[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 54: Quà năm mới (thượng)
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 54: Quà năm mới (thượng)
Quần áo chỉnh tề, Soran mở cửa. Bên ngoài rất yên tĩnh, Soran chậm rãi bước ra. Đi ra khỏi phòng, khí lạnh bên ngoài làm Soran hơi run rẩy, nhưng cậu cũng không quay lại phòng mà đi ra ngoài. Không đi xem lúc này mấy người kia ở đâu, Soran bị cảnh tuyết trước mắt hấp dẫn. Tận lực lui mình vào cổ áo, cậu dẫm lên lớp tuyết đọng thật dày đi xuống sân, không ngờ chỉ một buổi tối mà thế giới bên ngoài lại biến thành vương quốc băng tuyết, mang đến một cảm giác vui vẻ thoải mái như vậy. Đầu ngón chân nháy mắt đã không còn cảm giác, Soran vẫn cất bước tới phía trước, một mình đi trong sân rộng, nghe tiếng tuyết lạt sạt dưới chân, chẳng biết vì sao, đột nhiên cậu lại dâng lên một loại tình cảm, một loại… Phía sau vang lên tiếng kinh hô, Soran xoay người, lập tức thân thể nghiêng ngả rơi vào vòng tay của một người.
“Itsuki! Sao em lại ra đây!” Fuji nghiêm khắc nói, rất nhanh ôm Soran trở lại trong phòng, “Bên ngoài rất lạnh, em sẽ đông cứng mất!” Biển rộng xanh thẳm dâng trào cuộn sóng. Nhìn vào hai mắt Fuji, Soran biết lúc này anh đang rất tức giận.
“Shusuke.” Đặt bàn tay gần như đông cứng vào trong tay Fuji, trước khi đối phương thật sự tức giận, Soran liền hôn Fuji. Lập tức, hơi thở của đối phương nhào vào trong miệng mũi cậu, thân thể cậu bị đối phương ôm lấy thật chặt.
Nụ hôn rừng rực châm lửa lên thân thể lạnh giá của Soran, môi lưỡi không thể khống chế mà truyền toàn bộ tình cảm trong lòng cho đối phương.
Nụ hôn kết thúc, Fuji kích động thở dốc, Soran thì thấp giọng nói: “Shusuke, tối hôm qua. . . Xin lỗi.” Bọn họ nhất định không ngủ ngon, ngay vừa rồi, cậu mới ý thức được mình may mắn đến thế nào, hạnh phúc đến thế nào.
Hôn lên đôi mắt mỹ lệ kia, Fuji hí mắt cười: “Itsuki nếu biết mình sai rồi, vậy phải bồi thường anh.”
Soran đương nhiên biết bồi thường theo lời đối phương là ý gì, cậu cười nhàn nhạt: “Đương nhiên sẽ bồi thường, nhưng mà. . . Shusuke, chờ em quay về Luân Đôn được không?”
Nhìn vào mắt Soran, Fuji hiểu rõ nói: “Được, khi nào trở lại, Itsuki không được trốn tránh nữa.” Phải thỏa mãn yêu cầu của anh.
“Ờ. . . em sẽ cố gắng.” Bất đắc dĩ cười, Soran thầm nghĩ mình có nên đi rèn đúc thân thể không nhỉ.
Theo Fuji trở lại phòng mình, phát hiện ba người khác đều ở đó, hơn nữa đều là bộ dạng ngủ không ngon kiêm muốn tìm bất mãn, Soran nhịn cười ngồi xuống, hỏi: “Có phải chúng ta nên trở về không? Buổi tối còn có tiệc.”
“Tối hôm qua Itsuki ngủ rất ngon?” Atobe như cười như không hỏi.
Soran chà xát hai tay lạnh lẽo: “Rất tốt, chỉ là có chút lạnh.” Nếu như không muốn bây giờ bị tử hình tại chỗ, cậu phải cẩn thận ứng đối mới được.
“Backy, em sợ bọn anh thế à?” Nghĩ đến việc Soran khóa trái cửa, Ryoma lại cực kì phiền muộn.
Thấy sắc mặt bốn người đều không được tốt, Soran lập tức lắc đầu: “Em đảm bảo không có lần sau.” Nói ra một câu mình vĩnh viễn khó có thể rút lại được, lúc này Soran mới dẹp loạn được oán khí của những người khác.
“Đi thôi, buổi tối còn có tiệc đấy.” Tezuka lên tiếng, tuy rằng rất muốn ở thêm hai ngày, bù đắp lại tiếc nuối tối hôm qua.
Atobe đứng lên, đi tới trước mặt Soran, cúi đầu ghé vào lỗ tai cậu nói: “Itsuki, bổn đại gia muốn sớm phát huy quyền lợi của mình.” Nói xong, anh cười nâng người đang kinh ngạc đến ngây ngốc dậy, đội mũ và đeo khăn quàng cổ cẩn thận cho cậu, ôm cậu đi ra ngoài.
Soran cúi đầu không nói, không ai phát hiện miệng cậu cong lên một nét mỉm cười. Tiệc. . . hẳn là có rượu nhỉ.
… . .
… … . .
“Ogihara Aitsuki” ra đi làm Tezuka sang Pháp, Atobe và Ryoma đến nước Mỹ phát triển, làm các thành viên Hyotei, Seigaku và Rikkaidai không còn cơ hội cùng nhau dự tiệc nữa. Vốn có, ba trường học luôn làm đối thủ cạnh tranh này chính bởi vì một người mà liên hệ cùng nhau, hôm nay, người kia mang theo mùi hoa biến mất, cơ hội có thể làm họ tụ tập một chỗ cũng biến mất theo. Thế nên, khi nhóm đội tuyển tennis của ba trường này đều xuất hiện trong biệt thự của Atobe thì tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Không rõ đội trưởng của họ vì sao ngay ngày thứ hai của năm mới lại mời họ tới nơi này tham gia dạ tiệc. Hơn nữa, trong số người tới còn có hai người rất nổi tiếng trong đội tennis các trường đại học hiện nay là Fuji Yuta và Akutsu Jin.
Mặc dù có rất nhiều người đã không còn đánh tennis nữa nhưng mọi người vẫn thân thiết nói chuyện với nhau. Có vẻ có chút không hợp với bầu không khí này, Akutsu đứng trong góc uống rượu, ở cùng hắn chính là Kirihara. Từ rất nhiều năm trước, sau sự kiện kia, hai người đã trở thành bạn bè.
“Tôi không nghĩ rằng anh sẽ đến.” Kirihara dựa vào tường nói.
Akutsu kéo kéo cà- vạt, không nhịn được trả lời: “Tezuka Kunimitsu tự mình gọi điện thoại bảo tôi đêm nay đến đây, hừ.” Nếu như không phải nhiều năm như thế mà tình cảm của họ với cậu nhóc kia vẫn không hề thay đổi, hắn mới không thèm mặc thứ quần áo khó chịu đến chết này tới tham gia tiệc tùng cái quái gì đâu.
“Cũng không biết là chuyện gì, không ngờ lại gọi tất cả mọi người tới đây.” Kirihara chẳng hề hăng hái nói, tiếp theo, hắn khổ sở thở dài, “Nghe nói đội trưởng phải kết hôn rồi.”
Akutsu lạnh lùng hừ một tiếng, tràn ngập khinh bỉ với Yukimura Seiichi.
Ở cùng với mọi người của Seigaku, Fuji Yuta lại liên tiếp nhìn đồng hồ, kích động không thể ức chế biểu lộ không sót chút nào trên mặt hắn, khiến cho người khác chú ý.
“Yuta?” Kikumaru đong đưa tay trước mặt Yuta, sau khi đối phương chú ý thì hỏi, “Có việc?”
“A, không có, không có.” Nghĩ đến lời anh trai, Yuta vội vàng nói, “Chỉ hiếu kỳ bữa tiệc đêm nay thôi.”
Kikumaru không nghi ngờ, liên tục nhìn xung quanh, dựa vào vai bạn thân Oishi nói: “Đội trưởng gọi chúng ta đến đây, lại không thấy bóng dáng cậu ấy đâu, thực sự là kỳ quái nha. Rốt cuộc là có chuyện gì? Sao cả Fuji cũng không thấy?”
Đó là bởi vì đêm nay chúng ta phải gặp một người rất đặc thù, Yuta nói trong lòng.
Ngay khi mọi người đang kiễng chân chờ đợi diễn viên chính của bữa tiệc đêm nay, có người đứng ở cầu thang tầng hai thoáng khẩn trương nghe tiếng nói chuyện vang lên dưới lầu. Hít sâu một hơi, mỉm cười, Soran nhẹ nhàng gật đầu với Tezuka và Ryoma đang nhìn cậu chăm chú, nói cho bọn họ, cậu đã chuẩn bị tốt rồi.
Âm nhạc vang lên, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía cầu thang, chỉ thấy Tezuka và Ryoma đi xuống, hai ngôi sao mới chói mắt nhất trong làng tennis thế giới hiện nay xuất hiện lập tức khiến cho mọi người hoan hô. Dù sao từ sau khi hai người rời Nhật Bản, họ chưa từng xuất hiện cùng nhau lần nào. Mà khi bọn họ thấy người được Atobe và Fuji dìu đi xuống, tiếng hoan hô sau vài giây liền biến thành tiếng kinh hô, theo đó là tiếng cái ly rơi xuống đất.
Nhìn những đôi mắt tràn ngập kinh ngạc, những ánh mắt không thể tin tưởng cùng kích động, nhìn những gương mặt đã trở nên thành thục, Soran dùng mỉm cười để che giấu kích động của mình. Ánh mắt cậu dừng ở chỗ Akutsu và Kirihara trong chốc lát, sau đó ngưng mắt nhìn mọi người của Seigaku đã hóa thành tượng đá hơn mười giây, hơi gật đầu với Sanada đang nhìn cậu, rồi cười thật sâu với những thành viên Hyotei và Rikkaidai đã từng ở chung thật vui vẻ với mình, cậu theo bước chân của Atobe mà đứng ở trung tâm phòng khách.
Giờ khắc này, không ai còn hiếu kỳ mục đích bữa tiệc đêm nay là cái gì nữa, bọn họ chỉ muốn biết, cái người mặc kimono màu tím nhạt, có mái tóc đen dài cùng gương mặt mà bọn họ vô cùng quen thuộc này là ai. Người này cực kì giống một thiếu niên ở sâu trong ký ức của họ, nếu như không phải đều biết thiếu niên kia đã không còn trên thế giới này nữa, bọn họ thậm chí đã nghĩ dáng vẻ người này chính là thiếu niên kia sau khi lớn lên. Mỗi người đều chăm chú nhìn chằm chằm Soran, muốn từ trên người cậu tìm được bóng dáng của “Ogihara Aitsuki”, muốn biết thế giới này có phải thực sự có thiên sứ tồn tại không.
Atobe liếc nhìn Tezuka, đối phương đi tới trước micro, mở miệng: “Đêm nay mời mọi người đến đây là muốn giới thiệu với mọi người một người. . .”
“Đội trưởng! Có phải cậu ấy là Ogihara không, có phải Ogihara đã trở về không?!” Kikumaru nhảy dựng lên, lớn tiếng hỏi, trong đôi mắt to từ lâu đã tràn ngập nước mắt.
Thanh âm của anh làm những người khác giật mình tỉnh giấc, Momoshiro vọt tới trước mặt Soran, nhìn kỹ gương mặt cậu, tiếp theo một người khác cũng vọt tới trước mặt Soran, trong miệng là tiếng “khè khè”.
“Là Ogihara, thật là Ogihara!” Nước mắt Momoshiro vụt rơi xuống, “Ogihara! Sao lại đối xử với senpai như vậy hả!”
“Khè. . .”
“Rắn thối, cậu khè cái gì mà khè, Ogihara đã trở về! Câu không nói được cái gì khác à?!”
“Cậu bảo ai là rắn thối hả!”
Hai người đang vạn phần kích động lập tức xắn tay áo, nhìn bọn họ vừa khóc vừa uýnh nhau, Soran kéo hai người, lập tức ngăn lại hiện trường ẩu đả.
“Các senpai vẫn dễ đánh nhau như trước.” Soran nói thành công kéo Momoshiro và Kaidoh đang túm chặt nhau ra, ngay tiếp theo, chợt nghe trong đại sảnh vang lên tiếng kêu điếc tai.
“Ogihara!” Mười mấy người nhào về phía Soran, ngay khi cậu thiếu chút nữa bị đánh ngã, Atobe lẹ tay nhanh mắt kéo Soran vào trong lòng mình, tránh để cậu bị đè thành bánh thịt. Trong biệt thự của Atobe truyền ra tiếng la điên cuồng.
Đêm nay, Soran nói với mọi người tên mới và thân phận mới của mình, tuy rằng cậu che giấu thân thế và lai lịch nhưng không ai chú ý rốt cuộc cậu đã xảy ra cái gì, cậu trở về đối với họ mà nói đã là món quà đầu năm tốt nhất. Trên bầu trời biệt thự, pháo hoa nở bung hiến dâng mỹ lệ của nó, trong biệt thự, nụ cười của Soran cũng mang đến cái tết đẹp nhất cho những người bạn trước đây của cậu.
Trong phòng nghỉ, vì uống rất nhiều rượu mà đầu váng mắt hoa, Soran nằm trên sô pha nghỉ. Bốn người đều biết đêm nay cậu rất vui vẻ, thế nên cũng không ngăn cậu uống rượu. Guốc gỗ dưới chân sau khi nhảy hết điệu này đến điệu khác với mọi người đã chẳng biết đi đằng nào, nghĩ đến điên cuồng đêm nay, Soran cười nhẹ vài tiếng. Cậu cho rằng mọi người sẽ sợ hãi việc cậu “chết đi sống lại”, không nghĩ tới bọn họ lại dễ dàng chấp nhận chuyện cậu “sống lại” như vậy. Có lẽ là “cái chết” của cậu tràn ngập thần bí, cho nên đối với việc cậu “sống lại” mọi người cũng không thấy kinh ngạc lắm.
Cửa mở, Soran nhắm mắt không ngẩng đầu nhìn, nghĩ rằng nhất định là một trong bốn người kia, thế nhưng khi cảm giác không thuộc về ai trong bốn người truyền đến, cậu lập tức mở mắt. Không ngồi dậy, cậu nhìn vào người vừa ngồi xuống ghế sô pha đơn bên cạnh mình.
Người đến không nói gì, Soran nhìn hắn cứ cúi thấp đầu mãi, chờ hắn mở miệng. Qua một lát, người nọ mới ngẩng đầu lên, con mắt hồng hồng.
“Ogi. . . Soran, chúng ta. . . vẫn là bạn chứ?”
“Đương nhiên.”
“Vậy. . . cậu còn trở lại bên cạnh Thượng đế không?”
Soran ngồi dậy, dựa vào sô pha, lắc đầu: “Sẽ không.”
“. . . Ogi, Soran. . . đội trưởng. . . có biết cậu đã trở về không?”
“Biết. Tôi đã gặp anh ấy rồi.”
Lại lặng yên một lúc, đối phương mới mở miệng: “Đội trưởng. . . rất thích cậu. Chúng tôi đều biết. . . Tezuka bọn họ. . . thích cậu.”
“Kirihara. . .” Soran cười trấn an đối phương, “Cảm ơn anh. Tôi sẽ chờ Seiichi.” Người này đã trưởng thành lên rất nhiều.
Tâm trạng lo lắng cả đêm của Kirihara cuối cùng cũng buông xuống. Người này so với trước đây lại càng giống thiên sứ hơn, dù chính hắn cũng từng có biệt hiệu là “Ác ma mắt đỏ”, thế nhưng hắn rõ ràng, ác ma chân chính cũng không phải hắn.
“Ogi. . . Soran, tôi có thể ôm cậu một chút không?” Người này vẫn luôn là một người bạn rất quan trọng trong lòng hắn, đã từng hắn vì việc cậu ra đi mà thương tâm thật lâu. Bây giờ, cuối cùng hắn cũng có thể lại lần nữa lấy bộ MV mà năm đó họ đóng với nhau ra khỏi hòm rồi.
Soran không mở miệng mà dùng hành động thực tế để trả lời đối phương, tuy rằng cậu chỉ ở đây không đến một năm nhưng lại có thể có được thật nhiều tình bạn quý giá như vậy.
Nhìn Kirihara đi ra, Soran lại nằm xuống. Bốn người kia không vào hẳn là vì nghĩ đến mấy chuyện này đi. Lưu cho cậu và bạn bè của mình một không gian yên tĩnh.
Lại có người vào, Soran quay đầu lại, người này đến cũng không làm cậu thấy ngoài ý muốn.
Cà-vạt của Akutsu đã bị hắn ném vào thùng rác rồi, rất vô tư ngồi xuống sô pha đơn, hắn móc điện thoại di động của mình ra: “Cho tôi số điện thoại của cậu.”
Soran phối hợp đọc dãy số của mình, Akutsu lưu vào rồi bấm số: “Đây là số điện thoại của tôi. Có việc nhớ phải tìm tôi.”
“Được, nhất định nhớ mà.” Gật đầu, đứng dậy ôm lấy Soran, Akutsu say lâng lâng đi ra ngoài. Đêm nay hắn uống rất nhiều, tính tình cũng tốt đến kỳ lạ, thậm chí còn nhảy cùng Soran một điệu nhảy tình bạn mà hắn cũng không thành thạo.
Không hề nằm xuống, Soran nhìn về phía cửa, quả nhiên không đến ba phút sau, cửa lại mở. Vô lực ghé vào tay vịn sô pha, đường nhìn của Soran theo người đến ngồi xuống mà trở nên càng ngày càng không rõ, đêm nay cậu thực sự uống hơi nhiều.
“Khi nào thì quay về Anh?”
“Ngày kia.”
Nhíu mày, lại giãn ra, Sanada lặng yên một lúc.
“Seiichi có khỏe không?” Chống đỡ toàn bộ tinh thần, Soran vẫn chỉ thấy Sanada đang xoay tròn.
“Tất cả đều rất thuận lợi.” Sanada đắp thảm lông cẩn thận lên người Soran, hơi ngồi xổm bên cạnh cậu. Soran nghi hoặc nhìn hắn, chỉ thấy mặt Sanada bỗng phóng đại trước mắt mình, trong nháy mắt cậu liền thanh tỉnh.
Đứng lên, Sanada bình tĩnh nói: “Đây đã từng là tiếc nuối của tôi. Cậu có thể trở về, thật tốt. Xin hãy bảo trọng.” Nói xong, hắn xoay người đi, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tình yêu say đắm thời thiếu niên, có người lựa chọn lãnh tĩnh buông tha, có người lại nghe theo trái tim mình, Sanada chính là trường hợp trước.
Sờ lên môi, Soran kéo thảm lông che kín đầu, cậu nghĩ mình sắp hôn mê rồi. Cửa lại mở, Soran lựa chọn trốn tránh.
“Soran?” Kéo thảm lông xuống, Yuta lo lắng nhìn Soran, “Cậu không sao chứ?”
Soran lắc đầu, Yuta biến thành ba người rồi.
“Cậu say rồi, anh tôi từng nói tửu lượng của cậu rất không tốt.” Yuta ngồi vào sô pha mà mấy người trước đã ngồi, rót chén nước cho Soran.
Nhận lấy chén trà, Soran chậm rãi uống, nỗ lực làm mình tỉnh táo chút.
“Soran, anh tôi ở Anh, nhờ cậu đó.”
“Ừ.”
“Thật vui vì cậu có thể trở về.”
“Ừ.”
“A. . . cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi ra ngoài đây.”
Phát hiện ánh mắt Soran đã không còn tiêu cự, Yuta đặt món quà đã chuẩn bị cho Soran xuống rồi vội vàng rời khỏi căn phòng, định tìm anh trai để nói với anh người nào đó đã say rồi.
Yuta chân trước vừa đi, cửa lại mở. Oishi mang canh tỉnh rượu cùng Kikumaru nhỏ giọng đi tới trước sô pha, thấy Soran đã sắp ngủ, Oishi liền bảo Kikumaru đỡ Soran lên, cho cậu uống canh tỉnh rượu. Đặt Soran nằm thoải mái trên sô pha, Oishi kéo Kikumaru đi ra ngoài. Cửa vừa đóng lại, Soran vốn đang ngủ bỗng mở mắt.
Khi Fuji và Ryoma mang canh tỉnh rượu đi tới căn phòng kia, người trên sô pha đã biến mất, trong phòng chỉ còn lại mùi hoa Soran cực kì nồng nặc.