Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 52: Bí mật thân thể?

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 52: Bí mật thân thể?
Prev
Next

“Itsuki, tỉnh rồi?” Một người đẩy bàn ăn di động ưu nhã đi vào, nụ cười bên khóe miệng lọt vào mắt Soran lại phá lệ gai mắt. “Anh bảo quản gia chuẩn bị thức ăn bổ dưỡng cho em đây. Bây giờ là 10 giờ tối, em đã ngủ hơn 8 giờ, còn buồn ngủ không?”

“Còn.” Soran nằm trở lại, cảnh giác nhìn người theo lý mà nói là biểu hiện quá mức tự nhiên. Atobe cười vài tiếng, làm bộ không hiểu ý Soran, bưng một bát canh từ bàn ăn di động đi tới bên giường, “Bổn đại gia tự mình đút cho em nhé, bên trong có tổ yến đấy.”

“Bọn họ mang em tới?” Soran hỏi về hai người đầu sỏ gây chuyện.

“Hừm.” Atobe ngồi vào bên cạnh Soran, một tay đỡ cậu dậy, để cậu dựa vào người mình, “Ngày mai là năm mới, Tezuka và Echizen đã trở về. Đêm mai Fujibọn họ sẽ đến đây. Bọn anh đã mời nhóm đội tuyển của Seigaku, Rikkaidai và Hyotei trước đây, để họ tham gia tiệc tối ngày mốt, địa điểm là ở chỗ của anh.” Thấy Soran nói ra suy nghĩ của mình, Atobe nói, “Còn cả Akutsu. Yên tâm, những người cần mời bọn anh đều sẽ mời hết.” Đút canh tổ yến cho Soran, Atobe còn nói, “Lễ phục của em đã được đưa tới vào chiều nay, là kimono, em nhất định sẽ thích. Hôm nay Yukimura gọi điện thoại đến, nói cậu ta sẽ nhanh chóng giải quyết xong chuyện của mình, xong rồi cậu ta sẽ đến Luân Đôn gặp em. Còn vấn đề gì không?”

Soran chậm rãi uống tổ yến, nghĩ đến một chuyện khác làm cậu sợ. Atobe hiểu rõ, ấn thêm một dấu hôn lên cái cổ đã tràn đầy dấu hôn của Soran, nói: “Tezuka và Echizen đã muốn em một đêm, bổn đại gia tuy rằng cũng không thể chờ nổi nữa, nhưng sẽ không làm em không thể tham gia tiệc tối ngày mốt, bây giờ em cần nghỉ ngơi.”

“Keigo. . .” Soran không dám quay đầu lại, cậu còn đang muốn trốn thêm vài ngày mà.

“Itsuki, em nên biết, em trốn không thoát đâu.” Atobe đánh nát huyễn tưởng của Soran, Soran cúi đầu ăn canh, “Em biết, nhưng mà các anh đều thật quá đáng.”

“Itsuki, ” Atobe hôn gương mặt Soran, nói, “Nhật Bản quá lạnh, mấy ngày nữa anh sẽ mang em đến Ha-oai, nhiệt độ tay chân em quá thấp, anh sợ em sẽ có chuyện mất. Đợi đến Ha-oai rồi, bổn đại gia sẽ nhận lấy phần thưởng mà mình xứng đáng được nhận.”

“Ha-oai?” Soran buông bát không, quay đầu lại, “Tại sao lại muốn đi tới đó? Không phải Keigo đã nói sang năm mới sẽ bận rất nhiều việc sao? Hơn nữa, em còn chưa gặp bác trai.” Tự động bỏ qua câu cuối cùng của Atobe.

“Ông ấy đi cùng bạn đến Australia nghỉ phép rồi, trước khi đi ông ấy đã đặt sẵn vé máy bay đi Ha-oai và khách sạn cho chúng ta.” Atobe lấy một đĩa bánh ngọt từ bàn ăn di động, vừa đút vừa nói, “Itsuki nên biết, từ lúc anh mười tuổi cha mẹ anh đã ly dị rồi.”

“Ừ.” Soran đưa nửa miếng bánh ngọt trong tay vào miệng Atobe, “Bác trai không yêu cầu anh kết hôn?”

“Nhà Atobe là gia tộc giàu có nhất Nhật Bản, không cần đến đám cưới chính trị nữa. Mẹ của anh là thiên kim tiểu thư, sự kết hợp của họ có chỗ tốt duy nhất chính là sinh ra anh, cái khác đối với cha anh mà nói là phiền phức hơn xa lợi ích. Thế nên, anh chỉ cần để lại người thừa kế cho gia tộc là được, những cái khác ông ấy sẽ không hỏi đến. Dù sao hiện giờ đồng tính luyến ái cũng không phải chuyện gì kỳ quái, hơn nữa, anh có năng lực không để chuyện này ảnh hưởng đến chúng ta. Ông nội bà nội anh đã qua đời, bổn đại gia không có áp lực gia tộc như Yukimura đâu.” Atobe đơn giản giải thích tình huống của mình cho Soran, nhưng chưa nói anh đã từng lấy việc từ bỏ thân phận người thừa kế để áp chế ông bố đang muốn mau chóng hưởng thanh phúc chấp nhận chuyện của mình và Soran.

Tựa trên người Atobe, Soran xoa xoa thắt lưng nhức mỏi: “Em vẫn muốn hỏi, chuyện con cái các anh nghĩ thế nào vậy? Kunimitsu chỉ nói một chút với em thôi.”

“Trước khi trả lời vấn đề này của em, anh muốn hỏi Itsuki một việc.”

“Cái gì?”

“Itsuki thực sự không biết về lai lịch của mình sao?”

Nghe được vấn đề của Atobe, Soran nhíu mày, lắc đầu: “Chỉ biết là mình không thể rời khỏi hoa Soran, nhưng hương vị của hoa Soran em lại không ngửi thấy, ăn vào cũng không có vị gì, thế nhưng em không thể rời khỏi được. Nếu như em xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hoa Soran sẽ héo rũ, Soran tinh cũng gặp chuyện khác thường.” Mệt mỏi nhắm mắt lại, Soran thở dài, “Có đôi khi, em cũng muốn biết mình rốt cuộc là ai, rốt cuộc làm sao mà đến được.”

“Nếu không biết thì đừng suy nghĩ nữa.” Atobe nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Soran, ngửi mùi hoa nhàn nhạt trên người cậu, “Vậy chắc chắn Itsuki cũng không biết vấn đề này rồi.”

“Chuyện gì?”

“Thứ cuối cùng Itsuki thả ra rốt cuộc là cái gì? Vì sao lại ngưng kết thành viên giống như thuỷ tinh vậy?”

“Hả?” Soran kinh ngạc không ngớt, còn có chuyện này? Cậu chỉ có hai lần là có cảm giác bắn ra, nhưng sau mỗi lần cậu đều lập tức mê man, chuyện sau đó thì một chút cậu cũng không biết.

Atobe bật cười vì sự thông minh của mình, quả nhiên, người này thật sự không rõ ràng. Cầm lấy một chiếc hộp thuỷ tinh trên tủ đầu giường, Atobe mở ra, bên trong có năm viên “thuỷ tinh” tròn tròn sáng sáng màu nâu nhạt. Không giống như “thuỷ tinh” trong suốt của lần đầu tiên, thuỷ tinh lần này tuy rằng đường kính vẫn là 0,6cm nhưng màu sắc lại đậm hơn một ít, độ trong suốt không cao, nhưng vẫn mềm mềm thơm thơm.

Soran nhìn mấy viên “gì đó” trong hộp thủy tinh, vô ý thức lắc đầu, đây là từ trong cơ thể mình đi ra sao? Cậu không tin. Không phải nên là. . . dịch thể màu trắng sao?

“Anthony nói lần trước của em giống ‘thủy tinh’, có bốn viên, hơn nữa vị rất ngon.” Atobe cầm lấy một viên, giơ lên, hướng vào ngọn đèn quan sát.

Mặt Soran lập tức đỏ như quả táo: “Vị rất. . . ngon?” Lẽ nào các anh. . . Soran ho khan.

“Ha ha. . . Lần này có năm viên, không biết vị thế nào.” Trước mặt Soran, Atobe bỏ viên tròn trên tay anh vào trong miệng.

“Keigo!” Dạ dày Soran có chút đảo lộn.

Hai phút sau, Atobe liếm liếm môi, gật đầu: “Vị thật sự rất được, không giống như vị hoa Soran. Rất thơm ngọt.” Mấy người họ đều đã nếm qua vị của hoa Soran, Atobe lại tinh tế cảm nhận một phen, ôm lấy đầu Soran, muốn hôn cậu, “Itsuki nếm thử xem.”

“Không.” Soran lập tức né đầu đi, nụ hôn của Atobe rơi vào mặt cậu, “Keigo.” Soran phát ra cảnh cáo, họ lại dám ăn. . . Ánh mắt Soran kỳ quái nhìn Atobe, thực sự không thể nào tưởng tượng ra chuyện này.

“Xem ra Echizen nói cũng không sai.” Atobe cất cái hộp đi, nói, “Itsuki là tinh linh của hoa, thế nên từ trong ra ngoài của Itsuki đều có vị mật hoa. Bổn đại gia sẽ nếm hết toàn bộ.” Nói xong, liếm lên cổ Soran, làm cậu sợ đến mức lùi về phía sau.

“Sau này không nên để em thấy nữa.” Soran vốn đã cực kì bất mãn về thân thể của mình, hiện tại cậu lại càng thêm bất mãn, người này lại dám ăn ngay trước mặt cậu, “Em không biết, cái gì em cũng không biết.” Nằm xuống, Soran chui vào trong chăn, quyết định lúc này phải làm đà điểu. Hoàn toàn quên mất chuyện con cái.

Atobe cũng không ép cậu, cho cậu một nụ hôn chúc ngủ ngon, cầm lấy hộp thuỷ tinh, đẩy bàn ăn di động đi ra ngoài. Sau khi Atobe đi, Soran nghĩ đến thân thể của mình, vì sao có lúc cậu thả ra được, có lúc lại không được nhỉ. Nghĩ đến hai lần thả ra đều là làm thật lâu, hơn nữa còn cùng hai người, Soran rùng mình một cái. Ném toàn bộ những thứ lộn xộn lung tung ra khỏi đầu, Soran nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, nghìn vạn lần không thể để mấy quái thú kia nhận ra chuyện này, nếu không cậu sẽ thực sự không thể xuống giường được mất.

Trong thư phòng, Atobe nhìn chằm chằm bốn viên thủy tinh còn lại trong hộp, một lát sau, anh cầm lấy điện thoại.

“Tezuka, tôi đã ăn một viên.”

“Vị cũng giống như Anthony nói, giống mật hoa. . . Cảm giác. . . không có cảm giác gì đặc biệt, có chút mát lạnh nhàn nhạt.”

“Chẳng lẽ là cần thời gian dài Itsuki mới thả ra được?”

“Thế nhưng Yukimura nói đêm đó cậu ta cũng làm rất lâu.”

“Chẹp, cậu nghĩ Itsuki sẽ biết sao. Em ấy lại càng không biết gì về thân thể mình, có khi còn hiểu ít hơn chúng ta.”

“. . . Có lẽ nên nhắc nhở Anthony, chờ Itsuki quay về Luân Đôn thì để họ thử lại xem. Còn cả Fuji, có cần để cậu ta mang mấy viên ‘thuỷ tinh’ về nghiên cứu một chút không?”

“. . . Ừ, cũng tốt, Itsuki khó được có một lần, cứ nếm thử trước đi. Nhưng mà em ấy rất khó chấp nhận. Bây giờ. . . A, em ấy lại càng trốn kĩ rồi.”

“Ừ, đến Ha-oai rồi tôi sẽ chú ý một chút, xem ra không phải như chúng ta suy đoán rồi.”

Cúp điện thoại, bên miệng Atobe vung lên một nụ cười thần bí, cứ tạm thời để cậu biến thành đà điểu đi, thời gian của họ rất nhiều, có thể chậm rãi khai quật chân tướng.

… . . .

Trong giường có một người chui vào, tay chân lạnh lẽo của Soran liền dán lên. Ôm lấy Soran đang sợ lạnh, Atobe thoả mãn với động tác vô ý thức của đối phương. Lần mò tìm được giữa hai chân Soran, Atobe cách quần ngủ khẽ lục lọi nơi bằng phẳng kia, rước lấy tiếng ưm khẽ của đối phương.

Thu tay lại, Atobe trầm tư. Người trong lòng có một thân thể vô cùng mẫn cảm, không chỉ mẫn cảm, còn rất kỳ lạ. Cũng giống như hoa, cần công sức mới có thể nở ra. Trong thân thể này chất chứa rất nhiều bí mật, không biết cần bao lâu mới có thể hoàn toàn mở ra.

Nghĩ đến vấn đề mà người này hỏi, Atobe khẽ hôn người trong lòng. Họ sẽ phải để lại hậu duệ, không chỉ là vì chính mình, càng là vì người này, nếu không người này sẽ không an tâm ở lại bên cạnh họ. Trên thế giới này có người mang thai hộ, cũng có tử cung nhân tạo, bọn họ từng nghĩ tới lợi dụng trứng của người khác thai nghén hậu duệ của họ trong tử cung nhân tạo, nhưng bây giờ. . . Nghĩ đến mấy viên thuỷ tinh kia, Atobe lại có ý niệm khác trong đầu. Liệu con của họ có thể di truyền một chút đặc điểm của người này không, ví dụ như, mắt đen của cậu, tóc đen của cậu, hay là nụ cười của cậu.

“Nửa năm, Itsuki, tối đa nửa năm. Nửa năm sau em có thể đến Mỹ, Pháp, Nhật Bản nghỉ phép bất cứ lúc nào, nhưng phải là ở bên cạnh bọn anh. Nửa năm cuộc sống đại học với em mà nói cũng đủ rồi. Bổn đại gia thật sự lo lắng khi phải đặt em vào không gian trường học rộng lớn như vậy.”

Hạ mệnh lệnh bên tai Soran, Atobe nghĩ tới một việc, trước khi Soran “đến trường”, họ sẽ biểu thị công khai quyền sở hữu của họ với người này. Chờ Yukimura giải quyết xong chuyện của anh, họ sẽ lần thứ hai tụ tập ở Luân Đôn, chính thức xuất hiện với một thân phận khác.

Nếu như Atobe có năng lực biết trước, anh sẽ phi thường hối hận vì đã mang Soran đến Ha-oai. Anh đã quên, người trong lòng là một người dễ bị người khác mơ ước đến thế nào, cũng đã quên, Ha-oai cũng là một nơi vô cùng nóng bức.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Oey6lSJNLlp9xaie79JthAPUtkkQlub9S9KMUmYi
Bá Chủ Thiên Hạ – Lạc Thần
28/02/2026
Gemini_Generated_Image_8ir4di8ir4di8ir4
Ai đó?
29/11/2025
329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247