[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 61: Minh tinh chi nhạc đệm
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 61: Minh tinh chi nhạc đệm
Nhận được điện thoại của Edward, Soran không khỏi cảm thấy khẩn trương. Khi chụp ảnh thì không thấy lo lắng nhiều lắm, bây giờ biết đến cuối tuần ảnh chụp sẽ được tung ra, cậu cảm giác được nguy hiểm đang tới gần.
“Mommy, con muốn đi Pháp thăm Kunimitsu.” Xuống lầu, vào phòng bếp tìm mẹ, Soran làm bộ vừa tỉnh ngủ, nói.
Đang làm bánh bích quy, Fujika cười hỏi: “Nhớ nó rồi à?”
“Con sắp khai giảng, muốn nhân lúc trước khai giảng đi thăm anh ấy.” Đi tới bên cạnh mẹ, Soran cầm lấy khuôn đúc muốn hỗ trợ.
“Baby, mommy ủng hộ con học đại học. Nhưng không cần miễn cưỡng bản thân. Gần đây ngày nào con cũng đến thư viện, mommy rất lo con sẽ mệt.” Fujika bảo con ngồi xuống một bên nghỉ ngơi, nói ra lo lắng của mình.
Soran nhoài người trên bàn, nhìn mẹ: “Mommy, con sẽ chú ý mà.”
Vươn người lên, hôn lên hai gò má mẹ: “Mommy, xin lỗi, gần đây con luôn không ở cùng mẹ. Hôm nay con sẽ không đi đâu hết.”
Fujika hài lòng cười, sau đó nói: “Baby, nếu như nhớ Kunimitsu, vậy đi Pháp thăm nó đi.”
“Vâng.” Ăn một miếng bánh bích quy vị cam, Soran bắt đầu nghĩ xem nếu một ngày sự việc bùng nổ, cậu nên ứng đối như thế nào.
Trong phòng làm việc, Hall tâm tình vô cùng tốt nhìn tin tức mới nhất. Từ lúc Twist huỷ hợp đồng tới nay, tập đoàn Noah vẫn không hề có động tác gì. Mà anh thì tiết lộ hợp đồng mà Twist ký kết với công ty ra ngoài, truyền thông đưa tin về chuyện Twist cố tình gây sự cũng đạt được hiệu quả mà anh mong muốn. Hôm nay, rất nhiều tin tức mặt trái của y không ngừng bị paparazzi đào móc ra, sau này cho dù y ký hợp đồng với Noah, con đường ngôi sao của y cũng đã bị ảnh hưởng. Nhưng thế còn chưa đủ.
“Sếp, chúng tôi dự định cuối tuần sẽ quảng cáo cho bảy người mới, chi phí tuyên truyền tôi đã dự toán rồi, mời anh xem qua.” Levin bình tĩnh đưa bảng dự toán ra.
Lật xem từng tờ một, mặt Hall lộ vẻ nghi hoặc: “Tôi nhớ rõ lần trước anh nói với tôi là sáu người, sao giờ lại thêm một người? Elfin này là ai?” Chỉ vào cái tên xa lạ, Hall hỏi.
Levin lập tức đáp: “Sếp, Elfin này là một người mà Edward phải vất vả lắm mới tìm được. Hai chúng tôi có thể bảo đảm trăm phần trăm tuyệt đối rằng cậu ta sẽ vượt qua Twist. Chỉ là tính cách người này rất lạnh lùng ngạo nghễ, Edward mất thời gian rất lâu mới có thể làm cậu ta đồng ý chụp thử trước một bộ ảnh, thế nên tôi vẫn chưa nói với anh.”
“Elfin. . . Tên người này rất đặc biệt. . .” Đối với người có cái tên mang hàm nghĩa tinh linh này, Hall nổi lên một tia hiếu kỳ, “Có ảnh chụp của cậu ta không?”
Mặt Levin lộ vẻ khó xử nói: “Nhiếp ảnh gia phụ trách chụp ảnh cho cậu ta lần này là Carville. Tính cách anh ta rất lập dị, trước khi ảnh được tung ra anh ta muốn tuyệt đối giữ bí mật, tôi cũng chưa nhìn thấy ảnh.” Nói vài câu xin lỗi với Hall trong lòng, Levin nói dối không chớp mắt.
“Vậy làm sao anh có thể khẳng định sau khi tung ảnh chụp ra nhất định sẽ đạt được hiệu quả mong muốn?” Hall đặt bảng dự toán lên trên bàn, châm một điếu thuốc, “Chi phí cho cậu ta gấp hơn hai lần so với sáu người khác, tôi phải biết cậu ta xứng đáng với cái giá này, bằng không khoản tiền này tôi sẽ không cấp. Hơn nữa, anh nói tính cách cậu ta tương đối cao ngạo, làm sao mà anh dám đảm bảo cậu ta sẽ không trở thành một Twist thứ hai?”
“Sếp, với chi phí đã bỏ ra cho cậu ta trước mắt, anh có thể đợi sau khi ảnh tung ra rồi mới quyết định có đầu tư khoản này không. Hơn nữa sếp à, nhóm phụ trách Elfin bao gồm có Carville, Ernest, Đường Đoá Đoá, Lisa, những người có trình độ cao nhất trong giới, sau khi họ gặp cậu ta thì đòi giá chỉ bằng một phần ba bình thường. Nếu như Elfin không có giá trị này, làm sao họ chịu hạ tiền thù lao như vậy để chế tác cho cậu ta chứ?”
Levin vừa nói xong, Hall liền ngồi ngay ngắn, không tin hỏi: “Vì sao tôi không biết gì về chuyện này?”
Levin vẫn thần bí nói: “Sếp, anh đã rất tức giận vì chuyện của Twist. Đầu tiên tôi và Edward cũng không thể chắc chắn cậu ta sẽ đồng ý, bây giờ ảnh đã chụp xong, hơn nữa tuy rằng cậu rất lạnh lùng cao ngạo nhưng vẫn tiếp quản một ít quảng cáo ngoại cảnh và trong nhà mà Twist đã huỷ bỏ. Tôi và Edward muốn cho anh một sự bất ngờ, cũng muốn xem phản ứng của công chúng và doanh nghiệp một chút. Tôi lấy danh dự của mình ra đảm bảo, cậu ta sẽ trở thành ngôi sao sáng chói nhất của công ty HFWS.” Trong mắt Levin loé lên vô số ngôi sao.
Khói thuốc làm Hall bình tĩnh đến kì lạ, lời Levin nói làm anh càng thêm hiếu kì về Elfin kia.
“Nếu như bây giờ tôi muốn gặp cậu ta thì sao?” Hall đưa ra yêu cầu.
Levin xin lỗi ho khan vài tiếng, nói: “Xin lỗi sếp, Elfin nói ngoài Edward ra thì cậu ta không gặp bất kì người nào của công ty, cậu ta không muốn bị quấy rầy.”
“Vì sao lại là Edward?” Hall không vui, còn chưa kí hợp đồng đã làm cao như vậy, sau này chẳng phải là càng khó khống chế?
“Bởi vì cậu ta nghĩ Edward rất trung hậu thành thật.” Mái tóc được chải cẩn thận của Levin phối hợp với bàn tay nâng lên trước ngực giống như đang thề, làm cho người ta nghĩ rằng trông hắn còn trung hậu thành thật hơn Edward. Tuy rằng biết vị cấp dưới này cũng không vô hại như hắn biểu hiện nhưng Hall vẫn tin.
Dập tắt điếu thuốc đang hút dở, Hall thu hồi sự nghiêm túc: “Nếu cậu ta đã nói như thế, tôi cũng không làm khó dễ cho anh. Chuyện dự toán nếu đúng như lời anh nói, anh muốn bao nhiêu tôi ra bấy nhiêu. Nhưng mà, tôi nói trước, nếu như cậu ta là Twist thứ hai, tôi sẽ không chỉ hủy diệt cậu ta như huỷ diệt Twist, tôi còn giáng anh xuống đội hậu cần làm người dọn vệ sinh đấy.”
Miệng Levin liền rộng ngoác, ngại ngùng nói: “Sếp à, lần này anh cứ yên tâm đi.”
Hall dựa sát vào ghế da, nâng cổ tay lên: “Tôi phải đi ra ngoài, buổi chiều sẽ không ở công ty, có việc thì tìm Ferro, Sipp, không thì Warren cũng được.” Tốt nhất đừng tìm cậu ta.
“Hẹn hò?” Levin hỏi nửa thật nửa đùa. Sếp của hắn là anh chàng phong lưu có tiếng, nhưng nửa năm nay sinh hoạt cá nhân của anh có thể so với cha xứ được rồi. Thân là người trong giới giải trí, Levin không hiếu kỳ là giả.
“Anh nói xem?” Quay lại quan hệ bạn bè với cấp dưới, Hall đang nói thì bị tiếng điện thoại cắt đứt.
“Baby, em tới rồi à? Ừ, anh lập tức xuống ngay, em ở trong xe chờ anh.” Buông điện thoại, Hall nhanh chóng mặc áo khoác, chuẩn bị đi ra ngoài. Thấy Levin còn ngồi bất động ở đó, anh hạ lệnh đuổi khách: “Còn không đi? Có việc à?”
“À, đi.” Levin đứng lên, làm bộ tùy ý nói, “Tôi còn tưởng rằng sếp đi hẹn hò với người đẹp nào chứ.”
Mở cửa, Hall cười rạng rỡ nói: “Người đẹp làm sao quan trọng bằng Baby được. Ngày mai em ấy muốn đi Pháp thăm bạn, tôi dẫn em ấy đi mua vài bộ quần áo.” Nói đến em trai, Hall hoàn toàn thay đổi thành người khác, vừa đi vừa nói với cấp dưới, “Em ấy rất sợ lạnh, cả mùa đông gần như đều chỉ ở nhà. Thời gian trước tôi bận nhiều việc, đã vắng vẻ em ấy. Hôm nay thời tiết không tệ, tôi muốn dẫn em ấy đi tiêu tiền.” Đi vào thang máy, Hall hoàn toàn chìm đắm trong sự cưng chiều với em trai, “Thẻ tín dụng mà tôi và Anthony cho em ấy hầu như không hề nhúc nhích. Nếu như chúng tôi không mang em ấy đi ra ngoài, một đồng tiền em ấy cũng sẽ không tiêu. Em ấy tiết kiệm như thế, chúng tôi có kiếm nhiều tiền mấy cũng không có ý nghĩa nữa.”
“Có lẽ là cậu ấy không muốn tiêu tiền của anh trai.” Levin tùy ý nói.
Hall nhìn hắn một cái, quay đầu lại nói: “Em ấy nói muốn anh trai nuôi mình cả đời. Không phải em ấy không muốn tiêu tiền của chúng tôi, mà căn bản không có ý thức muốn dùng tiền.” Hall vẫn cười như cũ, nhưng lời Levin nói làm anh nghe xong thì có chút khó chịu, lẽ nào Baby tiết kiệm như vậy thật là vì không muốn tiêu tiền của họ?
“Nhị ca.” Một mực ở trong xe, Soran thấy nhị ca đi ra, lập tức hạ cửa kính xe xuống phất tay.
Cách cửa xe, Hall khom người hôn lên trán Soran, sau đó anh mở cửa xe: “Ngồi xe nhị ca đi.”
Xuống xe, bảo tài xế đưa cậu tới lái xe trở lại. Soran ngẩng đầu, kính nể nói: “Nhị ca, đây là công ty của anh? Rất đẹp.” Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác da màu đen, trên đầu là mũ len cũng màu đen, tóc dài bỏ ra phía sau, nhìn qua trông rất giống minh tinh. Trang phục như vậy tự nhiên sẽ thu hút chú ý của những người khác.
“Có muốn vào xem một chút không?” Điều chỉnh lại kính râm của em trai, Hall ôm cậu hỏi, không thèm quan tâm phía sau có rất nhiều nhân viên và nghệ sĩ của công ty đang nhìn.
“Không được, bên trong rất nhiều người.” Biết anh trai đang nói lời trái lương tâm, thế nên cậu thu ánh mắt, nhìn về phía nhị ca, “Chúng ta sẽ đi đâu?”
“Đi tới bãi đỗ xe đã, sau đó đi shopping.” Tâm tình rất tốt, Hall lộ ra nụ cười chào hàng, ôm lấy con mèo nhỏ không biết hiếu kỳ đi tới bãi đỗ xe.
Ô tô lái ra khỏi bãi đỗ xe, Soran tháo kính râm xuống, quay đầu nhìn nhị ca.
“Baby?” Nhân lúc dừng đèn đỏ, Hall nắm tay Soran, hỏi.
“Anh, em cảm thấy anh cũng tài năng như đại ca vậy.” Soran nói, không mang theo chút nịnh nọt nào. Lời cậu nói làm mặt Hall hơi đỏ lên.
Nhịn xuống cơn xúc động muốn hôn đối phương, Hall chuyển động tay lái: “Sao tự nhiên lại nói thế?” Anthony là hạt nhân của gia tộc, là người anh không thể so sánh, cũng không muốn so sánh.
Soran tiếp tục nhìn chằm chằm vào bên mặt của nhị ca, không để ý rằng làm như vậy sẽ ảnh hưởng Hall lái xe, nói: “Bởi vì nhị ca vốn đã rất tài năng rồi.”
“Baby, em còn nhìn nhị ca như vậy, nhị ca sẽ không nhịn được muốn em trên xe đó.” Hall quay đầu uy hiếp, tiếp theo nhấn ga nhanh hơn, “Ngày mai em đi Pháp, đêm nay em phải thỏa mãn anh.”
Soran lập tức nhìn tới phía trước, không thèm nói tiếp. Vừa rồi đại ca cũng nói như vậy trong điện thoại với cậu, đêm nay cậu nhất định sẽ rất thảm.
“Baby, không nên trốn tránh, trừ em ra, nhị ca không thể nổi lên dục vọng với ai khác, đây đều là lỗi của em, thế nên em phải chịu trách nhiệm.”
Soran nhất thời nghẹn lời, tại sao lại là lỗi của cậu.
Ba giờ sau, Soran túm lấy tay nhị ca, khẩn cầu: “Nhị ca, được rồi, được rồi.”
“Mệt mỏi?”
“Vâng, mệt lắm. Vậy được rồi.”
“Thế nhưng nhị ca thấy còn chưa đủ, quá ít.”
“Được rồi được rồi, em cũng đâu mặc hết được.”
Không thèm nghĩ đến đống túi chất đầy xe nữa, đã đi đến mềm chân nên Soran kéo nhị ca vào một quán cà phê, tìm một góc yên lặng ngồi xuống.
“Anh, sau này em không bao giờ đi ra ngoài dạo phố nữa đâu, mỏi chân quá.” Xoa bóp bắp chân mỏi nhừ, Soran ngồi phịch trên sô pha.
Hall ngồi bên cạnh Soran, gọi nước trái cây cho hai người, còn thêm một chút bánh ngọt. Sau khi bồi bàn đi, anh ôm Soran vào trong lòng, thấp giọng hỏi: “Mệt lắm à?”
“Có chút, không muốn đi dạo nữa, đã mua nhiều lắm rồi.” Tuy rằng từ nhỏ điều kiện gia đình đã phi thường ưu việt nhưng cậu cũng không phải một người thích lãng phí và tiêu tiền. Quần áo đủ mặc là được rồi.
“Baby, ” Hall nâng mặt Soran lên, nhìn chằm chằm vào mắt cậu hỏi, “Em nói thật đi, là mệt mỏi, hay là. . . không muốn tiêu tiền của anh?”
“Hả?” Soran có chút hồ đồ, “Anh? Cái gì gọi là không muốn tiêu tiền của anh?”
“Baby, em có suy nghĩ sẽ đi ra ngoài kiếm tiền không?” Nhìn vào đôi con ngươi mỹ lệ kia, Hall sợ bỏ qua chút tâm tư nào của đối phương.
Soran chui vào trong lòng nhị ca, nhợt nhạt cười nói: “Anh, có đôi khi em sẽ muốn làm việc của mình, cũng từng muốn tự mình đi ra ngoài kiếm tiền.” Lập tức, thắt lưng của cậu bị ôm lấy thật mạnh. Ngẩng đầu, nhìn xung quanh không có ai chú ý tới họ, Soran kéo cổ nhị ca xuống, cho đối phương một nụ hôn sâu.
“Anh, ” lùi lại, Soran thấp giọng nói, “Không phải em không muốn tiêu tiền của anh. Kunimitsu, Keigo bọn họ cũng cho em thẻ tín dụng. Em muốn đi ra ngoài kiếm tiền không vì cái gì khác, chỉ là muốn biết mình có bao nhiêu năng lực thôi. Nhưng em biết các anh lo lắng, thế nên em chỉ nói có thể là sau này, làm một vài việc mà không cần xuất đầu lộ diện cũng có thể làm. Chỉ cần là chút việc em có thể làm được thôi, để không đến nỗi lúc nào cũng vô công rồi nghề.”
Lúc này bồi bàn đã đi tới, Soran rời khỏi ôm ấp của nhị ca, đeo kính râm, ngồi ngay ngắn trên sô pha.
Sau khi bồi bàn đi, Hall mở miệng, trên mặt là kiên quyết: “Baby, anh sẽ không đồng ý em làm việc bên ngoài.”
“Em biết.” Soran cũng không thất vọng nói, “Em cũng không nghĩ tới.” Ngoại trừ vụ chụp ảnh.
“Anh, em nghĩ nhà kính trồng hoa nhà mình hơi nhỏ.” Thấy mặt nhị ca vẫn không giãn ra, Soran suy nghĩ một chút nói, “Hay nhất là có thể mở rộng gấp đôi. Bên trong phải có võng, ghế nằm, giá sách. . .”
“Được, chờ em từ Pháp trở về em sẽ thấy nhà kính trồng hoa mới.” Lúc này Hall mới nở nụ cười.
Từ quán cà phê đi ra, Hall mang Soran đến một nhà hàng Pháp mới khai trương để dùng bữa. Hai người vẫn chọn một góc yên tĩnh, nhưng đến khoảng tám giờ, nhà hàng trở nên đông hơn. Tuy nhiên vị trí của Hall rất khó thấy, bộc lộ rằng anh không muốn bị quấy rầy, thế nên cũng không có ai bước lên chào hỏi anh, chỉ hiếu kỳ người ngồi cùng anh đưa lưng về cửa là ai.
“Ngài Douglas.” Ngay khi Hall vừa cắt gan ngỗng cho em trai, một người mà anh không quá thích đi tới trước mặt anh chào hỏi.
“Ngài Noah.” Hall cũng không đứng lên, chỉ bắt tay Noah một chút. Đối với tình cảnh này, Soran lựa chọn im lặng, cúi đầu ăn canh.
Người đầu tiên Noah thấy là Hall, tuy rằng biết Hall đã cho thấy rõ là không muốn bị ai quấy rầy, nhưng nếu như hắn muốn có được Twist thì nhất định phải nói chuyện với Hall, thế nhưng đối phương tuyệt không muốn nghe điện thoại của hắn.
“Ngài Douglas, về việc của Twist tôi nghĩ hẳn chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.” Lúc nói chuyện, Noah nhìn Soran đang cúi đầu vài lần, đoán rằng có phải nghệ sĩ mới của Hall không.
“Có thể, nhưng gần đây tôi rất bận, tôi sẽ bảo thư kí của tôi sắp xếp thời gian.” Hall rất tức giận, anh ghét nhất khi anh ở riêng với em trai thì có người quấy rối. Nhưng anh không biểu hiện ra ngoài, chỉ là song song với lời Noah nói, tay anh càng không ngừng cắt gan ngỗng cho em trai, giúp cậu điều chỉnh khẩu vị.
“Vậy tôi sẽ chờ điện thoại của ngài.” Noah lịch sự cười nói, “Sau này Noah và HFWS sẽ có không gian hợp tác rất lớn trên nhiều lĩnh vực. Chuyện Twist vi phạm hợp đồng, Noah cũng không hề biết đến.” Nói xong những lời muốn nói, Noah lại nhìn Soran vài lần, xoay người bước đi.
“Baby, hắn là chủ tịch tập đoàn Noah, Norfolk Noah.” Hall giải thích, Soran gật đầu, không hỏi nhiều, chỉ nói, “Anh, ăn xong chúng ta về nhà đi.” Há mồm ăn gan ngỗng nhị ca đút tới, Soran nghĩ thầm, chính là người này đoạt đi Twist sao?
Trở vị trí đã hẹn bạn mình, trong đầu Noah đều là người đang ngồi cùng Hall. Rất ít có người nào vừa ăn vừa đeo kính râm, Noah nghĩ hình như mình đã nhìn thấy người kia ở đâu rồi. Giương mắt, vừa lúc có thể thấy vị trí họ ngồi, Noah không yên lòng vừa nói chuyện với bạn vừa chú ý động tĩnh bên kia. Nửa giờ sau, khi Noah thấy người nọ và Hall đứng lên, cậu xoay người lộ ra một nụ cười, hắn bỗng nhiên đứng dậy, sững sờ. Hành động của hắn khiến cho những người khác chú ý, đồng thời cũng khiến Hall chú ý. Khi anh phát hiện người Noah đang nhìn là em trai mình, anh vội ôm cậu vào lòng, dưới ánh mắt kinh ngạc đến ngây người của đối phương, mang cậu ra khỏi nhà hàng. Ngay sau đó, Noah làm ra chuyện không lý trí nhất trong đời mình, lao ra khỏi nhà hàng, ngăn cản Hall đang muốn lên xe, chính xác mà nói là Soran.
“Xin hỏi, tháng trước có phải cậu đã tới Ha-oai không?” Nhờ vào ánh đèn, Noah muốn nhìn rõ đôi mắt sau cặp kính kia, không hề nhìn thấy mặt Hall đã trầm xuống.
“Ngài Noah, em trai tôi có đi tới Ha-oai hay không thì liên quan gì đến ngài?” Kéo Soran ra phía sau, ngăn cản ánh mắt của Noah, Hall nổi giận.
Nghe được xưng hô của Hall với người này, Noah càng thêm khiếp sợ: “Cậu ấy là. . . em trai ngài?”
“Baby, em lên xe trước đi.” Mở cửa bên ghế lái phụ, Hall đẩy Noah ra sau hai bước, hung hăng nói, “Noah, chuyện của Twist tôi có thể xem như không liên quan đến ngài, nhưng đừng có khiêu chiến điểm mấu chốt của tôi.” Sau khi Soran lên xe, Hall đóng cửa lại, bước tới bên kia, mở rộng cửa xe, bỏ Noah vẫn còn đang đờ đẫn ở phía sau.
“Anh.” Quay đầu lại nhìn Noah từ cửa sổ xe, Soran nói, “Em chưa từng gặp hắn.”
“Anh biết.” Hall tức giận nói, “Baby, ngày mai anh tiễn em lên máy bay, em ở Pháp mấy ngày đi, anh phải tìm hiểu xem làm sao mà hắn biết em đi Ha-oai, và hắn muốn làm cái gì.”
“Anh”, Soran hôn lên khóe miệng nhị ca, “Đừng nóng giận.”
Chân nhấn ga, đi qua mấy con phố, Hall dừng xe ở ven đường vắng người, kéo Soran lại hung hăng hôn cậu, qua thật lâu anh mới buông ra.
“Baby, vừa nghĩ rằng có người mơ ước em, nghĩ đến em khi anh không biết, anh lại muốn giết người.”
“Anh”, Soran dùng thanh âm dẹp loạn lửa giận của đối phương, “Em muốn về nhà.”
Xe lại khởi động, ở trên xe, Hall gọi điện thoại cho Anthony. Nhận được điện thoại của Hall, Anthony liền gọi cho Atobe.
“Chuyện lần trước cậu nói với tôi, tôi đã biết là ai rồi.”
Trở lại trang viên, Hall trực tiếp đưa Soran lên lầu. Lần này Soran không chống cự mà rất nhanh cùng nhị ca đắm mình vào tình ái kịch liệt, chuyện đêm nay làm cậu vô cùng bất an, lỡ như nhị ca phát hiện ra chuyện kia…