[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 66: Dạy bảo
Tứ chi bị đè lại, căn bản không thể chạy trốn, sau khi cười đến mức sắp đau sốc hông thì cuối cùng Soran cũng được buông ra. Thở dốc cuộn mình trên giường, trong mắt Soran đều là nước mắt vì cười quá độ.
“Anh. . . Từ bỏ. . . Em. . . Em sai rồi. . .”
“Baby. . .” mặt Anthony chậm rãi trầm xuống, nằm bên người Soran, nguy hiểm nói, “Đại ca vừa nghĩ đã có mấy vạn người có được ảnh chân dung của em, vô số người đã nhìn thấy thân thể của em, đại ca lại muốn giết người. . .”
“Anh. . .” Nghe ra sự lạnh lẽo trong lời đại ca, Soran sợ hãi xoay người, nhìn về phía những người khác, hành động này làm cả người cậu run lên, lần này thực sự sẽ chết rất thảm mất.
Nụ cười xấu xa thường ngày của Hall cũng biến mất, biểu cảm trông lại càng đáng sợ hơn Anthony. Anh móc trong túi ra một chiếc khăn tay, ngồi xổm bên người Soran, cúi người hôn xuống trán cậu, sau đó nói: “Baby, anh thà rằng phá sản cũng không muốn em làm chuyện như vậy. Baby, cho dù em là Angel hay Elfin, vẻ đẹp của em chỉ có thể hiện ra trước mắt những người ở đây, vì sao em lại làm như thế? Vì sao lại phải làm anh phát rồ?”
“Anh. . . Xin lỗi. . .” Mắt bị khăn tay bịt kín, Soran túm chặt Anthony và Hall, xin lỗi, “Em không muốn nhìn anh mệt mỏi như vậy, em chỉ muốn giúp anh, nhưng đã quên các anh sẽ khổ sở. . .”
“Itsuki, anh biết bọn anh rất ích kỷ, không nên cướp đoạt tự do của em, không nên khống chế hứng thú của em. Nhưng bọn anh không làm được, không thể cho người khác chia sẻ nụ cười của em, không thể cho người khác chia sẻ mỹ lệ của em. Itsuki, anh đố kị khi người khác thấy gương mặt của em, đố kị đến mức. . . muốn giống như Anthony, khoá chặt em lại.”
Kéo rèm cửa sổ, Atobe vừa nói vừa cởi áo khoác Âu phục.
“Itsuki, anh sẽ không đính hôn với người khác, phiền phức trong nhà anh đã giải quyết xong rồi, không còn ai có thể ngăn cản anh ở bên em được nữa. Lần này đến Luân Đôn, anh muốn kết hôn với Itsuki-chan, để Itsuki-chan trở thành một phần trong sinh mệnh của anh. Itsuki. . . Sao em có thể để cho những gã khác thấy em như vậy?”
“Itsuki, anh rất tức giận, vô cùng tức giận. Em không chỉ đi chụp ảnh, còn dám để lại một tờ giấy rồi chạy trốn. Thậm chí còn là nhân lúc anh đi học!”
“Itsuki, nếu như anh không gặp chuyện không may, có phải em định trốn thật lâu mới về không? Itsuki, bọn anh rất yêu em, yêu đến mức. . . muốn giấu em thật kĩ, không cho bất kì kẻ nào nhìn trộm. Nhưng em luôn luôn không nghe lời, lần trước là đóng MV, lần này lại là chụp chân dung và quảng cáo, lại còn trang điểm như vậy.”
“Backy, có phải em nghĩ bọn anh sẽ không nhận ra đó là em?”
“Em chỉ muốn giúp đỡ, không nghĩ tới. . . hiệu ứng tạo ra sẽ là như vậy. . .” Giữa những tiếng lên án công khai liên tiếp, Soran nỗ lực giải vây cho mình. Mắt bị bịt kín rồi, cậu không nhìn thấy cái gì hết, mà chính bởi vì như vậy nên cảm giác kinh khủng này lại càng mãnh liệt. Soran không dám chạy trốn nữa, cho dù gặp phải nghiêm phạt thế nào cậu cũng không thể trốn về Soran tinh, nếu không nghênh đón cậu sẽ là xử trí càng đáng sợ hơn.
“Baby, đại ca sẽ cho em một lần giáo huấn, để em vĩnh viễn không dám xằng bậy nữa, không dám làm những chuyện sẽ khiến đại ca phát rồ như thế này nữa!” Rút dây lưng áo ngủ, Anthony trói tay Soran vào cột giường. Sau đó hôn môi Soran, mạnh mẽ kéo quần áo cậu.
… . . .
Đã bao lâu? Cảm giác có người nâng tóc cậu lên, hôn gương mặt cậu, nhưng theo đó cũng là một lần nữa thân thể bị xâm nhập.
“Ưm. . .” Hơi mở mắt, vô lực mặc đối phương kéo cậu lên tình triều, trận nghiêm phạt dường như không có điểm dừng này đã mang đi mọi sức lực của cậu.
Cậu nhỏ đang oa oa khóc, nhưng không ai trấn an “cậu”. Hai tay bị trói đã được tự do từ lâu trong trận tình ái kịch liệt, khăn tay che mắt cũng chẳng biết đi đâu. Trong phòng phiêu đãng mùi hương hoa Soran dày đặc, drap giường chẳng biết đã đổi mấy lần, giờ lại bị mồ hôi và dịch thể làm dơ.
Từ bỏ. . . Từ bỏ. . .
“A. . .” Sau đợt xâm nhập mãnh liệt là một chút nghỉ ngơi ngắn ngủi, thân thể Soran phát sinh phản xạ nâng lên, vì rung động từ phía dưới truyền đến.
Ryoma. . . Từ bỏ. . .
Người trên thân không có ý định đi ra ngoài, vẫn hôn lên cổ cậu như trước. Cho đến khi một người đang ngồi trên sô pha đi tới, anh mới lui ra ngoài.
Seiichi. . . Không được. . . Không được. . .
“Ưm a!”
Cơ thể lại bị lấp đầy, cậu nhỏ lại càng khóc lớn hơn nữa, ngay khi cuồng phong kéo tới đỉnh điểm, cậu phun ra tinh hoa lần thứ hai trong ngày hôm nay. Sau khi từng viên “trân châu” được cẩn thận nhặt lên, Soran lại lần nữa rơi vào mê man.
Soran tỉnh lại dưới ảnh hưởng của cảm giác kì dị trong cơ thể, lần này người ôm cậu là Fuji. Sự mệt mỏi vì cloroform biến mất hoàn toàn ngay sau khi anh ăn xong một viên trân châu. Khi ngủ say, thân thể Soran đã khôi phục bình thường, ba giờ sau, thân thể cậu lại lần nữa bị môi lưỡi làm mở ra, lại lần nữa bị xâm nhập.
“Itsuki, tha thứ cho sự ích kỷ của bọn anh, không thể có lần tiếp theo, tuyệt đối không thể.” Liên tục nói tha thứ bên tai Soran, sau khi u cốc hoàn toàn mở ra, Fuji liền nhanh hơn động tác.
Không được, không dám nữa đâu. . .
Bị đại ca xoay người lại, Soran mệt mỏi nhắm mắt, cậu muốn ngủ, muốn ngủ.
“Ưm. . . Ngủ. . .” Đại ca, từ bỏ. . .
Có người đút cánh hoa Soran cho cậu ăn, nhưng đến sức lực để nhai nuốt cậu cũng không có. Hoa bị lấy đi, chỉ chốc lát sau, bột hoa được đưa tới miệng cậu, sau đó là nước.
“Itsuki, ngủ đi.”
Keigo. . . Tay Keigo thật thoải mái. . .
“Ưm. . .” Duỗi hai chân đã mỏi nhừ ra, Soran rơi vào mộng đẹp trong sự xoa bóp thoải mái. Trong mộng, bảy con quái thú đang bao vây cậu.
Keigo. . . Không được liếm nữa. . . Không được liếm ở đó, không được. . .
Trong mộng, một con quái thú nhào tới đè cậu trên mặt đất, mặt quái thú trong nháy mắt biến thành Keigo, trong tiếng hét thất kinh của cậu, mở cái miệng to như bồn máu.
“A!” Bị sóng tình sắp bức điên bản thân đánh thức, rồi nhìn thấy gương mặt “đáng sợ” y như trong mộng. Phía sau còn có một con quái thú, hơi thở phả tới cho cậu biết là đại ca, nghiêm phạt thế này khi nào mới có thể kết thúc đây.
Chân như nhũn ra tựa vào người đại ca, thứ nóng rực trong u cốc không có ý định mềm xuống chút nào. Thân thể lắc lư theo sự khống chế của người khác, mồ hôi thấm ướt toàn bộ mái tóc cậu.
Toàn thân trên dưới đầy dấu hoa mai, giống như dấu hôn bị son môi che khuất trong ảnh, kiều diễm ướt át. Cậu nhỏ lại bị chọc khóc, “cậu” khóc rất thương tâm, mật hoa không ngừng tuôn ra từ cái miệng nhỏ nhắn của “cậu”, là nước mắt của “cậu”, lên án đồ xấu xa cứ liên tục đâm vào trong thân thể cậu.
Băng sơn đội trưởng ở trong cơ thể cậu cuộn trào nhiệt tình mãnh liệt còn hơn cả hoả sơn. Người âu yếm lấy tư thái như vậy mà bại lộ trước mặt mọi người, nhiệt tình của anh liền chuyển hóa thành lửa thiêu đốt. Nằm phía sau Soran, bất chấp những tiếng than nhẹ và cầu xin tha thứ không ngừng của cậu, Tezuka rút ra rồi cực nhanh chạy ào vào u cốc không thể khép kín kia, dùng sự kịch liệt mà đối phương không quen để nghiêm phạt cậu.
Cậu nhỏ khóc càng ngày càng lợi hại, sau khi Tezuka đi ra, “cậu” vẫn kiên cường không muốn đầu hàng. Rồi đến một người thật ôn nhu. Cuối cùng thì anh vẫn mềm lòng, mềm lòng nhìn người đã mệt chết kia.
“Itsuki. . . Nói đi, nói sẽ không có lần nào nữa, sẽ không để cho người khác thấy được mỹ lệ của em nữa.”
Yếu ớt gật đầu, trong cơn hoảng hốt Soran lại rơi vào giấc mộng, trong mộng hoa Soran nở đặc biệt tràn đầy, đặc biệt mỹ lệ.
“Itsuki thích nhất ôn nhu mà. . .”
Seiichi. . . tốt nhất. . .
Naran. . . Thật ngưỡng mộ chị. . . chỉ có một mình Goruz. . .
Cậu nhỏ khóc hộc ra tinh hoa, sau đó lui lại, không bao giờ muốn đi ra nữa. “Trân châu” dần dần ngưng kết phát ra ánh sáng chói mắt, lớn bằng đầu ngón tay, tổng cộng có hai mươi lăm viên.
… . . .
Gõ cửa, Fujika bưng canh gà đứng ở cửa. Cửa mở, nàng nhìn vào trong phòng, lại bị Hall chặn lại.
“Hall, các con không được làm Baby mệt chết, đã ba ngày rồi!” Đưa canh gà cho Hall, Fujika tức giận.
Chỉ mặc quần ngủ, Hall cười, tránh ra để mẹ thấy rõ bên trong phòng. Chỉ thấy Soran đang ngủ ngọt ngào, những người khác người thì chỉ mặc quần ngủ như Hall, người thì mặc áo ngủ, ngồi một chỗ chẳng biết đang thảo luận cái gì, thấy Fujika thì đều lập tức chào nàng. Mùi hoa trong phòng ngay cả đứng trên hành lang cũng có thể ngửi thấy được.
“Mẹ, chúng con có chừng mực mà. Sẽ để Baby ngủ no. Lần này nhất định phải làm em ấy triệt để nhớ kỹ, nếu không lần tới em ấy vẫn sẽ xằng bậy.”
Thấy mẹ còn định nói thêm, Hall vội vàng cho nàng một cái hôn chào buổi sáng, nói: “Mẹ, sao con nỡ để Baby mệt chết chứ, tất cả đều trong phạm vi em ấy có thể tiếp nhận. Mẹ, con sẽ đút em ấy ăn canh gà, sao mẹ không đến vườn hoa đi bộ với cha?”
“Hôm nay mẹ muốn gặp Baby!” Bỏ lại một câu, cũng là cảnh cáo, Fujika đi.
Hall nhún vai, đóng cửa lại.
“Baby, uống canh gà nào.” Múc một thìa đổ vào trong miệng, Hall đi về phía “mỹ nam ngủ” trên giường.
Bốn giờ chiều, Soran mở mắt. Mấy người đang ngồi trên sô pha và trên giường làm việc của mình thấy cậu tỉnh, không hẹn mà cùng buông văn kiện hoặc máy tính trong tay.
“Rẹt!” Rèm cửa sổ lại bị kéo vào.
Trong ánh mắt kinh khủng của Soran, các giai bắt đầu cởi quần áo.
“Không được!”
Kinh sợ quá độ, Soran muốn nhảy khỏi giường chạy trốn, bị Atobe ngồi bên cạnh mình ôm lấy.
“Itsuki, chuẩn bị tốt tinh thần nằm trên giường một tháng đi.”