[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 58: Minh tinh (3)
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 58: Minh tinh (3)
Trải qua khoảng mười chín giờ bay, Soran đã quay lại Luân Đôn. Từ sân bay về đến nhà đã là bảy giờ sáng. Khi Soran và Atobe xuất hiện trong phòng ăn của trang viên Douglas, Fujika và Ken cực kì kinh ngạc.
“Backy? Sao sớm như vậy đã trở về?” Nhìn thấy con trai, Fujika rất vui vẻ, nhưng nàng vẫn cảm thấy ngoài ý muốn.
Ôm lấy mẹ, Soran nói: “Con nhớ mommy, thế nên đã trở về sớm.”
Đang ăn bữa sáng, Ken tiếp nhận tín hiệu Atobe phát ra, nói với người vợ đang ôm con trai: “Fujika, nhất định Backy rất mệt mỏi, hai mẹ con đi lên nhà đi. Bảo quản gia phái người quét tước sạch sẽ phòng của Backy.”
“Baby, bay đường dài mệt chết đúng không, con lên lầu nghỉ ngơi một lát, mommy gọi điện thoại cho Anthony và Hall để buổi trưa chúng về nhà ăn cơm.”
Soran đúng là có chút mệt mỏi, cậu nắm tay mẹ rồi nói với Atobe: “Keigo, lát nữa anh cũng lên nhà nghỉ ngơi đi.”
“Được, em đi trước đi.” Ôm hôn Soran và Fujika, Atobe nhìn theo họ rời đi.
Sau khi hai người đi, Ken hỏi: “Có phải Baby đã thấy được tin tức về Hall?”
Atobe ngồi bên bàn ăn, cầm lấy cốc cà phê người hầu đưa lên, nói: “Em ấy lo lắng cho Hall. Nhìn tin tức xong thì nói cái gì cũng phải lập tức trở về gấp.”
Ken hừ nhẹ, nói: “Chẳng qua chỉ là một công ty giải trí nho nhỏ mà cũng có thể ồn ào lắm chuyện như thế. Nếu như lần này Hall không giải quyết được thì về mà tập trung làm việc trong gia tộc đi.”
Atobe cười nói: “Ba, ba phải tin tưởng Hall.”
Ken buông tờ báo trên tay, biểu hiện chẳng quan tâm với công ty giải trí, nói với Atobe: “Con cũng mệt mỏi rồi, lên nhà nghỉ ngơi đi. Chuyện này các con không cần nhúng tay, sau này nó sẽ càng phải gặp những chuyện phiền phức hơn cả bây giờ nữa.”
Atobe hơi gật đầu, chuyện này Hall cũng không muốn anh nhúng tay, nhưng anh mong muốn có thể nhanh chóng giải quyết, miễn cho người nào đó lo lắng.
Nhận được điện thoại của cha, Anthony đang họp liền bỏ lại công tác trên tay chạy về trang viên. Vừa bước vào phòng ngủ của Soran, anh liền ôm người đứng dậy đón mình vào trong lòng, tặng cậu một nụ hôn sau thời gian dài xa cách thật sâu.
“Baby. . . Cuối cùng em đã trở về.”
Ôm thắt lưng đại ca, Soran thở dốc khẽ gọi: “Anh. . .”
Ôm ngang người vừa tắm rửa xong đến giường lớn, Anthony nhanh chóng đi tới cạnh cửa giữ cửa khóa trái. Khi anh đi tới bên giường, Âu phục và áo sơmi đã bay xuống mặt đất từ lâu.
“Baby, anh muốn em, ngay bây giờ!”
Soran không thể cự tuyệt nhìn đại ca cởi áo ngủ của mình, bỏ quần ngủ của mình ra, đành tạm thời quăng chuyện muốn nói tới lúc cậu tỉnh lại. Bây giờ đại ca không có hứng thú nói chuyện của nhị ca với cậu rồi.
Atobe đang nghỉ ở một phòng ngủ khác, anh biết Anthony đã trở về, cũng rõ ràng hiện giờ đối phương đang làm gì, đó là bệnh chung của họ. Anh không thể ở lại nước Anh lâu lắm, bên Mỹ và Nhật Bản có rất nhiều chuyện đang chờ anh quay về giải quyết. Anh tin tưởng với năng lực của Hall thì nhất định có thể giải quyết phiền phức lần này, điều anh lo lắng không phải chuyện này, mà là mấy ánh đèn loang loáng từ bụi hoa khi còn ở Ha-oai.
… . . . .
Thân thể vừa tắm xong đã lại che kín mồ hôi, gối lên ngực đại ca, Soran nhắm mắt cảm thụ dư vị của tình cảm mãnh liệt. Lo lắng vì cậu vừa bay đường dài, Anthony chỉ ăn qua một chút rồi dừng. Nhưng mặc dù là như vậy, Soran đến giơ ngón tay lên cũng không còn sức nữa.
Từ điện thoại, Anthony biết vì sao em trai lại trở về sớm. Đối với công ty HFWS, thái độ của Anthony cũng giống cha mình. Cho dù quy mô của nó thế nào, sau này Hall đều phải trở về gia tộc, đối với HFWS chỉ giống như quán rượu gia đình, Anthony cũng không định ra tay tương trợ. Nhưng nếu bởi vậy mà có thể làm em trai sớm về nhà, điều này làm Anthony vui vẻ mười phần.
“Baby.”
“. . . Ưm.”
“Không có gì, ngủ đi.”
Chỉ chốc lát sau, bên tai Anthony vang lên tiếng hít thở bình ổn của Soran. Xác định cậu đã ngủ, Anthony đứng dậy xuống giường. Buổi trưa, Atobe đã nghỉ ngơi tốt gõ cửa phòng làm việc của Anthony, hai người ở bên trong trao đổi cả một buổi chiều.
Có người đang sờ cậu, Soran ngủ đến mơ mơ màng màng vẫn đè bàn tay đang châm lửa trên người cậu lại, thèm ngủ tiếp tục chui vào ổ chăn. Nhưng người này cũng không biết quấy rối người khác ngủ là chuyện vô cùng đáng ghét, trái lại còn được đằng chân lấn đằng đầu nói bên tai Soran: “Baby. . . Bỏ tay ra nào, ngoan.”
“Ư ưm. . .” Chống lại âm thanh đang quấy rầy mộng đẹp của mình, Soran cuộn mình vào chăn, tiếp tục ngủ say. Ngủ không được một lát, chăn trên người lại bị xốc lên.
Miễn cưỡng mở hai mắt, thấy rõ người đang quá đáng là ai, Soran đã thanh tỉnh không ít.
“Nhị ca?”
“Baby, ngoan, nhị ca lập tức xong ngay.” Hall toàn thân trần truồng cũng giống Anthony, thèm khát âu yếm nơi mẫn cảm của Soran, muốn cho thân thể cậu mau mở ra.
“Nhị ca, công ty, của anh. . .” Nhìn nhị ca không có bất kì vẻ chán chường nào, Soran không xác định hỏi.
“Công ty?” Đang vùi đầu bận rộn, Hall lẩm bẩm một câu, “Cái gì mà công ty. Nhị ca nhớ em muốn chết, bé hư này, muộn như thế mới về. Em phải bồi thường cho anh.”
Soran buông bàn tay đang kéo tay nhị ca ra, đầu óc có chút chậm chạp. Công ty của nhị ca không có việc gì sao? Vậy tin tức kia là thế nào. Rất nhanh, đại não của Soran liền mất đi công năng tự hỏi. Vừa trở lại Luân Đôn, trước tiên nhất định cậu phải ở trên giường vài ngày.
… . . .
… … . . .
“Gần đây Twist bỏ qua công ty HFWS mà liên tiếp gặp gỡ mấy đạo diễn và công ty quảng cáo. Twist bộc lộ phải rời HFWS, mà chi phí vi phạm hợp đồng của anh cao tới trên một trăm triệu bảng Anh, đối với tình huống này Twist biểu hiện là không thèm quan tâm, càng thêm khẳng định suy đoán công ty mới của anh chính là tập đoàn Noah. . .”
Quan tâm tới tin tức trên TV và báo giấy, Soran càng thêm sầu lo. Trở về đã bốn ngày rồi, giờ cậu mới xuống giường được. Khi cậu ngủ say, Atobe đã về Mỹ. Giống như anh nói vậy, họ sẽ không chia li với cậu, thế nên lần sau họ xuất hiện nhất định cũng sẽ là lúc cậu ngủ say, thật giống như họ vừa đi công tác vậy. Đại ca ở công ty, nhị ca cũng quay về công ty rồi, trong nhà chỉ có cậu là nhàn hạ nhất. Cậu không biểu lộ lo lắng ra ngoài, bởi vì tất cả mọi người sẽ không cho phép cậu lo lắng, thế nhưng cậu muốn giúp nhị ca, cậu biết HFWS là tâm huyết của nhị ca, là sự nghiệp mà nhị ca thích. Đối với công ty giải trí quy mô lớn, một hai ngôi sao bỏ đi cũng không là cái gì, nhưng với công ty vừa chuyển hình không lâu như của nhị ca mà nói, Twist bỏ đi không thể nghi ngờ sẽ mang đi hơn nửa lợi nhuận của công ty, huống chi còn có những người khác.
“Nếu có người có thể thay thế Twist thì tốt rồi. . .” Soran lẩm bẩm, tiếp theo cậu dừng một chút, “Nếu như. . .” Quay đầu nhìn về phía cái gương bên cạnh, Soran sờ lên mặt mình, “Nếu như. . . Không nói cũng biết không thể được.” Lập tức, cậu lập tức bỏ ý niệm này ra khỏi đầu, hậu quả này cậu không thể gánh chịu đâu, cậu còn nhớ rõ lần kia cậu đóng MV đã dẫn tới bao nhiêu phiền phức.
Ấn ấn thái dương, Soran tựa trên sô pha, lẽ nào cậu vĩnh viễn chỉ có thể trốn dưới cánh chim của mọi người, hưởng thụ nỗ lực của họ sao? Cậu muốn giúp nhị ca, muốn khi họ gặp phiền phức thì mình có thể cố gắng hết sức giúp họ. Nhưng Seiichi không cần cậu lo lắng, nhị ca không cần cậu lo lắng, tất cả mọi người đều không cần cậu lo lắng, chỉ cần cậu sống vui vẻ.
“Nếu như. . .” Lại nhìn về phía cái gương, Soran đứng lên, vòng vo mấy góc độ, lại dùng tay che nửa khuôn mặt, kéo tóc lên cao, nếu như vậy thì sao?
Mỗi tuần có một đến ba ngày Hall phải đến công ty của gia tộc hỗ trợ. Mấy ngày liền theo dõi tin tức của HFWS và Twist làm Soran cơ bản hiểu được tình hình nhân sự của công ty HFWS. Nhân lúc Hall không ở công ty, Soran ăn mặc kín mít gõ cửa phòng làm việc của tổng giám đốc Levin.
“Tìm tôi?” Nhìn người hoàn toàn không thể thấy được dung mạo trước mặt, bàn tay Levin đặt lên nút ấn thiết bị báo nguy hiểm. Nghĩ thầm sao bảo vệ lại có thể để người như vậy đi một mình vào đây, hắn không biết Soran dùng năng lực của mình.
Đóng cửa lại, Soran tháo cái kính râm to quá khổ xuống, thấy đối phương đột nhiên kinh ngạc, xin lỗi nói: “Xin lỗi, tôi rất sợ lạnh, thế nên mặc hơi nhiều chút.” Cởi áo khoác ngoài, để đối phương thấy rõ mình, đợi mười phút mà đối phương chưa có phản ứng gì, Soran tự động ngồi vào đối diện Levin, nói, “Tôi là Soran Backy Douglas, mạo muội quấy rầy, tôi có chuyện muốn phiền ngài.”
Levin si ngốc nhìn chằm chằm Soran, miệng mở thật lớn: “Cậu. . . Cậu là. . .” Em trai của sếp?! Cậu ta là người có thể quyết định sống chết của sếp, em trai sếp?!
“Vâng, tôi là em trai của Hall Douglas. Rất xin lỗi vì đã quấy rầy ngài.” Soran khách khí nói.
“Xin. . . Xin chào. . .” Ánh mắt Levin không thể dời khỏi mặt Soran, em trai sếp. . . Sếp dám giấu một người như vậy ở nhà sao! “Không phiền không phiền, cậu có chuyện cần tôi hỗ trợ sao?” Đầu óc Levin từ từ khôi phục bình thường, bắt đầu vận chuyển rất nhanh, dường như hắn đã thấy vô số hợp đồng đang ngoắc tay về phía hắn rồi.
“Tôi đã xem tin tức, biết gần đây nhị ca gặp chút rắc rối. Tôi muốn giúp nhị ca lo chuyện này.”
Levin vừa nghe, hai mắt bắt đầu xám ngắt: “Twist đơn phương vi phạm hợp đồng xác thực đã mang đến tổn thất rất lớn cho công ty, cách của cậu là. . .” Sếp ơi là sếp, anh hơi bị quá đáng đấy, lại dám mai một một ngôi sao như vậy!
Soran dùng nụ cười để che giấu sự mất tự nhiên vì bị đối phương nhìn chằm chằm, ánh mắt của Levin làm cậu nghĩ tới ánh mắt của Grandet* khi thấy vàng.
*Eugénie Grandet: tên một tác phẩm của nhà văn người Pháp Balzac, nhân vật chính là Grandet, một lão nhà giàu vô cùng keo kiệt.
“Tôi không thể để người nhà biết là tôi, kể cả nhị ca, dưới yêu cầu như vậy, chẳng biết tôi có thể giúp được mọi người không.” Soran nói ý mình ra, thấy đối phương không phản ứng, cậu lại bổ sung, “Tôi có thể tạm thời tiếp nhận công tác mà Twist đơn phương chấm dứt trước khi mọi người bồi dưỡng ra ngôi sao mới, tôi…”
“Không thành vấn đề! Tuyệt đối không thành vấn đề!” Levin vừa nghe những lời này, lập tức kích động kêu lên, “Cho dù cậu có yêu cầu gì, tôi tuyệt đối sẽ thỏa mãn!” Nói xong, hắn bắt đầu tìm bút.
Soran chần chờ chỉ chốc lát, lại một lần nữa nói rõ: “Tôi không thể làm quá lâu, không thể để anh tôi biết là tôi. Không biết như vậy có quá khó không?”
“Không khó chút nào, chuyện ấy xin cậu yên tâm, xin hãy tin tưởng kỹ thuật hoá trang của chúng tôi.” Hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác siêu sao ra đời, Levin chẳng hề lo lắng về mưa rền gió dữ có thể sắp phải đối mặt, theo ý hắn sếp nhất định sẽ hối hận vì anh không sớm để em trai mình giao thiệp với vòng giải trí.
Ấn vào micro, Levin hưng phấn nói với thư kí: “Bảo Edward lập tức đến phòng làm việc của tôi, nói tôi có chuyện khẩn cấp tìm anh ta! Hai phút nữa phải đến!”
“Thật tốt quá, có thể biết đến cậu thật sự là quá tốt. . . Xin hãy tin tưởng phán đoán của tôi, cậu không những có thể giúp được chúng tôi, thậm chí còn có thể làm cho sự nghiệp của HFWS phát sinh biến hóa long trời lở đất!” Levin không ức chế được kích động trong lòng, phải nghĩ biện pháp để giữ lại Soran.
“Cạch”, cửa bị đẩy ra, Edward đang ăn bánh mì thở dốc đi vào: “Levin, cái gì mà tìm tôi gấp thế?”
Soran quay đầu lại, lễ phép mỉm cười với Edward. Sau đó, Edward biến thành tượng đá, bánh mì trên tay rơi xuống đất.
“Sếp ơi, anh trừ tiền lương của tôi đi, tôi đã đánh mất người rồi.”
Trong phòng làm việc của Noah, Mery khổ sở nói. Cô uể oải không chịu nổi, đã mấy ngày không nuốt trôi cái gì rồi.
Noah rít thuốc lá, nhìn những tấm ảnh Mery gửi cho hắn lúc trước, trên mặt là thất vọng và không cam lòng: “Bây giờ Atobe đang ở Mỹ. Nhưng người này cũng không ở bên cạnh anh ta. Bảo người bên Mỹ chú ý chặt chẽ đến những người bên cạnh anh ta đi. Nhìn độ thân mật của hai người đó mà đoán, cậu ta vẫn còn ở cạnh Atobe.”
Nhìn ánh mắt cố chấp của ông chủ, Mery khẽ cắn môi, nói ra buồn bực đã nghẹn trong lòng nhiều ngày:
“Sếp, tôi nghĩ lần này tôi đã quá lỗ mãng. Có lẽ ‘cậu ta’ căn bản không thích làm minh tinh, có lẽ cậu ta là con trai nhà giàu có nào đó, hoặc là hoàng tộc, cho dù chúng ta hao hết bao nhiêu tâm tư cũng không có khả năng đưa cậu ta vào công ty đâu. Sếp, không bằng coi như xong, tôi luôn nghĩ ‘cậu ta’ cũng không giống những người khác.”
Noah trừng mắt nhìn Mery, đường nhìn lại quay lại mấy tấm ảnh: “Nếu như cậu ta thực sự là người như vậy, đến lúc đó chúng ta sẽ tìm biện pháp khác, bây giờ quan trọng nhất là phải tìm được cậu ta, điều tra rõ thân phận của cậu ta.” Nếu như không phải có ảnh chụp làm chứng, hắn cũng không tin trên đời sẽ có người như vậy. Đáy lòng có một âm thanh nói cho hắn, nhất định phải tìm được người này, nhất định phải nhìn thấy cậu!
Mery vẫn muốn nói cái gì, nhưng dưới ánh mắt không kiên nhẫn của Noah thì lại nuốt trở vào. Cô rất nôn nóng, chẳng may cô vĩnh viễn không tìm được người kia, không biết ông chủ có giết cô không nữa.
Trước khi các anh tan tầm, Soran đã về tới nhà. Tháng một ở Luân Đôn vẫn lạnh lẽo như trước, cho dù mặc rất nhiều thì tay chân của Soran vẫn trở nên đỏ bừng.
“Baby, con đi đâu đấy?” Dùng khăn mặt nóng để sưởi ấm tay chân con trai, Fujika yêu thương hỏi.
“Mommy, con đến thư viện. Sắp khai giảng rồi, con cần chuẩn bị nhiều một chút.” Nói tiếng xin lỗi với mẹ trong lòng, Soran ôm mẹ nói, “Mommy, con định hàng ngày đều đến thư viện đọc sách. Cũng phải khắc phục bệnh sợ lạnh của mình chứ, đi học đại học, con chỉ muốn làm một sinh viên bình thường không khác gì những người khác.”
“Baby, mommy không cần con khắc phục, con nhìn chân tay con bị lạnh đến đỏ rồi.” Nếu như đi học đại học nghĩa là con trai phải làm tay chân mình bị tổn thương do giá rét, nàng thà rằng con trai vĩnh viễn không cần đi học.
Soran hôn lên đôi mắt phiếm hồng của mẹ, cười thật sâu: “Mommy, xin lỗi.” Cậu lại làm chuyện “xấu” rồi, không biết lần này các anh có thể nhẹ tay với cậu như lần trước không. Nhưng mà, chỉ cần có thể làm một chút việc cho anh trai, cho dù bị cù đến mười mấy giờ thì cậu cũng vui vẻ.