Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 65: Tự chui đầu vào lưới

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 65: Tự chui đầu vào lưới
Prev
Next

“Shusuke. . .” Ôm ngực, đang ở hoa viên quan sát hoa Soran biến hóa, Soran bỗng ngừng lại.

“Vương, ngài không sao chứ?” Thị nữ phía sau vội bước lên hỏi.

“Shusuke. . .” Soran hoảng hốt khẽ gọi, sau đó xoay người chạy về vương cung. Shusuke đã xảy ra chuyện!

Đêm khuya vắng vẻ, trong trang viên Douglas đột nhiên hiện lên một luồng ánh sáng. An toàn xuất hiện trong phòng khách, Soran mặc kệ bão tố mình sắp phải đối mặt, chạy tới phòng ngủ của đại ca. Bàn luận xong nên xử trí Soran như thế nào, Anthony vừa đi vào giấc ngủ, chợt nghe tiếng cửa bị người dùng sức mở ra, lúc này anh liền tỉnh lại.

Còn chưa kịp bật đèn, trên giường có một người nhào lên, Anthony ôm lấy tên nhóc vừa đâm vào trong lòng mình đang muốn phát hỏa, chợt nghe đối phương gấp gáp hét: “Anh, Shusuke đã xảy ra chuyện, em cảm giác được anh ấy đã xảy ra chuyện!”

Năm phút sau, trang viên Douglas lại đèn đóm sáng trưng, mấy người vừa mới ngủ được một chút lại mặc áo ngủ ngồi trong phòng khách. Trên mặt mỗi người đều là thần sắc ngưng trọng, không phải vì kẻ phạm tội bỏ trốn đã trở về, mà là bởi Fuji đã mất tích.

“Người ở phòng thí nghiệm nói buổi tối Fuji không đến đó. Lái xe xác định đã đưa cậu ấy đến cửa trường học. Nơi ở của Shusuke họ cũng đã đi rồi, không có chỗ nào khả nghi.” Buông điện thoại mà cục cảnh sát gọi tới, Anthony ôm chặt lấy Soran đang lo lắng hỏi, “Baby, em cảm ứng được Fuji đã xảy ra chuyện, có thể cảm giác được cậu ta ở nơi nào không?”

Soran nhắm mắt lại, cảm thụ “đá thủy tinh” của Fuji, một lát sau, cậu mở mắt, nóng lòng lắc đầu: “Không cảm ứng được, hẳn là Shusuke bị hôn mê rồi. Nếu như anh ấy tỉnh là em có thể thông qua ‘đá thủy tinh’ để nói với anh ấy.” Nghĩ đến Fuji có thể đã bị người xấu bắt cóc rồi, mặt Soran liền trắng bệch.

“Có lẽ là Fuji chỉ đến chỗ khác, lại trùng hợp điện thoại di động hết pin.” Atobe có vẻ lạc quan nói, trên thực tế chỉ là muốn trấn an mọi người. Yukimura liên tục bấm số điện thoại của Fuji, những người khác thì đợi tin tức của cảnh sát. Bão này vừa qua, bão khác đã lại tới, tất cả mọi người tạm thời bỏ chuyện Soran sang một bên, trong lòng cầu khẩn cho Fuji được bình an.

Đến năm giờ sáng, vẫn không có tin tức gì của Fuji, Soran ngồi không yên.

“Em phải đến chỗ Shusuke xem, có lẽ có đầu mối gì bị cảnh sát sơ sót.”

“Baby, em ở nhà nghỉ ngơi.” Hall ấn em trai xuống sô pha, đứng dậy nói. Anthony gật đầu, chuẩn bị lên lầu thay quần áo.

“Không, em phải đi. Chỗ Shusuke ở em đã đến rồi. Lần trước khi gặp anh ấy, em cảm giác được anh ấy có chút phiền muộn. Đều tại em, nếu như em cố ý hỏi anh ấy, Shusuke nhất định sẽ nói cho em biết đã có chuyện gì.” Soran tự trách, lo lắng trong mắt làm người ta đau lòng.

“Đừng nói gì nữa. Tôi và Atobe sẽ đi cùng Itsuki-chan.” Yukimura đứng lên, trầm giọng nói, “Chúng ta đi xem, có lẽ thực sự có thể phát hiện chút gì. Thân phận của mọi người đều không tiện đến chỗ Fuji. Tôi và Atobe thì không sao đâu.”

“Được, Seiichi và Keigo đi theo em, em không đợi nổi tin tức bên cảnh sát. Nếu như Shusuke tỉnh lại, em sẽ có thể cảm ứng được anh ấy.” Vội vàng nói, Soran cũng không chờ ý kiến của những người khác liền vội vã chạy lên lầu. Yukimura và Atobe cũng vội vàng lên lầu thay quần áo.

“Atobe.” Sau khi ba người thay xong quần áo đi xuống, Tezuka tiến lên nói, “Hôm trước tôi nói chuyện với Fuji, cậu ta từng nói với tôi là định xin giáo sư chuyển đến phòng thí nghiệm trực thuộc bệnh viện, ở phòng thí nghiệm hiện giờ có chút phiền phức.”

“Phiền phức gì?” Soran vội vàng hỏi.

Tezuka nhíu mày: “Anh hỏi cậu ta, nhưng cậu ta chưa nói.”

“Tôi biết rồi. Tôi sẽ chú ý.” Atobe gật đầu, sau đó kéo Soran ra ngoài.

Bởi vì Fuji đột nhiên biến mất, phòng thí nghiệm khoa y đại học Luân Đôn đêm nay cũng phá lệ không bình tĩnh. Tuy rằng Fuji biến mất còn chưa đến 24 giờ nhưng sau khi giáo sư của anh biết được anh gặp chuyện không may thì là người đầu tiên chạy tới phòng thí nghiệm. Khi nhóm ba người Soran tới phòng thí nghiệm, bạn học của Fuji đều có mặt ở đó. Ba người con trai có khí chất khác nhau cùng đến khiến cho mọi người rất là hiếu kỳ, bởi vì trong mắt họ Fuji Shusuke là một du học sinh dáng dấp tuấn tú, tính tình tốt, bối cảnh đơn giản.

“Anh Atobe, anh Yukimura, vị này chính là giáo sư của Fuji Shusuke, giáo sư Wagner.” Hiệu trưởng trường học giới thiệu. Hắn nhận được điện thoại của Anthony, đã sớm chạy tới phòng thí nghiệm.

“Giáo sư, xin chào.” Không được giới thiệu, Soran tôn kính chào đối phương, sau đó khẩn cấp hỏi, “Giáo sư, em là bạn của Shusuke, Soran.”

“Xin chào, Fuji đột nhiên biến mất, tôi vô cùng áy náy, đây là sơ suất của tôi, xin đừng lo lắng, tôi tin rằng nhất định cậu ấy có thể bình an trở về.” Mặt Wagner lộ vẻ lo lắng, nhẹ nhàng nói, “Mấy người họ bình thường luôn ở cùng Fuji tại phòng thí nghiệm, đều là học trò của tôi.” Wagner xoay người, chỉ bốn người phía sau mình nói, lần lượt giới thiệu cho Soran.

“Anh ta là Ivan Aze, là đàn anh của Fuji, bình thường có quan hệ tốt nhất với cậu ta, thời gian hai người họ ở phòng thí nghiệm cũng dài nhất, có vấn đề gì cậu có thể hỏi anh ta, vừa rồi cảnh sát đã hỏi anh ta rồi.”

Theo lời giới thiệu đặc biệt của Wagner, Soran nhìn sang. Cũng vì Fuji mất tích mà rõ ràng rất lo lắng, Ivan thấy Soran đi vào phòng thí nghiệm thì chăm chú nhìn cậu. Mà đôi mắt giấu sau kính râm của Soran khi nhìn thấy Ivan thì cũng dừng trên người hắn.

“Fuji nói đêm nay muốn đến phòng thí nghiệm thống kê một ít số liệu. Tôi đợi đến 12 giờ vẫn không thấy cậu ấy, liền gọi điện thoại cho cậu ấy, thế nhưng điện thoại lại tắt máy. Gần đây cậu ấy rất mệt mỏi, tôi nghĩ cậu ấy đã sớm trở về nghỉ ngơi rồi.” Soran không mở miệng hỏi, Ivan liền chủ động nói, “Có đôi khi cậu ấy sẽ đến phòng thí nghiệm rất sớm, tôi nghĩ có thể cậu ấy định sẽ sáng mai quay lại. Kết quả đến khoảng 2 giờ thì cảnh sát tới, nói có thể cậu ấy đã mất tích rồi. Sau đó tôi đưa cảnh sát đến nơi ở của Fuji, phát hiện cậu ấy cũng không ở đó.”

“Đêm nay phòng thí nghiệm chỉ có một mình anh?” Atobe mở miệng, đường nhìn quét qua một vòng trên người Ivan, chuyển hướng tới bàn thí nghiệm, nhanh chóng tìm được chỗ của Fuji.

“Trước 10 giờ rưỡi tôi và anh Ivan đều ở phòng thí nghiệm, sau đó tôi quay về ký túc xá.” Một người bạn học của Fuji nói, “Bình thường ở phòng thí nghiệm Fuji và anh Ivan là về muộn nhất, công việc của họ nhiều hơn của chúng tôi.”

Atobe gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, tiếp theo anh nói với Yukimura: “Lúc lái xe đưa Fuji đến trường học đại khái khoảng 11 giờ 15 phút, thế nghĩa là Fuji đã mất tích trước 12 giờ.”

“Hẳn là như vậy.” Yukimura trả lời, sau đó hỏi những người khác.

Vào lúc mọi người đang phân tích, Soran chậm rãi bước đi thong thả đến trước một cái bàn, vươn tay sờ lên: “Đây là bàn của Shusuke đúng không.” Nhẹ nhàng vuốt qua mặt bàn, Soran dường như cảm thụ được hơi thở Fuji lưu lại trên đó.

“Đúng vậy.” Ivan mở miệng, thần sắc hắn phức tạp nhìn mái tóc dài của Soran.

“Bình thường nhất định Shusuke rất nỗ lực. Tuy rằng anh ấy luôn luôn cười tủm tỉm, nhưng anh ấy khắc khổ, nghiêm túc hơn bất kì ai.” Ngồi xuống ghế của Fuji, Soran nằm sấp xuống bàn, thống khổ khẽ gọi, “Shusuke. . .”

“Itsuki. . .” Yukimura tiến lên, dùng tiếng Nhật nói, “Đừng lo lắng, cậu ấy không có việc gì đâu.” Atobe cũng tiến lên, đè vai Soran lại, cũng nói bằng tiếng Nhật, “Itsuki, để anh đưa em về trước.”

Tháo kính râm xuống, hai tay Soran che mặt, lau đi ướt át vì lo lắng nơi khóe mắt. Shusuke, anh ở nơi nào? Anh có nghe thấy em nói không?

Ôm mặt, không nói một lời, Soran lại lần nữa cảm ứng phương vị của Fuji.

Trong nháy mắt khi Soran tháo kính râm xuống, Yukimura và Atobe đều vô ý thức che hai bên cạnh cậu, nhưng mặc dù như vậy, Ivan đứng gần chỗ Soran nhất vẫn liếc thấy, một cái liếc mắt làm hắn khiếp sợ.

Từ cơn hôn mê, Fuji chậm rãi tỉnh lại, anh nhớ mang máng mình bị người khác che kín mũi từ phía sau, sau đó thì anh không biết gì nữa. Ngồi xuống, Fuji nhìn bốn phía, là một xưởng sửa xe bỏ hoang. Xung quanh chất đống vật sửa chữa hỏng hóc đầy dầu mỡ dơ bẩn, nhưng nơi anh nằm lại được trải một cái đệm sạch sẽ, trên người còn được đắp chăn, làm anh không hề bị lạnh. Anh không bị trói, bên người thậm chí còn có bình nước, Fuji lập tức ý thức được, không phải anh bị bắt cóc.

Bỗng nhiên buông tay, Soran trợn to hai mắt.

“Keigo, Seiichi!” Đứng lên, đã quên che bản thân lại, Soran kích động kêu, “Mau đi theo em!” Không hề phát hiện mọi người xung quanh vì cậu đứng dậy mà phát ra tiếng hô ngạc nhiên.

“Itsuki, tìm được rồi?” Yukimura đeo kính râm cho Soran, kinh hỉ hỏi.

“Ừ! Đi mau!” Bỏ lại những người còn đang kinh ngạc đến ngây ra trong phòng thí nghiệm, Soran kéo Yukimura và Atobe chạy ra ngoài. Atobe vội vàng gọi điện thoại về trang viên để họ viện trợ. Cảnh sát có sẵn ở đó cũng vội vã gọi điện thoại liên hệ.

“Fuji. . . Người cậu thích. . . là cậu ta sao?” Nhìn đám người Soran rời đi, một người thất lạc khẽ hỏi.

Dạo qua trong phòng một vòng, Fuji phát hiện mình đang bị nhốt ở đây. Cửa sổ nhỏ có ánh sáng chiếu vào duy nhất trong phòng cho anh biết hiện tại là sáng sớm, nhưng cửa bị khoá từ bên ngoài, anh không thể ra được. Suy tư chỉ chốc lát, Fuji cầm lấy cái bàn hỏng, linh kiện ô tô đặt phía dưới cửa sổ, nỗ lực thoát thân từ cửa sổ.

“Shusuke!” Bên tai có người đang kích động hét lên tên anh, Fuji buông cửa xe ô tô trong tay ra.

“Shusuke. . .” Lại một tiếng, Fuji nhắm mắt, đáp lại âm thanh vang lên trong đầu, “Itsuki. . .” Dường như anh thấy được người nọ, đứng giữa một biển hoa màu trắng lớn tiếng hét gọi anh, dáng vẻ rất lo lắng.

“Itsuki. . .” Hình ảnh trong đầu càng ngày càng rõ ràng, Fuji không tự giác ngồi xuống, “Đừng khóc. . .” Anh thấy vành mắt của người nọ đã đỏ lên.

“Shusuke. . . Anh chờ em, em lập tức tìm được anh đây.” Ngồi trong xe, tựa trên người Atobe, Soran dồn toàn bộ tâm lực tập trung vào tinh thần, lợi dụng năng lượng của “đá thủy tinh” để cảm ứng vị trí của Fuji, cảm ứng lời trong tim của Fuji.

“Itsuki. . . Anh chờ em, em đừng khóc.” Fuji hoàn toàn rơi vào suy tưởng, tâm thần anh hoàn toàn hoà hợp cùng Soran. Anh cho rằng mình đang nói chuyện, kỳ thực anh giống như đang ngủ, ngồi dưới đất không nhúc nhích, thần thái an nhàn.

Hai mươi phút sau, cảnh sát vây quanh một xưởng sửa xe bỏ hoang cách đại học Luân Đôn không xa, tìm được Fuji đang bị người ta “bắt cóc” bên trong xưởng sửa chữa.

“Shusuke!” Khi cửa sắt bị mở ra, Soran chạy ào tới, ôm lấy Fuji vừa đứng lên, suýt nữa đẩy anh ngã xuống đất, “Shusuke, anh làm em sợ muốn chết!” Sau đó hơi đẩy Fuji ra một chút, Soran khẩn trương xem xét anh từ trên xuống dưới, “Shusuke, anh hôn mê phải không? Có bị thương ở đâu không? Để em xem nào.”

“Itsuki. . .” Một lần nữa ôm cậu vào trong lòng, Fuji vỗ nhẹ cậu, “Không có việc gì, anh không làm sao đâu. Itsuki, quay về trang viên thôi, anh rất nhớ em, anh muốn ôm em.”

“Vâng.” Soran lập tức đáp ứng, đỏ mắt nói, “Chúng ta trở về, lập tức trở về.”

“Anh Fuji, tôi nghĩ có lẽ anh phải cùng chúng tôi quay về cục cảnh sát để ghi chép lại, về người bắt cóc lần này, chúng tôi. . .”

“Anh cảnh sát, bây giờ không được.” Ngăn cảnh sát lại nói, Soran kéo theo Fuji đang cười tủm tỉm bước nhanh ra ngoài, lần đầu tiên không khách khí nói với người khác, “Ngày mai hoặc ngày mốt, anh đến trang viên Douglas, bây giờ tôi muốn cùng Shusuke về nhà, chỗ nào cũng không đi.”

Khi đã chắc chắn cảnh sát sẽ không ngăn mình nữa, Soran đẩy Fuji vào xe, bản thân cũng cấp tốc ngồi xuống. Vừa lên xe, Soran liền ôm lấy Fuji. Yukimura cười xin lỗi cảnh sát, cũng lên xe, mà Atobe là người cuối cùng thì nhân lúc trước khi lên xe nhỏ giọng nói bên tai cảnh sát nói mấy câu.

Giáo sư và bạn học của Fuji theo cảnh sát cùng đến nhìn thấy anh bị người ta “mạnh mẽ” mang đi, đều rất kỳ quái không ngờ anh lại có liên hệ với người nhà Douglas, cũng cực kì hiếu kỳ với quan hệ của anh và người con trai mỹ lệ kinh người kia, ngoại trừ một người.

“Anh Aze, mời theo chúng tôi đến cục cảnh sát một chuyến. Liên quan đến chuyện anh Fuji Shusuke bị bắt cóc, chúng tôi muốn hỏi anh mấy vấn đề.” Người cảnh sát vừa nói chuyện với Atobe sau khi thấy Fuji đi thì đi tới trước mặt Ivan nói, “Đương nhiên, anh có thể giữ im lặng.”

“Cảnh sát, có phải anh tìm nhầm người không?” Giáo sư Wagner kinh ngạc nói, “Sao Ivan lại liên quan đến việc Fuji mất tích được?” Các sinh viên cũng đều tỏ vẻ không tin.

Làm mọi người không ngờ tới chính là, Ivan bình tĩnh mở miệng: “Là tôi bắt cóc Fuji Shusuke, tôi theo các anh tới cục cảnh sát, tôi sẽ nói ra tất cả.”

Sau khi Fuji bị “bắt cóc” khoảng hơn 7 giờ thì đã được mọi người tìm ra. Mà anh không hề bị thương chút nào, ngoại trừ dược hiệu của cloroform* làm anh có chút buồn nôn ra, có thể nói là anh trở về nguyên lành không tổn hao gì. Huống chi “bọn cướp” lại cực kì chăm sóc anh, không hề để anh bị lạnh. Nhưng mặc dù như vậy, Soran cũng rất sợ hãi. Tuy rằng cậu cũng từng bị bắt cóc nhưng so với lần kia, chuyện Fuji càng làm cho cậu khủng hoảng.

Nếu chẳng may trên người Fuji không có “đá thủy tinh”, vậy anh sẽ bị thương tổn như thế nào? Mỗi khi nghĩ tới đây, Soran lại vô cùng sợ, thế nên đến tận khi ô tô chạy đến cửa trang viên, Soran vẫn còn chưa phục hồi tinh thần từ cơn kinh sợ, vẫn ôm Fuji, cảm thụ hơi thở và nhiệt độ cơ thể anh, cảm thụ anh vẫn an toàn.

Mà thân là “con tin”, Fuji Shusuke lại không có một chút kích động và sợ hãi sau khi bị bắt cóc nào. Anh vui vẻ cực kỳ, người đang ôm anh thật chặt làm anh vui vẻ, Soran trở về làm anh càng thêm vui sướng.

“Itsuki, nếu như anh không gặp chuyện không may, em định khi nào mới trở về?” Xuống xe, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Soran, sau khi Fuji vào nhà thì hỏi câu này ngay trước mặt mọi người. Mà khi anh hỏi như thế, anh cười đến đặc biệt thoải mái.

Bốn người đang đợi ở trang viên còn chưa kịp ôm Fuji vừa bình an trở về thì đã bị câu hỏi này của anh nhắc nhở, ánh mắt mọi người cùng lúc chuyển tới người Soran.

“Em. . .” Giãy khỏi tay Fuji, Soran lùi ra sau hai bước, cầu cứu nhìn về phía mẹ, “Em vốn định trở về hôm nay.” Sự tình không nên thế này, Shusuke, anh thật quá đáng.

“Hôm nay?” Anthony chậm rãi tiến lên, ép người đang kinh sợ quá độ tới sát tường, nâng cằm cậu lên, ghé vào lỗ tai cậu nói, “Baby, anh chỉ lo lắng chuyện Fuji, đã quên. . . hình như em đã giấu anh làm chuyện khó lường nào đó thì phải.”

“Anh. . . Em. . .” Dán sát vào tường không thể lùi lại được nữa, Soran kinh hoảng nói, “Shusuke vừa trở về. . . Em. . . A!”

Đột nhiên bị người chặn ngang ôm lên, đầu Soran choáng váng một trận.

“Mommy! Cứu con!”

“Anthony! Baby đã lo lắng cả đêm, có chuyện gì con chờ nó tỉnh ngủ đã.” Fujika đứng một bên gấp gáp khuyên bảo.

“A!” Cái mông bị đại ca hung hăng phát một cái, Soran khóc không ra nước mắt, “Anh, em sai rồi, em sai rồi!”

“Mấy lời này của em anh nghe nhiều lần lắm rồi.” Ôm người đi lên trên lầu, Anthony nói với mẹ, “Mẹ, mấy ngày tới đừng cho người nào đến quấy rối bọn con, bọn con phải nói chuyện nghiêm túc với Baby.”

“Cha, không bằng cha đưa mẹ đi Thuỵ Sĩ, Pháp hay Mỹ đi, đi đâu đó nghỉ vài ngày cũng được. Baby không nghe lời như thế, chúng con có thể sẽ mất công vài ngày để giáo dục lại em ấy.” Hall tặng cho mẹ mình một cái hôn gió, tâm tình sung sướng đi lên trên.

“Daddy! Mommy! Cứu mạng!” Soran liều mạng muốn xuống khỏi người đại ca, đổi lấy cái tát vào mông không đau nhưng làm cậu sợ. Có nên trốn về nữa không đây, trong lòng Soran giao chiến không ngừng.

“Anthony! Hall! Các con không được làm Baby sợ!” Fujika ở dưới lầu hô to, vừa định đi tới giải cứu con trai thì đã bị chồng ôm đi rồi.

“Fujika, để kệ chúng nó đi. Không có việc gì đâu.” Hoàn toàn lý giải tâm tình đám con, Ken trấn an vợ, rồi nói với Tezuka đi cuối cùng, “Không được quá đáng quá, không được thực sự làm Baby bị thương. Để nó hiểu ra sau này không nên hồ đồ nữa là được.”

“Vâng, thưa ba.” Tezuka gật đầu, bước đi thong thả lên tầng trên. Lúc này, trên lầu đã vang lên tiếng người nào đó vừa cười vừa cầu cứu.

“Shusuke, anh. . . A! Từ bỏ, từ bỏ. . .”

“Không dám nữa, em không dám … nữa đâu! Aha hức. . . A! A!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
Oey6lSJNLlp9xaie79JthAPUtkkQlub9S9KMUmYi
Bá Chủ Thiên Hạ – Lạc Thần
28/02/2026
Gemini_Generated_Image_n111jqn111jqn111
Phán Quan
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247