[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 51: Gặp lại quái thú
- Home
- [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
- Chương 51: Gặp lại quái thú
Soran khóc không ra nước mắt, cậu cho rằng Ryoma vốn không có ý định này, nào biết đâu rằng, Ryoma không chỉ không định buông tha cậu, đến Nanjiro-san mà cậu tín nhiệm nhất cùng Tezuka cũng đều “trợ Trụ vi ngược”. Ryoma đè thân thể bắt đầu nóng lên xuống, hôn cũng dị thường kịch liệt, khí thế vội vàng xao động khó nén so với bất kì cái gì khác trong dĩ vãng đều làm cậu kinh hãi. Trong lòng Soran nghĩ xem mình có nên thôi miên Ryoma không, tình huống hiện tại xem ra đêm nay cậu sẽ lại phi thường thống khổ.
Nhưng dần dần, hai tay Soran đã vòng qua cổ Ryoma, cùng anh hôn triền miên, cậu cảm giác Ryoma đang nỗ lực khắc chế. Ryoma chỉ hôn cậu, dùng lực đạo như muốn hoà tan cậu trong cơ thể mà hôn cậu. Soran ở dưới thân Ryoma thả lỏng, ngực thở dài, cho dù tối nay cậu chạy thoát, đêm mai cũng sẽ rơi vào tình trạng như vậy, một ngày nào đó cậu vẫn sẽ phải dâng lên toàn bộ bản thân.
“Backy. . . Backy. . .” Nụ hôn chuyển tới cái cổ tràn đầy dấu hôn của Soran, Ryoma cởi dây lưng của Soran ra, tay dò xét đi vào. Tay anh thoáng run, tinh linh xinh đẹp đến hoàn mỹ làm người khác không thể dời mắt này hôm nay lại ở trong lòng để anh tùy ý hôn môi, vuốt ve. Nghĩ đến “cậu” đã gần hoàn toàn thuộc về mình, trong đầu Ryoma đột nhiên hiện ra tình cảnh lần đầu tiên mình gặp Soran, lần đầu tiên nắm tay cậu, lần đầu tiên hôn cậu.
“Ryoma. . .” Nâng mặt Ryoma lên, Soran lau đi nước mắt trên mặt anh, người con trai này, từ lúc cậu biết anh tới nay thì chưa bao giờ thấy anh khóc, nhưng hiện giờ anh lại khóc. Mắt Soran cũng không tự chủ được ướt át, con người quật cường, lạnh lùng cao ngạo này lại yêu cậu như vậy, cho dù là ở thời khắc này, anh vẫn nỗ lực khắc chế bản thân, sợ mình xúc phạm tới cậu.
Lần đầu tiên Soran chủ động cởi nút áo đối phương, từng nút một, nghiêm túc cởi hết toàn bộ mười nút áo khoác của Ryoma. Ryoma dựng thẳng thân trên, áo khoác rơi xuống mặt đất, sau đó anh cởi áo sơ mi, cúi người hôn Soran. Nụ hôn này tràn ngập tình yêu, kích động và cả khát vọng của anh.
Áo khoác lông của Soran cũng bị cởi ra, cánh tay rút ra khỏi tay áo, cậu nằm trên áo khoác đầy lông mềm, nhìn Ryoma cởi bỏ từng kiện ràng buộc trên người mình. Trong hơi thở tràn đầy hương thơm của cánh hoa hồng, nhưng Soran lại có thể tinh tường ngửi thấy được mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người Ryoma, không nhịn được đưa lưỡi liếm cổ Ryoma. Soran nghe được tiếng áo sơmi bị xé mở, bên tai là tiếng thở dốc dày đặc.
Tezuka mở rộng cửa sổ, bên ngoài rất lạnh, nhưng sát vách truyền đến tiếng rên rỉ lại làm anh cực kì khô nóng. Anh là băng sơn trong miệng người khác, ít nói ít cười, lãnh tĩnh tự nhiên, nhưng ở trước mặt người mình yêu, anh cũng giống như mọi người đàn ông khác, người kia có thể kích phát toàn bộ nhiệt tình trong cơ thể anh. Một đêm trước, anh đã làm người kia triệt để thuộc về mình, dường như anh vẫn có thể cảm thụ được nhiệt độ cơ thể của cậu, hương thơm của cậu, sự ấm áp và cả ướt át của cậu. . . Tezuka uống một ngụm nước khoáng bỏ thêm đá, đáng lẽ anh không nên đáp ứng lời Ryoma. Chỉ một nụ cười của người nọ cũng có thể làm khả năng tự kiềm chế của anh biến mất, huống chi đêm qua anh còn vừa giữ lấy người nọ.
“A!”
“Backy!”
Sát vách đột nhiên thay đổi âm điệu, Tezuka lập tức buông cốc xuống xông ra ngoài, vội vàng đẩy cửa phòng ngủ chính sát vách ra, thấy Ryoma vẻ mặt lo lắng ôm Soran, Tezuka khẩn trương đi tới.
“Echizen, có chuyện gì?!” Tezuka ngồi xuống giường, kéo người đang được bao lấy bằng áo khoác lông trong lòng Ryoma vào lòng mình.
“Ui. . .” Soran xoa xoa cái trán, mắt đong đầy nước, “Đau quá.”
“Backy, cho anh xem.” Cái trán có một khối sưng đỏ, Ryoma giật tay Soran ra, vẻ mặt tự trách, “Để anh đi lấy đá.”
“Sao lại thế này!” Túm lấy Ryoma, Tezuka nghiêm khắc hỏi.
“Ha ha. . .” Soran nhìn Ryoma, không nhịn được cười, “Hai bọn em đụng vào nhau.”
Ryoma có chút quẫn bách nói một câu: “Mada mada dane.” Qua một chút, trong mắt cũng hiện ra ý cười. Sau đó nhặt áo khoác trên mặt đất lên, bao lấy thân thể trần trụi của mình.
“Em ngẩng đầu, Ryoma đúng lúc. . . Sau đó hai bọn em. . .” Soran tựa vào người Tezuka cười ha ha. Lúc Ryoma chạm vào thân dưới của cậu, cảm giác của cậu quá kịch liệt, mạnh mẽ bật dậy vừa lúc đập trúng Ryoma đang muốn hôn cậu, lập tức, bầu không khí kiều diễm tràn ngập tình sắc trong phòng hoàn toàn tiêu tán.
Xoa xoa cái trán bị đụng đỏ của Soran, hơi thở của Tezuka dần dần thấp trầm, sau khi Soran dừng cười, nhiệt độ trong phòng cũng thay đổi.
“Kunimitsu. . . Không có việc gì đâu. . .” Tim Soran đập có chút trật nhịp, tuy rằng khoác áo khoác, nhưng cậu cũng không mặc gì cả, bên người là Ryoma đang đứng, mà cậu thì ở trong lòng Tezuka.
Lông mày Tezuka nhíu chặt, cách một tầng áo khoác ôm Soran, nhưng anh vẫn có thể cảm giác được rõ ràng thân thể trơn tuột của Soran. Cơ thể trắng nõn trần trụi ngồi trên chiếc giường tràn đầy cánh hoa màu đỏ, run run dán chặt vào người mình, trên người cậu toả ra hương hoa Soran kích thích mọi giác quan của anh. Tezuka nhẹ nhàng xoa trán Soran, sau đó rời đi, men theo gương mặt chuyển xuống xương quai xanh, ngay khi Soran cho rằng anh muốn vuốt ve mình, Tezuka kéo chiếc áo khoác mở rộng ra, che kín người Soran.
“Không nên để bị lạnh.” Vạn phần gian nan buông Soran ra, Tezuka liếc nhìn Ryoma, đứng lên, “Tôi ở sát vách, có việc thì gọi.” Nói xong liền đi.
“Đội trưởng.” Ryoma giữ Tezuka lại, nhìn anh, ánh mắt Tezuka trở nên thâm trầm.
Soran cúi thấp đầu, không dám nhìn hai người, bàn tay bên trong áo khoác níu chặt vạt áo, mái tóc đen thật dài che khuất vẻ mặt cậu. Ryoma cứ đối diện với Tezuka như vậy, hai người đều đang đấu tranh tư tưởng, mười phút sau, Soran mới giúp họ quyết định.
“Ryoma. . . Tắt đèn được không?” Soran cúi đầu mở miệng, Ryoma lập tức tắt đèn, quay lại bên giường, nhìn về phía Soran.
Căn phòng tối sầm xuống, chỉ có ánh đèn từ ngoài biệt thự chiếu vào, làm tất cả đều có vẻ mông lung. Soran buông tay ra, áo khoác trên người cậu thong thả trượt xuống dưới, lộ ra thân thể mê người của cậu: “Em. . . chỉ có một. . . Sau này. . . những tình huống thế này sẽ rất nhiều. . . Đúng không?” Thân thể vì khí lạnh mà hơi run, Soran cúi thấp đầu nói, “Cơ thể của em. . . bị đại ca, nhị ca, Seiichi và Kunimitsu chạm qua rồi, sau này, còn có thể có Shusuke và Keigo. . . Em hẳn là nên cảm thấy thẹn, thế nhưng. . .” Soran từ trên giường đứng lên, trong bóng tối cậu giống như một tinh linh nho nhỏ, e lệ rồi lại lớn mật phơi bày thân thể của mình trước mặt người khác, phát ra lời mời, “Các anh sẽ để ý sao? Để ý em cũng bị sáu người khác ôm, để ý cơ thể của em không thể chỉ cho một người?”
Tezuka cầm lấy áo khoác của Soran rơi trên giường, cũng lên giường, một lần nữa phủ lên cho Soran, cúi đầu hôn cậu. Một lát sau, thanh âm khàn khàn của Tezuka vang lên: “Itsuki, bọn anh đều giữ ‘đá sinh mệnh’ của em, bọn anh và em là một thể.”
“Tezuka, nên làm thế nào?” Ryoma đã sắp nhịn tới cực điểm, lửa dục mãnh liệt sắp đốt cháy anh.
Tezuka xuống giường, kéo rèm cửa sổ lại, sau đó mở ngọn đèn màu da cam đầu giường lên. Soran lập tức không chỗ nào che giấu hiện ra trước mặt họ.
“Kunimitsu, đừng bật đèn.” Soran ôm mặt, sự táo bạo vừa rồi biến mất toàn bộ.
“Backy. . .” Thanh âm nguy hiểm của Ryoma vang lên sau tai, Soran buông tay, trong mắt là kinh hoảng. Áo khoác của cậu bị người ném xuống đất, sau lưng là những cái hôn nóng rực mà ướt át của Ryoma, hai chân Soran mềm nhũn ngã vào trong lòng người còn lại.
“A. . .” Cái lưỡi men theo cột sống làm Soran tê dại.
“Ưm. . .” Lời lẽ quấn quít, làm Soran rung động.
“Kunimitsu. . .” Lắc đầu, muốn đối phương đừng tàn sát bừa bãi ngực cậu nữa.
“Ryoma. . . Đừng. . .” Nước mắt rơi xuống, vì những nụ hôn dồn dập trên lưng.
“Dùng đầu lưỡi.” Tách xa hai cánh mông của Soran, Tezuka “hạ lệnh”, Ryoma không chút do dự liếm tới.
“Ư. . .”
“Như vậy à?” Dưới sự chỉ đạo của đội trưởng, Ryoma nghiêm túc học tập.
“Phải kiên trì, sẽ không nhanh lắm.” Để mặc người trong lòng cắn bờ vai mình, Tezuka bắt đầu vuốt ve nơi trơn nhẵn của người trong lòng.
Ryoma cẩn thận liếm lối vào cực kì kiều diễm của Soran, hiểu rõ câu cuối trong lá thư có ý gì, nhưng dù là đã hiểu, anh cũng rõ ràng, nếu như đêm nay không có Tezuka ở đây, anh sẽ không chỉ tự làm mình thống khổ, còn có thể khiến đối phương khó chịu. Về mặt tình ái, anh không có bất kì kinh nghiệm gì, đối với một cơ thể đặc thù như vậy, anh rất cần có người ở bên cạnh chỉ điểm, mà Tezuka chính là lựa chọn thích hợp nhất.
Soran quỳ ghé vào trong lòng Tezuka, vô cùng xấu hổ nghe anh tỉ mỉ giáo dục Ryoma làm sao để khai phá thân thể của mình. Làm bộ như không nghe thấy gì, Soran nắm chặt áo Tezuka, không để mình lộ ra. Ngày mai. . . ngày mai cậu nhất định phải đi khách sạn, tối nay. . . Nghĩ đến một đêm cùng với các anh trai, Soran rõ ràng, tối nay, cậu không có thời gian để ngủ rồi.
Ước chừng hai mươi phút sau, Ryoma bỗng nhiên rời khỏi thân thể Soran, nhảy xuống giường vọt vào phòng tắm.
“Kunimitsu. . . ?” Soran vô lực khẽ gọi, cuối cùng Ryoma cũng đi, làm cậu có thể thở phào, nhưng. . . Soran giương mắt, Ryoma đi làm cái gì?
Rất nhanh, phòng tắm truyền ra tiếng rên rỉ của Ryoma, Soran nghe ra hàm nghĩa trong đó, toàn thân nháy mắt trở nên đỏ rực. Khe mông có một ngón tay chen vào, Soran vội giấu mình đi, nơi đó đã bắt đầu mở ra, cậu cảm thụ được Tezuka đang xâm nhập, chỉ là còn chưa hoàn toàn mở ra.
Ryoma đi ra khỏi phòng tắm, cậu nhỏ mềm nhũn không dâng trào như vừa rồi, nhưng lửa dục nồng đậm trong mắt anh lại không mảy may yếu bớt. Lên giường, trên người đổ đầy mồ hôi hột, Ryoma quỳ gối phía sau Soran, cúi đầu lại liếm tới.
“Cũng được rồi đấy.” Tezuka mở miệng, lật thân thể Soran lại, anh thì lùi ra sau dựa vào đầu giường, để Soran ngồi nghiêng một bên trên đùi mình, bàn tay đang vuốt ve thân dưới của Soran tách hai chân cậu ra xa nhau, “Bây giờ là ở đây, cũng giống như vừa rồi.”
Từ đầu đến cuối, Tezuka đều biểu hiện rất lãnh tĩnh, giống như một huấn luyện viên hoàn mỹ, nhưng mà nội dung anh dạy lại quá mức tình dục.
“Kunimitsu, Ryoma. . . Đừng như vậy. . .” Soran đã thẹn đến mức muốn chui xuống đất cho xong, lúc đầu cậu nghĩ đến cũng đâu phải như thế này.
Ryoma lại gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cúi người xuống liếm vào nơi còn chưa xuất hiện hoa hành của Soran.
“. . . Quá mức rồi. . .” Soran che khuôn mặt đã nóng cháy của mình, vì sao thân thể cậu lại kì quái như thế.
Chẳng biết qua bao lâu, khi Soran đã quên e lệ, nằm trong lòng Tezuka run rẩy, thân thể cậu cuối cùng cũng hoàn toàn mở ra. Ryoma giống như hải tặc vừa phát hiện kho báu, trong mắt chỉ có vật báu trước mặt, cái gì cũng không nhìn thấy nữa. Kích động khẽ liếm hoa hành bán trong suốt kia, Ryoma xoa nắn nơi đã ướt át từ lâu, để nó thả lỏng vì mình. Sau đó giương mắt, hỏi Tezuka, có phải làm như vậy không.
Tezuka gật đầu: “Cẩn thận một chút.” Sau đó buông Soran xuống, Tezuka hôn trấn an cậu, rời khỏi giường lớn. Buông màn che quanh giường xuống, Tezuka đi tới ngồi ở sô pha, giao lại hoàn toàn không gian hoan ái cho Ryoma.
Cứ đến chương nào có H là lại phải cắt chương, tại dài quá mà. Mấy hôm nay dọn nhà bận quá chẳng có thời gian làm cả chương, mọi người thông cảm.
“Backy. . .” Nằm trên người Soran, gương mặt Ryoma dán vào Soran, “Nếu như anh làm đau em, em gọi đội trưởng đánh ngất anh, không nên chịu đựng.” Một ngón tay xâm nhập cũng gian nan như vậy, Ryoma chẳng hề có tự tin vào bản thân.
“Dịu. . . Dịu dàng với em. . .” Soran quay đầu, mông lung nhìn Tezuka vẫn quần áo chỉnh tề ngồi trên sô pha, sau đó nhắm mắt lại, để mặc Ryoma tách hai chân mình ra.
Cánh hoa màu đỏ bị vò nát rơi lả tả trên thân thể trắng nõn của Soran, dung hợp với những dấu hôn trên người cậu, mà phía trên cậu, một đôi mắt mèo đầy sáng rọi hoà lẫn với màu hổ phách lấp lánh, toát ra điên cuồng và kích động, mà chủ nhân của đôi mắt mèo, động tác lại cực kì ẩn nhẫn. Anh vuốt ve từng tấc da thịt của người dưới thân, khi thanh âm của đối phương chợt cao lên, anh lại lập tức dừng lại, chờ đối phương thích ứng thì anh mới lại lần nữa cử động.
“Ryoma. . .” Soran túm lấy drap giường lau mồ hôi chảy trên trán Ryoma, cầm tay anh, “Không cần lo cho em. . . Anh sẽ không làm em bị thương đâu.”
“Không. . . Backy. . . Anh sẽ làm em bị thương mất. . . Nhất định sẽ làm em bị thương.” Thân thể cứng còng của Ryoma chứng minh anh đã nhẫn nại đến cực hạn, anh muốn gọi Tezuka đánh ngất mình, lại bị Soran hôn.
Ryoma. . . Để em. . . cảm thụ anh đi. Lồng ngực nơi có “đá thủy tinh” hơi chiếu sáng, trong đầu Ryoma vang lên giọng nói của Soran. Anh ghé vào người Soran, để hai người dán chặt lấy nhau, sau đó cắn một ngụm lên đầu vai Soran.
“A!” Soran thở dốc thật mạnh, sau đó ôm chặt Ryoma, ra vào cực nhanh dưới thân nhanh chóng vượt qua phạm vi cậu có thể thừa nhận, cắm rút mãnh liệt hơn bất cứ lần nào khác trong dĩ vãng, đến từ người đàn ông lạnh lùng cao ngạo đã từng bị người khác gọi là “nhóc con” kia. Ryoma. . . Ryoma. . . Tiếng gọi dưới đáy lòng làm người phía trên càng thêm mất lý trí, thân thể Soran dường như đã không còn là của cậu nữa.
Bên trong màn, người đàn ông thân thể hơi gầy nhưng lại tuyệt đối cường tráng đang không ngừng tiến công tinh linh sắp hôn mê dưới thân mình, mà anh lại không cách nào làm cho bản thân dừng lại được.
“Echizen.” Tezuka lên tiếng, thân thể Ryoma dừng một chút, sau đó lại càng thêm mạnh mẽ co rút.
“Backy, Backy, không được quay về Soran tinh, vĩnh viễn đừng quay về.” Trước khi Soran tan vỡ, Ryoma hô lớn, rồi trút toàn bộ nhiệt tình của mình vào trong cơ thể đối phương.
“Ưm. . . A. . .” Soran vô ý thức mở to mắt, nước mắt ngưng tụ bên trong mắt chợt tuôn rơi. Nhưng những giọt lệ ấy liền bị người hôn đi, đồ xấu xa hoành hành trong cơ thể cuối cùng cũng lui ra ngoài.
“Backy, có phải anh làm em đau không?” Ryoma cúi người xuống, khẩn trương hỏi, nâng thân dưới của Soran lên xem có bị chảy máu không, nhưng vừa nhìn, anh cảm thấy lý trí của mình lại bị khảo nghiệm rồi, cảm giác. . . thật đẹp quá.
“Không nên. . .” Dùng tia sức lực cuối cùng trở mình một cái, Soran kéo chăn che cơ thể mình, “Em muốn ngủ. . . muốn ngủ. . .”
“Echizen.” Tezuka lại gọi, Ryoma quấn drap giường vào người mình, xuống giường.
“Để Itsuki ngủ đi, chúng ta đi sát vách.” Tezuka đứng lên, anh nói làm Ryoma kinh ngạc, làm Soran sắp ngủ thiếu chút nữa khóc luôn.
“Nhưng. . .” Ryoma do dự, không phải cần xử lý sao? Với lại người nọ còn chưa thả ra đâu.
“Đi sát vách.” Tezuka đi tới bên giường đắp chăn cẩn thận cho Soran, đi ra ngoài, Ryoma phủ thêm áo khoác, mặc quần vào, cũng lập tức rời đi.
Thấy hai người đi, thân thể mới chỉ bị Ryoma lăn qua lăn lại một lần đã bủn rủn làm Soran nhanh chóng rơi vào hắc ám. Sau này cậu tuyệt đối không thể ở riêng với Ryoma được.
… . .
Khi đang mơ màng ngủ, Soran cảm giác được có người hôn cậu, thân thể còn không hoàn toàn khôi phục lại bắt đầu nóng lên, u cốc gần đóng bị người liên tục xoa, cậu thậm chí cảm giác được có người đang liếm mình.
“Ưm. . . Ngủ. . .” Soran nỉ non, sau đó bị người nhẹ nhàng hôn, ý thức Soran lần thứ hai bay xa. Chẳng biết qua bao lâu, một vật thể cứng rắn chậm rãi chen vào thân thể cậu, lúc này Soran mới nhận thấy khác thường, nhưng cậu quá mệt nhọc, mà lần này xâm nhập lại rất cẩn thận, rất ôn nhu, cậu cũng không phản kháng.
“Ư. . .” Cảm giác tê dại từ dưới thân truyền đến, Soran thoải mái rên rỉ, là ai. . . Seiichi? Không, không giống. Soran hơi mở mắt, trong căn phòng mờ tối, cậu chỉ nhìn thấy một đôi mắt, một đôi mắt thật quen thuộc.
Thân thể bị người nâng lên từ phía sau, những nụ hôn hạ xuống lần này tuy rằng không ôn nhu như trước, nhưng lại thiếu phần kịch liệt làm Soran sợ hãi, chỉ là cực kì trúc trắc.
“Kunimitsu. . .” Say mê trong sự tiến công ôn nhu của đối phương, cậu nhỏ sắp ẩn giấu của Soran chậm rãi đứng lên, xấu hổ che đậy thân thể trần trụi của mình. Trong phòng vẫn không bật đèn, đối phương cũng vẫn dùng thế công thong thả ôn nhu này để cướp đoạt cậu, tiếng rên rỉ mị hoặc của Soran càng không ngừng truyền ra, mùi hoa Soran so với trước còn nồng nặc hơn.
Bên trong u cốc chảy ra mật nước nồng đậm, sau khi u cốc co rút một trận mãnh liệt, mật nước liền bừng lên như suối. Kẻ xâm nhập chậm rãi rời khỏi, Soran đã thoả mãn với trận tình ái ngọt ngào này, lại lâm vào cảnh trong mơ.
“Ưm. . .” Trong lúc ngủ mơ, lại có người đến xâm lược, động tác rõ ràng rất ngốc, nhưng lại cực kỳ cẩn thận và mềm nhẹ, mà cậu nhỏ xấu hổ của cậu bị người ngậm vào một nơi ấm áp ướt át, Soran cảm thấy mình không có cách nào tỉnh lại từ cảnh trong mơ cả.
“Chậm một chút.”
“Ừ.”
Có người nói chuyện, Soran ưm một tiếng nằm trong lòng người còn lại, không thể ức chế cơn động tình. Khi xâm lấn trong cơ thể cậu bắt đầu mãnh liệt, cậu lại nghe thấy một người lên tiếng.
“Chậm lại.” Rồi cơn lốc làm cậu sợ lại rời xa, lúc này Soran mới thoải mái lại nhắm mắt lại, rơi vào giấc mơ ngọt ngào. Cứ như vậy lặp lại nhiều lần, kẻ xâm lược cậu đã tìm được bí quyết, để cậu hưởng thụ cực hạn tình ái trong cơn mơ.
“Đừng. . . làm. . . nữa. . .”
Cho dù bánh ngon mấy cũng không thể ăn nhiều, tình ái có say lòng người đến mấy cũng cần dừng lại, bị lần lượt tiến nhập làm cậu bắt đầu không chịu nổi.
“Để em ấy ngủ một lát đi.” Lại là giọng nói lãnh tĩnh kia, làm Soran nghe mà thấy sợ. Bị người đút cánh hoa Soran, khi thứ trong cơ thể Soran rút lui, cậu liền rơi vào hắc ám. Nhưng tình dục của cậu lại vẫn bị khiêu khích, cậu nhỏ của cậu bị bao vây, làm cậu vẫn toàn thân nóng bừng như cũ.
Không biết ngủ bao lâu, nhiệt tình của Soran lại lần nữa bị khơi mào, vẫn là sự tiến công ôn nhu khiến người mê say, nhưng Soran lại muốn đạp ngay hai người bên cạnh xuống giường. Tuy rằng đã kéo rèm cửa sổ, nhưng trời đã sáng, họ thật là quá đáng mà.
“Itsuki. . . Anh sắp phải về Pháp rồi.” Tezuka dừng động tác lại, trong đôi mắt không mang kính là tình yêu không hề che giấu.
“Backy, anh muốn. . . thêm một lần.” Rời khỏi cậu nhỏ xấu hổ nhưng vẫn không chịu thả ra, Ryoma nói rồi lại tiếp tục ngậm vào.
“Em sẽ đến Pháp. . . ư. . . thăm. . . anh.” Muốn đẩy Ryoma, Soran mới phát giác mình không có một chút sức lực nào.
“Anh không đợi được đến lúc em tới.” Khi bọn họ đã có tiếp xúc thân thể, tưởng niệm lại càng thêm dày vò.
“Để em ngủ. . . A ưm. . .”
“Lập tức, lập tức cho em ngủ mà.”
“Backy, em thật đẹp.”
“Ưm. . . A. . .”
Tezuka và Ryoma để Soran nghỉ ngơi hơn hai giờ, trước khi thân thể cậu biến hóa thì lại khiêu khích nhiệt tình của cậu, giữ lấy cậu, cảm thụ cậu. Trong biệt thự ở vùng ngoại ô, trong không gian riêng tư không hề có người ngoài, Tezuka và Ryoma tuy rằng tận lực đối xử ôn nhu với Soran, nhưng họ lại trút ra toàn bộ nhiệt tình của mình, muốn tận dụng từng phút để ép khô từng giọt mật hoa của Soran.
“A!”
Soran hôn môi Tezuka, cuối cùng cũng bắn ra, cậu nhỏ đang khóc nức nở, luyến tiếc phun ra bảo bối của mình, làm bàn tay Tezuka ướt đẫm. Mật đường màu vàng nhạt trong suốt, toả ra mùi thơm ngát ào ạt tuôn ra từ trong cơ thể cậu nhỏ, sau khi một giọt cuối cùng trút ra, cậu nhỏ tức giận rụt trở lại, giấu kín bản thân đi.
Đồng thời bắn ra cùng Soran, Ryoma từ trong cơ thể Soran đi ra, kinh ngạc nhìn lòng bàn tay Tezuka. Tezuka cũng kinh ngạc, ôm chặt lấy người đã triệt để mê man.
“Tezuka, Backy. . . nhất định là tinh linh của hoa rồi.” Từng viên “thuỷ tinh” bắt đầu ngưng tụ, thật quá thần kỳ.
“Khó trách Itsuki không dễ dàng bắn ra.” Lần đầu tiên nhìn thấy tình hình, Tezuka cẩn thận đưa năm viên “thuỷ tinh” đã ngưng kết cho Ryoma, “Để tôi hỏi một chút Yukimura và Anthony xem họ có gặp chuyện này không. Cậu cất cái này cẩn thận, tôi mang Itsuki đi tắm đã.”
“Ừ.” Ryoma vội vàng xuống giường đi tìm đồ đựng thích hợp, Tezuka xin lỗi mà hôn Soran, sau đó ôm cậu vào phòng tắm. Vốn là anh chỉ muốn làm mẫu cho Ryoma, không ngờ rằng mình cũng sẽ mất đi lý trí.
Tắm rửa cho Soran, thanh lý sạch sẽ những thứ của họ trước khi u cốc khép kín, Tezuka càng không ngừng khẽ hôn Soran. Người này, thân thể này mỹ lệ như thế, có thể làm lý trí và lãnh tĩnh của anh hoàn toàn rời xa, nhưng cũng sẽ khiến cho rất nhiều người mơ ước.
“Itsuki, anh sẽ không giao em cho người khác đâu.” Thân thể này sẽ không để cho người thứ tám nhìn thấy.
“Tezuka, hôm nay Backy phải đến chỗ Atobe à?” Cất “thuỷ tinh” cẩn thận, Ryoma đi vào phòng tắm, hỏi.
“Chúng ta cùng đi đi.” Anh muốn giải thích cho Atobe một chút, để Atobe nhịn thêm hai ngày, còn có chuyện liên quan đến “thuỷ tinh”, anh cũng phải nói cho Atobe.
“Backy tỉnh lại nhất định sẽ tức giận.” Ryoma mở vòi hoa sen, cọ rửa mồ hôi và dịch thể trên người, tâm tình thư sướng, nhưng cũng có chút lo lắng.
“Sẽ không.” Tezuka khẽ tìm tòi thân thể đầy dấu hôn của Soran, “Itsuki vĩnh viễn sẽ không giận chúng ta, cho dù chúng ta làm chuyện quá đáng với em ấy.”
“Ngoại trừ Backy, tôi sẽ không chạm vào những người khác.”
“Cũng vậy.”
Kei-chan. . . Trong mộng, Soran nhìn thấy chó yêu của mình, cậu vui vẻ ôm chó yêu vào lòng, cảm thấy kì lạ, vì sao nó lại chạy đến Nhật Bản được, chẳng lẽ là Keigo mang nó đến đây? Ngay khi Soran đang tìm kiếm Atobe ở xung quanh, muốn hỏi anh một chút, cảnh tượng đột nhiên thay đổi, trên giường lớn đỏ tươi, Kei-chan biến mất, hai con quái thú cực kì giống Tezuka và Ryoma nhào vào người cậu, tách xa hai chân cậu.
“A!” Tỉnh lại từ cơn “ác mộng”, Soran đầu tiên là vỗ vỗ trái tim đang sợ run, sau đó cậu ngây người. Đối diện với chiếc giường hoa hồng có một bức ảnh rất lớn, trong ảnh có một thiên sứ là cậu, mà bên cạnh thiên sứ, một ác ma có nốt ruồi dưới mắt đang há to cái miệng như bồn máu.