “Shusuke, anh biết rõ em không phải mà. Nhưng anh phải nhắc em nhớ trả tiền cho Anna, hôm nay thực sự là quá mất mặt luôn.”

“Đêm nay có thể chứ?” Đột nhiên, Fuji chuyển trọng tâm câu chuyện, hỏi.

Thân thể Soran cứng ngắc trong nháy mắt, rõ ràng đang nói chuyện Anna, sao tự nhiên lại chuyển tới chuyện này vậy.

“Shusuke, ngày mai hình như anh phải phẫu thuật đúng không?” Soran ý đồ giãy dụa.

“Đừng lo lắng.” Shusuke cười mở mắt, khẽ hôn lên gáy Soran, “Hôm nay em hẹn hò riêng với con gái, có phải là nên bồi thường anh không?”

“Hẹn hò?!” Soran quay đầu, tội tày trời! Sao cậu có thể hẹn hò với người khác được!

Trở lại căn phòng nhỏ cùng ông nội, Anna buông sách giáo khoa, đến phòng bếp chuẩn bị bữa cơm. Trong đầu vẫn là gương mặt của người con trai kia, gương mặt mỉm cười. Không biết cậu ta dùng phương pháp gì để cô tự nói ra bí mật trong lòng, cậu nhìn cô, sau đó cô cứ thế tự nói ra. Nhớ tới chuyện quá khứ, Anna nhắm chặt hai mắt, lắc đầu thật mạnh. Nhưng hình ảnh bị người cười nhạo, bị đánh thuốc, bị cưỡng bức làm sao cũng không xóa đi được.

“Anna, cô phải biết ơn chứ. Nếu không phải mẹ cô quỳ xuống xin chúng tôi, chúng tôi mới không thèm nhận cô đâu.”

“Cô ta chính là đứa ăn mày nhà tôi mà tôi từng kể cho các cậu đó, thật mất mặt, không ngờ lại là chị họ của mình. Mẹ cô ta bỏ trốn cùng một thằng khốn nào đó, kết quả là mặt mày xám ngắt chạy về bảo nhà tôi thu nhận bọn họ.”

“Không được nói với người khác cô là em họ của tôi! Tôi cũng không muốn để cho người khác biết tôi có một thân thích bần cùng như thế, phải nhờ chúng tôi bố thí mới sống được.”

“Ba lỗ lên giường với cô là để mắt đến cô, trông cô xấu xí như thế, xuất thân lại đê tiện, gia tộc của ba lỗ chính là một trong những gia tộc cổ xưa nhất nước Pháp, trang viên nhà anh ấy trải rộng toàn bộ châu Âu đấy. Hừ, người khác muốn cơ hội như vậy tôi còn không để cho đâu, cô thật không biết tốt xấu.”

“Nói cho cô biết, nếu như cô còn dám báo cảnh sát thì sẽ không đơn giản là chụp ảnh khỏa thân như thế đâu, tôi sẽ tìm đủ mười gã đến cưỡng hiếp cô đấy! Còn cả cái lão già bẩn thỉu kia của cô nữa, không chỉ là gãy một cánh tay như thế đâu. Tôi chơi cô là phúc của cô, đừng có không biết tốt xấu. Cầm lấy chi phiếu này cút khỏi Pa-ri đi.”

Ngồi xổm trên mặt đất, Anna ôm lấy đầu mình, im lặng rơi lệ. Quý tộc, kẻ có tiền, bọn họ đều không phải người, là cầm thú, là đồ khốn nạn!

… . .

“Ưm. . . Shusuke. . .”

Trong phòng bếp, dao trên tay Soran bất ổn rơi xuống thớt, người đang ôm cậu phía sau càng không ngừng hôn mút cái gáy và hai tai cậu.

“Shusuke. . . Cơm tối. . .”

Hai tay chống trên bàn, thân thể Soran bắt đầu bốc hỏa, biết người phía sau đã sớm lên kế hoạch nhưng cậu lại không có năng lực ngăn cản.

“Anh đang ăn đây thôi.” Fuji cởi tạp dề trên người Soran ra, tay luồn vào trong quần áo cậu, “Itsuki-chan là bữa tối ngon miệng nhất.”

“Shusuke. . .” Đè bàn tay Fuji đang vuốt ve ngực cậu lại, hơi thở Soran bất ổn nói, “Buổi tối, buổi tối được không?” Trời còn chưa tối, vẫn đang trong bếp, cậu. . .

“Không được.” Kéo áo khoác và áo sơ mi của Soran sang một bên, lộ ra nửa bờ vai cậu, Fuji vừa hôn vừa nói, “Itsuki, nếu như Anna thích em. . .”

“Sẽ không!” Soran giãy khỏi Fuji, kéo áo mình lại, cuối cùng cũng biết vì sao tự nhiên đối phương lại động dục, “Người Anna sùng bái nhất chính là Shusuke, Shusuke không thể vì vậy mà phạt em.”

Tiến lên, vây Soran giữa bàn bếp và mình, ánh mắt Fuji khóa trên khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết của cậu, tới gần: “Itsuki, em nói với Anna là chúng ta kết hôn rồi à?”

“Nói rồi, ” Soran gật đầu, “Cô ấy đã chúc phúc chúng ta. Shusuke, Anna là một cô gái tốt, cô ấy chỉ dùng thù hận để che giấu những tổn thương mình từng phải chịu thôi.”

Nụ cười của Fuji khác hẳn ngày thường, anh cúi đầu hỏi: “Itsuki, biết người khác thích anh, em có cảm giác gì?” Tuy rằng biết Soran sẽ không ăn dấm nhưng Fuji vẫn mong muốn cậu có chút chú ý, cho dù là một chút cũng tốt.

Soran hiểu rõ ý đối phương khi hỏi như thế, cậu dựa đầu vào vai Fuji, nói: “Shusuke, nếu như em nói không, có phải anh rất thất vọng không?”

“Itsuki. . .” Fuji ôm lấy Soran, chậm rãi nói, “Kỳ thực. . . Bọn anh bá đạo, cưỡng chế với em là bởi bọn anh ghen. Ghen với những người thấy em, ghen với những ai có thể làm cho em cười, làm em quan tâm. Itsuki, nụ cười của em sẽ làm những ai nhìn thấy không tự chủ được mà yêu em. Anh biết, nếu như không phải là ép buộc em, em vốn sẽ không chấp nhận bọn anh.”

“Shusuke, anh nói sai rồi.” Hơi thở thơm ngọt của Soran phun bên tai Fuji, “Không có ép buộc. . . Shusuke, từ trước đến giờ không hề có ép buộc. Không ngại là bởi em biết Shusuke sẽ không thương tổn em, có người thích Shusuke không phải là một chuyện rất bình thường sao?”

“Itsuki, không có ép buộc?” Đôi mắt Fuji cong lên. Soran lập tức gật đầu: “Không có.”

“Vậy bây giờ anh sẽ thúc đẩy nha.” Nói xong, Fuji liền ôm Soran lên khỏi chỗ ngồi.

“Shusuke!” Hoảng loạn cuốn lấy cổ Fuji, Soran kêu lên, “Anh đâu có ghen chứ!” Hại cậu cứ hổ thẹn mãi.

“Không, anh rất ghen.” Ôm Soran đặt lên giường, Fuji cởi áo khoác của cậu, “Itsuki, sau này không được ở riêng với Anna.”

Hôn Soran, không cho cậu cơ hội mở miệng, tay Fuji đánh thẳng vào phần chính.

“Ưm. . .” Thân thể bị đốt lửa trong nháy mắt, Soran đến cơ hội chống cự cũng không có.

Itsuki, anh rất yêu em, không ai có thể cho anh cảm giác lửa dục đốt người, ghen tuông lan tràn như vậy, không ai có thể làm anh không chịu đựng nổi khi nghĩ đến thời khắc sẽ phải rời xa như em, cho dù là tưởng tượng. Itsuki, em là kiệt tác của Thượng đế, mà anh thì phi thường may mắn khi chiếm được em.

Nghe âm thanh vui thích khi em ở dưới thân anh, thấy em đỏ mặt mặc anh thưởng thức, từng chút nhiệt tình của anh đều bị em khơi dậy đơn giản như vậy. Anh còn nhớ rõ đêm đó, khi lần đầu tiên em ngủ ở chỗ anh. Anh cũng không biết dục vọng của mình lại đau đớn như vậy, lại khát vọng một người cùng giới tính với mình như vậy, từ lúc đó trở đi, anh biết mình chỉ muốn một người con trai mỹ lệ như thiên sứ, một tinh linh có thể dễ dàng cướp đi linh hồn người ta. . .

“Shusuke. . .”

Đầu lưỡi xâm nhập, thoả mãn nghe được âm thanh mê hoặc phát ra từ dưới thân, Fuji muốn chậm rãi nhấm nháp bữa tiệc thịnh soạn này. Đầu lưỡi men theo dải đất trơn nhẵn hướng tới phía trước, ngậm lấy cậu nhỏ đã bắt đầu khóc, khiến cho một người hoảng loạn, nhưng anh vẫn không có hành động gì, chỉ tinh tế mút thứ đang không ngừng tuôn ra mật nước vào.

“Shusuke, không được. . . Ở đây không được!”

Nơi mẫn cảm nhất trên thân thể, cũng là nơi Soran sợ bị đụng chạm nhất, khoang miệng ấm áp đang bao lấy nơi yếu ớt đó, làm cậu không thể nhẫn nại mà thét chói tai, nhưng đổi lấy lại là sự chiếm đoạt càng thêm mãnh liệt.

“Không được! Shusuke, buông ra! Buông ra!”

Tay đẩy đầu Fuji ra, Soran không biết u cốc của cậu đã hoàn toàn rộng mở dưới sự kích thích như vậy. Ngón tay luôn thăm dò ở cửa động thoải mái xâm nhập vào.

Thân thể đã trở nên thành thục từ lâu khát vọng được yêu thương, cuối cùng Fuji cũng chịu buông cậu nhỏ ra, không dằn vặt Soran nữa.

“Itsuki, muốn anh không?” Đầu ngón tay thong thả dò đường trong u cốc, Fuji cười hỏi.

Nhắm mắt, gật đầu, không thể cất tiếng nữa, Soran chỉ muốn kết thúc nhanh một chút. Một cái chân thon dài bị Fuji nhấc lên, hai tròng mắt anh nhìn chăm chú vào u cốc đang phập phồng, nghiêm túc mà thong thả tiến vào. Thời khắc chính thức bắt đầu bữa cơm đã tới, tiếp theo là . . . đóng cửa che rèm thôi.

… . .

… … . . .

Trên lớp học, thầy giáo đang tập trung tinh thần giảng bài, nhưng Anna lại không nghe vào một chút nào, đối với một Anna luôn khắc khổ mà nói, tình huống này là vô cùng hiếm thấy. Đây là một môn học bắt buộc, Anna quay đầu lại len lén nhìn người đang ngồi cách cô không xa, sau đó lại khẩn trương quay đầu.

Hôm nay là thứ năm, dựa theo lời hẹn, cô sẽ đến nhà Soran, thế nhưng cô muốn đổi ý, cô vẫn còn không tập trung đủ dũng khí. Có lẽ Anna sẽ không thể nào ngờ được, bởi vì sự “cố chấp” của cô mà Soran sẽ bị ép phải xin nghỉ một ngày.

Tiếng chuông tan học vang lên, Anna đi tới trước mặt Soran, lấy hết dũng khí nói: “Soran, tôi . . . rất xin lỗi, hôm nay tôi không thể đi.”

Soran nhìn cô một chút, cười rộ lên: “Anna, đừng lo lắng, thử hít sâu đi.”

“Soran, tôi không. . . không nói đùa đâu.” Anna nóng nảy, lắp bắp nói, “Không làm được. . . Tôi. . . Tôi không làm được. . .”

“Anna, ” Soran lấy một viên kẹo chẳng biết từ nơi nào ra, bỏ vào bàn tay lạnh lẽo của Anna, “Đây là mẹ tớ làm đó, ăn rất ngon. Tớ đã nói với mẹ rồi, tối nay có một người bạn sẽ về nhà cùng tớ, mẹ tớ rất vui, hơn nữa bây giờ đã chuẩn bị cơm tối rồi.”

“Thế nhưng. . .” Nắm chặt viên kẹo, đầu Anna toát mồ hôi lạnh, “Tôi. . .” Muốn nói mình rất sợ, nhưng cô lại không muốn bộc lộ sự mềm yếu của bản thân.

“Anna, không sợ, yên tâm.” Trong ánh mắt không thể tin được của mọi người (tất cả mọi người đều biết Anna ghét Soran), Soran đi tới bàn Anna giúp cô thu dọn sách vở, lại trở lại túm áo cô kéo ra ngoài, “Tớ biết cậu sợ anh tớ, cậu yên tâm đi, tớ đã giải thích rõ ràng với họ rồi, họ cũng rất hoan nghênh cậu đến nhà tớ làm khách đó.” Câu sau Soran chỉ nói bừa, nhưng cậu cũng chỉ cần gọi điện thoại tới uy hiếp là được.

“Soran. . .” Kéo cánh tay Soran, Anna lùi ra sau, “Tôi. . . không nên đi.”

“Tối nay mẹ tớ sẽ làm bánh kem xoài, nếu không đi cậu sẽ thấy rất tiếc đó.” Mạnh mẽ kéo người ra cửa, thấy bên cạnh Fuji đang chờ ở cửa có một người khác đang đứng, Soran liền hưng phấn phất tay, “Kunimitsu.”

Thấy cậu và một nữ sinh “kề vai sát cánh” đi tới, Fuji và Tezuka vừa chạy từ Pháp về để xem bạn của Soran đều đồng thời đè xuống ghen tuông nảy lên trong lòng.

Kéo Anna tới trước xe, Soran vui vẻ giới thiệu: “Anna, đây là. . . ừm. . . đây là Tezuka Kunimitsu.”

“Kunimitsu, đây là Anna, bạn tốt của em ở trường.”

“Tezuka Kunimitsu?!” Hai tay Anna đang túm cánh tay Soran liền nắm chặt, trừng mắt nhìn người trước mặt, miệng hoàn toàn kéo ra.

“Xin chào, tôi là Tezuka Kunimitsu, chồng của Soran.” Nhân lúc Anna kinh ngạc đến ngây người, Tezuka kéo Soran đến bên cạnh mình, chấm dứt sự tiếp xúc tứ chi của hai người, rồi mở cửa xe, “Lên xe trước đã.” Đeo kính râm, Tezuka không muốn gây rắc rối, mang Soran lên xe.

“Tezuka Kunimitsu?!” Anna hưng phấn định thét chói tai, liền bị Fuji bưng kín miệng.

“Ưm ưm ưm ưm?! Ưm ưm. . . ( Tezuka Kunimitsu?! Trời ạ! Là Tezuka. . . . blah blah rút gọn mấy trăm chữ)” bị Fuji nhét vào xe, Anna dùng mắt để biểu đạt sự hưng phấn của mình, nhìn quét qua Soran và Tezuka. Đang mải hưng phấn, cô không nghe thấy câu nói kia của Tezuka, chỉ nghĩ mình đã gặp được siêu sao thế giới rồi!

Xe bắt đầu chạy, năm phút sau, bên trong xe truyền ra tiếng thét chói tai như bom nổ: “Chồng của Soran?!!!!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_fdihicfdihicfdih
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Không Muốn Làm Hoàng Tử
20/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
images
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
24/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247