Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 68: Nhập học

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 68: Nhập học
Prev
Next

Ánh mặt trời, bãi cát, các loại thực vật nhiệt đới, chim biển tung bay ngoài khơi, cấu thành một bức tranh phong cảnh mê người. Ở nơi mỹ lệ này, đấu một trận bóng chuyền bãi biển, uống một chén nước trái cây ướp lạnh thì không còn gì tuyệt hơn. Đương nhiên, sớm có người nghĩ tới chuyện này, có hai đội đang đối đầu nhau trên bờ cát, hai người khác thì nằm trên ghế dài trên bãi cát xem trận đấu.

Trên bàn bày hoa quả, nước có ga, rượu vang, sâm panh, còn có nước trái cây ép.

“Tháng trước tôi nhận được tin tức bên Nhật Bản, nói rằng xí nghiệp Sonohoka xảy ra khủng hoảng tài chính, tôi biết phiền toái của cậu đã sắp giải quyết xong.”

Nhấp một ngụm rượu, Atobe nói với Yukimura đang ngồi bên cạnh.

Yukimura nhìn trận đấu trước mặt, cười nhàn nhạt: “Cậu đã giúp tôi rất nhiều, cảm ơn.”

“Giữa chúng ta còn cần nói cảm ơn sao? Quá không hoa lệ.” Atobe nâng ly, khẽ chạm ly với Yukimura, ánh sáng lóe lên từ chiếc nhẫn trên tay hai người hòa vào nhau.

“Nhà Sonohoka chủ động đưa ra đề nghị hủy bỏ hôn ước, mẹ tôi cũng không thể nói gì hơn.” Nói tới mẹ mình, trên mặt Yukimura đã không còn nụ cười, “Hiện tại tôi là chủ gia tộc Yukimura, cho dù là ông nội cũng không thể bức tôi cưới người khác.”

“Cậu không sợ làm ông cậu tức phát bệnh à? Tôi từng gặp ông cậu ở một bữa tiệc, tính cách gia trưởng Nhật Bản điển hình, cố chấp, cổ hủ.”

“Tuy rằng ông tôi cố chấp, nhưng ông sẽ không lấy lợi ích của gia tộc Yukimura ra nói đùa. Nhà Sonohoka đã phá sản, tôi nghĩ họ sẽ không muốn nhìn thấy một nhà Sonohoka thứ hai đâu.”

Trên mặt Yukimura là sự lạnh lùng không hề phù hợp với vẻ ôn nhu hàng ngày. Khi sự tuyệt tình giấu dưới vẻ ôn nhu kia bùng phát toàn bộ, cho dù là bức bách hay uy hiếp nào cũng không chịu nổi một đòn.

“Mẹ cậu thì sao?” Đối với người phụ nữ thông minh sắc sảo kia, Atobe có ấn tượng đặc biệt khắc sâu.

“Bà ấy và cha tôi đưa ông nội về Kyoto rồi. Nếu như không phải bà ấy cố ý lén đưa Sonohoka Harumi cho tôi, nhà Sonohoka cũng sẽ không phá sản. Nên nhận lỗi với nhà Sonohoka là chuyện sẽ làm bà đau đầu một thời gian rất dài đấy.” Buông ly rượu, Yukimura nhìn chiếc nhẫn trên tay, nói, “Còn nhớ chuyện chúng ta đã bàn không? Chuyện con cái ấy.”

“Tìm người mang thai hộ.” Atobe cũng buông ly rượu, ngửa đầu ra sau, “Sự nghiệp của chúng ta cũng không ở Anh. Chỉ có mau chóng giao công ty ra thì  chúng ta mới có thể ở bên em ấy lâu dài. Nếu không mỗi năm chúng ta chỉ có mấy tháng được ở bên em ấy. Hơn nữa tất cả mọi người đều phân tán khắp nơi trên thế giới, với em ấy mà nói cũng không phải chuyện dễ dàng.”

Đánh bóng xong, Tezuka, Anthony, Hall và Ryoma đi tới, nghe thấy hai người nói chuyện, Anthony mở miệng: “Các cậu định có con?” Trong bảy người Anthony lớn tuổi nhất, thế nên cuộc nói chuyện của Atobe và Yukimura làm anh thấy ngoài ý muốn.

“Chúng tôi muốn đến Luân Đôn định cư sớm một chút.” Atobe trả lời.

“Sang năm tốt nghiệp xong tôi có thể đến Luân Đôn định cư rồi.” Tezuka không lo lắng lắm nói, sau đó anh nói với Anthony, “Anh và Hall phải có một người có con.”

“Đương nhiên là Anthony.” Hall huýt sáo, không chút khách khí ném vấn đề nối dõi cho anh trai.

“Sau khi tôi tốt nghiệp cũng có thể đến Luân Đôn định cư.” Ryoma uống hết một cốc nước trái cây ướp đá, nói, “Vận động viên chuyên nghiệp không bị hạn chế quốc tịch. Chuyện con cái tôi không lo lắng, tôi không có xí nghiệp gia tộc gì cần kế thừa hết.”

“Nhưng bây giờ tôi lại không muốn tìm người mang thai hộ.” Khóe mắt Anthony liếc về phía biệt thự yên lặng phía sau, có người đang ngủ say bên trong, “Tôi mong muốn con mình có huyết thống của Baby.”

“Đương nhiên tôi cũng muốn.” Hall thở dài, “Nếu như có thể có huyết thống của Baby, tôi nhất định sẽ muốn có con. Thế nhưng. . . thân thể Baby có thể làm tình cũng đã là kì tích rồi.”

“Không biết ‘trân châu’ của em ấy có thể kết hợp với tinh trùng của chúng ta không.” Ryoma lẩm bẩm một câu, anh vừa nói xong, tất cả mọi người liền đồng loạt nhìn về phía anh.

“Hay là thử một lần nhỉ.” Thấy tất cả mọi người nhìn mình, Ryoma thẳng thắn nói.

“Nhưng trân châu đều bị chúng ta ăn rồi.” Hall liếm liếm môi, sau đó nhìn về phía biệt thự. Anthony là người đầu tiên đứng dậy, đi về phía biệt thự, những người khác phản ứng lại, cũng đi vào theo.

Trong phòng ngủ, tỉnh lại trong lòng Fuji, Soran đang ăn hoa quả mà Fuji đút cho cậu. Thấy sáu người đàn ông ở trần mở cửa đi vào, cậu lập tức hô to: “Em vừa tỉnh ngủ, không được tiếp tục nữa!”

“Baby, bọn anh muốn có con.” Hall cười giải thích, trong mắt là khẩn cầu.

Mặt Soran hết hồng lại trắng: “Em không có cái công năng kia.”

“Bọn anh biết.” Tezuka lãnh tĩnh bước tới, cầm lấy cái bát thuỷ tinh đã sắp đổ ra giường trong tay Soran, nói với Fuji, “Fuji, ‘trân châu’ của Itsuki có thể kết hợp với tinh trùng của chúng ta không?”

Fuji rất nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Tôi chưa hề nghĩ đến khả năng này, hẳn là nên thử một lần.” Tiếp theo, anh cũng nhìn về phía Soran.

“Không thể nào!” Soran kéo chăn liều mạng lùi ra sau, “Em muốn về nhà! Chân em đã nhũn ra rồi!”

“Baby. . .” Anthony tới gần ôm lấy người đã bị doạ sợ, dùng nụ hôn trấn an cậu, “Chỉ một lần thôi. Anh muốn có đứa con mang dòng máu của em. Anh đáp ứng em, chỉ một lần.”

“Gạt người! Hôm qua các anh cũng nói chỉ một lần!” Cố sức đẩy đại ca ra, nhưng thân lại rơi vào khốn cảnh, Soran lập tức bị vây quanh.

“Lần này không lừa em, chỉ một lần.” Xốc cái chăn đang che đậy thân thể Soran lên, Anthony hôn thân thể trần trụi của cậu, nghĩ đến khả năng kia, anh lại thấy nhiệt huyết sôi trào.

“Ưm ưm ưm ưm ( gạt người gạt người ). . .”

Trong gương, tinh linh mỹ lệ bị vùi lấp trong bầy sói đang đỏ mắt, thân thể trắng nõn đã sớm bị nhiều đóa hoa mai bao trùm.

… . . .

… … . . .

Trong lễ khai giảng, các sinh viên lớp C khoa Xã hội đại học Luân Đôn đều biết sắp có một sinh viên mới chuyển tới lớp của họ. Nhưng khai giảng đã một tháng rồi, sinh viên mới kia cũng không xuất hiện, khiến cho bọn họ cực kì hoài nghi độ chuẩn xác nguồn tin của lớp trưởng lớp.

Anna là lớp trưởng lớp C, vì xuất thân nghèo khó nên cô luôn đặc biệt nỗ lực học tập. Từ lúc học trung học cô đã chưa bao giờ để mất học bổng khỏi tay mình. Là sinh viên năm nhất, cô không chỉ là sinh viên của khoa Xã hội, đồng thời còn ra sức học luật, lý tưởng của cô chính là phục vụ những con người sinh sống dưới tầng đáy xã hội, bởi vậy cô ghét nhất chính là đám con cháu danh gia vọng tộc. Nước Anh là một nước quân chủ lập hiến, cho dù là ở thời kì văn minh thì vẫn có rất nhiều vị vương công quý tộc, mà nhờ mối quan hệ của hiệu trưởng với giới thượng lưu nước Anh, đại học Luân Đôn có rất nhiều quý tộc vốn không nên xuất hiện ở chỗ này. Những người này trong mắt Anna chính là sâu mọt cả ngày chỉ biết sống phóng túng, những trường học quý tộc thu phí cao ngất mới là nơi mà họ nên đến.

Thế nên khi cô biết được học sinh chuyển trường tới lớp mình là quý tộc thì trong lòng cô liền khinh bỉ hắn luôn. Nhất là sau khi khai giảng một tháng, người kia cũng không đến trường học báo danh, Anna lại càng thêm ghét vị quý tộc không coi nội quy trường học ra gì này.

“Anna, thầy giáo bảo cậu thông báo với các bạn trong lớp, buổi trưa tập hợp ở phòng 201, có việc cần tuyên bố.” Một bạn gái mới trở về từ phòng làm việc của thầy giáo chạy đến trước mặt Anna nói một câu, sau đó chạy đến phòng học khác.

“Có việc cần tuyên bố?” Anna ôm một quyển sách rất dày, đi về phía thư viện, đi được vài bước, cô ngừng lại, “Là vị quý tộc muốn tới sao?” Nghĩ tới đây, Anna “hừ” một tiếng, “Thật đúng là thong thả đến muộn mà, còn muốn chúng ta lãng phí thời gian buổi trưa để ‘tiếp đón’ hắn nữa. Đồ quý tộc ghê tởm.” Không cam lòng lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho mấy người phụ trách trong lớp, Anna đi vòng sang khoa y.

Gõ cửa phòng thí nghiệm, Anna lễ phép hỏi: “Xin hỏi, anh Fuji Shusuke có ở đây không ạ?”

“Fuji xin nghỉ rồi, còn chưa trở về.” Người trong phòng thí nghiệm trả lời.

Anna vô cùng kinh ngạc: “Anh Fuji Shusuke còn chưa khoẻ lại sao?”

“Không biết, hiện tại hình như cậu ta không ở Luân Đôn.” Người kia lại trả lời.

“Cảm ơn.” Rời khỏi, Anna lo lắng nhíu mày.

Nếu nói trong trường này người cô sùng bái nhất là ai, thì đó chính là du học sinh Fuji Shusuke của khoa y. Thời gian trước anh bị một đàn anh ái mộ mình bắt cóc, sau đó thì không thấy tới trường học, làm cô lo lắng không ngớt. Tất cả mọi người nói Fuji Shusuke là đồng tính luyến ái, hôm anh được cứu bạn trai của anh cũng đến trường học. Nhưng đáng tiếc là cô không được thấy. Nghe nói bạn trai anh có khuôn mặt đẹp kinh người, giống như thiên sứ, nhưng trong lòng cô, Fuji Shusuke mới là thiên sứ thật sự. Nếu như không phải anh, ông của cô sẽ không thể ở lại bệnh viện, cũng không có khả năng nhanh chóng được phẫu thuật và khỏe lại, thế nên Fuji Shusuke là ân nhân của cô. Cô cũng muốn làm một người thiện lương như anh, có thể phục vụ mọi người. Chỉ là. . . một người con trai thiện lương anh tuấn như vậy lại là đồng tính luyến ái, thật khiến người ta chống tay thở dài.

“Anna, cuối tuần có trận bóng, có muốn đi xem không?” Một cầu thủ câu lạc bộ tennis gặp Anna trên đường, nhiệt tình mời.

Anna lắc mái tóc màu nâu đỏ của mình, không hứng thú nói: “Nếu như có Tezuka Kunimitsu hoặc Echizen Ryoma tới, tớ nhất định sẽ đi.” Anna thích nhất tennis, cũng thích đánh tennis, rất ít người trong câu lạc bộ tennis trường học là đối thủ của cô, mà thần tượng của cô lại chính là Tezuka Kunimitsu và Echizen Ryoma.

“A. . . Yêu cầu của cậu cao quá đấy.”

“Vậy đừng lãng phí thời gian của tớ nữa. Khi nào đội trưởng của các cậu có thể đánh bại tớ thì tớ sẽ đi xem trận đấu của các cậu.”

Nhìn đối phương cười, Anna ôm sách quyết định đến thư viện. Cô không có thời gian để lãng phí, cô phải nỗ lực nỗ lực thật là nỗ lực, bởi vì cô không phải quý tộc có thể tùy tiện lãng phí. Trào phúng nhìn mấy cô tiểu thư nổi tiếng trường học đang ríu rít trong vườn hoa của trường, Anna trừng trắng mắt, cuộc sống của mấy người này xoay quanh không trang sức thì cũng là quần áo, còn lại thật quá tẻ nhạt.

Hít vào bầu không khí đặc biệt có phong độ trí thức trong trường học (người nào đó tưởng tượng), Soran kích động đến mức thiếu chút nữa lệ nóng doanh tròng. Seiichi về Nhật Bản rồi, Keigo và Ryoma về Mỹ rồi, Kunimitsu về Pháp rồi, cậu. . . cuối cùng cũng tự do rồi!

“Baby, rất vui?” Đi cùng Soran, Anthony và Hall thấy cậu nở nụ cười, Anthony hỏi.

“Rất vui.” Không sợ bị nghiêm phạt, Soran nói, “Em sắp bắt đầu cuộc sống bình thường rồi.” Trời biết một tháng vừa rồi cậu vượt qua như thế nào, ngẫm lại cũng đủ làm cậu mơ thấy ác mộng.

“Cuộc sống trước đây của Baby không bình thường?” Kéo tay em trai, Hall hỏi.

“Bình thường chỗ nào?” Soran rút tay ra, mang theo oán giận nói, “Nếu không phải mommy gọi điện thoại tới, chắc em phải vượt qua quãng đời còn lại trên đảo, về sau không còn cơ hội tiếp xúc với thế giới … bên ngoài mất.” Nuốt chữ “dưới giường” vào trong miệng, trên mặt Soran vẫn còn chút tức giận.

“Phải phải, là bọn anh quá đáng.” Ôm vai em trai, Hall tâm tình vô cùng tốt mang cậu lên lầu.

“Ngài Douglas, xin chào. Tôi là Sharp, chủ nhiệm lớp C.”

Vừa bước vào phòng 201, Sharp đã chờ ở đó liền lập tức tiến lên ân cần thăm hỏi.

“Xin chào, thầy Sharp. Đây là em trai tôi, Soran.” Chặn người đang sắp tiến lên một bước lại, Anthony bày ra vẻ mặt ít nói ít cười thường ngày của mình, bắt tay Sharp, tiếp theo nhìn xung quanh phía trước một vòng.

“Soran, xin chào, hoan nghênh em đến với lớp C khoa xã hội.” Bắt tay Soran, Sharp nói với sinh viên trong phòng, “Bạn này chính là người mới chuyển vào lớp chúng ta, Soran Backy Douglas, xin mọi người vỗ tay hoan nghênh.”

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Soran cúi đầu chào hỏi mọi người: “Chào các bạn, sau này xin nhờ mọi người giúp đỡ.”

“Soran, bạn này là lớp trưởng Anna, trong học tập nếu em có vấn đề gì thì hãy hỏi cô ấy.” Sharp nâng tay chỉ vào Anna nói. Anna cười thản nhiên, vươn tay.

“Xin chào.” Soran vừa muốn duỗi tay, có một bàn tay nhanh hơn cậu cầm lấy tay Anna, là Hall.

“Không ngờ Baby lại có bạn lớp trưởng xinh đẹp như vậy.” Hall buông bàn tay mà đối phương cũng không muốn bị anh cầm ra, cười nói, “Sau này em trai tôi phải phiền cô để ý rồi.” Hall khách sáo nói, sự ghen tuông của anh đã thăng hoa đến mức không chấp nhận được việc em trai có đụng chạm tứ chi với con gái, nắm tay cũng không được.

“Ngài Douglas, tôi nghĩ về việc học tập các ngài tuyệt đối có thể mời gia sư ưu tú hơn tôi đến, còn việc sinh hoạt hàng ngày, tôi nghĩ tôi càng không thể đảm nhiệm được, ngài xác định cậu ta đã thành niên rồi?”

Hành vi của Hall làm Anna vốn đã ghét quý tộc càng có thêm cảm giác bị sỉ nhục, mà xưng hô của Hall với Soran làm cô thấy buồn cười. Thái độ của hai ông anh này với em trai mình có cần phải khẩn trương như vậy không? Nếu như lo lắng cậu ta đến trường học, vậy cứ cho cậu ta về nhà là được rồi. Trong lòng Anna nghĩ như vậy, sắc mặt cũng trở nên không tốt.

Một câu của Anna đơn giản chọc giận Anthony và Hall. Nụ cười của Hall trở nên lạnh lẽo, bầu không khí trong phòng học liền thay đổi. Sharp cũng không ngờ Anna sẽ nói ra lời không khách khí như thế, sợ cô đắc tội gia tộc Douglas thì sau này sẽ có hại, vội vã mở miệng muốn khuyên bảo Anthony và Hall.

“Anh, anh xem, em đã nói không nên gọi em là Baby nữa, sẽ bị người khác chê cười em không lớn được.” Túm túm hai anh trai sắp phát hỏa, để cho bọn họ bình tĩnh lại, Soran trêu ghẹo nói. Kính mắt gọng to màu trà, mái tóc ngắn màu trà che khuất nửa khuôn mặt khiến người khác không nhận ra được một tia dung mạo nào của cậu.

Mỉm cười với Anna, Soran xoay người nói với anh trai: “Anh, các anh trở về đi. Buổi chiều hình như em có giờ học.”

“Cô Anna, hãy dẹp sự ngạo mạn của cô lại. . . Tôi có thể. . .”

“Anh.” Ngăn cản lời uy hiếp sắp ra miệng của Anthony, Soran vội vàng đẩy anh đi ra ngoài, Sharp thấy Anthony phát hỏa, cũng vội vàng đi ra ngoài khuyên bảo.

Anna trở lại vị trí của mình, tuyệt không cảm thấy hành vi của mình có gì quá đáng. Cô ghét nhất là bị quý tộc lấy tiền bạc quyền thế ra chèn ép.

“Baby, lập tức cùng anh về nhà!” Ôm em trai, Anthony định mang cậu đi, thề phải cho đứa con gái không biết trời cao đất rộng kia phải hối hận.

“Anh, anh nghĩ em sẽ bị bắt nạt sao?” Nắm chặt tay hai người, Soran lắc đầu, “Anh, không sao đâu. Em tới nơi này là để trải nghiệm cuộc sống đại học, không phải để tức giận với người khác. Anh, cô ấy không có ác ý đâu, chỉ là nghĩ em đã coi thường mình, không muốn bắt tay cô ấy thôi. Anh, em sẽ giải thích với cô ấy. Nếu như cô ấy thực sự không thích em cũng không sao, như vậy không phải các anh càng cao hứng à?”

Nói vài câu đã dẹp loạn sự tức giận của hai người, Soran ôm hai người: “Anh, các anh về trước đi, buổi tối em sẽ về cùng Shusuke.”

“Thầy Sharp, tôi không hy vọng chuyện này có lần thứ hai, hãy quản lý lớp trưởng này của ông cho cẩn thận.” Gắt gao ôm lại em trai, sau đó Anthony buông tay.

“Thầy Sharp, nói cho cô ta, nếu có lần thứ hai sỉ nhục em trai tôi như vậy, tôi đảm bảo cô ta sẽ không có chỗ đặt chân ở nước Anh này đâu.” Hall cao giọng nói, để Anna ở trong phòng học nghe được rành mạch.

“Anh!” Soran vội kêu lên, kéo hai người ra xa, xin lỗi cười với thầy giáo, “Anh, các anh về trước đi, hôm nay là ngày đầu tiên em đến trường mà. . . . .”

“Được, bọn anh về trước.” Anthony nói, “Nhưng nếu như bị uất ức, không được giấu diếm!”

“Anh. . .” Soran hạ giọng, “Ngoài các anh ra, còn ai có thể làm em uất ức?”

Triệt để thoả mãn, Anthony và Hall buông em trai ra, đi tới trước mặt Sharp nói vài câu hòa hoãn, cuối cùng rời đi.

“Soran, xin đừng để ý, Anna là một sinh viên cực kì ưu tú, chỉ là đối với vài chuyện phản ứng của cô ấy luôn đặc biệt kịch liệt.” Sau khi Anthony và Hall đi, Sharp nói với Soran.

Soran lắc đầu, tỏ vẻ không có gì, sau đó đi vào phòng học, đi tới trước mặt Anna vươn tay: “Tôi là Soran, sau này xin nhờ cậu giúp đỡ.”

“Xin chào.” Qua loa bắt tay Soran, Anna ngồi xuống không thèm nhắc lại.

Cuộc gặp mặt buổi trưa kết thúc trong bầu không khí như vậy, tuy rằng Anna biểu hiện địch ý rõ ràng, nhưng Soran nghĩ vì anh trai mình sai, thế nên cũng không để trong lòng. Cùng đi học với mấy người bạn có vẻ thân thiện, Soran đắm chìm trong sự mới mẻ của cuộc sống đại học.

Tiết học cuối cùng kết thúc, Anna thu dọn sách giáo khoa đi ra ngoài, khi cô nhìn thấy một người đứng ở một cánh cửa khác của lớp học, cô kinh hỉ cực kỳ.

“Anh Fuji Shusuke!” Anna khẽ hét một tiếng, vội vàng chạy tới, tiếp theo, cô nhất thời lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, kinh hỉ liền biến thành kinh ngạc.

“Shusuke, anh tới lúc nào thế?” Một người đi ra khỏi phòng học cuối cùng, thấy Fuji đứng ngay cửa, Soran liền đặc biệt vui vẻ. Ở một nơi chưa hề quen biết ai thế này, cậu vẫn thoáng có chút không thoải mái.

“Vừa tới một lát.” Chưa nói mình đã đứng ở đây một giờ, Fuji cầm lấy ba lô trên vai Soran, không quen sờ mái tóc giả của cậu, “Có thích ứng được không?”

“Ổn mà.”

Trong mắt hai người chỉ có nhau, không hề phát hiện Anna đứng cách đó không xa. Nắm cổ tay Soran kéo cậu bước đi, Fuji hỏi tình hình cậu đi học hôm nay.

Anna đứng tại chỗ, đến tận khi người đã đi rồi, cô cũng không lấy lại được tinh thần. Cô thấy được nụ cười mà anh Fuji Shusuke chẳng bao giờ lộ ra, thấy trên ngón áp út tay phải của anh có đeo nhẫn. . . Mà tên quý tộc hình như cũng đeo nhẫn. . .

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Oey6lSJNLlp9xaie79JthAPUtkkQlub9S9KMUmYi
Bá Chủ Thiên Hạ – Lạc Thần
28/02/2026
50658017
Đọc Thầm
24/11/2025
xTtynRWhi2rHgdqDddv6cFRPvBabH8s1iKuchkCK
Siêu Cấp Thần Cơ Nhân – Thế Giới Săn Thú
30/11/2025
Gemini_Generated_Image_fdihicfdihicfdih
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Không Muốn Làm Hoàng Tử
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247