[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 56: Minh tinh (1)
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 56: Minh tinh (1)
Trong phòng làm việc của chủ tịch công ty giải trí HFHX, Hall âm tình bất định nhìn bản báo cáo vừa nhận được trên tay, ngồi ở bàn công tác đối diện là người đại diện số một công ty Edward và tổng giám đốc Levin. Mới từ công ty chỉ phát hành đĩa nhạc trở thành công ty phát triển tất cả các phương diện giải trí không đến nửa năm, HFHX đã sáng tạo ra thành tựu đáng kiêu ngạo. Tại các lễ trao giải cuối năm công ty HFHX đã chiếm được một phần ba số giải thưởng danh giá, càng đừng nói đến những người mẫu và nghệ sĩ làm các công ty khác trông mà thèm có trong tay. Nhờ bối cảnh của bốn vị lãnh đạo công ty, việc công ty giải trí HFHX trở thành ông trùm của giới giải trí nước Anh có thể nói là chuyện tương lai gần. Nhưng cùng với sự lớn mạnh của công ty, chuyện làm Hall phiền lòng lại càng ngày càng nhiều, cũng giống như hiện tại.
Bỏ báo cáo xuống bàn công tác, Hall châm thuốc lá, anh đã cai thuốc rồi, nhưng những khi phiền lòng thì khói thuốc có thể làm anh bình tĩnh hơn một ít.
“Năm nay Twist đã kí tổng cộng bao nhiêu hợp đồng?” Hall hỏi.
“Hợp đồng lớn thì mười hai, trong đó có sáu bộ quảng cáo quan trọng, ba bộ phim và ba buổi diễn, ngoài ra còn có rất nhiều thông báo và tiết mục. Nhưng lại có rất nhiều hợp đồng vẫn chưa xác định xong. Công tác của cậu ta có thể sắp xếp được sang tận năm sau.” Edward trả lời rất nhanh, hắn là người đại diện của Twist, mà Twist lại là minh tinh nóng bỏng tay nhất nước Anh hiện giờ, cũng là cây tiền lớn nhất của công ty. Chỉ là bây giờ cây tiền này đã dần dần thoát khỏi bàn tay họ.
“Hợp đồng của Twist với công ty vẫn còn ba năm, tập đoàn Noah vẫn có hứng thú rất lớn với cậu ta. Cậu ta đi lại rất mật thiết với chủ tịch của Noah, tôi nghĩ chính bởi vì chuyện này nên bây giờ cậu ta mới có thể không coi ai ra gì, ngay cả chúng ta cũng dám uy hiếp.” Levin tức giận nói, “Thị trường châu Âu dù sao cũng có hạn, mục tiêu lớn nhất của Twist chính là Hollywood. Nếu như công ty vắng vẻ cậu ta, công ty không chỉ phải bồi thường một khoản kếch xù cho cậu ta, thậm chí còn cho cậu ta cái cớ để huỷ hợp đồng. Hollywood cũng hứng thú không ít với cậu ta đâu. Twist hoàn toàn có lý do để không coi công ty ra gì.”
“Không hoàn toàn là như vậy.” Hall cầm lấy ảnh chụp trên bàn, người đàn ông trong ảnh cực kì anh tuấn, hai mắt cận thị độ thấp dường như bị phủ một tầng sương, làm người khác không thể chống đối điện quang y phát ra. Những đường nét được Thượng đế tỉ mỉ điêu khắc làm cho người ta nghĩ trời sinh y nên làm minh tinh, mà tính cách cùng thân thể cương nhu tinh tế càng làm vô số người phải nghiêng mình dưới gấu quần y, bất kể nam nữ. Nhưng ở trong mắt Hall, sắc đẹp như vậy cũng chỉ là bình thường đến không thể bình thường hơn.
“Người không có chỗ dựa vững chắc, cho dù cậu ta được hoan nghênh đến thế nào, nổi tiếng đến đâu thì cũng không dám uy hiếp tôi. Trừ phi có người ở phía sau nâng đỡ, làm cậu ta không có chỗ nào phải kiêng kỵ. Cho dù phải bồi thường vì vi phạm hợp đồng, cậu ta cũng không lo lắng.” Tiện tay ném tấm ảnh lên bàn, Hall chà xát bàn tay, “Rất rõ ràng, Noah chính là chỗ dựa vững chắc của cậu ta.” Chuyện của nghệ sĩ Hall rất ít khi hỏi đến, Edward và Levin là hai cánh tay đắc lực nhất của anh, làm việc rất nghiêm túc và trách nhiệm. Nhưng lần này, Twist lại ngang nhiên đòi đổi người đại diện, bằng không sẽ huỷ bỏ tất cả các hoạt động quay phim chụp ảnh, lý do là y không thể chịu đựng được một nghệ sĩ mới y cực kì chán ghét dưới trướng Edward. Loại tình huống này trước nay chưa từng xảy ra trong giới giải trí. Bởi vậy, Hall mới tự mình hỏi đến chuyện này.
“Nếu không, bảo Jean kí tên dưới danh nghĩa những người khác đi. Nếu như Twist cố ý làm như vậy, công ty sẽ tổn thất rất lớn. Tôi nghĩ nhất định Jean có thể hiểu được cách làm của công ty.” Đã qua tuổi bốn mươi, Edward sờ sờ đỉnh đầu trống trơn của mình, biểu cảm bất đắc dĩ, “Tuy rằng Jean là một đứa trẻ rất đáng giá bồi dưỡng, nhưng hiện nay chúng ta phải ổn định Twist. Đây không chỉ là vấn đề tiền, còn là vấn đề phát triển của công ty trong thời gian tới nữa. Dù sao chúng ta cũng vừa mới chuyển hình thành công, Twist vẫn có tác dụng rất lớn với công ty.” Trong chuyện này thương tâm nhất chính là Edward, không có hắn sẽ không có Twist, nhưng hiện tại Twist lại ra cho hắn một bài toán khó, có thể nói điều làm y bất mãn không phải Jean mà chính là cái người đại diện không có cách nào mang y tới Hollywood này.
“Không bằng cứ làm như Edward nói đi. Trước ổn định Twist đã, để chúng ta có thời gian giải quyết chuyện của cậu ta.” Levin nói, “Không thể chỉ vì một người mới mà mang đến cho công ty phiền phức không cần thiết. Đương nhiên, phiền phức lớn nhất của chúng ta lúc này chính là Twist.”
Nghe kiến nghị của hai cấp dưới, Hall lặng yên. Anh không phải một người hay thỏa hiệp, thế giới này có thể làm anh thỏa hiệp chỉ có mấy người, nhưng quyết không bao gồm cái tên nhóc không biết trời cao đất rộng này. Anh có mấy trăm loại phương pháp để huỷ diệt con đường ngôi sao của Twist, nếu như anh mà quyết định, cho dù là Noah cũng không cứu được y. Nhưng anh cũng không định làm như thế, vì thiên sứ của anh, anh chấp nhận làm một người “thiện lương”.
Hòm thư điện tử vang lên tiếng “tích tích”, Hall mở hòm thư, vừa nhìn tên người gửi, anh lập tức tươi cười vui vẻ, sự biến hóa này làm Levin và Edward có chút không hiểu sao.
Nhìn em trai vì đáp ứng yêu cầu mãnh liệt của anh tối hôm qua mà gửi ảnh cho anh, phiền não gì của Hall cũng biến mất. Người trong ảnh không còn mặc trang phục mùa đông nặng nề mà là áo sơmi mát mẻ và quần rộng thùng thình. Màu sắc và hoa văn áo tràn ngập phong tình nhiệt đới cùng với mũ rơm làm người nọ toát ra một loại phong tình khác. Trên gương mặt hay cười không còn là nụ cười nguỵ trang nữa mà là vui sướng từ đáy lòng. Thỉnh thoảng có tấm ảnh là người nọ đứng trong nước biển mà té nước tới phía trước, ngay cả người đang chụp ảnh cũng bị nhiễm sự vui sướng của cậu. Còn có vài tấm ảnh là chụp trong phòng khách sạn, người mặc trang phục vải đay toàn màu trắng nằm trên chiếc võng được trang trí đầy hoa tươi, bàn chân không đi dép gác sang một bên, trong miệng ngậm quả nho, vẻ mặt thích ý. Hall không nhịn được muốn lập tức bảo thư kí đặt vé máy bay cho mình.
Nhìn trước nhìn sau đống ảnh vài lần, Hall mới vạn phần không muốn mà lưu ảnh cẩn thận. Thật muốn bỏ lại mọi chuyện mà đến Ha-oai quá, anh đã bao lâu không ôm người này rồi? Một năm? Hay là hai năm? Thật là dài đằng đẵng mà.
Điện thoại vang lên, Hall cũng không thèm nhìn mà trực tiếp bắt máy. Không đợi đối phương nói, anh trực tiếp hỏi: “Baby, khi nào mới trở về? Nhị ca rất nhớ em.”
“Anh, nhận được ảnh chưa?”
“Nhận được rồi. Khi nào mới trở về?”
“Đại khái còn bốn ngày, Keigo sẽ cùng em trở lại.”
Nghe được em trai đã sắp trở về, Hall cười có chút ngốc nghếch.
“Chơi rất vui?”
“A, cũng không tệ lắm, ở đây rất ấm áp.”
“Baby, anh rất nhớ em.”
“Anh, em cũng rất nhớ anh và đại ca, cả daddy và mommy nữa. Em sẽ trở về nhanh thôi, anh và đại ca phải chú ý thân thể.”
“Anh biết mà. Chơi vui nhé, chụp ảnh nhiều vào.”
“Được, anh, em cúp máy đây.”
“Ừ, bye.”
Lưu luyến cúp điện thoại, Hall không coi ai ra gì cười ra tiếng. Khi anh giương mắt nhìn thấy thần sắc hiếu kỳ của cấp dưới, anh đứng lên nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết hôm nay đẹp thật.”
“Ớ. . .” Levin nhìn Edward, thấy ông chủ cười rất rạng rỡ, hắn gật đầu, “Đúng là rất đẹp.” Trời đầy mây cộng thêm mưa phùn lất phất.
Hall nhìn đồng hồ đeo tay, nói với hai cấp dưới: “Đến giờ uống trà rồi. Đi thôi, lên tầng cao nhất, tôi mời.”
“Sếp à. . .” Trong lòng biết rõ lực ảnh hưởng của em trai sếp với sếp, sắc mặt Edward lúng túng chỉ chỉ báo cáo trên bàn, nhắc nhở sếp rằng còn chuyện chưa được giải quyết.
“Để lộ chuyện cậu ta uy hiếp công ty ra, minh tinh sợ nhất cái gì nào, cứ tiết lộ cho cậu ta đi. Chuyện này tôi sẽ không thỏa hiệp.”
“Nhưng như vậy sẽ mang đến phiền phức cho công ty.”
“Cứ như thế đi. Không có Twist, HFHX cũng sẽ không đóng cửa.”
Nằm xuống ghế nằm trên sân thượng, thần sắc Soran ngưng lại nhìn ngoài khơi phía trước. Trong khách sạn xa hoa chỉ có mười phòng này, không ra khỏi cửa cũng có thể thu hết cảnh biển vào đáy mắt. Đối với Soran mà nói, căn phòng như vậy vô cùng thích hợp, bởi vì số lần cậu ra ngoài cực kì ít, mà đầu sỏ gây nên chính là Atobe Keigo lúc này đang ở bên cạnh cậu vội vã xử lý công vụ.
“Hình như nhị ca có tâm sự.” Buông điện thoại, Soran ôm ngực nói, vừa rồi cậu cảm thụ được tâm tình của nhị ca đang nổi sóng.
Atobe buông tài liệu, giương mắt nói: “Làm ông chủ, có tâm sự là chuyện rất bình thường.”
Soran nằm sấp lên ngực Atobe, hỏi: “Anh cũng vậy?” Cậu là con sâu gạo luôn không có việc gì, không cảm nhận được khổ cực của họ.
Atobe nhíu mi cười: “Bổn đại gia sao có thể có tâm sự được, quá không hoa lệ.”
Soran bị sự ngạo nghễ của Atobe chọc cười, giật giật thân thể bủn rủn không chịu nổi, không nói thêm gì nữa. Cậu mong muốn mình cũng có thể có một sự nghiệp thuộc về mình, cuộc sống sâu gạo tuy rằng thoải mái, nhưng cậu cũng là đàn ông, cũng có thể đi ra ngoài kiếm tiền. Đương nhiên, chuyện này cậu không thể nói, phải nghĩ kĩ đã rồi nói sau.
Ôm người đang ngủ lên giường, Atobe đầy xin lỗi hôn lên tay Soran. Anh biết anh làm người này mệt muốn chết rồi, thế nhưng cũng giống như những người khác, vừa nghĩ rằng sẽ thật lâu không thể nhìn thấy người này, anh lại không khắc chế được dục vọng của mình. Còn có một điều anh chưa nói ra, anh không muốn cho cậu ra ngoài, không muốn những người khác nhìn thấy dáng dấp của cậu, cho dù chỉ là một chút anh cũng không muốn. May mà người này cũng không tính toán, cũng không thích nơi nhiều người.
Đóng cửa phòng ngủ, Atobe quay lại sân thượng, cầm lấy điện thoại.
“Hall, là tôi, Atobe đây. Anh gặp phiền phức gì thế?”
Trong phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn Noah, Norfolk Noah đang kiểm tra tư liệu về các nghệ sĩ gần đây. Quy mô của tập đoàn Noah lớn hơn HFHX, trong tay có rất nhiều nghệ sĩ cực kì nổi tiếng ở Anh thậm chí ở cả châu Âu, nhưng điều làm Noah tiếc nuối chính là hắn không có một siêu sao có thể toả hào quang bốn phía như Twist. Nhưng ngôi sao này rất nhanh sẽ trở thành của hắn rồi. Chỉ là tham vọng của ngôi sao này rất lớn, tính tình cũng rất khó bảo, hơn nữa công ty HFHX cũng không phải một đối thủ dễ đối phó, hắn cần tiêu tốn sức lực và tiền bạc rất lớn mới có thể lung lạc được Twist về dưới trướng của mình.
“Chủ tịch, điện thoại của ngài, ở tuyến hai.” Giọng của thư kí vang lên trong điện thoại, Noah liền chuyển cuộc gọi.
“Sếp ơi, tôi đây! Tôi vừa phát hiện một người vô cùng vô cùng vô cùng. . . A! ! Tôi thực sự không tìm ra từ nào thích hợp để hình dung cậu ta. Sếp, bây giờ tôi sẽ gửi ảnh của cậu ta cho anh, anh nhất định phải xem! Đây là tấm ảnh tôi rất vất vả mới chụp được, sếp à, cậu ta tuyệt đối xuất chúng hơn Twist một vạn lần! A, sếp, cậu ta đi ra rồi, tôi không nói nữa, nhớ xem ảnh đấy!”
Không hề cho Noah cơ hội mở miệng, đối phương liền cúp điện thoại.
Đã quen với thái độ của đối phương, Noah buông điện thoại, không nhanh không chậm mở hòm thư. Khi hắn nhìn thấy dáng dấp của người đã làm Mery thét chói tai thì, Noah, người đã nhìn qua rất nhiều nam thanh nữ tú, cũng phải sợ ngây người.