Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 55: Quà năm mới ( hạ )

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 55: Quà năm mới ( hạ )
Prev
Next

Trong phòng khách, mọi người đang vui vẻ hưởng thụ các món ngon và âm nhạc trong bữa tiệc, chợt thấy Ryoma vẻ mặt nghiêm túc đi tới bên cạnh Tezuka và Atobe đang nói chuyện với người khác, nói nhỏ bên tai họ, rồi sắc mặt Atobe và Tezuka khẽ biến, khẩn trương đi theo Ryoma. Hỏi Yuta đi theo Ryoma tới, bọn họ mới biết Soran uống say rồi biến mất! Những người tới hôm nay đều biết đến tửu lượng của Soran, thế nên họ cũng không khẩn trương như bốn người, chỉ yên lặng ở phòng khách đợi tin tức.

Trong phòng khách nhỏ ở lầu ba, phân công nhau đi tìm kiếm Soran, Tezuka, Atobe, Fuji và Ryoma đụng nhau tại một chỗ. Biểu cảm trên mặt bốn người làm tim họ đều chìm xuống.

“Itsuki uống nhiều rượu như vậy, có thể chạy đến đâu được?” Fuji gấp đến độ mặt mũi trắng bệch.

Ryoma nhíu mi nói: “Liệu có khi nào em ấy. . .” Nghĩ đến khả năng kia, cồn trong cơ thể Ryoma lập tức bốc hơi toàn bộ.

Atobe lập tức nói: “Không thể nào! Itsuki không thể nào quay về Soran tinh! Em ấy vừa uống rượu đã say, hơn nữa em ấy sợ lạnh như thế, chắc chắn sẽ không đi ra ngoài, nhất định còn đang ở trong biệt thự, chúng ta lại chia nhau đi tìm, một căn phòng cũng không được bỏ qua.”

“Atobe nói đúng, nhất định Itsuki còn ở trong biệt thự. Ai tìm được em ấy phải lập tức liên hệ với những người khác.” Tezuka cởi Âu phục, ném lên sô pha, đi đầu tiên, những người khác cũng lập tức chia nhau đi.

Mà lúc này, tại một căn gác xép của biệt thự, mùi hoa toả bốn phía…

Atobe chưa bao giờ thống hận vì biệt thự của mình quá rộng như thế, cũng chưa bao giờ hối hận vì để người nào đó uống say lại một mình như vậy. Bảo vệ ở cửa không hề nhìn thấy người nọ đi ra ngoài, trong camera giám sát cũng không có hình ảnh cậu đi khỏi đây, tìm khắp trong ngoài biệt thự đều không thấy cậu đâu, Atobe không dám nghĩ có phải thực sự người nọ đã quay về Soran tinh rồi không. Đi khỏi phòng cuối cùng của tầng bốn, Âu phục và cà vạt của Atobe vì anh mải lo lắng tìm kiếm đã chẳng biết đi đằng nào. Ngẩng đầu nhìn bậc thang gỗ dẫn lên gác xép, anh ôm hi vọng cuối cùng đi tới.

Người giúp việc trong biệt thự tuy rằng thường xuyên dọn dẹp gác xép nhưng Atobe chưa từng đi qua lần nào. Đẩy cái cửa nhỏ của gác xép ra, Atobe ôm mũi, nhíu mày nhìn một lượt đống đồ đạc trong gác xép, người nọ có không hoa lệ đến mấy thì cũng không có khả năng đến chỗ này đâu. Đóng cửa lại, Atobe định đi xuống gác xép tầng dưới, nếu như người nọ không ở trong gác xép, vậy cực kì có khả năng đã quay về Soran tinh rồi. Nghĩ tới đây, khoé miệng Atobe ngoéo một cái, nếu như người nọ thực sự trở về đó, chờ cậu quay lại đây, anh nhất định phải chuẩn bị cho cậu một “bữa tiệc chào đón” thật khó quên mới được.

“Soran, em thực sự muốn làm như vậy?”

“Đúng vậy, Naran. Yêu làm người ta điên cuồng, làm người ta mất đi lý trí. . .”

“Thế nhưng, Soran, sau này nhất định em sẽ gặp được người mình yêu, khi đó, em sẽ rất đau khổ!”

“Người em yêu ư? . . . Naran, em đã quyết định rồi, tình yêu như vậy, em vĩnh viễn không muốn. . .”

Rất nóng, giống như có lửa thiêu đốt trong cơ thể, cho dù cởi hết quần áo và đồ vật trên người đều không thể thoát khỏi ngọn lửa này. Dường như cậu đã ngủ thật lâu, mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ có cậu trong quá khứ, có cậu sau khi chết, còn có có cậu bây giờ. Bên người thiếu mất cái gì đó, nhưng cậu làm thế nào cũng không nghĩ ra được là mình thiếu cái gì. Tình yêu sao? Là cái mà Naran nói đó sao? Cậu không nghĩ ra, bây giờ cậu chỉ muốn ôm lấy cái gì đó, cậu rất nóng, rất nóng.

Khi Atobe ngửi thấy mùi hoa quen thuộc, anh lập tức bước ba bước thành hai, chạy ào đến căn gác cuối cùng. Mà trong nháy mắt khi anh mở đèn, anh liền ngây người. Trong thời gian tìm kiếm người nào đó anh đã nghĩ tới vô số loại phương pháp để “nghiêm phạt” đối phương, duy nhất không nghĩ rằng người nọ sẽ gây cho anh cú sốc thị giác như vậy. Trên drap giường tuyết trắng, tinh linh với thân thể trần trụi nhiễm màu phấn hồng nằm đó, hai mắt vì đèn đột nhiên sáng mà đóng chặt, trong miệng là tiếng hừ nhẹ khó chịu.

“Itsuki?” Thật vất vả lấy lại tinh thần, lúc này Atobe mới nhận thấy được Soran không khỏe, lập tức tiến lên, kéo một chiếc thảm lông nằm trên giường gần đó ra đắp lên người Soran, sờ trán cậu nói, “Bổn đại gia tìm em lâu như vậy, thế mà em lại chạy tới gác xép, để anh ôm em xuống dưới.”

Hơi thở nơi chóp mũi là. . .”Keigo?” Nhắm mắt, Soran khẽ gọi, sau đó ngay lúc Atobe ôm cậu lên thì xoay người áp đảo đối phương, cậu không muốn rời khỏi chỗ này, thứ mà cậu muốn hình như đang ở đây.

“Itsuki?” Chạm lên làn da nóng hổi trơn tuột của Soran, tiếng nói của Atobe đã thay đổi, “Em say rồi. Để anh ôm em vào phòng ngủ.” Anh có nên kiên trì đến Ha-oai không?

“Say?” Ngẩng đầu, trợn mắt nhìn người dưới thân mình, cậu say sao? Không đợi đối phương trả lời, đầu cậu liền cúi thấp xuống, môi dán vào môi Atobe. Một tay đan vào mái tóc xám bạc, một tay Soran thuận theo thân thể Atobe di chuyển chậm rãi xuống phía dưới. Cậu nghĩ những thứ mình đang thiếu kia hình như đang ở ngay trong lòng cậu, cậu bây giờ, muốn người trước mắt.

“Keigo. . . Em rất nóng.” Cậu muốn. . . Muốn. . . Muốn cái gì nhỉ? Rốt cuộc là cậu muốn cái gì? Vì sao lại không nghĩ ra được.

“Đêm nay anh không nên cho em uống nhiều rượu như vậy mới đúng.”

Thanh âm khàn khàn vang lên bên tai, trái tim người dưới thân nhảy lên từng nhịp vững vàng, cánh tay ôm cậu siết chặt, Soran nằm dán trên người Atobe, thấp giọng nói: “Keigo. . . Em đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng. . . Nó hình như ở chỗ này.” Hai tay đang ôm cậu có thể chặt hơn một ít không.

“Là cái gì?”

Đôi cánh tay kia như ý muốn của cậu, ôm cậu chặt hơn, Soran có thể cảm nhận được cơ thể cực nóng phía dưới. Trong trí nhớ, cậu từng được rất nhiều người ôm, có cha mẹ, có các anh, có người yêu cậu, cũng có người cậu không thích, có cả những vòng tay mà cậu quyến luyến không gì sánh được, giống như hiện tại.

“Keigo. . . Em say.”

Lục lọi cởi cúc áo của Atobe ra, Soran hôn xuống, chỉ có say, cậu mới có thể làm ra chuyện này.

“Itsuki, em sẽ bị lạnh mất.”

Rõ ràng thân thể khát vọng cậu như vậy, trong lòng lại vẫn lo lắng cho cậu. Đẩy bàn tay Atobe đang kéo chăn cho cậu ra, Soran trượt xuống, hôn xuống một nơi trên thân thể Atobe, lập tức khiến cho đối phương rung động.

“Itsuki! Ở đây không được!”

Đôi môi bị người chà đạp gặm cắn, Soran biết đối phương tức giận. Trong lòng họ, làm như vậy là khinh nhờn cậu, thế nên họ không chỉ không yêu cầu cậu, trái lại còn vì vậy mà tức giận. Cậu chỉ có một, thân thể cậu từ lâu đã không còn là của cậu nữa rồi. . . Thế nhưng cậu lại không có một tia không muốn, những lúc bị ôm, cậu thậm chí còn thấy vui sướng.

“Keigo. . . Anh định chờ tới lúc đến Ha-oai à?” Để đối phương cảm thụ thân thể còn chưa mở ra của cậu, Soran dùng tiếng nói chất chứa men say mê hoặc đối phương.

“Không, bổn đại gia không muốn đợi thêm nữa. Itsuki, em nên biết đến hậu quả khi nói như vậy.”

Nghe được tiếng Atobe ngồi dậy mặc quần áo, Soran trợn to đôi mắt, lộ ra một nét mỉm cười. Nụ cười này kích thích Atobe, nhưng cậu không sợ chút nào. Chủ động kéo đối phương lại, hôn lên đôi môi hơi mỏng kia, vừa hôn vừa khiêu khích nơi mẫn cảm nhất của đối phương, cậu đúng là say rồi.

“Chúng ta còn đến Ha-oai nữa không?” Cậu không nhìn thấy thần sắc vừa tức giận vừa hưng phấn của Keigo, không cảm giác được đầu óc ngày càng mê muội, cậu chỉ muốn tìm về thứ mà cậu đã đánh mất.

“Anh muốn em, bất kể chúng ta có đi Ha-oai hay không.”

Đáp án chẳng hề rõ ràng, nhưng cậu không ngại, nếu như trên thế giới này có yêu cầu của ai là cậu không thể cự tuyệt, ngoài người nhà ra thì chính là họ, huống chi người này còn là Keigo đại gia tôn quý. Thân thể bị thảm lông ôm lấy, mà Soran ngoài cười ra thì không có vẻ mặt gì khác, cậu thực sự say, say đến mức thân thể đã khẩn cấp muốn mở ra rồi.

“Tôi tìm được em ấy rồi, bây giờ em ấy đang ở trong phòng tôi, khách khứa giao cho các cậu đấy.”

Nhìn Atobe gọi điện thoại cho Tezuka, nhìn anh cởi đi trói buộc trên người, nhìn anh chậm rãi kéo thảm lông ra nằm phía trên mình, trong đầu Soran không thể khống chế mà hiện ra mấy người khác, “Keigo, nhẹ thôi.” Trên da truyền đến nụ hôn mềm nhẹ, lửa cháy trong cơ thể tăng vọt, bàn tay đặt giữa hai chân cậu ôn nhu vuốt ve cậu nhỏ còn chưa được liếm láp đã xấu hổ ló ra. Ngực bắt đầu nóng lên, trong lòng Soran hiện lên tên vài người.

“Itsuki, thân thể của em nói cho anh biết em khát vọng anh.” Nghe lời nói ẩn nhẫn của Atobe, cậu nhỏ của Soran liền rơi vào khoang miệng ấm áp, thân thể cậu nhanh chóng mở ra, đến chính cậu cũng kinh ngạc vì sự nhiệt tình của mình.

“Itsuki, sau này anh cho phép em uống rượu.”

“Ư ưm. . . Nhẹ thôi. . .”

Ngón tay thật dài xâm nhập vào trong cơ thể cậu, vết chai cưng cứng ma sát lên vách thịt mềm mại. Những kí ức bị giữ lấy toàn bộ dũng mãnh ào vào trong đầu, dấu vết “sợ hãi” trong thân thể làm cậu không nhịn được run lên. Các anh trai là cứng rắn mà thương yêu, Kunimitsu là mạnh mẽ mà nhiệt tình, Ryoma là ngốc nghếch mà săn sóc, Seiichi là ôn nhu mà cẩn thận. . . Keigo. . . sẽ là thế nào? Còn cả Shusuke. . . Thân thể cậu bị những người khác nhau giữ lấy, nhưng cậu không hề cảm thấy thẹn, thậm chí còn thấy vui sướng. Cậu rất ích kỷ, cậu tìm kiếm trên người họ thứ mình đã mất đi, tìm kiếm thứ cậu không có khả năng có được nhưng lại không thể rời xa.

Itsuki, ánh mắt của em thật trong sáng, nhưng bổn đại gia biết, trong đó còn ánh lên cả nỗi hổ thẹn. Thân thể của em không chỉ thuộc về một mình anh, vậy thì có sao? Em là người bổn đại gia coi trọng, bổn đại gia tuyệt đối sẽ không buông tay. Em cực kỳ xinh đẹp, giống như tinh linh vậy. Thân thể của em mở rộng trong tay anh, nhiệt độ cơ thể em truyền từ tay anh tới tận trái tim anh. Em khi uống say luôn bộc lộ phần sâu thẳm mà em thường áp lực, một Itsuki chân thực sẽ khát khao anh, khát khao được bọn anh ôm ấp và giữ lấy. Itsuki, bổn đại gia sẽ cho em, sẽ cho em tất cả những gì anh có, để em vĩnh viễn nhớ kỹ hương vị của anh, nhiệt độ cơ thể anh, để anh và em hoà làm một, để đôi cánh của em mãi mãi ở lại nơi này.

“Itsuki, nói đi, anh là ai?”

“Keigo.”

Ngón tay chậm rãi ra vào nơi huyệt động ướt át, lưu lại dấu ấn của mình lên những khoảng trống trên thân thể cậu, Atobe chậm rãi đẩy mạnh thứ đã dựng đứng của mình vào nơi đã chuẩn bị nguyên vẹn, mà ngón tay thì vẫn đang ở bên trong. Theo sự xâm nhập của anh, thân thể Soran bắt đầu căng thẳng, khi Atobe hoàn toàn tiến vào, hơi thở của cậu trở nên gấp gáp, toản bộ vẻ mỹ lệ khi động tình rơi vào trong mắt đối phương. Quý tộc tao nhã và tinh linh lạc xuống trần gian, ở trong căn phòng tràn ngập mùi hoa, tiến hành vận động nguyên thủy nhất.

“Itsuki, khi nào tỉnh lại, chúng ta sẽ ở Ha-oai, giờ hãy nhớ kỹ cảm giác mà anh cho em, đây chính là anh.”

Rút ngón tay ra, Atobe vừa âu yếm cậu nhỏ đang khóc vừa hôn môi Soran, sau vài lần nhẹ nhàng chậm rãi, mưa rền gió dữ cũng theo đó mà đến. Mà lần này, Soran không kêu cứu, cũng không xin khoan dung, cậu chỉ chăm chú nắm chặt tay Atobe, biến toàn bộ nhiệt tình của mình thành âm thanh rên rỉ không hề che giấu.

Cậu thực sự say, trong sự đòi lấy không hề kém Ryoma của Atobe, trong đầu Soran chỉ kịp hiện lên một ý niệm này.

Người vì tình yêu mà sản sinh tình dục vốn không thể tự kềm chế, huống chi Atobe căn bản cũng không định tiếp tục nhẫn nại vào lúc này. Mà Soran cực kì phối hợp càng làm cho lửa dục của Atobe được thiêu đốt đầy đủ mà không có bất cứ trở ngại gì.

Một giờ sáng, tiệc tan, khách mời uống say được chia về các phòng, thế nhưng hai người trong căn phòng sát vách với phòng Atobe thì làm thế nào cũng không thể ngủ được. Từ căn phòng được cách âm rất tốt truyền ra âm thanh kích thích màng tai họ, nhiệt độ toả ra trong ngực càng tăng tốc độ lưu động máu trong cơ thể họ.

“Cốc cốc. . .” Vài tiếng gõ cửa vang lên, một người mở cửa đi vào, thấy hai người trong phòng chưa ngủ, anh đi tới sô pha ngồi xuống, tiện tay rót cho mình một ly rượu đỏ.

“Đêm nay cậu uống không ít rượu, làm một vận động viên, cậu nên rời xa cồn mới phải.” Nửa nằm trên giường đọc sách, Fuji mở miệng nói, trong nét mỉm cười trên mặt là sự hiểu rõ trước biểu hiện tâm thần không yên của Ryoma.

Ngồi trên sô pha xem tạp chí tennis, Tezuka thoải mái an nhàn uống hồng trà, cũng giống như Fuji, hoàn toàn là bộ dạng không bị “tạp âm” sát vách ảnh hưởng. Nhìn hai người họ như vậy, Ryoma đứng dậy rót hai ly rượu đỏ, trước đưa cho Tezuka, sau đưa cho Fuji.

“Các anh có chắc là quyển sách trên tay có tác dụng?” Uống một hơi cạn sạch rượu trong ly, Ryoma hỏi.

Tezuka uống một ngụm rồi tiếp tục đọc sách, trên mặt Fuji tuy rằng treo nụ cười, nhưng đôi mắt lại mở ra. Ryoma tuyệt không để ý tới Fuji uy hiếp, nghiêng người sang bên trái, ngã vào ghế sô pha dài nhòm trộm quyển sách trong tay Tezuka. Trong phòng có thể mơ hồ nghe thấy tiếng kêu của người nào đó khi động tình tột đỉnh, trong không gian yên tĩnh có vẻ càng thêm rõ ràng.

Năm phút sau, trong mắt Ryoma hiện lên ý cười: “Đội trưởng, sao tạp chí của anh không lật được tờ nào thế?” Tiếp theo, anh lại liếc sang Fuji, ý bảo đối phương không nên làm bộ nữa. Anh mới không tin hai người kia không bị ảnh hưởng.

“Tôi đã cho rằng Atobe sẽ đợi được tới khi họ đến Ha-oai.” Bỏ quyển sách trang trí sang một bên, Fuji nói. Nhẫn nại đối với đàn ông mà nói là một việc vô cùng thống khổ, huống chi còn là người mình âu yếm.

“Đêm nay Itsuki uống rượu.” Tezuka đóng tạp chí lại, “Khi em ấy say sẽ không giống với bình thường.” Thế cũng đủ hiểu vì sao đêm nay Atobe lại không nhịn được. Anh còn nhớ rõ lần kia, người nọ uống say, cướp đi nụ hôn đầu tiên của họ, cũng cướp mất trái tim họ.

“Hơn nữa đêm nay em ấy còn uống rất nhiều.” Fuji bổ sung. Ryoma nhắm mắt, làm như đang ngủ, chỉ là khi sát vách có động tĩnh, nắm tay của anh sẽ lại nắm chặt hơn ── tư vị của nhẫn nại đối với mỗi người mà nói đều là như nhau.

Trong căn phòng tràn ngập cảnh xuân, Soran nằm trong lòng Atobe há miệng thở dốc, vị rượu trong miệng từ lâu đã biến thành vị của hoa Soran. Đệm chăn phía dưới chật vật không chịu nổi, mà đồ xấu xa trong cơ thể cậu đã phát tiết rồi nhưng lại không có dấu hiệu muốn rời đi.

Vuốt ve thân thể trơn tuột của Soran, khi cậu đã sắp ngủ thì Atobe thấp giọng hỏi: “Itsuki, nói cho anh biết, em đã đánh mất cái gì?”

Thân thể Soran bị mạnh mẽ nghiền áp, phát sinh kháng nghị nghiêm trọng, tuy rằng cậu nhỏ vẫn chưa phun ra tinh hoa nhưng cậu cũng không kiên trì được nữa. Đầu óc cuồn cuộn hỗn độn, cậu chỉ muốn “đồ xấu xa” đang lộn xộn trong cơ thể mình mau đi ra ngoài, để cậu có thể ngủ.

“Nói cho anh biết em đã đánh mất cái gì rồi anh cho em ngủ.” Được ăn Soran sớm hơn mong muốn rất nhiều ngày, Atobe cực kì tinh thần hỏi bên tai Soran. Thấy Soran không trả lời, anh uy hiếp đụng vào cậu nhỏ mà Soran không thích bị người khác chạm đến.

Kéo tay Atobe ra, Soran nhích người ra sau, không trả lời mà chỉ nói: “Keigo, có thể gặp được các anh. . . Thật tốt.”

Atobe sửng sốt một chút, rồi nụ cười trên môi anh mở rộng. Thấy Soran gần như thực sự đã ngủ, anh lại sờ lên cậu nhỏ mà Soran định len lén giấu đi, nhẹ nhàng vuốt ve, quả nhiên Soran phản ứng rõ ràng hơn, muốn bắt lấy tay anh.

“Keigo. . . Đừng. . . A. . .” Thân thể Soran bởi vì tiếp xúc như vậy mà cuộn mình lại, đó là nơi nhạy cảm yếu ớt nhất của cậu.

“Itsuki. . . Nó thật đáng yêu.” Lật thân thể Soran lại, ngậm lấy cậu nhỏ đang khóc kia, Atobe muốn nhìn thấy dáng vẻ của nó khi phun ra “trân châu”.

Hai tay nắm chặt lấy vai Atobe, Soran không nhịn được rên rỉ, cồn trong cơ thể cậu tiếp tục phát huy tác dụng, lối vào u cốc dần mở rộng. Không thể khống chế, trong đầu cậu bỗng tràn đầy cảnh tượng những lần bị giữ lấy trước đây, rung động trong lòng lại lần nữa mang nhiệt tình của cậu phát tiết ra ngoài.

Ngồi phịch xuống sô pha, mặt Ryoma đỏ tới mang tai, thở từng ngụm thô dốc. Tezuka ở gần đó và Fuji ngồi trên giường cũng không tốt hơn là bao. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, từ trong mắt đối phương biết được họ thu được tin tức tương đồng. Vừa rồi họ đều ngửi thấy một luồng hương thơm của hoa Soran, tiếp theo trong đầu đột nhiên hiện ra thân thể quyến rũ người ta phạm tội của người nào đó cùng với đôi mắt mê hoặc của cậu, đây quả thực là dằn vặt mà!

Ngay khi ba người vì bị cơn khó nhịn này dằn vặt mà phải chịu đựng thống khổ, âm thanh sát vách dừng lại. Ba người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút tiếc nuối.

“Đêm nay sợ rằng Itsuki khó mà ngủ được.” Xoa xoa cái đầu đã sắp mê muội, Fuji nửa nằm xuống nói.

Ryoma cũng nằm trở lại: “Có lẽ tôi cũng nên cùng Itsuki tới Ha-oai.”

Tezuka nhặt quyển sách rơi trên mặt đất lên: “Với Atobe và Itsuki, đây là ( lần đầu tiên ). . .” Anh còn chưa nói xong, cửa phòng đã bị người đẩy ra, đứng bên ngoài chính là Atobe lúc này đã mặc áo ngủ.

“Tôi định dẫn Itsuki đến Ha-oai trước khi em ấy tỉnh lại. Từ giờ trở đi, giữa chúng ta và em ấy không cần có bất kì sự ly biệt nào. Fuji, trong mấy người chúng ta chỉ có cậu là còn chưa có em ấy, chúng tôi ở đây chờ cậu, tôi nghĩ Itsuki sẽ vô cùng thích chúng ta cùng nhau ở bên cạnh em ấy.” Tựa vào cửa nói những lời này, Atobe đi tới chỗ giường lớn, Fuji chỉ yên lặng hai giây rồi đi xuống giường.

Đi tới cửa, Fuji xoay người, nhìn ba người nói: “Kỳ thực. . . tôi vô cùng hiếu kì rốt cuộc “trân châu” của Itsuki-chan phải dưới tình huống nào mới có thể xuất hiện.” Nhìn đồng hồ trên tường, anh cười dài nói, “Một giờ.” Tiếp theo, đóng cửa đi.

“Một giờ?” Ryoma nhìn chằm chằm vào cửa phòng, trong mắt tràn ngập không tin. Anh không tin Fuji lại bất lực như thế, chỉ một giờ đã đủ rồi. Nhìn về phía Atobe, anh hỏi: “Anh còn muốn dẫn em ấy đi Ha-oai à?”

“Đương nhiên.” Atobe hơi khép mắt nói, “Cái này đã sắp xếp ổn thoả rồi, sẽ không thay đổi. Tôi phải nói trước, lần này là chuyến du lịch riêng hai người của bổn đại gia và Itsuki, bất kì tên nào cũng không được đồng hành.” Đối với ý của Ryoma, Atobe cũng rất rõ ràng.

“Mada mada dane.” Ryoma quay đầu lại, nằm xuống tiếp tục chợp mắt. Sau này anh cũng muốn phải đi du lịch hai người với Itsuki.

… . . . .

Đi tới bên giường, nhìn người trên giường đã rơi vào ngủ say, nụ cười trên mặt Fuji biến thành chăm chú. Trong đôi mắt xanh thẳm chỉ còn lại người đang ngủ say kia. Trong phòng còn lưu lại hương vị tình ái rõ ràng, Fuji mặc áo ngủ lên giường, chui vào đệm chăn mới đổi lại, quấn những lọn tóc trải trên giường của Soran lên ngón tay.

“Itsuki. . . Em đang ngủ à, anh thật không đành lòng đánh thức em.” Nói một câu bên tai Soran, Fuji tinh tế hôn lên những dấu hôn mà Atobe để lại trên cổ cậu, “Itsuki, anh sẽ cực kì cẩn thận.” Thân thể trần trụi không có bất kì cái gì che đậy, để cho người khác có thể đơn giản công thành đoạt đất.

Cồn và vận động kịch liệt làm Soran rơi vào giấc ngủ không hề mộng mị, ngủ say nên cậu hoàn toàn không biết có người đang hôn cậu, vuốt ve cậu; cũng không biết có người đang dán mình lên lưng cậu, tách hai chân cậu ra; càng không biết có người kéo rơi chăn ra khỏi người cậu, làm thân thể cậu bại lộ dưới ngọn đèn, không kiêng nể gì chăm chú nhìn cậu; đương nhiên cũng không biết có người lại lưu dấu vết trên thân thân thể đã được thanh tẩy của cậu.

Soran theo thói quen ôm lấy chăn ở trước người, chôn mình vào đó, mà động tác khe khẽ này của cậu làm cho u cốc ẩn giấu hiển lộ trước mặt Fuji, u động hơi khép lại vẫn đang chảy xuôi mật nước trong suốt, khảo nghiệm tự chủ của người khác.

Kéo một góc chăn bị Soran đè lên ra, Fuji dùng ánh mắt chuyên nghiệp quan sát cậu nhỏ còn chưa lùi về của Soran. Ngón tay khẽ chạm, đối phương lập tức run run kháng nghị, tiếng hừ nhẹ vang lên càng biểu lộ sự bất mãn của chủ nhân.

Fuji kéo chăn, đắp lên hai người, dán chặt lấy Soran, anh nhẹ nhàng ấn lên u cốc đóng chặt, sau khi tiếng hừ hừ trong miệng Soran càng ngày càng rõ ràng, anh ngừng lại, sau đó hôn Soran, đưa bản thân vào.

“Ưm!” Dị vật đột nhiên xâm lấn làm Soran giật mình tỉnh giấc, hơi thở không giống lúc trước làm cậu hiểu được người bên cạnh đã thay đổi, cái lưỡi dây dưa trong miệng cậu thiếu phần bá đạo hơn phần ôn nhu, nhưng vật cứng trong cơ thể cậu lại lộ ra sự cấp thiết rõ ràng.

Fuji không cho Soran cơ hội mở miệng, tay phải của anh ôm Soran vào trong ngực, tay trái vòng qua chân trái Soran xoa cậu nhỏ đang khóc của cậu, môi dây dưa cùng Soran, đùi phải bị giơ lên làm Fuji càng thêm dễ dàng ra vào trong cơ thể cậu.

Bị “xâm phạm” khi đang ngủ như vậy từ lâu đã không phải lần đầu tiên, Soran thậm chí không thể phân rõ lúc này cậu đang ở Tokyo, Ha-oai hay là Luân Đôn. Từ lâu cậu đã không có khái niệm không gian thời gian nữa, trong không gian mà những người này tồn tại, chỉ có một “Soran” là không thể thỏa mãn nhu cầu của họ, càng đáng buồn hơn chính là cậu cũng không thể phản kháng.

“Itsuki. . . hối hận sao?” Hối hận vì đã đáp ứng họ, hối hận vì đã giao thân xác cho họ sao? Bọn họ không phải hoàng tử trong truyện cổ tích, họ chỉ là một đám ác thú không có cách nào được thỏa mãn.

“Để em. . . ngủ một lát đã. . .” Hối hận? Cậu không có thời gian để lo lắng vấn đề này, cậu chỉ muốn trước khi những người khác đến có thể ngủ thêm một lát, bọn họ. . . sẽ đến thôi, sẽ đến đấy, cậu có dự cảm như vậy.

“Được, anh lập tức cho em ngủ.”

Rời khỏi môi Soran, Fuji nâng chân trái Soran lên, sau đó tăng nhanh tốc độ. Từ bên thân Soran nhìn thấy cậu nhỏ kia càng khóc càng hung, Fuji cười, tiếp theo anh nhắm mắt lại, để bản thân đắm chìm trong cơn mê say thích thú mà người trong lòng mang lại.

Một giờ sau, khi Fuji vừa rút khỏi thân thể Soran, cửa phòng bị gõ vài tiếng rồi bị người đẩy ra.

“Em ấy cần ngủ một lát.” Đẩy mái tóc ướt mồ hôi của Soran ra, Fuji không quay đầu lại nói.

“Chúng ta sẽ làm em ấy mệt chết.” Tezuka đi tới bên kia giường, nhìn Soran mặt đỏ bừng đã bất tỉnh nhân sự từ lâu nói.

“Vậy ý của các cậu là. . . ?” Fuji mặc áo ngủ xuống giường, để Soran được nghỉ ngơi.

Atobe và Ryoma ngồi bên giường, nhìn Soran, lại nhìn Tezuka và Fuji, cũng không phát biểu ý kiến. Bọn họ muốn biết bí mật thân thể Soran, nhưng cũng không muốn làm cậu mệt chết.

“Để em ấy ngủ đi.” Tezuka mở miệng, sau đó đi tới phòng tắm vò một tấm khăn lông ướt chà lau mồ hôi trên mặt và thân thể Soran.

“Ư ưm. . .” Ngay khi Tezuka vừa đụng tới cậu nhỏ chưa phát tiết của Soran, Soran liền hừ nhẹ, mơ mơ màng màng nói, “Shusuke. . . Đừng. . .” Khi không thả ra cậu cực kì nhạy cảm. Một tiếng này làm Tezuka suýt nữa đánh rơi khăn mặt trong tay mình.

“Nếu như Itsuki không thả ra thì có vẻ rất khó chịu.” Fuji nhăn mi nhìn thân thể Soran cuộn lại, sau đó nhẹ nhàng gảy cậu nhỏ kia vài cái, chỉ thấy thân thể Soran kịch liệt run rẩy, thanh âm có vẻ rất thống khổ.

Tezuka buông khăn mặt xuống, khẽ vuốt thân thể Soran để cậu thả lỏng: “Thế nhưng Itsuki rất khó thả ra. Hơn nữa chúng ta không biết làm như vậy liệu có tạo thành ảnh hưởng cho cơ thể em ấy không.”

“Ư. . .” Tay Tezuka bị Soran nắm lấy, lúc này chỉ đơn thuần vuốt cậu như vậy thôi cũng làm cậu khó có thể chịu được. Đá văng cái chăn làm cậu cảm thấy nóng ra, Soran cuộn mình lại như con tôm, muốn bắt cậu nhỏ trở lại, để nó không dằn vặt mình thêm nữa.

Nhiệt độ trong phòng bỗng thay đổi, tầm mắt mọi người ngay cả Tezuka đều tập trung vào u cốc của Soran, dịch thể Fuji vừa bắn vào bị đè ép chảy ra một ít, dồn dập đánh vào thần kinh mọi người.

“Tôi ôm em ấy đi tắm rửa.” Ryoma khàn khàn mở miệng, lên giường ôm lấy Soran định mang cậu đi phòng tắm, còn nhìn như vậy nữa nhất định anh sẽ không thể khống chế bản thân mất.

“Ryoma?” Soran vô ý thức khẽ hỏi một tiếng, tiếp theo ngay khi Ryoma ôm cậu lên thì làm ra một động tác làm tất cả mọi người trừng to mắt ── hai chân cậu mở ra đặt hai bên Ryoma, bày ra tư thế hầu hạ. Đây hoàn toàn là phản ứng vô thức của Soran, người bên cạnh thay đổi, với cậu mà nói chính là một trận “bão tố” khác bắt đầu.

Hai tay ôm thắt lưng Ryoma, tìm một vị trí thoải mái trên bờ vai anh, Soran nói một câu trước khi ngủ: “Đừng. . . đánh thức em. . .”

Đối với một con dê tự dâng mình lên miệng sói, sói sẽ làm gì đây? Ăn, hay không ăn? Ryoma tiến thoái lưỡng nan, anh rất muốn ăn, nhưng anh lại sợ dê con không chịu nổi, vì anh là con sói sợ dê mà.

“Itsuki sẽ không chú ý đâu.” Atobe thấp giọng nói, sau đó ra hiệu cho Tezuka và Fuji, “Chúng ta ngồi bên cạnh chờ đi. Có lẽ đêm nay chúng ta có thể biết rõ ràng về thân thể Itsuki.” Rồi anh đong đưa ngón tay với Ryoma, “Nhớ kỹ, không được đánh thức Itsuki.” Cuối cùng, anh chậm rãi bước tới ngồi xuống sô pha, dáng vẻ rất kiên trì đợi.

“Dịu dàng chút.” Tezuka nói ba tiếng đơn giản biểu lộ lập trường của anh, anh đi tới quầy bar rót cho mình một cốc nước.

“Trước cho Itsuki uống ít nước đã.” Fuji cầm lấy cái cốc Tezuka đưa, đút cho Soran, sau đó để lại giường lớn cho Ryoma.

“Tôi sẽ dịu dàng.” Ryoma liếm giọt nước chảy ra bên mép Soran, vuốt ve hai chân Soran bên thân mình. Mười phút sau, anh mới cởi quần áo mình ra.

Backy, vừa rồi em nghĩ đến anh. . . Dùng thời gian rất dài mới tiến vào mật động anh khát vọng đã lâu ( kỳ thực chỉ có hai ngày ) dưới tình huống không đánh thức Soran, Ryoma nhớ lại tốc độ cử động đêm đó, khẽ khàng rung động.

Soran cảm thấy mình vừa mới ngủ đã bị người đánh thức rồi, sau đó cậu ngủ mơ màng, rồi lại bị đánh thức. Nhưng mỗi lần cậu đều không mở mắt ra được, không nhìn thấy người đánh thức cậu là ai. Chỉ có thể bằng cảm giác biết được là bốn người, bốn người cậu vô cùng quen thuộc. Động tác của họ rất nhẹ nhàng, rõ ràng là không muốn đánh thức cậu, nhưng động tác của họ lại rất quá đáng, căn bản là không thể nào làm cậu yên tâm ngủ được. Càng làm cậu bất mãn chính là họ luôn luôn chạm vào nơi cậu khó chịu nhất, khiến cậu lần lượt rơi vào tình cảnh không khống chế được.

Có người rời đi, Soran nỗ lực mở mắt, khi cậu cuối cùng cũng thấy rõ người phía trên mình, đến một câu cậu cũng không thốt ra được.

“Itsuki. . . Anh đánh thức em à?” Thấy Soran tỉnh, Atobe đặt vật cứng lại lần nữa dâng cao tại cửa u cốc ma sát vài cái, cực kì trơn ướt nên anh dễ dàng xông vào.

Vừa rồi là. . . Soran vô lực rũ mắt, nhìn ra phía sau. . . Quả nhiên có người. Làm cậu khiếp sợ chính là cậu phát hiện trên sô pha cách đó không xa có hai người nửa thân trần đang ngồi, Soran gắt gao nhắm mắt lại, cự tuyệt biết đã xảy ra cái gì.

“Itsuki. . . Em không có cảm giác à?” Người phía sau luôn thích chạm lên cậu nhỏ của cậu, ngữ khí tràn ngập lo lắng làm người khác không thể nghĩ rằng anh vừa “chiếm lĩnh” thân thể Soran.

Soran cự tuyệt để ý, cậu ngủ rồi, cậu không biết gì hết, cậu không biết cậu lại bị cả bốn người. . . Cậu thế mà bị. . . Tuy rằng cậu đã từng nghĩ đến, nhưng không nghĩ tới sẽ là hôm nay, cậu còn chưa chuẩn bị sẵn sàng. Cậu say, cậu còn chưa tỉnh.

“Itsuki lại biến thành đà điểu rồi.” Từ sô pha truyền đến tiếng Fuji, đầu Soran lại nghiêng sang một bên khác, chịu đựng sự khó nhịn mà những nụ hôn khẽ sau lưng và “đồ xấu xa” trong cơ thể gây cho cậu. Từ khi nào hoàng tử đã biến thành ác ma mất rồi.

“A. . . A. . . Ưm. . .” Atobe đánh sâu làm Soran than nhẹ, tuy rằng thời gian chỉ mới qua hơn hai giờ, nhưng chia ra bình quân mỗi người cũng không được nhiều, chỉ là Soran tương đối đáng thương, bởi vì cậu chỉ có một.

Vật cứng trong cơ thể càng đâm càng nhanh, thân thể Atobe nghiêng tới trước đặt Soran trên giường, nâng một chân cậu lên, bắn mầm móng của anh thật sâu vào trong cơ thể Soran. Nước mắt của cậu nhỏ làm nơi nối liền Soran và Atobe ướt đẫm, nó cũng đã sắp không kiên trì được nữa.

Atobe cũng không dừng lại mà nhanh chóng rút khỏi thân thể Soran, ngay tiếp theo lại có một người tiến vào. Thân thể Soran càng ngày càng căng chặt, tiếng rên rỉ cũng càng lớn, thậm chí bắt đầu chủ động phối hợp với sự tấn công của Fuji. Nhận thấy sự thay đổi của cậu, Tezuka và Ryoma đang ngồi ở sô pha lập tức đi tới bên giường.

“Shusuke. . .” Lần đầu tiên Soran khẩn cầu, thân thể cậu sắp nổ tung rồi, dịch nóng cuồn cuộn ào vào trong bụng cậu. Đầu bị một người nâng lên, Soran bị động nhận lấy nụ hôn của Ryoma, mọi sức lực của cậu đều bị dịch nóng nháy mắt lao vào trong cơ thể mang đi rồi.

“Itsuki, anh yêu em.” Atobe hỗ trợ kích thích vùng ngực nhạy cảm của Soran, muốn cậu mau chóng thả ra. Tezuka thì hôn lên cánh tay và bụng Soran.

Bốn người đồng thời kích thích làm Soran không chịu nổi nữa, Fuji thấy cậu sắp đến cực hạn liền xé rách ngụy trang ôn nhu của mình, hóa thân trở thành sói đói thật sự.

Một tràng kêu lớn kéo dài liên tục, cậu nhỏ đã kiên trì suốt hơn sáu tiếng đồng hồ cuối cùng cũng phun ra bảo bối của mình. Mật nước màu lòng trắng trứng, trông cũng giống tinh dịch người bình thường, nhiều hơn so với hai lần trước. Khi giọt cuối cùng rơi vào trong bàn tay Tezuka, Soran lập tức lâm vào mê man.

Mật nước sau mười giây ngắn ngủi liền biến thành trân châu màu trắng, toả ra mùi thơm ngát ngọt ngào, mà lần này, có tời mười lăm viên trân châu.

Sau khi Soran mê man thì Fuji cực kì cẩn thận lui ra, không kịp chỉnh lý bản thân, anh vội lau khô mồ hôi trên người Soran, sau đó vừa mặc quần áo vừa xuống giường đi chuẩn bị nước tắm cho Soran. Ryoma ôm Soran vào phòng tắm, Tezuka bỏ “trân châu” vào trong hộp thủy tinh, Atobe thì thay drap giường và đệm chăn sạch sẽ.

Nửa giờ sau, cuối cùng Soran cũng không còn bị quấy rối nữa, nằm ngủ trên giường nước thoải mái, mà trong thư phòng của Atobe, bốn người cũng không hề có chút buồn ngủ nào. Họ nhìn chằm chằm cái hộp thuỷ tinh đựng “trân châu” trên bàn làm việc, nghiên cứu việc họ quan tâm nhất hiện nay, đến tận khi sắc trời bên ngoài sáng rõ.

… . . .

Soran bị âm thanh xa lạ đánh thức, chính xác mà nói là cậu đã ngủ no rồi, chỉ là thân thể nhức mỏi làm cậu không muốn mở mắt đối mặt hiện thực. Bên người không có hơi thở quen thuộc, Soran trợn mắt, nhìn thấy một căn phòng xa lạ, mà trong phòng ngoài cậu thì không có những người khác.

Đây là đâu? Mấy người kia đâu rồi? Soran kinh ngạc ngồi xuống, nhìn quanh bốn phía. Bài trí trong phòng rất xa hoa, nhưng cậu lại không có chút ấn tượng nào, cậu nhớ rõ ràng. . . cậu phải ở trong phòng ngủ của Keigo mới đúng.

Âm thanh “ào ào” từ bên ngoài truyền đến, gió thổi rèm cửa sổ bay bay, Soran đi theo âm thanh tới sân thượng, khi cậu kéo rèm cửa sổ ra, nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài thì cậu nghĩ mình đã ngủ đến mụ mị rồi. Cậu đang nhìn thấy bãi cát, biển rộng cùng với ánh mặt trời nóng rực tuyệt đối không có khả năng xuất hiện ở Nhật Bản lúc này!

Men theo cầu thang đi từ sân thượng xuống, bàn chân dẫm lên bờ cát ấm áp, Soran xoa xoa thái dương, có phải cậu lại bỏ lỡ cái gì không, vì sao cậu không nhớ được chút nào?

“Itsuki, thích không?”

Quay đầu lại, nhìn người đang đi tới, Soran có chút hoảng hốt, sao Keigo lại mặc cái áo sơ mi và quần soóc nhiệt đới loè loẹt thế kia?

“Itsuki, em còn chưa tỉnh ngủ.”

Tựa trên người Atobe, Soran ngẩng đầu chờ anh giải thích.

“Nơi này là Ha-oai, em đã ngủ cả ngày.” Atobe tâm tình vô cùng tốt hôn lên khóe miệng Soran, nói, “Chúc mừng năm mới, Itsuki của anh.”

“Đây là quà năm mới anh tặng em?” Trong đầu Soran cực loạn, rất nhiều hình ảnh cậu không dám hồi tưởng một mực chiếu phim trong đầu cậu, “Em nhớ là. . . em đang ở Nhật Bản.”

“Thích quà bổn đại gia tặng không?” Ôm ngang người Soran đi vào trong phòng, Atobe cười đến vô cùng rạng rỡ, “Itsuki, anh nói rồi, chờ khi nào em tỉnh lại em sẽ ở Ha-oai.” Từ nay về sau, họ sẽ không chia tay cậu ở sân bay hay bất kì nơi nào nữa, họ không có ly biệt, có cũng chỉ là gặp nhau.

Soran ngưng mắt nhìn Atobe, trên mặt cũng không có thần sắc hưng phấn, trong mắt cậu, ba người kia là đang chạy án mới đúng. “Keigo, anh phải đảm bảo trước khi khai giảng sẽ cho em quay về Luân Đôn.” Đối với những người này, cậu đã triệt để buông tha hi vọng rồi. Điều may mắn duy nhất chính là họ đều bận rộn nhiều việc, hơn nữa còn ở nhiều nơi khác nhau.

“Đương nhiên. Bổn đại gia nói được thì làm được.” Đặt Soran lên trên giường, trước khi đối phương hỏi Atobe liền nói, “Itsuki, bọn anh không thích phải chia lìa, càng không thích nói lời từ biệt với em. Thế nên sau này bọn anh sẽ đi khi em ngủ say. Tezuka bọn họ đã rời Nhật Bản rồi.”

Lông mày Soran nhíu lại, sau đó thở dài một hơi, tuy rằng họ không thích chia lìa với cậu, nhưng họ đột nhiên không ở bên người nữa lại làm cậu rất không quen, nhất là trong thân thể cậu vẫn còn cảm giác họ lưu lại. Môi bị hôn lên, Soran chủ động đáp lại, rồi môi bị cắn một chút, cậu nghe được Atobe nói: “Itsuki, anh rất vui vì em luyến tiếc rời xa bọn anh.”

“Kỳ thực. . . em cũng rất mâu thuẫn.” Xoa xoa bắp đùi bủn rủn, Soran nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình, nói, “Tuy rằng luyến tiếc rời xa các anh, nhưng em cũng rất sợ các anh đều ở bên cạnh em, bởi vì đến giờ cuối cùng em đã hiểu, các anh căn bản không biết cái gì gọi là ── một vừa hai phải.”

Môi Soran lại rơi vào tay giặc, trong vấn đề này Atobe cũng như những người khác lựa chọn giả bộ hồ đồ. Chính vì không thể thời gian dài bên nhau, bọn họ mới không khắc chế được, nếu như lúc nào họ cũng có thể ở gần nhau. . . Đáp án … có trời mới biết được.

“Itsuki, anh vô cùng thích quà năm mới của em đó.”

“…”

“Người kia là ai?! Tôi nhìn thấy thiên sứ sao?”

Cái chương này dài quá, dài quá, dài quá đi mất >.< Đính chính một chút là “Pearl” của em Backy ko hiểu sao lúc đầu ta lại dịch là “thuỷ tinh”, giờ sửa lại thành “trân châu” nha mọi người.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

309374231-256-k392591
Tên Alpha Này Sao Lại Như Vậy?
24/11/2025
Gemini_Generated_Image_n111jqn111jqn111
Phán Quan
20/11/2025
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247