[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 53: Hãnh diện
Soran cho rằng mình sẽ đón năm mới ở biệt thự của Atobe, sáng sớm khi thức dậy, cậu còn hỏi riêng quản gia về phong tục đón năm mới ở Nhật Bản, còn chuẩn bị định làm bữa tối với vài món sở trường. Kết quả là sau khi nhóm Tezuka đến, cậu lại bị trực tiếp mang lên trực thăng.
“Chúng ta không ở nhà đón năm mới?” Kéo khoá áo khoác da cừu thật dày, Soran hiếu kỳ hỏi, lẽ nào định đi khách sạn?
Khóe miệng Atobe nhếch lên, nhướng mày nói: “Tới rồi em sẽ biết.”
“Thần bí thế.” Thấy mấy người khác cũng không có ý định giải đáp, Soran không hỏi nữa, tuy rằng ôm thái độ hoài nghi với việc đêm nay mấy người này sẽ bỏ qua cho cậu, nhưng trong đầu cậu đã nghĩ ra đối sách. Đêm nay cho dù đi đâu ăn lễ mừng năm mới, cậu đều sẽ không để cho họ quá phận, cậu nhất định phải ngủ một giấc thật ngon.
Phát hiện kiên quyết hiện lên trong mắt Soran, nụ cười của Fuji ngồi đối diện cậu bỗng trở nên thật sâu, ý vị thâm trường liếc nhìn những người khác, rồi anh quay đầu ngắm cảnh đêm dưới máy bay. Đây là cái tết mà anh vui vẻ nhất trong sáu năm qua, hơn nữa không chỉ là anh, những người khác cũng thế. Anh rất may mắn mình vì không yên lòng bác gái mà chọn tới Luân Đôn du học, không giống như những người khác vì rời xa chỗ của người nọ nên phải chịu đựng tưởng niệm dày vò.
Soran đang ngắm cảnh đêm, buổi tối ở Tokyo và Luân Đôn không khác nhau quá lớn, đèn đuốc sáng trưng. Bởi vì là năm mới, bầu trời thỉnh thoảng xuất hiện pháo hoa màu sắc rực rỡ, càng nhìn, tâm tư Soran càng bay xa.
Bàn tay trên lưng kéo cậu vào trong lòng người phía sau, bên tai vang lên giọng nói đặc hữu của Atobe: “Itsuki. Đang nghĩ cái gì?” Ryoma, Fuji và Tezuka đồng thời chuyển ánh mắt tới mặt Soran.
“Em đang nghĩ đến Soran tinh.” Soran mở miệng, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, “Soran tinh cũng có năm mới, nhưng ở đó không gọi ‘năm mới’ mà gọi ‘Casa’. Vào ngày 1 tháng 1 hàng năm, mọi người trong toàn thành sẽ tụ tập ở trước vương cung, biểu diễn những tiết mục họ tự nghĩ ra. Pháp sư sẽ thả ra màn sương ma pháp, cũng giống như pháo hoa.”
“Itsuki, xin lỗi.” Tezuka mở miệng, người này đang nhớ “nhà”.
“Backy, bọn anh sẽ cùng em trở lại đón lễ mừng năm mới.”
Soran thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Ryoma và Fuji ngồi đối diện đang áy náy, quay đầu, Atobe và Tezuka cũng áy náy như vậy. Vươn bàn tay lạnh lẽo, lập tức có người nắm lấy ủ ấm. Lại vươn tay phải, Soran cầm tay cả bốn người đặt một chỗ.
“Vào ngày hôm đó, vương cung sẽ dùng nước ngâm hoa Soran vẩy vào mọi người. Mọi người sẽ tranh nhau đón lấy nước hoa Soran, bởi vì họ cho rằng thứ đó sẽ mang đến hạnh phúc cho họ.” Nghĩ đến những đôi mắt chất chứa sùng bái và tín nhiệm, mặt Soran mờ mịt, “Thế nhưng. . . em thật sự là người họ chờ đợi sao? Em ngay cả mình là ai cũng không biết, mình làm sao mà tới đây cũng không rõ ràng, em có thể mang đến cho họ hạnh phúc gì?” Cảm giác bàn tay bị siết chặt, Soran cười nhàn nhạt, “Kỳ thực, em vẫn luôn muốn trả lại vương vị cho Naran, so với em chị ấy càng yêu Soran tinh hơn, càng yêu mọi người ở Soran tinh hơn. Em đã từng định lặng lẽ rời đi, đến một nơi mà tất cả mọi người đều không thể tìm được em.” Đến một nơi không có ai, đến một nơi sẽ không vì dung mạo của cậu mà nảy sinh phiền phức, im lặng sống đến cuối đời.
“Backy, em là tinh linh của hoa.” Không thích nhìn thấy biểu cảm hiện giờ của người này, Ryoma lập tức nghiêng người tới, hôn nhẹ một cái lên miệng Soran, “Tinh linh hoa của bọn anh.” Những người khác đều là vẻ mặt đồng ý.
Soran cười rạng rỡ, nhưng vẫn lắc đầu nói: “Em không phải cái gì mà tinh linh hoa, em chỉ là một người bị thiếu hụt về mặt sinh lý thôi.” Nắm chặt tay mấy người họ, cậu thở dài một hơi, “Vừa rồi nói những chuyện này cũng không phải vì em muốn trở về. Với em mà nói, ở đây mới là nhà của em. Bởi vì em ở trước mặt các anh chỉ là em, không phải “thần thánh” có thể mang đến hạnh phúc cho người khác, cũng không phải một Soran thần bí. Soran tinh là nơi em sinh ra, em nhớ đến mẫu hậu đã qua đời của em, cũng nhớ đến Naran chị gái duy nhất của em, em sẽ trở lại thăm chị ấy, nhưng em thuộc về nơi này.” Hai kiếp sống, hai mươi chín năm, trái tim cậu sớm đã bị khoá chặt trong thế giới này, huống hồ còn có những người mà cậu vĩnh viễn không có khả năng rời xa này.
“Bọn anh sẽ cùng em về thăm Naran.” Bốn người rất ăn ý đồng thời mở miệng, Soran cười gật đầu đáp ứng, cậu cũng muốn cho Naran gặp một lần, gặp những người quan trọng nhất trên đời này của cậu.
… . . .
Khi máy bay trực thăng hạ cánh xuống một bãi đất trống, cuối cùng Soran cũng biết bọn họ muốn làm cái gì. Đã từng, họ nói sẽ cùng cậu đến Hakone tắm suối nước nóng, thế nhưng cậu nuốt lời, ngày hôm nay hẳn là họ muốn bù đắp sự tiếc nuối này rồi. Đáng tiếc Seiichi và các anh không ở đây, lần sau nhất định tất cả mọi người đều phải đến mới được.
Nhận ra Soran đang nghĩ cái gì, Fuji ở trên xe nói: “Sang năm tám người chúng ta sẽ cùng nhau đi tắm suối nước nóng.”
“Tốt nhất là mùa xuân, có thể thuận tiện ngắm hoa anh đào.” Soran nói xong, lập tức nhận ra chỗ không ổn, “Mùa xuân không được, mùa thu. Mùa thu có thể ngắm lá phong đỏ, cũng rất đẹp.”
“Vậy mùa thu đi.” Atobe tiếp lời, “Mùa thu Itsuki đã nghỉ học rồi, có thể sắp xếp thời gian.”
“Hả? Em nói mùa thu sẽ nghỉ học lúc nào?” Ngồi giữa Ryoma và Tezuka, Soran hỏi Atobe, cậu không nhớ ra lúc nào mình nói mùa thu sẽ nghỉ học.
“Bọn anh chỉ đồng ý em học tập ở trường học nửa năm.” Atobe trả lời không cho thương lượng.
Ryoma lập tức gật đầu: “Kỳ thực anh nghĩ ba tháng cũng đủ rồi. Trường đại học nhiều người lắm, Itsuki sẽ không thích đâu.”
Tezuka nói tiếp: “Đây là kết quả thương lượng của mấy người bọn anh. Nửa năm sau em sẽ nghỉ học.”
“Các anh không cảm thấy mình rất chuyên chế sao?” Soran rụt bàn tay đang bị bốn người cầm lại, “… ít nhất … cũng phải để em chịu nghỉ học chứ. Nói không chừng em lại rất thích cuộc sống đại học.” Tuy nói cậu cũng không định học hết toàn bộ, nhưng… ít nhất … cũng phải hỏi ý kiến cậu mới đúng. Quả nhiên người tốt tính đã định trước là sẽ bị người khác “bắt nạt” .
“Đồng ý Itsuki-chan học nửa năm hãy giơ tay.” Fuji mở miệng, nói xong anh liền giơ tay lên, sau đó là Tezuka, Atobe và Ryoma đều giơ tay, Ryoma thậm chí giơ cả hai tay.
“Năm phiếu thuận, một phiếu trống. Thiểu số phục tùng đa số.” Fuji lại nói, rồi tủm tỉm cười hạ tay xuống.
Soran bị sự bá đạo của bốn người làm cho không nói được gì, kéo chặt cổ áo khoác, làm ra kháng nghị cuối cùng: “Em không muốn học nghệ thuật chuyên nghiệp nữa, em muốn học pháp luật.” Như vậy cậu mới có thể bảo đảm quyền lợi sau này của mình được.
“Itsuki, ” Atobe kéo Soran vào trong lòng mình, cúi đầu hôn cậu thật sâu, cho đến khi Soran thở hồng hộc mới buông ra, “Itsuki, để em đến cái chỗ tràn ngập sắc lang như vậy, nửa năm đã là cực hạn của bổn đại gia rồi.”
“. . . Một nơi đầy. . . sắc lang?” Bình tĩnh lại, Soran giãy ra khỏi người Atobe, ngồi trở lại chỗ của mình, nhìn bốn người, “Nói như thế, các anh cũng là sắc lang sao?” Từ khi nào trường học lại biến thành ổ sói rồi.
Fuji vẫn là vẻ mặt cười tủm tỉm, nói: “Về mặt nào đó mà nói, bọn anh đúng thật là sắc lang.” Sau đó, anh mở mắt, dùng ánh mắt tràn ngập tình yêu say đắm nhìn về phía Soran.
“Nhưng mà đối tượng bọn anh sắc chỉ có em.” Ryoma cũng cực kì tán thành quan điểm của Atobe.
“Không phải người nào cũng có định lực như bọn anh đâu.” Tezuka cũng cho thấy quan điểm của mình.
Định lực? Người không có tư cách nói đến định lực nhất chính là người này đây! Thắt lưng cậu bây giờ vẫn còn đau đấy.
Tezuka mặt không biểu cảm ôm lấy Soran, cúi đầu ngưng mắt nhìn cậu: “Itsuki, anh không muốn để quá nhiều người nhìn thấy em.” Bàn tay vuốt ve mặt Soran, môi Tezuka hạ xuống, “Một chút cũng không muốn.”
Ngực thở dài một tiếng, Soran không giãy dụa vô ích nữa, nói đến cùng vẫn là khuôn mặt này gây hoạ. Thế nhưng. . . nửa năm thực sự là quá ít. Không được, vì cuộc sống tự do sau này, không thể cứ thỏa hiệp như vậy được.
… . .
Trốn ở trong phòng, Soran không sao bước nổi nửa bước. Atobe, Tezuka, Ryoma và Fuji đã ngâm mình ở hồ nước nóng rồi. Nơi này là khu suối nước nóng an dưỡng tư nhân thuộc về gia tộc Atobe, trình độ xa hoa và thoải mái bên trong là có thể tưởng tượng. Phối hợp với thiết kế sơn thuỷ cạn độc đáo của Nhật Bản, mặc dù là buổi tối, Soran vừa đi vào nhìn đã thấy thích nơi này rồi. Thế nhưng lúc này, Soran lại không có tâm tình thưởng thức mỹ cảnh, bởi vì tình cảnh của cậu là vô cùng nguy hiểm.
Làm một con dê con, ai cũng không muốn tự động đưa mình lên miệng sói, huống chi cả bốn người ở suối nước nóng đều đã thừa nhận mình là sói rồi. Thế nhưng đêm nay cậu cũng không thể kéo dài không đi, tín nhiệm của Soran với bảy người kia đã giảm xuống thấp nhất từ lâu rồi, dù cho lúc trước họ từng nói đêm nay sẽ không chạm cậu.
Nếu như đêm nay họ không khắc chế được, vậy thôi miên họ đi. Tuy rằng Soran không thích làm như vậy với người gần gũi, nhưng để có thể “vượt qua cửa ải khó khăn “, một ít nguyên tắc cũng có thể sửa lại. Hạ quyết tâm, Soran hít sâu mấy hơi, cổ vũ chính mình, đứng lên. Buộc chặt đai lưng áo tắm, buộc tóc dài lên cao thành đuôi ngựa, Soran ra khỏi phòng.
Căn phòng thông với hồ nước nóng, đi ra ngoài là có thể cảm giác được độ ấm áp và ướt át của hồ. Atobe không cho bất kì kẻ nào vào quấy rầy họ, thế nên người phục vụ đưa lên vật dụng và thức ăn họ cần rồi rời khỏi luôn, hiện giờ ở đây chỉ có một không gian yên lặng thuộc về năm người.
Không biết là vì khẩn trương hay cái gì, Soran tuy rằng cảm thấy có chút lạnh nhưng cũng không giống như thường ngày, trong lòng bàn tay lại còn có mồ hôi. Mơ hồ nghe được tiếng mấy người nói chuyện, Soran đứng ở một chỗ sau rèm cửa. Cởi dép, xốc rèm lên, tại hồ nước nóng thật lớn phía trước, bốn người đàn ông đang nằm bên trong, trên cái khay màu trắng ở giữa có một bình sứ hoa xanh, Soran biết, trong đó có rượu Sake. Mà bốn người kia trong tay mỗi người đều cầm một chén rượu cùng màu với bình sứ, trên bàn còn có một chén rượu, rõ ràng là để cho Soran.
“Itsuki, còn không xuống sao? Cẩn thận bị lạnh.” Rèm cửa vừa nhấc lên, họ liền phát hiện Soran. Thấy cậu thật lâu không tiến đến, Fuji chuẩn bị đứng dậy đón cậu. Khoảng cách này chỉ là mười bước chân, Soran chú ý tới chén rượu trong hồ, suy nghĩ bước hành động tiếp theo, mà người trong hồ thì còn đang mê đắm trong sự phong tình hiện giờ của cậu. Mái tóc được cố định sau gáy làm lộ rõ gương mặt và cái cổ hoàn mỹ của Soran, xương quai xanh rõ ràng thì như ẩn như hiện sau chiếc áo tắm. Thân thể tuyệt đẹp giấu đằng sau áo tắm màu trắng, dây lưng bên hông chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái. . . Bọn họ đều từng thấy thân thể này, thậm chí còn có người đã nếm thử rồi. Có người bắt đầu nuốt nước bọt.
Liếc nhìn Ryoma, Soran đi tới bên cạnh hồ, buông khăn tắm ngồi xuống. Cho chân vào nước thử độ ấm, trên thực tế Soran đang kéo dài thời gian xuống nước, tốt nhất là mấy người họ bây giờ đã ngâm mình đủ rồi. Đáng tiếc có người tuyệt không cho phép cậu trốn tránh, Tezuka và Atobe một trái một phải vươn tay với Soran, muốn dắt cậu xuống nước.
Cười nhàn nhạt, giấu diếm trêu cợt trong lòng, Soran kéo đai lưng ra, áo tắm mở như nguyện, nhưng mấy con sắc lang lại không được như nguyện nhìn thấy nơi đẹp nhất trên người Soran. Ở phần eo dưới vừa rồi bị áo tắm che khuất giờ lại đang quấn một cái khăn tắm! Trong mắt Ryoma là thất vọng rõ ràng.
Chậm rãi xuống nước, cự tuyệt hai người vươn tay, Soran cười vì thực hiện được âm mưu, làm bộ không hiểu bất mãn trên mặt bốn người, nói: “Các anh đã đáp ứng trước khi em rời Nhật Bản sẽ cho em nghỉ ngơi đầy đủ đúng không nào?”
Fuji nhìn Tezuka, ánh mắt Tezuka và Atobe giao nhau, Ryoma nhìn ba người họ, hiện trường lặng yên.
“Nếu như lần này các anh nuốt lời. . . Vậy sau này các anh nói cái gì em cũng không tin nữa. Em cũng sẽ không tuân thủ hứa hẹn của mình nữa.” Soran ra đòn sát thủ! Quả nhiên lời này của cậu vừa ra, Tezuka lập tức mở miệng, “Anh nói được thì làm được.” Tiếng nói so với bình thường thấp đi không biết bao nhiêu độ.
“Bổn đại gia đương nhiên sẽ không nuốt lời. Anh vô cùng kì vọng vào chuyến đi Ha-oai của hai người chúng ta đó.” Atobe ưu nhã uống một ngụm rượu Sake, đường nhìn lại vững vàng khoá trên thân thể trơn truột của Soran.
“. . . Anh cũng sẽ không nuốt lời.” Hối hận uống Sake, Ryoma lại rót cho mình thêm một chén, còn tự nói, “Mada mada dane.”
Fuji không hề có gì khác, cười nói: “Itsuki-chan đúng là cần nghỉ ngơi, anh không vội.”
OK, thế nghĩa là trước khi cậu rời Nhật Bản họ sẽ không chạm vào cậu nữa. Soran thoả mãn mỉm cười tán thưởng, sau đó dưới tám con mắt nhìn trừng, chậm rãi cởi đi ràng buộc bên hông, phơi bày hoàn toàn thân thể mình trước mặt họ. Nhiệt độ trong hồ nước nóng lập tức lên cao, bốn cái lều trại nhỏ nhanh chóng dựng lên.
“Ha ha. . .” Nhìn bốn người dựng thẳng ngón trỏ, Soran đong đưa, “Các anh vừa mới nói đó, phải tuân thủ hứa hẹn, không thể đổi ý nha, không thể nha.” Thì ra trêu cợt người khác lại vui như thế, nhìn vẻ mặt của bốn người lúc này, Soran nhịn cười đến nội thương. Vốn cậu cũng không định làm như thế, dù sao bên hông mấy người này đều quấn khăn tắm, nhưng vừa nghĩ đến họ chuyên chế với mình như vậy, Soran nghĩ cũng phải làm cái gì cho hết giận chứ.
Hai tay dang ra bên cạnh ao, Soran ngửa đầu ra phía sau, thoải mái thở ra một hơi, làm bộ không nghe thấy tiếng thở dốc, cậu nhắm mắt lại, mở rộng thân thể: “Các anh là hoàng tử đó, không thể phụ tín nhiệm của em với các anh đâu đấy.” Bốn bàn chân đang đụng chạm chân nhỏ của cậu không cam lòng thu trở lại, Soran yên tâm bắt đầu ngâm nước nóng.
Nhìn được nhưng không ăn được, điều này đối với người đang có dục vọng cực cao mà nói quả thực chính là cực hình, huống chi thân thể mỹ lệ kia còn bày ra trước mắt, vươn tay là có thể chạm vào. Hai chữ hối hận càng không ngừng hiện lên trong đầu bốn người. Dải đất trơn truột bí ẩn kia, thân thể trắng nõn trong suốt kia, mùi hoa bay vào chóp mũi kia, u cốc đang mời gọi kia. . . Tất cả đều đang nghiêm khắc khảo nghiệm kiên trì của họ, mà đầu sỏ gây nên thì lại giống như không có việc gì, cố ý bày những thứ mê hoặc này ra trước mặt họ để trả thù sự bá đạo của họ với cậu.
“Backy. . .” Giọng nói của Ryoma mang đầy lửa cháy. Có thể đổi phương pháp khác để trừng phạt họ không?
Cầm lấy khăn tắm che thân dưới của mình, Soran mở mắt, dục vọng trần trụi trong những đôi mắt kia làm cậu cả kinh, nhưng cậu cũng không định thỏa hiệp. Mấy ngày nay cậu gần như vượt qua trong bão táp, bọn họ không biết cái gì là một vừa hai phải, cứ thế thì sau này cậu sẽ thực sự đừng nghĩ đến việc rời giường mất.
“Thắt lưng của em bây giờ còn đau lắm.” Soran bắt đầu lên án đối phương “hung ác “, “Chân như nhũn ra rồi, em muốn nghỉ ngơi. Các anh căn bản không biết cái gì là kiềm chế, đâu thể lần nào cũng hận không thể làm hết số lần của một năm chứ. Hơn nữa. . . ngày mai có tiệc, các anh sẽ không quên đâu nhỉ.” Đạt được hiệu quả như mong muốn, Soran đứng lên, “Em về trước đây, các anh cứ tiếp tục.” Trước khi bốn người ngăn cản cậu nhanh chóng lên bờ, Soran mặc áo tắm vào, bỏ lại mấy người vẫn còn đang nổi lều trại ở trong hồ.
Atobe có chút tức giận trừng mắt nhìn Ryoma và Tezuka, nếu như không phải vì hai người này đêm trước quá đáng, đêm nay có lẽ người nọ vẫn đồng ý.
“Itsuki-chan càng ngày càng nghịch ngợm rồi.” Fuji cười, cũng đứng lên, bây giờ anh cần chính là nước lạnh, vì cái gì mà anh cho rằng mình có thể nhịn đến lúc quay về Luân Đôn chứ. Lần đầu tiên Fuji có cảm giác tự tạo nghiệt không thể sống.
Tezuka cúi đầu uống rượu, không phải đang hối lỗi, mà là đang nghĩ biện pháp làm sao để giải quyết chuyện này.
“Backy sẽ không giận chúng ta.” Ryoma hít sâu mấy hơi đè xuống dục vọng ở bụng dưới, khàn khàn nói, “Lẽ nào đêm nay thực sự không thể đụng vào em ấy?” Cúi đầu nhìn dục vọng tăng vọt dưới khăn tắm, anh đặc biệt thấy khó chịu.
“Sai lầm của các cậu vì sao lại muốn bổn đại gia đến gánh chịu hở?” Atobe bất mãn uống một chén rượu, anh đâu có làm cái gì lại bị một gậy đánh chết thế này.
“Đúng vậy.” Fuji tiếp lời, “Đêm nay đến Hakone tắm suối nước nóng hình như có chút sai lầm.”
“Mười phần sai.” Atobe nửa mở mắt, vốn anh đã định đến Ha-oai rồi mới nói chuyện này.
Căn phòng lại lặng yên, chuyện lần này thật vô cùng khó giải quyết.
Thay áo ngủ, sấy khô tóc, trên mặt Soran lộ vẻ thỏa mãn, đã hết giận rồi. Nghĩ lại thì mình luôn bị mấy người bọn họ áp chế, cuối cùng cũng có thể hãnh diện được một lần, cậu thấy quá vui. Tuy rằng biết như thế với mấy người kia hơi bị dằn vặt, nhưng cậu phải cho họ biết, cậu cũng nổi cáu đấy. Cậu sẽ cho, nhưng đêm nay cậu phải khoá chặt cái sự “kiêu ngạo” của họ mới được.
Chốt cửa lại an toàn, Soran chui vào đệm chăn mềm mại, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi, hi vọng khi nào tỉnh lại là có thể thấy hừng đông. Còn bốn con sói kia. . . cứ để cho họ thể nghiệm sự lợi hại của dê con đi.
… . . . .
Nằm trong ổ chăn ấm áp, Soran nghiêng người nhìn căn phòng chỉ có một mình cậu. Ánh sáng bên ngoài lọt vào cho cậu biết mặt trời đã phơi nắng cái mông rồi, ngủ một giấc này thật là thoải mái. Xoay người, đi tới cửa phòng, Soran cười thật sâu, chẳng biết bốn người họ ngủ thế nào nhỉ.