Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 64: Ánh bình minh trước màn đêm

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 64: Ánh bình minh trước màn đêm
Prev
Next

Soran tinh, trong phòng của Soran, một người ngồi trên bàn đánh bóng bàn rộng rãi mặt ủ mày chau nhìn chằm chằm vào biển hoa Soran trước mắt.

“Soran, xảy ra chuyện gì?” Ngồi bên cạnh Soran, Naran lo lắng hỏi, Soran đột nhiên chạy về làm nàng rất kinh ngạc.

Khẽ tựa vào vai Naran, Soran thở dài: “Em đã làm một chuyện sẽ làm mình chết rất thảm, thế nên em mới trốn về đây.”

“Chết rất thảm?” Naran lập tức biến sắc, khẩn trương sờ đông sờ tây trên người Soran, “Soran, có bị thương không? Người ở đó rất đáng sợ sao?”

Nắm bàn tay mềm mại của Naran, Soran nở nụ cười: “Không phải. Naran, đừng khẩn trương, là em nói sai rồi. Kỳ thực là em làm một chuyện xấu, để các anh và mấy người họ biết, họ rất tức giận, em sợ bị họ bắt được, thế nên mới mất mặt mà trốn về đây.”

Nghe được Soran giải thích, Naran đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo cười rộ lên. Sờ lên gương mặt của Soran đã trở lại tính trẻ con, trong tiếng cười của nàng lộ ra vui mừng: “Soran. . . Em thay đổi rồi. . . Em của trước đây tuyệt đối sẽ không có hành động chạy trốn như thế này. . .” Ngẩng đầu hôn nhẹ lên trán Soran, Naran ôn nhu nói, “Soran, thấy em vui vẻ , chị cũng an tâm. Lần trước em trở về thương tâm như vậy làm chị rất lo lắng, bây giờ chị không phải lo lắng nữa rồi.”

“Naran, bây giờ em rất hạnh phúc, hạnh phúc giống như chị vậy, đừng lo lắng cho em.” Dán tai lên cái bụng nhô cao của Naran, Soran nhắm mắt lại, “Em nghe được tiếng đứa bé đang hát này, nó là một chú nhóc rất nghịch ngợm.”

Gõ lên trán Soran một chút, cả người Naran toát ra hạnh phúc vì sắp được làm mẹ: “Nó mới có bốn tháng, làm sao mà hát được.” Tính cách Soran trở nên sáng sủa rất nhiều làm Naran vui vẻ, cũng làm nàng càng yên tâm để Soran ở lại thế giới kia.

“Soran, em phát hiện ra không? Mây sương phía trên Soran tinh trở nên dày đặc rồi. Em có cảm giác được không?” Ngẩng đầu, nhìn tầng sương màu tím thẫm, Naran nửa mừng nửa lo, “Không biết thay đổi này có ảnh hưởng gì với em không. Trước đây chưa từng có biến hóa như vậy, chỉ có lúc em biến mất mới từng xảy ra biến hóa.”

“Em không có cảm giác gì cả.” Soran cũng ngẩng đầu nhìn, hỏi, “Bắt đầu từ lúc nào?”

“Đại khái. . . hơn hai tháng trước. Có lẽ sớm hơn, chị cũng không quá rõ ràng.” Naran hồi tưởng, không xác định nói, “Ngay từ đầu chị không chú ý, về sau màu sương càng ngày càng đậm, chị mới phát hiện mây sương đã dày đặc, hơn nữa hoa Soran cũng nhiều hơn một ít.”

Hơn hai tháng trước? Soran tính tính, chẳng lẽ là bắt đầu từ lúc cậu chấp nhận họ? Soran không rõ ràng lắm những biến hóa này có liên quan đến thân thể cậu không.

“Soran?” Thấy Soran có vẻ suy nghĩ, Naran gọi, “Có phải em nghĩ đến cái gì không?”

Soran chậm rãi lắc đầu, “Em cũng không biết.” Ngẩng đầu cho Naran một nụ cười yên tâm, cậu nói, “Naran, lai lịch và thân thể em đều là ẩn số, đến chính em cũng không biết. Nhưng bây giờ em không có bất kì cảm giác khó chịu nào, nên cứ yên tâm đi, không có việc gì đâu.”

“Thực sự không có?” Naran sờ sờ thân thể Soran, “Có choáng váng đầu hay cái gì không. . .”

“Không có, cái gì cũng không có.” Ôm Naran, Soran làm nàng thả lỏng, “Naran, em đã từng biến mất, nhưng chị vẫn có thể tìm lại em, em sẽ không có việc gì đâu. Em không thể rời khỏi hoa Soran, cũng không rời khỏi Soran tinh, những biến hóa này với em mà nói là chuyện tốt.”

Naran dựa vào trong lòng Soran, ôm lấy cậu: “Soran, chị không thể lại mất đi em nữa.”

“Yên tâm đi, Naran.” Hôn lên mặt Naran, Soran lại trở lại chuyện lúc trước, “Naran, bây giờ em nên làm sao đây? Nhất thời xúc động trốn về, hậu quả mà em phải đối mặt sẽ càng đáng sợ.”

“Ha ha. . .” Naran trấn an nắm chặt tay Soran, “Là chuyện gì vậy? Nói chị nghe chút nào.”

Soran lập tức kể hai năm rõ mười chuyện đã xảy ra cho Naran. Trong lúc cậu nói, Naran vẫn ôn nhu nhìn cậu, em trai của nàng đã trở nên hoạt bát, quả nhiên, thế giới của em trai hẳn là ở nơi đó.

… . .

“Như thế nghĩa là, anh sắp xếp một người có bóng lưng rất giống Baby đến thư viện giả mạo em ấy?”

Nghe xong “lời khai” của Edward, súng của Hall liền chuyển từ đầu Levin đến đầu Edward.

“Sếp, Soran sợ bị các anh biết. Cậu ấy thực sự chỉ đơn thuần muốn giúp công ty. Cậu ấy nói mình không biết làm cái gì cả, các anh lại khổ cực như vậy, cậu ấy cũng không giúp được gì. Cậu ấy nói ‘Ngày nào các anh tôi cũng khuya mới về nhà, những người khác thì đều vất vả làm việc với chuyên môn của mình, chỉ có tôi là hưởng thụ nỗ lực của họ. Nhị ca gặp phiền phức trong công việc, nhưng anh ấy cũng không nói với tôi, về đến nhà lại còn nghĩ hết cách dỗ tôi vui vẻ. Tôi không thể chỉ biết hưởng thụ tình yêu của họ mà không quan tâm đến chuyện gì, tôi muốn dùng khả năng của mình để giúp họ, cho dù chỉ là một chút.’” Nghiêng đầu, né tránh họng súng đen ngòm chĩa vào mình, Edward nhúc nhích hai tay bị trói chặt, nỗ lực dùng ôn nhu để cảm động đối phương, sau đó thả hắn và Levin.

Hắn vừa nói xong, súng trong tay Hall liền buông xuống, làm Levin và Edward thở phào một hơi. Ai cũng không mở miệng, Anthony rít thuốc lá, đến khi hút xong một điếu, anh mới hỏi: “Ngoại trừ mấy người kia, quay chụp có những ai?”

“Những người chúng tôi chọn cho Soran đều là người nổi tiếng nhất trong giới, ý chí rất mạnh. Bọn họ đều vô cùng chuyên nghiệp, trong quá trình quay chụp không ai làm bất cứ hành vi thừa thãi nào với cậu ấy, tất cả mọi người đều coi Soran trở thành đối tượng bảo hộ trọng điểm, về việc này, xin ngài nhất định hãy yên tâm.” Đối với tộc trưởng trẻ tuổi của gia tộc Douglas, Levin lập tức đảm bảo, “Tôi và Edward đều xuất phát từ bảo hộ Soran, tất cả quá trình quay chụp của cậu ấy đều được đảm bảo bí mật. Hơn nữa chúng tôi cũng không có ý định cho cậu ấy chụp ngoại cảnh, tất cả đều được hoàn thành bên trong.”

“Sếp, tộc trưởng, các vị đây, “Vì bụng béo phì nên khó khăn ngồi dưới đất, Edward trịnh trọng mở miệng, “Chúng tôi có thể lý giải tâm tình bảo vệ Soran của các anh, không muốn vẻ mỹ lệ của cậu ấy bị những người khác nhìn thấy thậm chí mơ ước, cũng không muốn cậu ấy tiếp xúc với hoàn cảnh quá mức phức tạp, mong muốn cậu ấy sống thật hạnh phúc đơn thuần dưới cánh chim của các anh, những điều này tôi và Levin đều hiểu.”

“Thế nhưng, thứ cho chúng tôi vô lễ.” Levin nói tiếp, “Soran đã là người trưởng thành rồi, tuy rằng lần này cậu ấy là vì muốn giúp sếp nên mới quyết định làm chuyện này, nhưng Soran thực sự vô cùng thích hợp làm chuyện đó. Bất kể là dung mạo hay biểu hiện của cậu ấy đều có thể nói là hoàn mỹ. Cậu ấy trời sinh để đi con đường này, trời sinh cậu ấy nên trở thành siêu sao, được vạn người nâng niu theo đuổi. Ớ. . .” Thấy súng của Hall lại giơ lên, Levin câm miệng.

“Sếp. . .” Edward nhích lại gần Levin, tận tình khuyên bảo, “Soran thực sự rất thích làm việc. Nghe bọn Carville nói, khi làm việc Soran đặc biệt chăm chú, cũng cực kì vui vẻ. Cậu ấy nói đây là việc thú vị nhất mà cậu ấy từng trải qua. Vì sao anh không suy nghĩ đến việc để cậu ấy đi con đường này?”

“Không được!” Bảy người ở đây đồng thời trả lời, làm Edward và Levin cực kỳ kinh ngạc, không hiểu vì sao đến bạn của Soran cũng không đồng ý. Hơn nữa Edward và Levin vẫn hiếu kỳ, vì sao năm người bạn này của Soran đối với chuyện cậu chụp ảnh đều phản ứng kịch liệt giống y như sếp và sếp lớn vậy. Nhưng suy nghĩ vì mạng nhỏ, bọn họ thông minh lựa chọn không hỏi.

“Levin, Edward, ” Hall nhàn nhạt mở miệng, mặt không biểu cảm, “Tôi biết với dung mạo của Baby, cho dù em ấy muốn tiến tới Hollywood cũng không thành vấn đề. Nhưng, tôi không thể chịu được có người thích em ấy, mơ ước em ấy, thậm chí sản sinh ý niệm khinh nhờn em ấy trong đầu. Edward, nếu như anh có một cô con gái mà anh yêu thương từ nhỏ đến lớn, anh có thể chịu được vẻ mỹ lệ và gợi cảm của nó bị vô số gã đàn ông khác nhìn thấy không? Năng lực của Baby thì chúng tôi không nghi ngờ, chỉ cần em ấy muốn, em ấy có thể làm tốt bất kì việc gì. Nếu như em ấy thực sự rất thích chụp ảnh, thích quay phim, tôi có thể tìm người đáng tin cậy chụp cho em ấy, chế tác bộ ảnh chân dung tinh tế tuyệt mỹ cho em ấy, nhưng bộ ảnh đó tuyệt đối không thể nằm trong tay những người khác.”

Nói xong, Hall bỏ súng xuống, nhìn về phía những người khác: “Chuyện này là trách nhiệm của tôi, tôi không xử lý tốt chuyện công ty làm Baby lo lắng, nếu không em ấy cũng sẽ không định làm như vậy.”

“Không, chuyện này chúng ta đều có trách nhiệm.” Atobe mở miệng, “Cho dù trong chúng ta là ai có phiền phức thì Itsuki đều sẽ lo lắng, đều sẽ nghĩ biện pháp hỗ trợ. Quá khứ là vậy, hiện tại càng như vậy. Là chúng ta không suy nghĩ cẩn thận trước, không xoá tan lo lắng của em ấy, thế nên chuyện này chúng ta đều có trách nhiệm.”

“Trước đừng nói vấn đề trách nhiệm, bây giờ quan trọng nhất là tìm Itsuki trở về. Em ấy trốn rồi, trừ phi chính em ấy chịu trở về, bằng không chúng ta cũng không tìm được.” Fuji rũ mắt nói, vài ngày liên tục thí nghiệm, rồi cả chuyện Ivan làm anh cực kì hao tâm tốn sức, nhưng bộ ảnh của Soran mới là điều làm anh hao tâm tốn sức nhất.

Tezuka uống một ngụm rượu brandy, nỗ lực làm mình bình tĩnh một chút.

“Em ấy nói chờ chúng ta nguôi giận sẽ trở lại, nói như vậy, ít nhất em ấy … sẽ trốn một vài ngày.”

“Còn nữa, nên làm gì để ngăn chặn những chuyện tương tự phát sinh?” Yukimura nói, “Nên làm Itsuki-chan ổn định tâm tình, đề nghị lần trước không biết mọi người nghĩ thế nào?”

“Tôi đồng ý. Hẳn là chúng ta nên làm thay đổi suy nghĩ của Itsuki-chan, để em ấy học được cách tin tưởng chúng ta.” Bộ ảnh trong tay Ryoma bị anh lật không biết bao nhiêu lần. Anh vốn dự định nhân lễ tình nhân mà ở bên Soran, không ngờ Soran lại chạy trốn, còn không biết khi nào mới trở về.

“Đến thư phòng thôi, chúng ta thương lượng một chút, làm thế nào để cho em ấy biết chúng ta đã ‘nguôi giận’.” Anthony tắt thuốc lá, đứng lên, đi tới giữa nhà cởi dây trói trên tay Levin và Edward, kéo hai người dậy, “Chuyện này các anh nên làm cho tốt, nếu như để những người khác điều tra được thân phận của Elfin, không cần Hall ra tay, tôi sẽ trực tiếp ném các anh xuống sông Thames luôn đấy.”

“Vâng vâng.” Levin và Edward liên tục gật đầu. Càng lúc càng thấy kì quái với nội dung và ngữ khí nói chuyện của bảy người, nhưng mà chỉ cần họ được sống, cái khác đều không quan trọng.

“Đi thôi.” Anthony là người đầu tiên rời khỏi phòng khách, những người khác cũng lần lượt đi ra ngoài, để lại hai người đáng thương vừa bị tra khảo suốt một ngày.

“Ai, xem ra sếp sẽ không nghĩ đến việc cho Soran gia nhập công ty rồi.” Levin đáng tiếc nói.

“Soran vào công ty, chúng ta chết, anh chọn cái nào?” Edward ấn lên dạ dày đói ngấu, thều thào hỏi.

“Đương nhiên là. . . cả hai đều không chọn.” Cử động tứ chi cứng ngắc, Levin thở dài, “Soran đã chạy đi đâu, lại có thể làm cho sếp phải bó tay không tìm được.”

Mặt Edward nghiêm lại: “Chúa mới biết.”

Levin cũng nghiêm trang: “Ừ, Chúa biết. Đi thôi.”

“Đi thôi. Tôi sắp chết đói rồi.”

“Tôi cũng vậy.”

Hai vị anh không ra anh, em không ra em nâng nhau đi ra, nhưng khi bọn họ bước ra khỏi phòng khách thì lập tức bị Fujika gọi vào phòng bếp, trên bàn ăn là một bữa cơm cực kì phong phú.

Trong thư phòng, mấy người vốn nên thảo luận “Sự kiện ác tính” là Soran chạy trốn lại đang bàn luận một chuyện khác cũng quan trọng không kém.

“Thế nên. . . các cậu kết luận là số lượng ‘trân châu’ có liên quan đến số người?” Anthony hỏi.

Fuji mở miệng: “Tôi đã kiểm tra đo lường ‘trân châu’ của Itsuki rồi. Thành phần bên trong ngoài nước ra thì những cái khác tôi không biết là gì, không thể phân tích. Nhưng tham chiếu số lượng và màu sắc hai lần, còn có số lần, chúng tôi nghĩ có thể là như vậy.”

“Vị thế nào? Có gì khác không?” Hall hỏi.

“Không có thay đổi quá lớn. Giống mật hoa, chỉ là lần thứ hai so với lần đầu tiên thơm hơn một chút.” Tezuka đạm mạc trả lời.

Atobe ngẩng đầu, nhíu mày: “Khi chúng ta ở riêng cùng Itsuki thì em ấy đều không ra được. Cho dù là hai người cũng phải thật lâu em ấy mới có thể. Nhưng lần trước. . .” Nói đến đây, bầu không khí bên trong thoáng có chút biến hóa, Atobe giật giật thân thể, tiếp tục nói, “Lần trước tôi, Fuji, Tezuka và Ryoma, với bốn người chúng tôi, em ấy nhanh hơn bình thường rất nhiều.”

“Có gì khác thường không?” Người duy nhất chưa từng nhìn thấy, Yukimura hỏi, “Lúc các cậu. . . nếm ‘trân châu’ của Itsuki-chan ấy.”

“Tôi không có cảm giác gì.”

“Tôi cũng không cảm giác được cái gì khác.”

“Tôi cũng vậy.” …

Bầu không khí lại thoáng biến hóa một ít, có chút nóng bức.

“Vậy chờ khi nào em ấy trở về, chúng ta lại thí nghiệm một chút đi.” Anthony gõ gõ bàn, nhìn ảnh chụp của người nào đó trên bàn, trong mắt xẹt qua hoa lửa, “Ba ngày nữa là lễ tình nhân, vào hôm đó đi. Nếu như hôm đó em ấy còn không trở về, chúng ta sẽ tiến hành gấp đôi.”

“Mọi thứ đã chuẩn bị tốt chưa?” Tezuka hỏi Hall.

“Được rồi. Ngày mai sẽ có người đưa tới, các cậu đến nhìn xem có gì cần điều chỉnh không.” Nói đến cái này, tâm tình Hall tốt lên một chút, có chút chờ mong.

“Ba ngày. . . cũng đủ.” Yukimura mỉm cười, quay đầu nhìn về phía Fuji có vẻ hơi im lặng bên cạnh.

“Ừ.” Mắt Fuji cong lên, “Tôi về trường học đã, tối ngày mốt sẽ tới. Trước lễ tình nhân tôi sẽ kết thúc công việc trong phòng thí nghiệm.”

“Tôi sẽ bảo lái xe đưa cậu trở về.” Anthony nói, sau đó rung chuông, bảo quản gia chuẩn bị xe.

… . .

Xuống xe, phất tay tạm biệt lái xe, Fuji đi vào trường học, một bóng đen đi theo phía sau anh.

Lảm nhảm không liên quan: Mới coi xong phim “Spartacus”, cp Nagron đã mang ta đến bộ phim này. Hồi xưa lúc nó chiếu trên HBO ta nhất quyết không xem vì đã biết trước kết cục của khởi nghĩa nô lệ rồi. Ai dè mấy bữa trước lên FB lại thấy nàng Hạ Nguyệt share hình của cặp này, làm ta đứng hình luôn, có cặp đôi kute như vậy trong phim sao, lại còn HE nữa? Ôi ôi, ta bấn loạn đến mức bỏ qua ngay phần 2 nhảy sang phần 3 để ngắm hai bạn luôn. Nghe cái đoạn thần thánh này thử coi có chết không:

Agron: Ngay cả thần Jupiter cũng sẽ phải run rẩy khi dám chạm tay vào em.

Nasir: ha ha, anh định đánh một vị thần vì em sao?

Agron: Anh sẽ giết bất kỳ kẻ nào dám cướp em ra khỏi vòng tay anh

Và sau đó là…

Hự hự, trái tim hủ nữ yếu đuối của ta *thăng thiên*

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

images
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
24/11/2025
hpn9XzrZpHToZ2GbiErw2718D0eTU6Ly7Wrdpcpt
Đỉnh Cấp Tông Sư – Cường Giả Tông Sư – Tô Minh
29/11/2025
Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247