[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 62: Minh tinh chi bùng nổ
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 62: Minh tinh chi bùng nổ
Nằm trên ghế nằm của khoang hạng nhất, Soran nháy nháy đôi mắt thèm ngủ đang được giấu sau kính râm. Tự nhiên bị người ta hỏi có phải đã từng đi Ha-oai không, sau đấy thì bị đại ca nhị ca đòi hỏi điên cuồng gấp mấy lần bình thường suốt cả đêm. Nếu như không phải cần “thoát thân” gấp, bây giờ hẳn là cậu còn nằm trên giường trong phòng ngủ, kéo dài hơi tàn.
Khi nghỉ phép ở Ha-oai cùng Keigo, cậu mơ hồ cảm thấy có người đang nhìn lén mình, chuyện tối hôm qua có khả năng là liên quan đến việc này. Chẳng qua chuyện này với cậu mà nói thì không đáng nhắc tới, hiện nay làm cậu đau đầu nhất chính là vụ “chụp ảnh” kia.
Trước khi máy bay cất cánh, Soran điện thoại cho Levin và Edward, muốn họ phải đảm bảo cậu sẽ không bị nhận ra, bằng không cậu chỉ có thể trốn về Soran tinh thôi, nhưng mà nếu vậy, cậu sẽ càng chết thảm hơn.
Không nhịn được ngáp một cái, Soran lấy đồ che mắt trong túi ra, quyết định ngủ một giấc đã. Cậu không nói chuyện mình đi Pháp cho Tezuka, tuy rằng đêm qua cậu đã mệt mỏi cả đêm, nhưng cậu đã có thể dự kiến đêm nay cậu cũng sẽ mệt chết đi như vậy. Lúc này, Soran vạn phần mong muốn mình có thể phân thân ra thành vài người cho đỡ mệt.
Soran cảm thấy mình mới ngủ chưa được bao lâu máy bay đã đến nơi rồi. Xoa ấn thái dương đau nhức, nhấc túi hành lý đơn giản của mình lên, Soran bước đi lắc lư mềm oặt ra khỏi sân bay. Lên xe mà đại ca đã chuẩn bị sẵn để đón mình, Soran bảo tài xế trực tiếp đưa cậu đến nhà trọ của Tezuka.
Mở cửa phòng Tezuka, phát hiện trong phòng không có ai, Soran không nhịn được nở nụ cười. Bỏ hành lý vào phòng khách, Soran cởi giày, tìm đến phòng ngủ trước tiên. Sau đó kéo rèm cửa sổ, tung chăn ra. Thật là thoải mái. . . Soran cảm thán một tiếng, chỉ chốc lát sau liền ngủ.
Kết thúc việc huấn luyện buổi sáng, Tezuka ăn cơm trong nhà ăn của trường học, sau đó cùng vài cán sự trong hội học sinh đến phòng làm việc thảo luận kế hoạch hoạt động của học kỳ này. Từ sau khi trở về Nhật Bản, Oruta Nobuko vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Tezuka. Tezuka luôn cố ý vô tình tránh ở riêng với nữ sinh, ngay cả Pody ở thông tấn xã cũng đã nhận ra sự thay đổi của Tezuka, càng đừng nói đến người đang theo đuổi Tezuka như Oruta Nobuko và Katherine Turk.
Trong buổi họp, Oruta Nobuko vẫn luôn nhìn Tezuka, trong mắt là ái mộ, là khổ sở. Tất cả mọi người đều nhìn ra u oán của Oruta, chỉ có Tezuka vẫn làm việc nghiêm túc, phân phối công tác cho Oruta, không có xấu hổ, càng không có thua thiệt, làm Oruta rơi lệ ngay tại chỗ.
“Hôm nay chỉ họp đến đây thôi, mọi người trở lại viết một bản kế hoạch đi.” Oruta mất khống chế làm Tezuka phải sớm kết thúc buổi họp. Những người khác hiểu rõ, lập tức rời khỏi phòng làm việc, Oruta không hề động đậy, tủi thân nhìn Tezuka.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, trong phòng làm việc chỉ còn Tezuka và Oruta. Đã không có những người khác, Oruta khóc càng thêm thương tâm.
Tezuka không lên tiếng, cũng không an ủi. Anh sẽ không vì Oruta khóc mà đồng ý ở bên cô, nếu như Oruta luẩn quẩn trong lòng, vậy anh nói gì cũng vô dụng.
Khóc một lúc, thấy Tezuka vẫn lặng yên, Oruta thương tâm hỏi: “Hội trưởng, người kia. . . là người anh thích sao?”
“Đúng.” Tezuka không chần chờ trả lời.
“Nhưng cậu ta là. . . con trai. . .” Oruta kích động kêu lên, thấy Tezuka vẫn không giải thích, cô hỏi điều mà mình đã nghi vấn trong lòng từ lâu, “Người lần đó. . . có phải cậu ta không?”
Tuy rằng Oruta không nói lần kia là lần nào, nhưng Tezuka vừa nghe đã hiểu.
“Phải.” Anh trả lời làm Oruta khóc thành tiếng.
“Hội trưởng. . . Không phải anh nói cậu ta. . .” Oruta lắc đầu, cự tuyệt tin tưởng chân tướng.
“Tôi từng nghĩ vậy.” Tezuka không muốn giải thích nhiều.
“Hội trưởng. . .” Nước mắt Oruta không ngừng tràn ra, cô không thể chấp nhận việc mình lại thua một người con trai, “Cậu ta là con trai. . . Tuy rằng cậu ta rất đẹp, nhưng cậu ta là con trai. Hội trưởng. . . gièm pha đồng tính luyến ái sẽ huỷ hoại sự nghiệp của anh. Anh có thể không yêu em, nhưng anh không thể lấy sự nghiệp của mình ra nói đùa.”
“Oruta , ” Tezuka vẫn lãnh tĩnh như vậy, nghiêm túc nói, “Chuyện của tôi và cậu ấy không phải gièm pha. Tôi thương cậu ấy. Tôi đến Pháp là vì cậu ấy. Nếu như bởi vậy mà không thể đánh tennis nữa, tôi cũng không hối hận.”
Nghe được tình yêu kiên định của Tezuka với người kia, Oruta biết mình đã thua. Cô đã từng huyễn tưởng, huyễn tưởng có thể có được người trước mắt này, nhưng sau khi nhìn thấy “cậu”, cô biết mình đã thua, chỉ là cô vẫn không muốn thừa nhận.
“Hội trưởng, em yêu anh, em yêu anh đã rất nhiều năm rồi.” Giờ khắc này, Oruta chỉ biết nói ra tâm ý của mình.
“Rất xin lỗi.” Thái độ của Tezuka cuối cùng cũng mềm xuống. Liếc nhìn Tezuka, Oruta vừa khóc vừa rời khỏi phòng làm việc của Tezuka.
Nhìn cửa bị đóng lại, Tezuka trầm tư thật lâu. Oruta không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải người cuối cùng, anh nên “kết thúc” quãng đời độc thân của mình sớm một chút mới được.
Không biết là bởi vì Oruta hay là chuyện huấn luyện, sau khi Oruta đi thì hiệu suất công tác Tezuka cũng giảm xuống bằng không. Anh luôn cảm thấy có việc gì đã xảy ra, trong ngực không đè nén được kích động không rõ nguyên do.
Muốn gọi điện thoại cho Soran, Tezuka lại lập tức cắt đứt, anh nhớ đến người nọ nói với anh gần đây hay ở thư viện. Pha một chén trà, để tâm tình của mình bình tĩnh xuống, Tezuka lại tập trung vào công tác. Đến tận bầu trời khi tối đen, căn phòng cũng tối sầm, anh mới phát hiện đã 7 giờ rồi.
Tuỳ tiện mua vài món đồ ăn nhanh ở siêu thị trong trường học, Tezuka đi về phía nhà trọ. Xe của anh đã đưa đi bảo dưỡng, ngày mai mới có thể lấy về. Đi bộ khoảng chừng nửa giờ, Tezuka mới trở lại nhà trọ. Mở cửa, trong phòng tối đen một mảnh. Tezuka vẫn như mọi ngày, mở đèn tường cạnh cửa, cởi giày cởi áo khoác. Mà khi anh nhìn thấy trên tủ giày nhiều thêm một đôi giầy, anh ngây ngẩn cả người, tiếp theo, anh phát hiện cách đó không xa có hành lý của một người. Là ai? Tezuka gần như không thèm nghĩ, không kịp cởi giày, kích động đi vào trong phòng.
“Itsuki?” Mở tất cả đèn trong phòng khách, không hề phát hiện hơi thở của người nọ, ngực Tezuka liền dâng lên bất an, ngoại trừ người nọ, ai còn có chìa khóa nhà trọ của anh được.
“Itsuki!” Lại gọi một tiếng, Tezuka phát hiện cửa phòng ngủ đang đóng. Anh bước những bước dài tới đó, đẩy cửa ra.
Nhờ vào ánh đèn phòng khách, Tezuka phát hiện trên giường rõ ràng có một người đang nằm. Bước nhanh tới bên giường, Tezuka cẩn thận ngồi xuống giường, mở đèn bàn.
“Itsuki. . .” Trái tim bị giật mình vẫn đập thình thịch, Tezuka nhẹ nhàng hôn lên người đang ngủ say. Không ngờ cậu lại cho anh một “kinh hỉ” lớn như thế. . .
Cảm giác có người nằm xuống bên cạnh mình, Soran vô ý thức xoay người ôm lấy. Bàn chân lạnh lẽo tìm được vị trí ấm áp trên người đối phương, cậu thoải mái rên rỉ một tiếng, tiếp tục ngủ. Chỉ là đang ngủ, cậu bỗng nhận ra có chỗ không đúng.
“Ưm. . .” Miễn cưỡng mở mắt, trong mơ hồ Soran không hề phát hiện toàn thân mình đã trần trụi. Đẩy người đang hôn mình phía trên sang một bên, Soran còn nghĩ rằng mình đang ở Luân Đôn, hỏi, “Kunimitsu? Đến khi nào thế?”
Tezuka không trả lời mà lại đè ép trở lại, tiếp tục thưởng thức món ngon tự đưa lên cửa.
“Kunimitsu?” Hai tay bị đè lại, Soran thở dốc lại hỏi, “Anh đến lúc nào thế?”
“Itsuki, tập trung vào.” Hôn môi Soran, bàn tay Tezuka xoa lên nơi chưa mở ra của cậu, cho đến Soran không thể phát ra âm thanh nào khác, môi anh mới chuyển tới mảnh trơn truột kia.
Đến khi thân thể Soran chậm rãi mở ra dưới đôi môi của Tezuka, sau khi Tezuka tiến vào, Soran mới nhìn bài trí khác lạ trong căn phòng mà nhớ ra mình đang ở chỗ nào. Nhưng cậu cũng không có thừa tâm tư để thảo luận vấn đề này với Tezuka.
Sắp tới mười hai giờ, Tezuka mới hơi chút thỏa mãn mà buông Soran ra, xuống giường làm đồ ăn. Nằm trong ổ chăn ấm áp, thân thể vẫn đang động tình như trước, Soran quấn chặt chính mình, trước khi Tezuka đi vào, lại lần nữa rơi vào mê man.
Ngày thứ hai, Tezuka đến trường xin nghỉ hai ngày, sau đó đi siêu thị mua một đống nguyên liệu nấu ăn, sau khi trở lại nhà trọ thì không thấy đi ra. Ngày thứ tư, ăn cơm trưa xong, Tezuka mới đến trường đi học. Được Tezuka xoa bóp, cuối cùng tứ chi cũng hồi phục chút sức lực nên Soran ngồi dậy mở TV, quét tước phòng của Tezuka. Hôm nay là ngày ảnh được tung ra, Soran vô cùng khẩn trương, không biết có thể tránh được không.
Mà ở bên kia eo biển Manche, điện thoại của bộ phận tuyên truyền công ty HFWS như bị người đánh bom. Ảnh chụp của Elfin, người mới của công ty HFWS, sau khi tung ra được hơn hai giờ đã bị tranh mua hết sạch. Mà khi áp-phích quảng cáo của cậu được treo lên, điện thoại của công ty quảng cáo cũng bị đánh bom luôn. Tốc độ của truyền thông còn nhanh gấp mấy lần công ty HFWS, Elfin lãnh diễm tuyệt mỹ đã làm bùng nổ cả giới giải trí.
Không hưng phấn như những người khác, trong phòng làm việc của chủ tịch, Hall cầm ảnh chân dung của Elfin, trên mặt là sương lạnh bao trùm. Người con trai trong bộ ảnh có nhiều tạo hình khác nhau, nhưng trong mỗi tấm ảnh, má phải của cậu đều bị mặc nạ màu bạc che khuất. Trong đôi mắt màu xanh nhạt chất chứa lãnh ngạo, mái tóc dài màu xanh dương thì loé lên tia sáng màu bạc. Eye-liner màu đen, eye-shadow màu đỏ là cách trang điểm không hề thay đổi của cậu. Nhưng môi cậu lại là màu hồng tự nhiên, ánh lên bóng nước nhàn nhạt, mê hoặc mọi người trên thế gian. Một chiếc áo sơmi, một cái quần vải đay, giản đơn quấn quanh những đường cong hoàn mỹ của cậu. Mỗi tấm ảnh cậu đều mê hoặc như vậy, mỗi tấm ảnh cậu đều có thể khơi dậy khát vọng trong nội tâm của mỗi người đàn ông hay phụ nữ. Elfin ── tinh linh bóng tối trong truyền thuyết, luôn đầu độc mỗi người nhìn thấy mình. Trên mặt cậu chỉ có mắt được trang điểm, mà gương mặt bị che khuất một nửa của cậu khiến cho người ta cấp thiết muốn tháo chiếc mặt nạ chướng mắt kia ra, chiêm ngưỡng toàn bộ vẻ mỹ lệ của cậu.
“Levin, nói cho tôi biết, các anh tìm được Elfin này ở đâu?” Sờ lên đôi mắt cho dù giấu dưới mặt nạ vẫn mê hoặc lòng người như trước, giọng hỏi của Hall không cao, nhưng khiến người ta cực sợ.
“Cái này. . .” Levin không hề sợ hãi, có vẻ cực kì trấn định nói, “Xin lỗi, thưa sếp. Khi Elfin ký hợp đồng với chúng ta thì yêu cầu thứ nhất chính là để cậu ta có tự do tuyệt đối, không thể tiết lộ địa chỉ, tư liệu cá nhân của cậu ta.”
“Nếu như tôi nhất định muốn gặp cậu ta thì sao?” Lật lại bộ ảnh từ đầu tới đuôi một lần, Hall cứng rắn hỏi.
Levin nghiêm túc, lắc đầu nói: “Xin lỗi, thưa sếp. Elfin rất rõ ràng về thực lực của mình, thế nên trước đó đã nói rõ, sau khi tung ra bộ ảnh và quảng cáo thì không được quấy rầy cuộc sống của cậu ta.”
“Được, rất tốt.” Hall nhìn như thể thoả mãn vỗ tay tán thưởng, Levin làm bộ nghe không hiểu mà khiêm tốn cười, “Sếp quá khen.”
“Đưa hợp đồng của cậu ta cho tôi xem!” Bộc lộ sự phẫn nộ của mình, xé nát nụ cười giả dối trên mặt Levin, Hall lạnh lùng nói.
Đã có chuẩn bị mà đến, Levin chuyên nghiệp rút hợp đồng của Elfin từ tập văn kiện trong tay đưa cho ông chủ. Hall tỉ mỉ xem, xem xong từng điều khoản của nội dung hợp đồng, cuối cùng ánh mắt dừng trên chữ kí của Elfin.
“Levin, nói thật với tôi đi. Có phải Elfin là Backy em trai tôi không?” Ngẩng đầu, Hall nói, “Đừng có nói với tôi Elfin lập dị như thế nào, lấy cớ không thích gặp người khác vân vân gì đó. Dù cậu ta đã thay đổi rất nhiều, nhưng em trai của tôi, mặc kệ em ấy biến thành thế nào thì tôi đều nhận ra được. Em ấy là Backy!”
Đối với khẳng định của Hall, Levin biểu hiện tương đối kinh ngạc, nhưng không phải kinh ngạc vì bị vạch trần, mà là kinh ngạc vì buồn cười.
“Sếp à, sao anh lại cho rằng Elfin là em trai anh? Ồ, không đâu, điều đó quá kì cục. Tuy rằng tôi chưa từng thấy em trai anh, nhưng tôi dám khẳng định Elfin và anh không có chút quan hệ nào. Sếp à, nếu như không phải Elfin gặp chút khó khăn về kinh tế, cậu ta tuyệt đối sẽ không tiến vào vòng giải trí đâu. Cậu ta bị người khác đòi nợ, vừa lúc Edward bắt gặp, Edward giúp cậu ta giải vây, xuất phát từ cảm kích nên cậu ta đồng ý trở thành nghệ sĩ dưới tên Edward. Đương nhiên, như vậy cậu ta cũng có thể giải quyết phiền phức của mình. Nhưng tính tình Elfin không được tốt lắm, cũng rất quái gở, thế nên trong hợp đồng mới có những nội dung này. Đương nhiên, hợp đồng của cậu ta ngoại trừ những nội dung này, cái khác đều tuyệt đối có lợi cho công ty. Về điểm này, tôi tuyệt đối sẽ không gây tổn hại đến lợi ích của công ty.”
“Đủ rồi!” Hall ngăn cấp dưới đang thao thao bất tuyệt, thực chất không nói được cái gì có ích lại, “Cậu ta không muốn gặp tôi, được thôi, anh đưa số điện thoại của cậu ta cho tôi, tôi muốn bàn chuyện riêng với cậu ta.”
“Xin lỗi, thưa sếp.” Levin áy náy cười.
“Sao vậy? Cũng không được?” Giọng nói của Hall có thể nói là băng dày ba mét.
“Trong hợp đồng có ghi rõ, ngoại trừ công việc, bất kì kẻ nào cũng không thể tùy tiện quấy rầy cậu ta. Hơn nữa công việc của cậu ta đều là do Edward xử lý, thế nên. . .” Levin nhún vai, tỏ vẻ mình cũng bất lực.
“Levin, anh có thể che giấu cho cậu ta. Nhưng tôi nói cho anh biết, nếu như Elfin chính là Backy, tôi sẽ băm vằm anh và Edward, sau đó ném xuống biển Manche nuôi cá mập!” Đứng lên, cầm lấy bộ ảnh của Elfin, Hall nổi giận đùng đùng rời khỏi phòng làm việc. Anh vừa ra khỏi cửa, Levin liền mềm nhũn ngồi xuống đất, lau mồ hôi lạnh ứa đầy trán. Chờ khi hắn có sức lực trở lại, hắn lập tức rời đi, quay về phòng làm việc của mình gọi điện thoại cho Edward, hỏi tiếp theo nên làm thế nào.
Trong trang viên Douglas, bầu không khí trong phòng khách cực kì ngưng trọng. Trên sàn nhà trải tấm áp-phích quảng cáo của Elfin, còn có hơn mười tập ảnh chân dung đặt bên cạnh. Anthony đứng bên lò sưởi trong tường, mặt không biểu cảm nhìn con người lãnh diễm không gì sánh được kia.
“Ken, em nghĩ mặc dù người này có chút giống Baby, nhưng chắc chắn không phải nó đâu. Khí chất của Baby và cậu ta quả thực là hai người hoàn toàn khác.” Đứng bên ngoài, Fujika nhìn vô số lần, lúc này mới nói.
“Không, là em ấy, nhất định là em ấy. Con không tin trên thế giới này lại có người giống Baby như vậy.” Anthony nhìn chằm chằm vào quảng cáo nước hoa kia. Yêu tinh mặc áo ngủ màu đỏ nằm trên đám lông chim màu trắng, trên cổ điểm một chút cánh hoa giống như dấu hôn, trong mắt là men say mê ly. Nước hoa khiến người ta muốn để lại dấu vết trên người cậu, mà cậu cũng càng thêm mê người hơn cả nước hoa. Anthony nỗ lực làm cho đôi mắt kia cùng đôi con ngươi mà anh quen thuộc trùng khớp với nhau, phát hiện rất khó, đôi mắt của em trai chỉ khi nào động tình thì mới có thể toát ra loại tâm tình này. Thế nhưng, mặc dù là như vậy, anh cũng dám khẳng định, người này là Baby! Baby của anh lại bày ra tư thái mê người như vậy ở trước mặt người khác! Từng tế bào trong cơ thể Anthony đều đang kêu gào muốn giết người.
Hall ngồi trên sô pha, ánh mắt chuyển từ quảng cáo nước hoa tới một tấm áp-phích khác. Trên áp-phích cậu chỉ lộ ra nửa mặt trái đã trang điểm, “cậu” mặc áo sơmi tơ lụa màu trắng, quần jean bạc màu, đứng trong một biển hoa hồng đỏ rực, mắt nhìn xa xăm. Tóc “cậu” biến thành tóc ngắn màu đen, thả bay trên bờ vai, trong đôi mắt lộ ra mê man, bên khóe miệng còn dính một mảnh cánh hoa. Đây là quảng cáo mặt bằng cho một công ty sản xuất các sản phẩm từ hoa hồng, trong ảnh cậu trang điểm thành màu vàng, cả người tản mát ánh sáng vàng nhạt, khiến người ta không dám khinh nhờn.
Từ quảng cáo đến ảnh chân dung, đầu tóc ăn mặc của cậu đều thiên biến vạn hóa, khiến người khác không thể nhìn thấu dáng dấp thực sự của cậu. Nhìn qua toàn bộ, cậu không chỉ là tinh linh bóng tối, mà còn là một tinh linh biến ảo trong các tinh linh bóng tối, mỗi một góc độ, một tấm ảnh, dung nhan của cậu đều hấp dẫn linh hồn con người ta.
“Con cũng không tin. . .” Hall chạm lên đôi môi Elfin, “Sẽ có người có đôi môi giống Baby như đúc như vậy?”
“Thế nhưng, nếu như là Baby, nó làm gì có thời gian đâu? Ngày nào nó cũng về nhà đúng giờ, cũng không có bất kì điều gì khác thường mà.” Fujika vẫn không nhịn được thay con trai nói.
Kết quả nàng vừa nói xong, ba người đàn ông ở đây nhất thời cả kinh. Anthony cầm lấy điện thoại, bấm số.
“Selin, đến thư viện Luân Đôn lấy tất cả các đoạn băng ghi hình của tháng này đến đây.”