Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 60: Minh tinh (5)

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 60: Minh tinh (5)
Prev
Next

Không ngoài dự đoán của Soran, cậu đến muộn. Sau khi mất mười phút để sửa soạn bản thân, mất một giờ để chạy tới lều chụp ảnh, mọi người đã ở đó đợi cậu gần hai giờ.

“Xin lỗi, em đến muộn.” Lần đầu tiên đến muộn, Soran cảm thấy cực kì có lỗi, đại ca và nhị ca bởi vì sáng sớm phải đến công ty, thế nên buổi tối cũng sẽ không làm cậu quá mệt mỏi, chỉ có tối hôm qua Shusuke hầu như không cho cậu nghỉ ngơi.

“Soran, không có việc gì chứ?” Đạo diễn Ernest quan tâm hỏi.

“Không có việc gì, em ngủ quên.” Soran cởi áo khoác, vừa chạy về phía phòng thay đồ vừa giải thích.

Carville vừa nghe, buông cameras trong tay ra: “Có phải gần đây quá mệt mỏi không?” Những người khác cũng đều quan sát sắc mặt Soran, nhìn xem có khỏe mạnh không.

Soran càng thêm hổ thẹn, vội nói: “Không phải đâu. Em đi thay quần áo, lập tức xong ngay.” Cầm lấy quần áo trong tay Đoá Đoá, Soran chạy vụt vào phòng thay đồ.

Nhiệm vụ ngày hôm nay của Soran là chụp ngoại cảnh cho một bộ quảng cáo nước hoa. Bộ quảng cáo này là một trong những nội dung đã bị Twist huỷ bỏ, nhà sản xuất quảng cáo rất quen thuộc với Carville, sau khi Carville nhìn thấy Soran, hắn liền mạnh mẽ đề cử Soran với đối phương, bởi vậy nhà sản xuất mới có thể không gặp Soran mà đã đồng ý đổi người. Đương nhiên, Carville cũng lấy tính mệnh mình ra đảm bảo, ảnh chụp ra tuyệt đối sẽ làm đối phương thoả mãn. Soran sợ lạnh, thế nên công tác mà cậu tiếp nhận chỉ có thể hoàn thành trong phòng, với phần lớn hợp đồng của Twist cậu cũng đành bất lực. Vì thế, Soran đã từng cực kì uể oải, cậu muốn dùng hết khả năng để giúp nhị ca giảm tổn thất đến mức thấp nhất, tuy rằng đối với năng lực của mình trên phương diện này, đến nay cậu vẫn ôm thái độ hoài nghi.

“Ran, xong chưa?” Đợi lâu không thấy Soran đi ra, Đoá Đoá ở bên ngoài hỏi.

“A, xong rồi.” Lắc lắc đầu, Soran mở cửa, sau đó cúi đầu để Đoá Đoá đeo “vòng bảo hộ” cho cậu.

“Em có chắc là không muốn về nghỉ một ngày không?” Lisa đứng bên cạnh Đoá Đoá hỏi.

“Không sao đâu, bắt đầu đi.” Nghĩ đến đại ca và nhị ca ngày nào cũng khuya mới về nhà, nghĩ đến tối hôm qua Shusuke mệt mỏi, cả người Soran lại tràn ngập nhiệt tình.

Đến viện nghệ thuật tham quan một vòng, Fuji tâm tình trầm trọng quay lại phòng thí nghiệm. Trong nháy mắt khi mở cửa, Fuji lại thay bằng vẻ mặt tươi cười hàng ngày. Gật đầu chào Ivan, không để ý tới vẻ mặt đối phương muốn nói lại thôi, Fuji mặc áo blouse trắng vào, ngồi trước bàn thí nghiệm tiếp tục thí nghiệm của ngày hôm qua.

Không yên lòng quan sát kính hiển vi khoảng hơn mười phút, Ivan đã một đêm không ngủ quay đầu nhìn về phía Fuji, thấy đối phương chăm chú làm thí nghiệm, hắn lại quay đầu lại. Cứ duy trì liên tục vài lần như vậy, cuối cùng hắn không nhịn được mở miệng.

“Fuji, cậu. . .”

Fuji quay đầu nhìn lại, trên mặt vẫn là nụ cười như trước.

“Có việc sao? Đàn anh?”

“Người tìm cậu tối hôm qua. . . và cậu. . .” Ivan ậm ừ mở miệng, hắn muốn hỏi hai người có quan hệ gì, lại sợ Fuji biết hắn theo dõi anh.

Nụ cười trên mặt Fuji biến mất, trong ánh mắt lam thường ngày vẫn bị che giấu bằng nụ cười lộ ra quang mang khiến người ta khiếp đảm. Thấy biểu hiện của anh, Ivan xấu hổ ho khan hai tiếng, quay đầu lại. Tuy rằng mới ở gần Fuji nửa năm nhưng hắn hiểu rõ Fuji như vậy là có ý gì, đó cũng là nguyên nhân vì sao hắn vẫn không dám bày tỏ với Fuji.

“Cậu ấy là bạn trai của tôi.”

Ngay khi Ivan cho rằng Fuji sẽ không nói, hắn nghe thấy đối phương mở miệng. Quay đầu khiếp sợ nhìn Fuji đang nghiêm túc, Ivan làm đổ kính hiển vi mà không hay.

“Fuji. . .”

“Cậu ấy là bạn trai của tôi, là người tôi yêu.” Fuji bình thản nói, đối với việc mình là “đồng tính luyến ái”, thái độ của anh có vẻ quá mức bình thường, không hề có chút che lấp.

“Đàn anh còn nghi vấn gì không?” Fuji lãnh tĩnh hỏi, thấy đối phương không có phản ứng, anh quay đầu lại tiếp tục làm thí nghiệm.

Ivan không nghĩ tới Fuji lại thừa nhận. Tối hôm qua hắn chỉ nhìn thấy bên trong xe có một người tóc dài, người nọ đeo kính râm, hắn tưởng là phụ nữ, thế nhưng lại là đàn ông! Fuji Shusuke, người con trai có mái tóc lá cọ, kiên cường tuấn mỹ, người làm hắn vừa gặp đã yêu này thì ra cũng giống hắn, thích đàn ông!

“Fuji, tôi. . .”

“Đàn anh, tôi thương cậu ấy, tôi thương cậu ấy rất nhiều năm rồi.”

Fuji không hề quay đầu cắt đứt lời bày tỏ của Ivan, nói rõ ràng cho đối phương rằng hai người họ không có khả năng.

“Hắn yêu cậu sao? Nếu hắn là bạn trai của cậu, vì sao cậu ở đây nửa năm mà hắn không hề tới trường học tìm cậu, thậm chí khi cậu bị bệnh hắn cũng không hề xuất hiện!” Fuji không nể mặt từ chối đã đả kích Ivan, hắn đứng lên hô, “Tôi đã thấy hắn rồi. Tôi biết hắn có tiền hơn tôi, nhưng nhất định hắn không yêu cậu như tôi yêu cậu. Khi cậu bị bệnh phải nằm viện, là tôi cõng cậu đến bệnh viện, là tôi ở bên cậu! Lúc đó, hắn ở nơi nào?”

Fuji đã từng bị viêm ruột thừa cấp tính, khi đó Soran còn đang trốn họ, thế nên không biết, mà Fuji cũng không định nói việc nhỏ này cho cậu.

“Đàn anh, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi, thế nhưng rất xin lỗi, tôi không thể chấp nhận.” Đối lập với Ivan đang kích động, Fuji lại có vẻ dị thường lãnh tĩnh.

“Shusuke. . .” Ivan tiến lên ôm lấy Fuji từ phía sau, “Tôi yêu em. Từ lúc đến sân bay đón em tôi đã yêu em rồi. Cho tôi một cơ hội đi, tôi có thể chứng minh so với hắn tôi càng yêu em hơn, càng thích hợp với em hơn.”

Đẩy Ivan ra, Fuji đứng lên, ánh mắt băng lãnh làm Ivan cảm thấy như có gió lạnh.

“Đàn anh, tôi kính trọng anh. Nhưng đề nghị anh tôn trọng người tôi yêu. Cậu ấy không tới trường học bởi vì tôi không cho cậu ấy đến; cậu ấy không đến bệnh viện bởi vì cậu ấy căn bản không biết. Tình cảm của tôi và cậu ấy chẳng hề có liên quan đến những người khác, anh đừng suy đoán lung tung.”

“Shusuke. . .” Ivan khẩn cầu nhìn đối phương, đây không phải kết quả mà hắn muốn.

“Đàn anh, hãy gọi tôi là Fuji.” Tuy rằng biết như vậy sẽ làm đối phương rất khó qua, nhưng trong chuyện này anh tuyệt đối không thể nhẹ dạ.

Ivan cúi đầu đỡ lấy kính của mình, chạy ra khỏi phòng thí nghiệm.

Cửa đóng “rầm” lại, Fuji ngồi trở lại ghế, nhưng không có tâm tư xem số liệu thí nghiệm nữa. Itsuki sắp đi học rồi, anh nên làm thế nào để tránh những phiền phức mà Ivan có khả năng mang đến?

“Ernest, ông có cảm thấy có chút vấn đề không?” Đưa cameras tới trước mặt đạo diễn, Carville cho hắn nhìn tấm ảnh vừa chụp, “Tôi luôn thấy hình như thiếu cái gì đó.”

“Để tôi xem nào?” Đoá Đoá và Lisa cũng đến gần xem. Soran ngồi trên sô pha, yên lặng nghe bọn họ thảo luận.

Nhìn một lát, Đoá Đoá hô lên: “Tôi biết rồi, là quần áo! Quần áo của Ran ấy.”

“Quần áo?” Carville nhìn một chút, bừng tỉnh đại ngộ, “Đúng, chính là quần áo. Loại nước hoa này tên là ‘Mê hoặc’, mặc quần áo như vậy thì làm sao mê hoặc được.”

Nghe được nội dung thảo luận, Soran nuốt nước bọt, túm chặt áo sơmi tơ lụa trên người: “Không! Tuyệt đối không được!”

Đoá Đoá ngẩng đầu, cô cũng nuốt nước bọt: “Vóc người của Ran nhất định là siêu đẹp, tôi rất muốn nhìn một chút.”

Carville ngẩng đầu, giơ cameras lên điều chỉnh tiêu cự: “Ran, nằm xuống ghế đi, cởi áo sơmi, tốt nhất là để lộ quần trong một chút.”

“Không được, loại ảnh này em không thể chụp.” Soran cự tuyệt, rồi lấy áo khoác che lên người mình, “Nếu như để anh em biết, em sẽ chết rất khó coi. Carville, anh cũng đừng hại em nữa.”

“Ran, chỉ chụp một tấm thôi. Chỉ là lộ nửa người trên mà thôi, yên tâm, ảnh tôi chụp thì họ sẽ không nhận ra là cậu đâu. Cậu không tin tôi, lẽ nào còn không tin Lisa và Đoá Đoá?” Carville nháy mắt với hai cô gái.

Soran thấy tình thế không ổn, đứng dậy muốn đi: “Không, tuyệt đối không được.” Tuy rằng hình dạng lúc này của cậu thay đổi rất lớn, nhưng cậu không thể khẳng định các anh và họ sẽ thực sự không nhận ra là cậu.

“Như vậy đi.” Vẫn không hề phát biểu ý kiến, Lisa mở miệng, “Đổi áo sơmi sang màu đỏ, cởi nút áo ra một nửa. Đoá Đoá, đổi lại quần áo cho Soran đi.”

“Như vậy. . . để xem hiệu quả thế nào đã.” Carville miễn cưỡng chấp nhận.

“Soran, như vậy có thể chứ?” Lisa thương lượng nói, “Bộ ảnh này phải gợi lên cảm giác ‘mê hoặc’ mới có thể nhất trí với chủ đề nước hoa.” Những lời này làm Soran cũng phải gật đầu đồng ý.

“Nhất định phải đảm bảo em sẽ không bị anh em nhận ra.” Soran liên tục nhấn mạnh.

“OK, không thành vấn đề, tin tưởng tôi.” Đoá Đoá làm động tác OK, Carville thì đã vào chỗ.

Chạm nhẹ lên những dấu ấn rõ ràng trên xương quai xanh của Soran, Lisa nhìn Soran cười mờ ám. Phát hiện đối phương thấy được cái gì, mặt Soran liền vụt đỏ.

“Vì vậy nên mới muộn đúng không?” Lisa nhỏ giọng hỏi. Trong thời gian gần đây ở cùng Soran, trên người cậu thỉnh thoảng lại có dấu hôn. Đối với tinh linh làm chị phải kinh ngạc này, có vết tích như vậy cũng chẳng có gì lạ. Đoá hoa mỹ lệ như thế, sao có khả năng không ai ngắt lấy. Cũng giống như chị, mỗi lần thấy Soran, nhất là nụ cười của cậu, tim sẽ đập thình thịch, đó chỉ là phản xạ có điều kiện với cái đẹp, không liên quan đến tình ái. Nhưng Lisa tin tưởng, rất ít có người có thể tránh được đôi mắt và nụ cười của Soran, ở cùng với cậu phải có tự chủ và lực khống chế rất mạnh, nếu không cẩn thận sẽ đánh mất trái tim mình. Thế nên tuy rằng ngày nào họ cũng làm việc với cậu nhưng vẫn luôn tận lực tránh có tiếp xúc tứ chi với cậu, quá mê người.

Dùng phấn điểm lên những dấu hôn dễ thấy, Lisa thoả mãn thối lui. Ngay tiếp theo, tiếng Carville ấn máy ảnh lại vang lên, cùng với đó là tiếng Đoá Đoá nuốt nước bọt.

“Ran, đêm nay để chị ở cùng với bé đi nào.” Đoá Đoá buột miệng nói ra lời trong lòng, lập tức bị người gõ đầu.

“Tôi chỉ là nói thôi mà.” Chùi nước bọt, Đoá Đoá quyết định nhất định phải mua loại nước hoa này!

… . . .

Lần thứ tám ngửi lại xem trên người có còn mùi trang điểm không, Soran xuống xe. Hôm nay là ngày chụp ảnh cuối cùng, ngày mai cậu sẽ không cần đến lều chụp ảnh nữa. Nghĩ đến hậu quả khi những tấm ảnh xuất hiện, Soran có chút không dám về nhà.

“Ran, nếu như anh cậu phát hiện ra, cậu có thể đến chỗ tôi tị nạn.” Nghĩ đến lời Đoá Đoá và Carville nói trước khi cậu đi, Soran gục vào tay lái bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đường lui của mình, tuy rằng Lisa và Đoá Đoá rất có khả năng, làm cậu biến thành một người khác, nhưng lỡ như bị các anh và mấy người họ nhìn ra thì sao?

Soran không hối hận vì quyết định lần này, tuy rằng rất liều lĩnh, nhưng cậu đã chứng minh được mình có thể làm tốt một việc. Thế nhưng mấy người kia. . . Soran lo lắng đến lo lắng đi, có nên về Soran tinh để tránh đầu sóng ngọn gió trước không nhỉ?

“Edward, quá tuyệt vời, quả thực quá tuyệt vời. Tôi dám cá nước Anh sẽ điên cuồng vì chuyện này!” Thấy Ernest gửi ảnh chụp tới, Levin kích động ôm lấy Edward mà cuồng hôn.

Đẩy Levin ra, Edward lấy khăn tay lau nước miếng trên mặt, vẻ mặt ghê tởm nói: “Anh có chắc sếp sẽ không nhận ra không? Có nên suy nghĩ thêm một chút, có lẽ nên đánh tiếng với sếp trước?”

“NO, ” Levin lập tức tỉnh táo lại, nói, “Nếu như sớm cho sếp biết, chắc chắn sếp sẽ không đồng ý. Nếu không sếp cũng sẽ không giấu Soran lâu như vậy. Chúng ta chính là muốn để cho sếp biết Soran có thể mang lực ảnh hưởng như thế nào, đến lúc đó dù anh ấy không muốn cũng sẽ đồng ý. Edward, Soran có năng lực này, sếp không thể luôn giấu cậu ấy ở trang viên, nhốt cậu ấy như chim trong lồng. Cậu ấy trời sinh nên thuộc về nơi này, sự mỹ lệ của cậu ấy hẳn là hiện ra ở trước mặt mọi người, chứ không phải giống như một bình hoa được bày trong phòng, như vậy cậu ấy sẽ héo rũ mất.” Levin đặt ảnh chụp tới trước mặt Edward, “Nhìn xem, cậu ấy làm được tốt cực kỳ, so với cái loại xuất thân chính quy như Twist còn tốt gấp trăm lần. Anh không cảm thấy cậu ấy rất thích sao? Đến đây đi, Edward, để chúng ta cùng nhau khai phá ngôi sao rực rỡ này. Chúng ta sẽ bảo vệ tốt cậu ấy, để cậu ấy được an toàn toả sáng trong thế giới này, đây là một việc tuyệt vời biết chừng nào!”

“Anh định lúc nào thì tung ảnh của cậu ấy ra?” Edward thỏa hiệp, làm người đại diện, hắn thực sự không muốn thấy Soran bị mai một.

“Cuối tuần. Càng nhanh càng tốt.”

… . . . . .

“Baby.”

“Dạ?”

Ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, Soran nhìn về phía đại ca trên giường.

Anthony nâng mái tóc dài của Soran lên, tiếp theo ấn cậu xuống giường: “Hôm nay Fuji gọi điện thoại, nói cậu ta đến viện nghệ thuật thăm dò một chút.”

“Có chuyện gì?” Ngửi mùi sữa tắm trên người đại ca, mệt mỏi một ngày nên Soran thấy buồn ngủ.

Lấy đi quyển sách trong tay Soran, Anthony nói thẳng: “Baby, bầu không khí của viện nghệ thuật quá cởi mở, đại ca không muốn em đi.”

“Đại ca muốn đổi ý?” Soran vừa nghe, cơn buồn ngủ liền biến mất toàn bộ.

Anthony lắc đầu, nói: “Không, đại ca muốn cho em chuyển khoa, không đến khoa nghệ thuật nữa, đến khoa xã hội đi. Người ở đó tương đối truyền thống, sẽ không xằng bậy.” Anh không thể dễ dàng tha thứ Soran nhìn người mẫu khoả thân, đi học với một đám người ăn mặc quái dị, hơn nữa đồng tính luyến ái ở khoa nghệ thuật còn nhiều hơn khoa khác!

“Khoa xã hội?” Soran suy nghĩ một chút, nhân cơ hội hỏi, “Anh, nếu em chuyển tới khoa xã hội thì có thể học hết được không?”

“Không được, anh không thích người khác thấy em.” Anthony hôn lên mặt Soran, cường thế nói.

“Nếu chỉ là ảnh thì sao?” Soran rất muốn hỏi, nhưng cậu sợ làm cho anh trai ngờ vực vô căn cứ. Nụ hôn rơi xuống rất nhanh biến chất, Soran bắt đầu lo lắng cho “tiền đồ” của mình, liệu các anh có thể nhận ra cậu không?

────

Tác giả: Tiền đồ” của Soran thế nào bây giờ nhỉ?

Editor lảm nhảm: Tự nhiên cảm giác rất tội nghiệp cho Soran, vì các anh quá bá đạo nên em không có tự do. Nếu là mình chắc ngộp chết mất, có khả năng mà không thể làm việc, muốn quan tâm nhưng ai cũng nói không cần, nhiều lúc thấy hơi bị ức cho em quá.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_fdihicfdihicfdih
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Không Muốn Làm Hoàng Tử
20/11/2025
Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
Gemini_Generated_Image_15ipwg15ipwg15ip
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
20/11/2025
images
Đoá Hồng Kiều Diễm Của Đại Lão Hào Môn
24/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247