[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 67: Hôn lễ
Trong trại tạm giam, Fuji ngồi đối diện với Ivan. Tóc Ivan có chút mất trật tự, ria mép cũng mọc dài ra. Nhưng cách ăn mặc của hắn rất ngăn nắp sạch sẽ, biểu cảm cũng rất bình tĩnh.
“Anh cũng không thực sự muốn bắt cóc tôi, Ivan.”
Trong đôi mắt xanh lam không hề có tia sáng sắc bén, Fuji cũng rất bình tĩnh mở miệng. Đệm chăn, chiếc bình đầy nước, đều không phải chuyện mà bọn bắt cóc sẽ làm.
Ivan nhìn Fuji, vẫn lặng im.
“Ivan, anh muốn biết nếu như tôi gặp chuyện không may, ‘cậu ấy’ có thể xuất hiện không. Anh muốn biết người tôi yêu là ai. Nếu lỡ như ‘cậu ấy’ không đến, anh cũng muốn nhân đó mà làm tôi chết tâm.”
Fuji chậm rãi nói, biểu cảm thoáng cứng ngắc của Ivan cho hắn biết, hắn đã sai lầm rồi.
“Ivan, cách làm của anh khiến tôi rất thất vọng. . .”
Ivan ngẩng đầu, đôi mắt tĩnh mịch nhìn vào hai mắt Fuji.
“Nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã không làm gì khiến tôi tổn hại.” Nếu không ‘cậu’ sẽ thương tâm, sẽ thống khổ.
Đôi mắt Ivan hơi lóe ra, người trước mặt lại cười như thói quen, Ivan cúi đầu, không muốn để đối phương nhìn thấy hắn thất bại như vậy.
“Ivan, cái anh nhìn thấy chỉ là Fuji Shusuke trong trường học, bản thân thật sự của tôi ở nơi nào, đến chính tôi cũng không biết. Đàn anh, không nên bị biểu hiện giả dối mê hoặc lý trí.”
Nói xong câu cuối cùng, Fuji đứng lên, xoay người bước đi.
“Fuji. . .” Ivan ngẩng đầu, kêu một tiếng.
Fuji ngừng một chút, sau đó vẫn bước tiếp. Ivan bị cảnh sát mang đi, trước mắt lại hiện ra hình ảnh người giống như thiên sứ kia và Fuji ôm chặt lấy nhau.
Fuji không lên án hành vi của Ivan, chỉ nói đó là một trò đùa dai, ba ngày sau, Ivan không phải nộp tiền bảo lãnh cũng vẫn được thả ra. Ivan quay lại trường học, hai tháng sau hắn rời khỏi trường, chẳng biết đi đâu.
… . . .
Bàn tay đặt trên gối hơi cử động vài cái, hai mắt nhắm chặt sau khi nhíu mày thì dần dần mở ra, khắp nơi trên thân thể mềm nhũn đều phát ra kháng nghị, mà bàn tay ôm chặt đang đặt trên lưng cậu làm cậu vô cùng khủng hoảng.
“Itsuki, tỉnh ngủ rồi à?”
Giọng nói dịu dàng đến cực điểm vang lên bên tai, lúc này nghe thấy lại làm cho da đầu tê dại. Vội vàng nhắm hai mắt, nói cho đối phương cậu vẫn còn mệt chết đi, mong muốn có thể tránh được một kiếp.
Thân thể không có sức giãy dụa bị lật lại một cách dễ dàng, bắp đùi Soran run rẩy, thân thể bị vuốt ve, cậu vội vàng lại mở mắt, thỉnh cầu đối phương thả mình một đường sống.
“Itsuki. . .” Yukimura cúi đầu hôn xuống đôi mắt “kinh sợ quá độ” của Soran, nở nụ cười, “Sợ?”
“Ừ.” Oa oa trả lời một tiếng, tay Soran liền nắm lấy tay Yukimura, cậu biết đối phương đã tạm thời buông tha mình rồi.
“Xử lý xong chuyện gia tộc, mau chóng làm hết mọi công việc, muốn không tới nửa tháng đã có thể đến Anh để gặp em, nhưng trước khi lên máy bay lại biết được người mình yêu nhất đã lén chụp những tấm ảnh như vậy, còn bại lộ trước mắt hàng vạn người, thậm chí là toàn thế giới, sự phẫn nộ này Itsuki có thể hiểu được không?”
Không hiểu. . . Nhưng Soran không có can đảm nói, trong lòng cậu, tâm tình này chưa bao giờ xuất hiện cả. Gật đầu, giảm bớt phẫn nộ đến nay còn chưa thể tiêu tan của đối phương, Soran mong muốn mình có thể được xử lý nương tay. Một tuần đều giãy dụa trong tình dục đã sắp bức điên cậu, cậu không bao giờ muốn trải nghiệm điều này lần thứ hai nữa.
Có người mở cửa đi vào, hỏi: “Tỉnh rồi à?”
“Tỉnh rồi.” Yukimura trả lời, tiếp theo đi xuống khỏi giường. Nghe thấy tiếng Ryoma, Soran chui vào trong chăn, không dám thò ra. Đệm giường lún xuống, tim Soran khẩn trương đập thình thịch, sẽ không lại nữa đấy chứ.
Lại có người đi vào, là Tezuka mặc Âu phục màu trắng, anh đi tới bên giường ôm Soran lên. Thấy cậu thất kinh túm chặt chăn, khóe miệng Tezuka nhếch một cái, tiếp theo nghiêm túc nói: “Itsuki, thay quần áo, chúng ta phải đi ra ngoài.”
“Đi đâu?” Bất an nhìn Yukimura, Ryoma và Tezuka, Soran cuộn thân thể trần trụi của mình lại, không rõ vì sao họ đều mặc Âu phục màu trắng.
“Backy, anh mặc quần áo cho em.” Ryoma lấy một bộ kimono màu trắng đến, trên đó thêu hoa anh đào màu hồng nhạt, nhìn kỹ còn thấy những bông hoa trắng viền vàng, đó là hoa Soran.
“Kunimitsu?” Chăn bị kéo ra, Soran được họ mặc kimono lên người. Yukimura cầm khăn lông ướt giúp cậu lau mặt, lau tay.
“Itsuki muốn đi nơi nào hưởng tuần trăng mật?” Tâm tình Tezuka rất tốt, hỏi.
“Tuần trăng mật?” Soran khụ hai tiếng, có phải cậu bỏ lỡ cái gì không?
Nửa giờ sau, mặc kimono, đi guốc gỗ, tóc dài bỏ trong người, Soran được Tezuka chậm rãi ôm xuống lầu. Dưới lầu, cũng mặc Âu phục màu trắng, Atobe, Anthony, Hall và Fuji cùng với Fujika và Ken mặc lễ phục chính thức đang đứng ở cửa cầu thang. Nhìn thấy cảnh này, nghi hoặc dưới đáy lòng Soran dâng lên, không phải nói muốn phạt cậu nằm trên giường một tháng sao? Bây giờ là thế nào đây?
“Daddy, mommy?” Soran hỏi cha mẹ, nhưng cha mẹ cũng không cho cậu đáp án, trong mắt mẹ hiện lên kích động, nước mắt lưng tròng, giống như luyến tiếc. Liên tưởng đến vấn đề Tezuka vừa hỏi cậu, đôi mắt Soran càng mở lớn.
Tezuka ôm Soran trực tiếp đi ra khỏi trang viên, bên ngoài trang viên, một chiếc xe Rolls-Royce màu trắng thật dài đang đợi ở cửa. Tezuka ôm Soran lên xe, sáu người khác cũng theo vào. Fujika và Ken thì lên một chiếc xe khác. Hai chiếc xe chậm rãi lái ra khỏi trang viên, Soran ngồi trên đùi Tezuka, muốn hỏi, lại không biết nên hỏi từ chỗ nào.
Ô tô bình ổn tiến lên, từ đầu tới đuôi Soran đều giữ im lặng, thứ nhất là cả người không còn chút sức lực nào, hai là chẳng biết nên nói gì thì tốt khi tất cả mọi người đều lặng yên. Sau khi ô tô chạy được khoảng một giờ, tốc độ dần chậm lại, Anthony mới ôm lấy Soran từ trên tay Tezuka.
Ô tô đứng bên ngoài một giáo đường, Anthony ôm Soran xuống xe, chậm rãi đi vào giáo đường. Đây là một giáo đường rất nhỏ, đã chờ ở đó từ lâu, giáo chủ thấy một đám người tiến đến thì mỉm cười. Trong giáo đường ngoại trừ giáo chủ thì không có người nào khác, nhưng mặc dù là như vậy cũng đủ khiến người ta vạn phần chờ mong.
Cho dù lúc trước Soran còn chút hoài nghi, nhưng hiện tại cậu đã hiểu rõ tất cả. Nói không rõ trong ngực là cảm giác gì, cậu chỉ biết là hai tay anh trai khi buông cậu xuống vẫn còn run rẩy, họ so với cậu còn kích động, còn khẩn trương hơn.
“Ngày hôm nay, tại nơi này, chúng ta sẽ chứng kiến một hôn lễ cực kỳ đặc biệt. Ngoài cha mẹ của người trong cuộc, ở đây không có một người nào làm chứng, một người nào là khách mời.”
“Chỉ là một hôn lễ không thể được chấp nhận và chúc phúc trong mắt người đời, xin hãy tha thứ cho họ, trước ái tình đích thực, tôi không có cách nào ngăn cản, Thượng đế cũng sẽ không muốn thấy người mà Người yêu thương phải khóc.”
Đi từ tận Vatican đến đây, giáo chủ từ ái nhìn tám người đứng trước mặt ngài, nhất là Soran ở giữa. Bức tranh thần bí kia làm ngài tin tưởng Soran chính là đứa con của Thượng đế, mà ngài phải hoàn thành ý muốn của Thượng đế, làm đứa con của Người được hạnh phúc.
“Soran, con có đồng ý trở thành vợ của Anthony Douglas, Hall Douglas, Atobe Keigo, Fuji Shusuke, Yukimura Seiichi, Echizen Ryoma và Tezuka Kunimitsu không?”
Hai chân như nhũn ra đứng trước mặt giáo chủ, Soran nghe thấy câu hỏi, đầu như say xe. Trở thành vợ của họ. . . Cúi đầu nhìn bộ kimono trắng toát của mình, đường nhìn của cậu có chút không rõ.
“Itsuki. . .”
“Baby!”
“Backy!”
Soran lặng yên làm cho mấy người phía sau cậu lo lắng.
“Đồng ý. . . Con đồng ý.”
Lồng ngực nóng bỏng, đây là cảm giác gì? Soran xoay người, nhìn mấy người đang cười y như trẻ con, ngay cả băng sơn cũng lộ ra nụ cười vui sướng.
“Anthony Douglas, Hall Douglas, Atobe Keigo, Fuji Shusuke, Yukimura Seiichi, Echizen Ryoma, Tezuka Kunimitsu, các con có đồng ý cưới Soran làm vợ, cho dù bệnh tật và nghèo khó. . .”
“Con đồng ý!” Không đợi giáo chủ nói xong, bảy người liền trăm miệng một lời nói luôn. Thanh âm cao vút vang vọng toàn bộ giáo đường.
“Vậy bây giờ. . . Mời các con trao nhẫn.”
Fujika ôm một chiếc hộp vuông bọc da màu đỏ đi tới giữa Soran và những người khác, trong mắt mang lệ, dựa trong lòng chồng mình nhìn con trưởng run rẩy lấy một chiếc nhẫn trong hộp ra.
Soran nâng tay trái lên, rồi lại nâng tay phải, không biết nên đưa bàn tay nào ra. Sau đó tay phải cậu bị đại ca cầm lên, tiếp theo bàn tay những người khác đồng thời chạm vào chiếc nhẫn, cùng nhau đeo nhẫn lên ngón áp út bàn tay phải của cậu. Mặt trong của chiếc nhẫn bạch kim được khảm bảy viên kim cương xếp thành hình chữ V là chữ cái đầu tên bảy người, đại diện cho tình yêu của bảy người họ với Soran, cùng lời hứa hẹn với cậu.
Kim cương tỏa sáng lấp lánh làm Soran cảm thấy mê ly, vuốt ve chiếc nhẫn tượng trưng cho ý nghĩa đặc biệt, Soran kìm lòng không đậu hôn lên nó.
“Baby, nhanh lên nào.”
Anthony vươn tay phải, để em trai đeo nhẫn cho mình.
Phía dưới những chiếc nhẫn còn lại trong hộp có viết tên từng người, kiểu dáng nhẫn rất đơn giản, trên chiếc nhẫn bạch kim khảm một viên đá màu đen không mấy đáng giá, nhưng màu đen với mấy người họ mà nói mang một ý nghĩa phi phàm. Mặt trong chiếc nhẫn của họ khắc tên một người: Soran Backy.
Cầm lấy nhẫn của đại ca, Soran chậm rãi đeo vào cho đại ca. Ngửa đầu, hôn đại ca thật sâu. Người anh trai để lại trong lòng cậu nhiều ký ức nhất, hôm nay đã làm bạn với cậu để bên nhau cả nửa đời sau này.
“Baby. . .” Giọng của Hall rất khàn, cũng rất áp lực. Khi nhẫn được đeo vào ngón tay, anh không nhịn được ôm chặt người trước mặt, hôn lên môi cậu. Giấc mơ từng bước trở thành hiện thực, bây giờ anh đã hoàn chỉnh chiếm được người mà anh trân trọng nhất.
“Itsuki, rất xin lỗi vì không thể cho em một hôn lễ long trọng.”
Yukimura giơ tay phải lên, đôi mắt ôn nhu lúc này cũng ướt át.
“Seiichi, ” Soran đeo nhẫn cho Yukimura, nụ cười có chút run rẩy, “Em cho rằng sẽ còn phải chờ anh thật lâu. Hôn lễ hôm nay là món quà tuyệt nhất mà em nhận được.”
Ôm, hôn môi, niềm vui bất ngờ này hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của Soran.
“Backy.” Nâng tay lên, hai mắt hổ phách không thể che giấu hưng phấn và kích động, “Anh yêu em.”
“Ryoma, ” Đeo nhẫn cho người có thay đổi lớn nhất này, Soran chủ động ôm lấy đối phương, dâng nụ hôn của mình lên, “Cảm ơn anh vẫn luôn yêu em.”
“Itsuki, bổn đại gia đã quên mất một chuyện.” Không để Soran đeo nhẫn cho mình, Atobe cầm lấy bông hoa hồng trên áo, trước mặt mọi người quì một gối, nâng bông hoa lên.
“Keigo!”
Hành động của Atobe làm Soran giật mình, càng làm cho cậu cảm động, vội vàng cầm lấy bông hoa trong tay Atobe. Trước lời cầu hôn của đối phương, Soran liền đeo nhẫn cho đối phương.
“Keigo. . . Cảm ơn anh, cảm ơn. . .”
Ôm hôn Atobe, tâm tình mờ mịt ban đầu của Soran trở nên bay cao.
“Shusuke. . .” Không biết mình đã khóc chưa, Soran chỉ biết là đường nhìn càng ngày càng không rõ ràng. Cầm chiếc nhẫn đã nặng trịch trong tay đeo vào ngón tay của người luôn luôn nở nụ cười này, Soran nhìn thấy biển xanh mà cậu thích nhất.
“Itsuki, anh thích nhất lúc em mặc kimono.”
Nhẹ nhàng hôn môi Soran, Fuji nhịn xuống kích động trong lòng, chiếc nhẫn này, anh đã đợi thật lâu.
“Kunimitsu. . .” Đi tới trước mặt người cuối cùng, Soran tháo kính của Tezuka xuống. Băng sơn đã hoà tan, chưa đeo nhẫn đã không nhịn được cướp đi hơi thở của Soran.
Vừa hôn vừa đeo nhẫn cho Tezuka, Soran chăm chú vòng tay quanh cổ đối phương. Nhạc đám cưới vang lên, cậu cũng bị ôm lên.
“Muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?”
Nụ hôn kết thúc, Tezuka lại hỏi lại vấn đề lúc trước.
“Đi đâu cũng được, chỉ cần nơi đó có các anh.”
“Mom, dad, cảm ơn ba mẹ đã nguyện ý giao Itsuki cho chúng con.” Nói lời cảm ơn từ đáy lòng với Fujika và Ken, Tezuka ôm Soran xoay người bước đi.
“Daddy, mommy, cảm ơn cha mẹ.” Lướt qua vai Tezuka, Soran lớn tiếng nói lời cảm ơn với cha mẹ. Fujika khóc phất tay tạm biệt con trai, nước mắt của con làm nàng không nỡ, nhưng nàng biết con nàng sẽ hạnh phúc, sẽ vĩnh viễn hạnh phúc. Lần lượt ôm từ biệt với những đứa con khác, Fujika và Ken đi ra khỏi giáo đường, nhìn xe của các con đi xa dần, chạy hướng tới nơi sẽ diễn ra tuần trăng mật của họ.
“Fujika, chúng ta cũng đi hưởng tuần trăng mật đi, Baby bọn nó chắc còn lâu mới có thể về nhà.”
“Đi nơi nào?”
“Em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng em đến đó.”
“Anh nói đi đâu, em sẽ theo anh đến đó.”
Hôn vợ một cái, Ken ôm nàng lên xe, vậy đến khách sạn nơi lần đầu tiên họ gặp nhau đi, ở nơi đó, hắn đã gặp được tình yêu duy nhất trên đời của mình.
… . . .
Trên một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương, trong biệt thự vừa được xây dựng không lâu, có một chiếc giường “lớn” màu đỏ có thể chứa được tới hai mươi người. Trần nhà phía trên giường là một mặt gương thật lớn. Khí hậu trên đảo rất ôn hoà, vô cùng thích hợp để hưởng tuần trăng mật. Nhưng đối với người nào đó mà nói, ở một nơi kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay như thế này, tai nạn của cậu lại tiếp tục tiếp diễn.