Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 59: Minh tinh (4)

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 59: Minh tinh (4)
Prev
Next

Nửa tháng gần đây, Hall luôn cảm thấy thần kinh hai vị cấp dưới của anh có chút không bình thường. Vụ kiện với Twist vẫn còn tiếp tục, chuyện này cũng dần dần bị những tin tức khác của giới giải trí lấn át. Những người cùng Twist vi phạm hợp đồng đều do Ferro ngầm ra tay giải quyết, bây giờ đều ngoan ngoãn trở lại công ty, nhận lấy khối lượng công tác đủ để họ gần như không có thời gian ngủ. Những người đang rục rịch cũng không dám tùy tiện lỗ mãng nữa. Ngay cả Twist, trong thời gian ngắn là không thể giải quyết xong, thế nên Hall cũng không định tiêu hao quá nhiều tâm lực vì y. Mục tiêu kế tiếp của anh chính là tăng cường bồi dưỡng mấy người mới có tiềm lực, đương nhiên, là những người mới biết nghe lời, mọi chuyện đều phải nằm trong tay anh.

Chỉ là hai cấp dưới đắc lực của anh ── Levin và Edward, cứ như vừa uống thuốc kích thích, ngày nào cũng vội đến không thấy bóng dáng không nói, cho dù gặp được, vui sướng đang được nhẫn nại cực độ trên mặt họ làm cho người khác nhìn thế nào cũng nghĩ họ bị chuyện này kích thích đến ngu đi rồi. Gần đây công ty cũng không có động tác gì lớn, rốt cuộc là hai người này bị làm sao vậy?

Xuất phát từ sự quan tâm với cấp dưới, sau khi cuộc họp theo thông lệ vào sáng thứ ba kết thúc, gần đây vẫn luôn đắm chìm trong hạnh phúc yêu đương, lúc này Hall mới có chút hổ thẹn giữ hai người thần kinh thác loạn kia lại.

“Levin, Edward, chuyện của Twist cứ bỏ sang một bên đi, các anh có muốn đi nghỉ một chuyến, tìm mấy cô gái mà thả lỏng một chút không?”

Hall vừa nói xong, chỉ thấy hai người đồng thời lắc đầu, đều mang vẻ mặt không hề muốn lãng phí chút thời gian nào.

“Sếp à, gần đây chúng tôi rất ổn, chuyện của Twist chúng tôi cũng giống sếp đã tạm thời bỏ sang một bên rồi.”

Levin làm bộ rụt rè nói, bởi vì đáp ứng “cậu” phải giữ bí mật, thế nên hiện giờ hắn không thể tiết lộ một chút phong thanh nào.

Edward sờ lên cái bụng vì gần đây bận rộn mà nhỏ đi một chút của mình, nói: “Sếp, gần đây tôi và Levin dự định tìm kiếm mấy người mới có tiềm lực, xem có thể bù đắp lại tổn thất mà Twist gây cho công ty không. Mấy hãng quảng cáo lúc đầu ký hợp đồng với Twist đồng ý cho chúng ta đổi người, thế nên gần đây tôi và Levin mới không ở công ty.”

Hall nghe vậy, có chút kinh ngạc hỏi: “Mấy hãng quảng cáo đó mà lại đồng ý dùng người mới để thay thế Twist?”

Levin không ức chế được hưng phấn nói: “Đúng vậy. Ngay cả những hợp đồng bị Twist huỷ bỏ, chúng tôi đã đến nhà sản xuất để trao đổi với ông chủ của họ, xem có thể để người mới thay thế không. Nhưng hiện giờ tôi và Edward đang tiến hành huấn luyện người mới, chúng tôi tìm được mấy người cực kì có năng lực, Jean bị Twist ghét bỏ kia biểu hiện cũng rất tốt. Tôi dám cam đoan, sự phát triển của công ty sau này sẽ làm tất cả mọi người không ngờ được đâu.”

“Ồ?” Hall vừa nghe liền hăng hái, anh cho rằng chuyện bồi dưỡng người mới ít nhất còn phải mấy tháng nữa, không ngờ nhanh như thế đã có thành tích, “Có mấy người mới rất được, đưa tôi xem nào?”

Levin lấy ra tư liệu mà trước đó hắn và Edward đã chuẩn bị tốt, đưa cho Hall: “Bọn họ là người mới, để phòng ngừa tin tức tiết lộ ra ngoài dẫn tới phiền phức không cần thiết, tôi và Edward quyết định trước hết tạm thời giữ bí mật nội bộ.” Sáu người trong tư liệu chính xác là người mới, chỉ là trong đó thiếu một người.

“Ừ, được đấy. Bên Ferro và Sipp cũng sẽ đưa vài người tới, đến lúc đó các anh ước tính giá trị của họ một chút.” Thoả mãn với năng lực làm việc của hai cấp dưới, Hall vui vẻ nói, “Chờ công ty ổn định rồi, tôi sẽ tăng lương cho các anh.”

“Sếp à, đây là việc chúng tôi phải làm mà.” Edward cười hàm hậu, nhân cơ hội nói, “Nếu như sau này tôi và Levin làm sai chỗ nào, còn phải xin sếp nương tay cho.” Không giống Levin, Edward phải sớm chuẩn bị tốt khi tình huống nổ tung.

Hall cười ha ha: “Chỉ cần không phải chuyện nguy hại cho công ty, hai người các anh cứ phóng tay mà làm.”

“Cảm ơn sếp!” Levin và Edward nhẹ nhàng vỗ tay dưới bàn.

“Được, đi làm việc đi!”

Năm giờ chiều, đạo diễn đúng giờ kêu dừng. Nhưng nhân viên công tác trong lều chụp ảnh lại không ai định kết thúc công việc, nhất là nhiếp ảnh gia, cameras của hắn vẫn như cũ không ngừng phát ra âm thanh ấn máy. Người mẫu nằm trên mặt đất nghe hiệu lệnh của nhiếp ảnh gia, ngồi dậy.

“Đến giờ rồi! Carville!” Đạo diễn hét lớn với nhiếp ảnh gia, tiếp theo khuôn mặt biến đổi, cầm bình giữ ấm đi tới lều chụp ảnh đẩy nhiếp ảnh gia đang làm bộ không nghe được ra, ngồi xổm trước mặt người mẫu, đưa bình giữ ấm cho cậu, “Soran, có lạnh không?” Đoàn của họ chính là những nhiếp ảnh gia ngoại cảnh, nhà tạo mẫu, chuyên gia trang điểm, ánh sáng và đạo diễn nổi tiếng nhất nước Anh, đang bí mật tập hợp lại, những người thường ngày luôn ra oai khi ở trước mặt người mẫu Soran lại đều biến thành bảo mẫu dịu dàng.

“Không lạnh, ở đây cũng giống Ha-oai.” Ngồi dưới đất, Soran vừa uống nước vừa để chuyên gia trang điểm giúp cậu tháo trang sức. Sinh hoạt nửa tháng nay với cậu mà nói là một trải nghiệm hoàn toàn mới, khác hẳn với lần đóng MV kia. Làm cậu từ bài xích lúc đầu trở thành thích thú. Trong mắt mỗi người nhìn cậu đều chỉ thuần túy là thưởng thức và yêu thích.

“Ernest! Đừng có đẩy tôi lúc tôi đang chụp ảnh! Ông toàn làm hỏng bức ảnh hoàn mỹ của tôi thôi!” Carville đeo cặp kính đen thật to tức giận nói với đạo diễn, sau đó đáng thương nhìn về phía Soran, “Ran, cho tôi chụp một tấm nữa, một tấm nữa thôi.”

“Carville, là lỗi của anh. Đạo diễn đã bảo ngừng rồi, anh còn không ngừng chụp, anh không biết ngày nào Ran cũng phải về nhà đúng giờ?” Đứng đối diện Soran nhìn cậu từ xa, nhà tạo mẫu Đoá Đoá vừa nghĩ đến tạo hình tiếp theo của Soran, vừa chế nhạo Carville.

Tháo trang sức cho Soran, Lisa hé miệng cười, bàn tay ôn nhu lau mặt cho Soran, rất sợ làm đau cậu, mà chị cũng không ngừng hỏi Soran có đau không. Trong cả đoàn, Lisa 35 tuổi là chị cả ôn nhu và tâm lý nhất, nhưng những người biết chị, nhất là đám minh tinh, đều gọi chị là “Núi lửa Lisa” .

Nghe mấy người đấu võ mồm, Soran và Lisa đều chỉ cười, đây là một màn trình diễn cực kì thường xuyên. Tẩy trang xong, cậu cấp tốc thay quần áo của mình, tiếp theo để trợ thủ đưa cậu đến thư viện, sau đó cậu lại một mình lái xe về nhà.

Trong phòng thí nghiệm của đại học y Luân Đôn, vừa phân tích xong một phần khối u của một bệnh nhân, Fuji có chút mệt mỏi dựa vào ghế nghỉ ngơi. Sau khi tới trường học liền theo giáo sư tham gia mấy cuộc phẫu thuật não lớn, thế nên anh trở nên cực kì bận rộn, bận đến mức thời gian đi nhìn “cậu” cũng không có. Tuy rằng hàng ngày hai người đều nói chuyện điện thoại, nhưng còn lâu mới đủ.

Bạn học khoá trên Ivan thấy Fuji ngồi một chỗ không nhúc nhích, vội vàng rót cho anh một cốc nước.

“Fuji, cậu có khỏe không?”

Trong nháy mắt tay hắn sờ lên trán Fuji, Fuji đứng dậy tránh khỏi, nhận lấy cốc nước cười nói: “Đang nghĩ đến thí nghiệm vừa rồi.”

Ivan xấu hổ rút tay về, nhìn kỹ khuôn mặt Fuji, áp chế rung động trong lòng, nói: “Tối nay có rảnh không, tôi mời cậu ăn.”

Fuji cũng không thèm nghĩ, nói luôn: “Cảm ơn, nhưng tôi còn có một báo cáo phải làm, sáng mai phải nộp cho giáo sư.”

Đối với việc Fuji uyển chuyển từ chối, Ivan cũng không buông tha, tiếp tục nói: “Báo cáo phải làm, cơm cũng phải ăn. Trong thời gian này cậu không hề được nghỉ ngơi tốt, đi thôi, ngay bên cạnh mà, đêm nay tôi cũng có báo cáo phải làm, cùng nhau ăn bữa cơm, thả lỏng một chút đi.” Nói xong, Ivan trực tiếp giật cái cốc khỏi tay Fuji đặt lên trên bàn, kéo Fuji đứng lên.

Không từ chối được “nhiệt tình” của Ivan, Fuji đứng dậy cởi áo blouse trắng, khi anh xoay người mặc áo khoác của mình, Ivan phía sau anh đã uống hết cốc nước mà vừa rồi anh chưa uống xong.

Đi dưới con đường dọc theo hàng cây của trường học, hai người ôm tâm tư riêng yên lặng bước đi. Một lát sau, Ivan ho khan vài tiếng, mở miệng: “Hôm Giáng sinh tôi đến chỗ cậu tìm cậu, nhưng cậu lại không ở đó. Cậu quay về Nhật Bản à?”

“Không, đến nhà bạn thôi.” Fuji đơn giản trả lời, trên gương mặt đang cúi thấp không hề có nụ cười.

“Là bạn gái à?” Ivan muốn hỏi, rồi lại sợ. Dừng một lát, hắn nói: “Ở Anh có quen không? Nếu có gì cần hỗ trợ thì cứ tới tìm tôi.”

“Cảm ơn.” Fuji khách khí mà không thân mật nói.

Nhận ra sự bình thản trong lời Fuji, Ivan dừng lại: “Fuji, có phải rất mệt mỏi không, ăn cơm xong tôi đưa cậu trở về, mấy ngày nay cậu gầy đi không ít.”

Ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt quan tâm của Ivan, Fuji mở mắt, vừa định nói cái gì, điện thoại của anh vang lên. Móc điện thoại ra, vừa nhìn tên hiển thị, Fuji rất nhanh đi sang một bên, đưa lưng về phía Ivan nghe điện thoại. Điện thoại vừa thông, anh chợt nghe đối diện truyền đến thanh âm xin lỗi: “Shusuke. . . Anh ở nơi nào. . . Em lạc đường rồi.”

“Ha ha, ” Fuji cười ra tiếng, thở dài nói, “Em ở đâu, để anh đi tìm em, em đừng chạy loạn đấy.”

Nhìn địa chỉ ghi trên màn hình, Soran thò đầu ra cửa sổ xe nhìn xung quanh: “Em cũng không biết, gần đây có một quán bar tên là ‘The warmth’, em lái xe tới.”

“Em cứ lái thẳng tới phía trước đi, thấy cổng đại học Luân Đôn thì dừng lại, đứng ở đó chờ anh.” Nghe được Soran tới, uể oải của Fuji biến mất toàn bộ, sự vui sướng trong giọng nói của anh làm Ivan nghe được thì sắc mặt khẽ biến.

“OK, em chờ anh ở đó.” Cúp điện thoại, Soran nhấn ga, vì cái sự mù đường của mình mà bất đắc dĩ.

“Xem ra tối nay cậu không thể cùng ăn với tôi rồi.” Khi Fuji xoay người nhìn về phía mình, Ivan cười nói.

“Xin lỗi, bạn của tôi tới, tôi phải đi đón cậu ấy. Tối nay. . .”

“Không sao đâu, vậy tôi đi trước, sớm nghỉ ngơi một chút, báo cáo có thể kéo dài tới chiều mai rồi nộp cũng được, trí nhớ của giáo sư cũng không tốt lắm đâu.” Chỉ vào đầu mình, Ivan vui đùa nói, ngay khi Fuji cho rằng hắn sắp đi, hắn đột nhiên tiến lên ôm lấy Fuji, sau một giây ngắn ngủi hắn buông Fuji ra rồi đi rất nhanh.

Ngửi ngửi mùi trên người mình, Fuji nhìn bóng lưng Ivan rời đi, mày nhăn lại.

Ở trên xe đợi mười phút, Soran nhìn thấy Fuji, lập tức mở cửa xe để đối phương đi lên. Đặt hồng trà nóng hầm hập vào trong tay đối phương, hai người trao nhau một nụ hôn xong, Soran bất đắc dĩ nói: “Em mua đồ ăn, vốn muốn cho anh một sự bất ngờ, kết quả. . . Aizz. . .” Đã lâu không gặp Fuji, Soran rất nhớ anh, hôm nay chụp ảnh xong, cậu liền trực tiếp đến đây.

Ôm chầm Soran, sau khi kết thúc một nụ hôn triền miên, Fuji nói nhỏ: “Itsuki đến chính là bất ngờ lớn nhất đó.”

“Đã ăn chưa?” Sờ lên gương mặt đã gầy đi rất nhiều của Fuji, Soran vỗ vỗ tay lái, “Anh tới lái xe, tối nay em làm đại tiệc cho anh.”

“Được.” Kéo Soran qua, Fuji nhẹ giọng hỏi, “Chỉ có bữa cơm?”

Soran ngẩn người, sau đó nháy mắt mấy cái: “Gần đây không phải anh bận nhiều việc sao?”

“Chút ấy thời gian thì vẫn phải có.” Để Soran cảm thụ được sự khó nhịn của mình, Fuji rất nhanh đổi vị trí với Soran. Xe phóng đi thật nhanh, sau khi họ đi, Ivan từ sau cổng trường học đi ra, sắc mặt âm trầm.

Trong căn nhà một phòng một sảnh, Fuji vừa tắm rửa xong ngồi trên sô pha nhìn người đang bận rộn trong bếp. Người mới trải nghiệm tình dục lúc này thoạt nhìn càng thêm mê người, nhưng dạ dày phát sinh kháng nghị làm Fuji phải tạm thời nghỉ ngơi.

“Itsuki, em cắt tóc à?” Quan sát một lát, Fuji phát hiện thay đổi trên người Soran.

Tay Soran đang thái thịt liền dừng một chút, giữ giọng bình ổn nói: “Không, chỉ tỉa mỏng mà thôi, em cảm thấy không tiện lắm.” Không biết sau khi có ảnh thì có thể giấu diếm được họ không.

“Đêm nay có muốn ở lại không?” Không hỏi đến chuyện tóc nữa, Fuji nói.

“Có, em đã gọi điện thoại về nhà nói đêm nay ở chỗ anh rồi.” Quay đầu lại cho Fuji một cái mỉm cười, Soran vùi đầu làm đồ ăn, vì chuyện xấu mình làm mà bỗng nhiên cảm thấy một cơn lạnh gáy không hiểu từ đâu.

Trong phòng ngủ, sau khi ăn uống no đủ Fuji lại tiếp tục hưởng thụ một món ngon khác. Đây là lần đầu tiên Soran đến ở chỗ anh, cũng là lần đầu tiên hai người chính thức ở riêng với nhau. Báo cáo để nộp cho giáo sư anh đã sớm viết xong rồi, thế nên tối nay anh có thời gian rất dài.

Khi Fuji lại kết thúc một lần “hình phạt”, Soran ôm lấy người đang ghé vào cậu thở dốc hỏi: “Shusuke. . . Xảy ra chuyện gì?” Đêm nay anh có chút nghiêm túc.

In một dấu hôn trên đầu vai Soran, trong căn phòng đầy mùi hoa Fuji dần dần bình tĩnh xuống: “Itsuki, lễ tình nhân sắp đến rồi.”

“Ừ. . .” Cũng ấn một dấu vết nhàn nhạt trên cổ Fuji, Soran nhắm lại đôi mắt đã cay xè, “Anh còn chưa nói anh xảy ra chuyện gì.” Bây giờ đã hơn một giờ, không biết sáng mai có thể đến đúng giờ không.

“Itsuki tặng anh một món quà trong lễ tình nhân đi.” Rút bản thân ra, nụ hôn của Fuji bắt đầu trượt xuống.

“Ư ưm. . . Cái gì?” Lễ tình nhân? Shusuke không đề cập tới cậu cũng quên mất, lễ tình nhân năm nay. . . Bọn họ sẽ không đến đây hết đấy chứ.

“Đến lúc đó sẽ nói cho em. Itsuki nhất định phải cho anh.” Fuji yêu cầu, sau đó ngậm lấy cậu nhỏ không thể thả ra của Soran.

“A! Đừng!” Vội vàng đẩy Fuji ra, Soran kéo chăn bao lấy mình, cậu sợ nhất khi họ làm như vậy với cậu.

“Itsuki còn chưa đồng ý với anh.” Fuji liếm cổ Soran nói.

Xoay người đặt Fuji dưới thân, Soran sờ lên đôi mắt anh: “Shusuke, anh muốn cái gì em sẽ cho anh cái đó.” Shusuke, anh có tâm sự, không muốn nói cho em biết sao?

Fuji nở nụ cười, không phải nụ cười che giấu như bình thường: “Itsuki, anh yêu em.”

“Shusuke, cho dù có chuyện gì, em đều ở đây.” Dâng đôi môi mình lên, Soran cũng giao cả bản thân mình ra. Nếu như làm như vậy có thể làm anh thoải mái chút, ngày mai muộn thì cứ muộn đi.

Vuốt ve thân thể thơm ngọt của Soran, không vui trong lòng Fuji dần dần tan đi. Anh sẽ không cho Ivan bất kì cơ hội nào để đụng tới anh nữa, anh sẽ không để cho hơi thở của người khác nhiễm lên người tinh linh của anh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
555491_do-de-xuong-nui-vo-dich-thien-ha_upscayl_2x_realesrgan-x4fast
Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Diệp Bắc Minh
04/03/2026
hoNIMsKTfdQ7kPjH7CGcPV1V0fhMZarBTq5c6ALA
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) – Kim Phi (FULL)
29/11/2025
âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247