[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 57: Minh tinh (2)
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 57: Minh tinh (2)
Vì đêm qua Atobe phá lệ thành thật, Soran tỉnh từ rất sớm, ăn vài cánh hoa Soran, tiếp theo tắm uyên ương một trận với Atobe, sau đó ăn sáng. Làm xong tất cả thì đã chín giờ hơn, hai người đi ra bờ cát bên ngoài tản bộ.
“Itsuki, có muốn đi ra ngoài chơi một chút không? Đến đây nhiều ngày như thế, anh còn chưa đưa em đi tham quan đảo Ha-oai.” Đi một lát, cuối cùng Atobe cũng có lương tâm mà hỏi.
Soran kéo tay Atobe chậm rãi bước đi, vừa nghe anh nói như thế, ngẩng đầu nói: “Nghe nói buổi tối ở đây có biểu diễn, chúng ta đi xem biểu diễn đi. Lần trước khi đến Ha-oai em mới tám tuổi, rất nhiều ký ức đều đã mơ hồ.” Soran hiểu được tâm tình không muốn cậu “xuất đầu lộ diện” của Atobe, cũng hiểu được trong lòng anh vẫn luôn áy náy và mâu thuẫn, thế nên mới chọn buổi tối.
Atobe nghe vậy thì vô cùng thoả mãn, “Được, buổi tối chúng ta đi xem biểu diễn.” Không e dè hôn môi Soran vài giây, anh lại hỏi: “Muốn bơi không?” Phòng bọn họ ở giống như một biệt thự nhỏ, rất thuận tiện để nghỉ dưỡng riêng tư, đương nhiên cũng bao gồm cả hồ bơi. Điều làm Atobe cảm ơn cha mình nhất chính là ông rất hiểu tâm tư của anh, lựa chọn một khách sạn như vậy.
“Được, cùng nhau?”
“Đó là đương nhiên.”
Theo Atobe trở về phòng, Soran quay đầu nhìn sang toà nhà bên trái, mấy ngày nay mỗi khi đi ra cậu luôn cảm thấy có người đang nhìn mình.
“Itsuki?” Atobe phát hiện bước chân Soran hơi chần chờ, cúi đầu hỏi.
Soran cười, “Không có gì, đi thôi, đi về bơi nào.” Kéo Atobe trở về phòng, Soran không muốn chuyện bé xé ra to.
Trốn dưới cửa sổ, Mery khẩn trương thở hổn hển. Một lát sau, cô mới lặng lẽ đứng lên, nhìn xung quanh ngoài phòng vài lần, thấy người kia đã trở về, cô mới thở phào ngã ngồi xuống sàn nhà. Kiểm tra ảnh vừa chụp được trong cameras, Mery vừa hưng phấn vừa tiếc nuối. Hưng phấn là cô đã chụp được hai tấm ảnh mặt bên của người kia, tiếc nuối là vì sao lại khó chụp ảnh người kia đến vậy, người đàn ông ở cùng với “cậu” luôn luôn cố ý vô tình ôm “cậu” giấu vào trong ngực, cứ như sợ bị người khác rình.
Chụp ảnh suốt bốn ngày, Mery vẫn không rõ ràng lắm giới tính của đối phương, cũng không tìm được cơ hội có thể tiếp xúc gần với đối phương. Khách sạn này đắt đến dọa người, tuy rằng tiền lương của cô so với trong ngành đã là cực kì không sai rồi, nhưng lần này nếu không phải ông chủ vì thưởng cho cô mà bỏ tiền để cô đến đây hưởng thụ, cô căn bản không có cơ hội phát hiện một người như vậy. Tiền bạc và chất lượng quả nhiên là có quan hệ trực tiếp, cho nên cô không thể nào thu được bất kì tin tức gì về người nọ từ khách sạn này.
Chẳng biết đã là lần thứ mấy cô lật xem ảnh chụp người nọ, Mery nhịn xuống tiếng thét chói tai. Khuôn mặt trung tính, dung mạo có một không hai, thân hình hoàn mỹ, “cậu” thực sự mỹ lệ đến không thể nào hình dung bằng lời. Đặt Twist bên cạnh cậu so sánh chính là người phục vụ quán cơm. Nếu như công ty có thể kí hợp đồng với người như vậy, tương lai của tập đoàn Noah thực sự sẽ là rộng mở không giới hạn. Thế nhưng. . . rốt cuộc “cậu” là nam hay nữ? Trang phục thì là nam, nhưng tình nhân của “cậu” lại cũng là nam, hơn nữa “cậu” còn có một mái tóc dài mà đàn ông rất ít có. Cự ly quá xa, nếu như có thể gần hơn một chút, nghe giọng cậu một chút thì tốt rồi. Cho dù “cậu ta” là nam hay nữ, chúng ta cũng phải trở thành người đại diện của cậu ta, để toàn thế giới đều biết đến sự tồn tại của cậu ta!
Cẩn thận dựa sát vào trước cửa sổ, phát hiện người nọ còn chưa đi ra, Mery nhụt chí ngồi trở lại, theo quan sát bốn ngày nay của cô, mỗi ngày người nọ chỉ đi ra một lần, hôm nay cũng không thể hi vọng gặp lại cậu nữa. Mery vạn phần đố kị người đàn ông có thể ở cùng “cậu”, người có thể ở đây không giàu cũng sang, chẳng biết rốt cuộc thân phận người đàn ông kia là gì. Nghĩ tới đây, Mery lập tức gửi ảnh của người đàn ông đến chỗ bạn mình, để đối phương giúp cô điều tra thân phận của anh ta.
Điện thoại vang lên, Mery vừa tiếp thì nghe thấy tiếng ra lệnh âm vang trong điện thoại: “Tôi muốn người này! Tôi mặc kệ cô dùng cách gì, tôi muốn cậu ta trở thành người của Noah!”
Mery cười, cô chỉ biết ông chủ cũng sẽ giống như cô thôi.
“Sếp à, vậy tôi phải trở lại trễ vài ngày. Cho dù đối phương đề ra yêu cầu gì, tôi đều có quyền ra quyết định.”
“Không thành vấn đề. Chuyện này cô nhất định phải làm tốt!”
“Yên tâm đi sếp!”
Nhìn một chồng báo và tạp chí giải trí trên bàn làm việc, sắc mặt Hall nghiêm túc. Chuyện Twist uy hiếp công ty được sự cho phép của anh đã bị công bố ra ngoài. Nguyên nhân sự kiện ── Jean, chiếm được sự quan tâm trước nay chưa từng có, chuyện này chưa được làm rõ đã bị nhóm paparazzi moi ra được. Mâu thuẫn của Twist và công ty đã trở nên gay cấn, y tuyên bố với bên ngoài là công ty từng trả thù y, quyết định đơn phương chấm dứt hợp đồng với công ty, còn muốn tố cáo lên toà án, kiện công ty xâm phạm danh dự y. Hall cười nhạt, anh chẳng hề quan tâm cho dù mọi chuyện ầm ĩ, bây giờ tên tuổi của Jean đã được đề cao trên diện rộng, còn lại chính là việc của paparazzi. Đối với nghệ sĩ không nghe lời, anh tình nguyện bồi thường và từ bỏ chứ tuyệt sẽ không thỏa hiệp.
“Hall, có muốn tôi ra tay không?” Ferro rít khói thuốc hỏi. Công ty này lấy tên từ bốn chữ cái đầu trong tên bốn người họ, nhưng bên ngoài không ai biết ngoài Hall ra thì còn ba ông chủ khác. Để đối phó với Twist, hắn có bối cảnh xã hội đen là hợp nhất.
Trên tay Hall có một điếu thuốc, nhưng anh cũng không hút, suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Chờ một chút. Không đến vạn bất đắc dĩ tôi không muốn cậu ra tay. Noah đào góc tường của chúng ta, chúng ta cũng có thể đào góc tường của hắn. Công ty với tôi mà nói cũng giống như hứng thú lên mà chơi cổ phiếu thôi, nếu như thực sự muốn xâm nhập thị trường Hollywood, dễ cực kì luôn. Twist sẽ tạo thành tổn thất nhất định cho công ty, nhưng cậu ta đánh giá quá cao chính mình, đánh giá quá thấp công ty.”
Ferro không hiểu hỏi: “Vì sao còn phải chờ một chút? Nếu như tôi đứng ra thì chuyện này rất nhanh có thể giải quyết, Twist trái lại còn càng phải bán mạng cho công ty, cũng không dám tùy tiện dương oai nữa.”
Hall vẫn lắc đầu: “Không phải tôi cho y cơ hội, mà là hiện nay cũng không còn muốn đi đến nước này nữa.”
“Vì sao? Từ khi nào mà cậu lại thiện lương như vậy rồi?” Ferro không buông tha hỏi, nhà Douglas ngoài người kia và phu nhân Douglas thì làm gì có ai lương thiện, bọn họ tuyệt đối là những kẻ có thù tất báo.
Hall liếc nhìn Ferro, dường như muốn nói: sao cậu ngốc thế.
Ferro chẳng hiểu gì nhìn lại, không đoán ra ẩn ý của Hall. Qua thật lâu, Ferro mới mơ hồ có chút sáng tỏ, thử hỏi: “Bởi vì. . . Backy?”
Lúc này Hall không lắc đầu, nói: “Baby từng xem rất nhiều phim mà Twist là diễn viên, cũng biết cậu ta là nghệ sĩ của công ty, ấn tượng của Baby với y rất tốt, nếu như y có chuyện gì ngoài ý muốn có lẽ. . . Tôi không muốn Baby liên hệ đến tôi.” Nói chung, Hall lo lắng Ferro đứng ra sẽ làm em trai có cảm giác không tốt về anh, đây là điều anh không thể mạo hiểm.
“Hall. . .” Ferro do dự vài giây, sau đó mở miệng, “Backy cậu ấy. . . thật sự là. . . ?” Hắn chỉ chỉ lên trời.
“Không phải.” Ánh nhìn của Hall có chút hoảng hốt, “Em ấy là tinh linh của tôi, là tất cả của tôi.”
“. . .” Ferro nhụt chí tiếp tục hút thuốc, “Coi như tôi chưa hỏi.” Con người bí ẩn kia sẽ mang đến những chuyện gì, hắn cũng giống những người khác, đều vô cùng chờ mong. . . Backy. . . Soran. . . Angel.
… . .
Vũ điệu Hula là một cảnh tượng cực kì đặc sắc của đảo Ha-oai. Thưởng thức điệu múa Hula trong nhịp trống và tiếng ca khiến cho người ta có cảm giác cũng muốn hoà vào trong đó. Theo tiết tấu vỗ tay, Soran bị vui lây bởi bầu không khí trước mặt, không nhịn được gọi sâm-panh, cùng uống với người bên cạnh. Nhận ra cậu đang vui sướng, Atobe cũng không ngăn cản, chỉ là sau hai ly, anh liền cản ly rượu của Soran lại, đổi thành nước trái cây.
Vì nguyên nhân người nào đó thích ăn dấm, Soran đeo kính râm, đương nhiên dù cho bên cạnh cậu đổi thành những người khác, cậu cũng vẫn phải đeo kính râm, nhưng điều này tuyệt không ảnh hưởng đến sự hăng hái của cậu. Khi bầu không khí đạt đến cao trào, cậu đơn giản kéo Atobe vào giữa đoàn người nhảy múa theo nhịp trống. Hai mắt Atobe từ đầu đến cuối đều chỉ ở trên người Soran, hoàn toàn không nhìn những cô gái xinh đẹp đang chú ý đến anh ở xung quanh. Mà cho dù đeo kính râm thì Soran cũng thu hút rất nhiều ánh mắt, chẳng qua là luôn phản ứng trì độn trên vài phương diện nên cậu cũng không nhận thấy được. Nhưng những ánh mắt này làm Atobe rất khó chịu, sau khi âm nhạc kết thúc, anh liền ôm Soran đã hơi say quay về khách sạn, chỉ là sau khi đi ra vài bước, anh quay đầu lại nhìn vào đoàn người.
“Keigo?” Vừa đi vào phòng, kính râm của Soran đã bị người tháo ra ném xuống đất.
Atobe không cho Soran cơ hội đặt câu hỏi, hôn lên đôi môi anh đã khát vọng cả đêm, sau khi đối phương đã mê muội thì khẽ ôm cậu lên giường.
“Thật muốn cứ như vậy khoá em lại, không cho bất kì kẻ nào nhìn thấy, nhất là nụ cười của em.” Cấp thiết cởi ra trói buộc trên người Soran, Atobe trực tiếp hôn lên nơi mẫn cảm nhất trên thân thể cậu.
Ngửa đầu ức chế vui thích đang dâng lên trong cơ thể, Soran đè đầu Atobe đang chôn giữa hai chân cậu lại, biết rằng tối nay sẽ lại là một đêm không ngủ.
“Keigo. . .”
Thành thạo dẫn dắt thân thể Soran phát sinh biến hóa, Atobe nỗ lực làm người trên giường phát ra âm thanh dễ nghe, trong đôi mắt hơi khép là ánh mắt sắc bén. Tối nay, anh nhận ra nguy hiểm, có người đang mơ ước tinh linh của anh.
“Ư. . . Keigo. . . A. . .”
Đã hoàn toàn chìm đắm trong thế tiến công của Atobe, Soran dần dần mở rộng thân thể. Từ nụ hôn và vuốt ve của Atobe cậu có thể cảm nhận được đối phương đang không vui. Cậu biết là chuyện gì làm anh không vui, mà cậu cũng biết, cái gì có thể làm đối phương nguôi giận.
Thoải mái cởi áo sơmi của Atobe, Soran kéo cổ anh xuống hôn lên khoé môi anh: “Keigo. . .” Sau đó là gương mặt, “Keigo. . .” Tiếp theo là đôi mắt, “Keigo. . .” Sau nữa. . . hai đôi môi gắt gao giao hợp với nhau.
Trong nháy mắt bị xâm nhập, Soran vuốt ve thân thể cổ vũ Atobe, cậu cũng không còn áp lực sóng tình mãnh liệt trong cơ thể nữa, cậu dùng vui thích và tiếng gọi không lời thành công dẹp loạn lửa giận của quân vương. Tinh linh ở trong lòng hoàng tử cất lên âm thanh đẹp nhất kì diệu nhất, hoàng tử thì mê say trong sự vui sướng mà tinh linh mang lại cho anh.
“Hiện nay cơ bản đã có thể xác định ‘cậu ta’ là nam. Người đàn ông ở cùng ‘cậu ta’ ── Atobe Keigo, chủ tịch của tập đoàn Atobe, nhà tài phiệt số 1 cũng là gia tộc giàu có nhất Nhật Bản, hiện đang định cư ở New York. Quan hệ của hai người cực kì thân mật, theo tình huống hiện nay mà xem thì hẳn là tình nhân. Thậm chí thân phận của ‘cậu ta’ đến giờ vẫn không thể xác định. Tôi vẫn đang nỗ lực tìm kiếm cơ hội có thể tiếp cận ‘cậu ta’, độ khó của nhiệm vụ lần này đạt trình độ cấp Z!”
Nhìn email kia, trong đầu Norfolk Noah liền xoay chuyển mấy trăm ý niệm. Mery gửi lại cho hắn rất nhiều ảnh chụp “cậu” khiêu vũ, trong ảnh cho dù “cậu” đeo kính râm, nụ cười của “cậu” đều mê hoặc hắn. Nếu như bỏ kính râm ra, đó sẽ là cảnh đẹp đến thế nào? 33 tuổi, lần đầu tiên hắn có loại cố chấp nhất định phải có được người nào đó như vậy, hắn tin tưởng vững chắc, khi “cậu” xuất hiện sẽ trở thành thần thoại của giới giải trí. “Cậu” là gì của Atobe Keigo? Tình nhân? Chủ tịch tập đoàn tài chính Atobe là đồng tính luyến ái?
Norfolk châm chước xem nên hồi âm cho Mery như thế nào. Nếu như đăng ảnh thân mật của Atobe Keigo và tình nhân đồng tính lên, nhất định có thể biết được thân phận đối phương. Nhưng đây là một cách làm tương đối mạo hiểm, nếu làm không tốt tập đoàn Noah sẽ rước lấy vô số phiền phức, dù sao đối phương cũng không phải người bình dân mà là tài phiệt của một quốc gia, hơn nữa hắn còn không biết thân phận của “cậu”. Rốt cuộc nên làm thế nào, Norfolk rơi vào trầm tư. Một giờ sau, hắn hồi âm cho Mery.
“Cố hết sức tiếp xúc với cậu ta, xem cậu ta có muốn gia nhập tập đoàn Noah không. Cho dù là điều kiện gì thì chúng ta đều có thể đáp ứng, hơn nữa chúng ta sẽ tận khả năng che giấu quan hệ của cậu ta và Atobe Keigo.”
Tuy rằng không muốn sử dụng thủ đoạn đê tiện, nhưng vì Noah, vì chính hắn, hắn không ngại phải làm như thế.
… . . .
“Ngôi sao nước Anh Twist cùng với công ty HFWS mà anh đang đầu quân đã triệt để tan vỡ. Hai tuần trước, công ty HFWS kiện Twist lên toà án… Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành HFWS Hall Douglas nói chuyện này ông sẽ tuyệt đối không nhượng bộ… Twist lên án công ty đã hạ nhục nhân cách và vinh quang của anh… Đồng thời, lại có vài nghệ sĩ tên tuổi bất mãn vì công ty chèn ép bọn họ, quyết định khởi tố công ty… Công ty HFWS sau khi chuyển hình được nửa năm đang gặp phải cửa ải khó khăn nghiêm trọng nhất từ trước tới nay…”
Đang thay quần áo, Soran nghe được tin tức trong TV thì vội ngừng động tác, Atobe đi từ phòng tắm ra cũng đang đứng trước TV.
“Keigo, em phải về Luân Đôn.” Tin tức kết thúc, Soran lập tức lấy valy hành lý ra bắt đầu thu dọn.
Atobe tắt TV, tiến lên ôm lấy người đang lo lắng, nói: “Itsuki, em đừng lo lắng, công ty của Hall không có việc gì đâu, còn có anh mà.” Hall nói không cần anh hỗ trợ, lại không ngờ được huyên náo lớn đến thế.
Soran gật đầu, mặc dù có Atobe đảm bảo, nhưng cậu muốn lập tức trở lại Luân Đôn, lúc này nhất định nhị ca muốn nhìn thấy cậu nhất. Biết Soran lo lắng cho Hall, Atobe gọi điện thoại trả phòng, đồng thời sắp xếp máy bay tư nhân. Hơn hai giờ sau, Atobe và Soran ngồi máy bay bay về Luân Đôn. Không lâu sau khi họ đi, một cô gái với vành mắt đen sì cất lên tiếng thét chói tai làm người khác kinh khủng: “A!! Bọn họ đi từ lúc nào?!”
“Sếp ơi. . . Tôi vừa mất dấu người ta rồi. . .”
“Cái gì?!”
“Người ở khách sạn nói đột nhiên họ trả phòng, đi sân bay. Khi tôi đuổi tới nơi, họ đã lên máy bay rồi. . .”
“Vậy cái máy bay kia bay đi đâu?!”
“Tôi không biết. . .”
“Không biết?!”
“Đó là máy bay tư nhân của Atobe Keigo. . . Sân bay từ chối tiết lộ hướng đi của máy bay. . . Sếp ơi. . . làm sao bây giờ. . .”
“… .”
“Rầm!”
Điện thoại một giây trước còn đang yên lành, một giây sau đã biến thành phế phẩm.
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc của Hall, bốn ông chủ của công ty HFWS đang ngồi cùng nhau. Twist vi phạm hợp đồng nằm trong dự liệu của họ, nhưng hành động của bốn ngôi sao khác lại vượt ra ngoài dự đoán của họ. Sự tình so với họ đoán phỏng chừng còn tệ hơn, bởi vì Twist cũng không định đơn độc rời khỏi HFWS. Người đi càng nhiều, phần thắng của y lại càng lớn.
“Hall, cậu còn không định cho tôi đứng ra sao?” Ferro cầm dao gọt hoa quả trên tay, lắc qua lắc lại trước mặt.
“Không, tôi sẽ cho cậu đứng ra, nhưng không phải lúc này.” Trên mặt Hall không chút biểu cảm, “Bây giờ không thể có bất kì sai lầm gì.”
“Không sao, sự thật là công ty do một tay chúng ta sáng lập nên, cùng lắm thì lại đầu tư cái khác vậy.” Sipp lạc quan nói. Warren thì không hề lên tiếng, chỉ rót trà cắt bánh cho bốn người.
“Twist. . .” Hall châm một điếu thuốc, “Phàm là nghệ sĩ tham gia việc này, đợi mọi chuyện kết thúc thì cho out luôn đi.” HFWS sẽ không đổ, nữ thần may mắn luôn luôn đứng bên anh. . . Baby, em mau trở lại đi. . .
Backy đáng thương, buổi tối ra ngoài còn phải đeo kính râm Ò.Ó. Tiện thể nói luôn, công ty HFHX là viết tắt từ 4 chữ cái đầu tên 4 người, nhưng là theo pinyin, ta tra tên của 2 anh kia thì ko ra H với X được, thế nên sửa toàn bộ lại luôn. Từ giờ tên công ty sẽ là HFWS nha.
Hình ảnh của vũ điệu Hula, Hawai: