Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 50: Cái bẫy

  1. Home
  2. [Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử
  3. Chương 50: Cái bẫy
Prev
Next

Trong năm người, Soran không lo lắng nhất chính là Ryoma, khi cậu nhìn thấy ông chú vô lương nào đó, đối phương kích động ôm chặt làm cậu càng thêm an tâm.

“Nanjiro-san, chú chẳng thay đổi chút nào cả.” Soran cũng kích động ôm chặt lấy Nanjiro, đây là vị trưởng bối mà cậu thích nhất ngoài người nhà của mình.

Buông Soran ra, Nanjiro nhìn thiếu niên đã biến mất sáu năm giờ lại xuất hiện trước mặt mình, trong lòng cảm khái vạn lần. Cái “chết” của thiếu niên từng làm hắn và con trai khổ sở như nhau, hôm nay, thiếu niên đã trở về, bù đắp tiếc nuối và hối hận của hắn.

“Mau vào nhà, Ryoma đang đi đốt vàng mã, lập tức sẽ trở lại.” Vỗ vỗ thiếu niên, Nanjiro ngoắc ngoắc Tezuka ở phía sau thiếu niên, nói, “Cậu cũng đã về rồi, lúc rảnh rỗi nên đến đây nhiều một chút, lúc nào cũng đánh với cái thằng ngốc nhà ta thì thật là vô nghĩa.”

“Vâng, Nanjiro-san.” Tezuka vui vẻ đáp ứng.

Vừa vào phòng, một người phụ nữ mặc kimono đang đi ra từ phòng bếp, nhìn thấy Soran, nàng rõ ràng cực kì kinh ngạc, sau đó vội chạy tới ôm lấy Soran: “Backy, thật là con! Ryoma nói con muốn tới, dì còn tưởng rằng nó gạt chúng ta chứ, thật tốt quá, thật sự là quá tốt.” Người phụ nữ tỉ mỉ quan sát Soran, khóe mắt đã vương ánh nước.

“Rinko-san, con đã trở về, xin lỗi vì đã làm dì lo lắng.” Phảng phất như vừa về nhà, Soran cảm thụ sự ấm áp của “mẹ”, vui sướng phát ra từ nội tâm của đối phương làm cậu rung động.

“Ryoma nói bây giờ con rất sợ lạnh, mau vào phòng trà đi, ở đó ấm áp.” Rinko kéo Soran đi vào phòng trà thông với phòng khách, đây là nơi mà Echizen Nanjiro uống trà xem báo vào mùa đông, có hệ thống sưởi hơi bằng điện và trải thảm nên gian phòng cực kì ấm áp, vừa nhìn đã thấy là được chuẩn bị để đón tiếp Soran. Bưng trà và bánh ngọt lên cho Soran xong, Rinko đi xuống bếp chuẩn bị cơm tối.

Uống trà một lúc, đang trầm ngâm Nanjiro chợt mở miệng: “Tuy rằng chuyện của con rất thần kỳ, nhưng con có thể trở về thật sự là quá tốt. Chuyện của cánh thanh niên các con thì các con cứ tự quyết định đi, ta và dì Rinko của con cũng sẽ không can thiệp.” Trong ánh mắt nhìn Tezuka là hiểu rõ và thông cảm.

“Nanjiro-san. . .” Soran và Tezuka đồng thời kêu lên.

Nanjiro cười rộ lên: “A, thanh xuân à thanh xuân, chuyện của bọn nhỏ người lớn chỉ cần cho ý kiến là tốt rồi, cuối cùng vẫn phải là các con quyết định, ta tin tưởng rất nhiều chuyện các con đều đã thương lượng rồi, cái ông già như ta không quản được nhiều như vậy.”

Soran rót một chén trà: “Nanjiro-san, chú già chỗ nào chứ? Con đâu có thấy đâu.” Soran đánh mắt về phía tạp chí tình dục thò ra từ quần áo Nanjiro, cung kính bưng trà qua.

Nanjiro giấu diếm nhét tạp chí trở lại, nhận lấy chén trà. Hắn nhìn con trai mình thống khổ suốt mấy năm nay, tương tự, hắn cũng thấy được bi thương của mấy thiếu niên kia, nếu hiện tại họ một lần nữa tìm về được hạnh phúc đã mất đi, hắn đương nhiên sẽ chúc phúc.

“Con về rồi đây.” Bên ngoài truyền đến tiếng Ryoma, Soran đứng lên đi ra ngoài.

“Ryoma.” Đi tới cửa, Soran không kiêng nể gì ôm lấy Ryoma, làm đối phương vô cùng kinh ngạc, cũng mừng rỡ dị thường.

“Đốt vàng mã xong rồi, cái này vừa mới làm đấy, mau nếm thử, hương vị của nhà này rất được, chắc chắn em sẽ thích.” Ôm Soran vào nhà, Ryoma đưa hộp trên tay cho Soran.

“Cùng nhau ăn.” Kéo tay Ryoma, Soran gọi cả Rinko đang bận rộn trong bếp, ngực chỉ cảm thấy ngọt ngào.

Trong phòng bếp, Soran và Rinko cùng nhau chuẩn bị cơm tối, Nanjiro, Ryoma và Tezuka thì ở trong phòng trò chuyện về tennis. Rinko phụ trách cơm Tây, Soran thì chuẩn bị cơm Trung Quốc.

“Backy, bây giờ con vẫn không ăn được hải sản à?” Đang làm cá, Rinko hỏi.

“Có vẻ là không thể.” Soran hấp bánh nhân thịt, nói, “Thói quen ẩm thực cũng không có gì thay đổi.”

“Nhưng mà Backy lại đẹp lên rất nhiều, cũng khó trách mấy đứa nó phải sớm truy được con tới tay.” Trong mắt Rinko là sự thản nhiên giống như chồng mình.

“Rinko-san. . . Dì thật cởi mở.” Mặt Soran nóng bừng.

“Cũng không phải là cởi mở, bởi vì các con đều là những đứa trẻ ngoan.” Rinko cảm khái nói, “Rất ít khi gặp được những đứa trẻ như chúng, dì nghĩ mẹ con cũng bởi vì như vậy mới có thể đáp ứng. Hơn nữa, chúng ta đều tin rằng các con sẽ xử lý tốt.”

“Rinko-san. . . không muốn ôm cháu nội sao?” Soran thấp giọng hỏi, Echizen Ryoga anh trai Ryoma cũng không phải con đẻ của họ.

Rinko dừng lại, trầm tư một lát, mở miệng: “Cha mẹ cũng không thể luôn áp đặt hi vọng của mình lên con cái, như vậy là không công bằng với chúng. Chuyện con cái. . . Bây giờ các con còn trẻ, có lẽ sau này các con sẽ muốn nhận nuôi hoặc là dùng phương pháp khác. Khi nào đến lúc đó, các con cũng sẽ tự nghĩ đến thôi, dì và chú con không lo lắng.”

“Rinko-san, con muốn ôm dì quá.” Soran mở miệng. Rinko cười mở rộng hai tay, ôm lấy đứa con trai thứ ba của nàng.

… . .

“Ryoma, để chừa lại cho ba một chút, bánh nhân thịt đều bị con ăn rồi.”

“Lão ba à, ba đã ăn rất nhiều.”

“Backy, món này ăn ngon, lần sau em làm nhiều một chút.”

“Vâng.”

“Này này, thanh niên kia, phải tôn kính trưởng bối biết không, để bao giờ Backy đến Pháp rồi làm cho cậu, ta đây là khó được ăn một lần đó.”

“… .”

Trên bàn cơm, ba người đàn ông tranh ăn đến bất diệc nhạc hồ, Soran và Rinko không tham gia chiến đấu, cười nhìn ba người tranh nhau.

“Cơm Backy làm ăn rất ngon.” Rinko đã đoán trước được nên chỉ chuẩn bị chút ít cơm Tây, trước đó thì chia thức ăn mình và Soran làm thành hai phần riêng biệt.

“Sau này con sẽ thường xuyên về Nhật, làm cơm cho Rinko-san.” Buông bát, ăn no nên Soran thoả mãn nhìn bàn ăn chậm rãi trở nên trống không.

“Backy, lần sau khi nào tới nhất định phải sớm nói cho ta biết.” Nanjiro cắn đũa nói một câu, sau đó chém giết một khối thịt bò bị Tezuka gắp lên, “Thanh niên, đồ ăn ở nước ngoài có rất nhiều chất đạm, không tốt cho sức khoẻ, về Nhật cậu nên ăn nhiều rau sẽ tốt hơn.” Không khách khí cướp đi thịt bò, Nanjiro gắp cho Tezuka một gắp rau xanh.

Soran cười thầm trong lòng, nghĩ xem trước khi đi có nên làm riêng cho mỗi người một bàn ăn không. “Con đi chuẩn bị hoa quả.” Không nhìn cuộc chiến giành thức ăn của ba người đàn ông nữa, Soran đứng dậy đi vào bếp.

“Em đi pha trà.” Rinko ăn no rồi cũng rời bàn ăn, không thèm nhìn ông chồng đang cực kì quá quắt của mình nữa.

Ăn cơm xong, Tezuka đi toilet, Soran ở trong bếp giúp đỡ thu dọn, Nanjiro kéo Ryoma sang một bên, lén lút hỏi: “Buổi tối Backy ở đâu?”

Ryoma đầu tiên là nhìn lão ba vài lần, sau đó hiểu ra, mặt vụt đỏ: “Oyaji.”

“Khụ khụ. . .” Nanjiro moi móc trong túi quần, lấy ra một cái chìa khóa, “Ở nhà có thể sẽ không tiện, ở khách sạn thì khó giữ bí mật, dù sao cái mặt này của con cũng có không ít người nhận ra. Ta có một người bạn ra nước ngoài nghỉ phép, cho ta mượn nhà trông coi, buổi tối các con đến đó đi.” Nhét chìa khóa vào trong tay Ryoma, Nanjiro lại lấy một tờ giấy ra ghi địa chỉ, “Đây là địa chỉ. Yên tâm, ở đó rất an toàn, không có ai quấy rối các con đâu.”

Nanjiro đưa đồ cho Ryoma đang ngố ra xong, hai tay đút trong ống tay áo xoay người đi, phút chót, trong miệng còn lẩm bẩm: “Thanh xuân à thanh xuân, thật khiến người ta ước ao.” Sau cùng còn quay đầu lại hỏi, “Buổi tối Tezuka có về nhà không?”

“O-ya-ji!”

Thấy Ryoma thẹn quá thành giận, Nanjiro phất tay bỏ đi.

“Ryoma?” Vừa vào phòng khách liền thấy Ryoma thần sắc quái dị đứng ngây một chỗ, Soran lo lắng tiến lên, “Có phải ăn no quá không?” Mấy người này buổi tối ăn nhiều lắm.

“Echizen, cậu ra đây một chút.” Tezuka đứng ở cửa gọi, Ryoma vội vàng cất chìa khóa, đi ra ngoài, khi đi ngang qua Soran, đường nhìn của anh dừng trên cổ Soran vài giây.

Sau khi Ryoma và Tezuka đi ra ngoài, lưng Soran chợt tê rần, nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ, nghĩ đến buổi tối, Soran vội vàng chạy đến phòng bếp hỏi Rinko số điện thoại khách sạn.

“Echizen, đêm nay cậu định thế nào?” Ở gian ngoài, Tezuka trực tiếp hỏi.

“Thư của Yukimura Fuji đã đưa tôi rồi.” Ryoma nói, đôi mắt mèo màu hổ phách dưới ánh đèn màu da cam có vẻ cực kì sáng rọi, “Qua năm tôi phải về Mỹ, tôi không định đợi thêm nữa.”

Tezuka gật đầu: “Vậy Itsuki-chan giao cho cậu, tôi đi về trước.”

“Tezuka.” Bàn tay Ryoma đút trong túi bắt đầu đổ mồ hôi, anh xoay xoay cái chìa khóa, biểu cảm trên mặt càng ngày càng mất tự nhiên, “Anh. . .” Tiếng nói của Ryoma trở nên khàn khàn, “Và Backy. . . cùng với nhau rồi?”

“A.” Tezuka nhìn Ryoma, chờ anh tiếp tục nói.

“Câu cuối trong thư. . . tôi vẫn không rõ ràng lắm.” Ryoma dời ánh mắt, xấu hổ nói.

“Dùng miệng.” Tezuka mở miệng nói như thường, nhưng tiếng nói cũng có chút khàn khàn.

Thân thể Ryoma cứng ngắc, quang mang trong mắt lại càng rực sáng.

“Em ấy thích dịu dàng một chút.” Nói xong điều cần nhắc nhở, Tezuka xoay người chuẩn bị vào nhà.

“Tezuka.” Ngữ khí Ryoma có chút lo lắng vang lên, Tezuka quay đầu lại.

“Đây là ông già cho tôi.” Ryoma móc trong túi ra cái chìa khóa, sau đó chăm chú nhìn Tezuka, “Tezuka, nếu như chỉ có một mình tôi. . . Tôi sẽ làm em ấy bị thương mất.”

“Echizen. . . Cậu biết mình đang làm gì không?” Tezuka xoay người, nghiêm khắc nói.

“Tôi biết.” Ryoma cất chìa khóa đi, lãnh tĩnh trả lời, “Tezuka. . . Tôi khát vọng em ấy lâu lắm rồi, tôi không xác định có thể khống chế được bản thân không, hơn nữa, tôi không có kinh nghiệm, thân thể em ấy lại đặc thù như vậy. Tôi cần một người có thể làm tôi tỉnh táo lại vào lúc tôi không thể khống chế được.”

“Itsuki sẽ không đồng ý, tôi cũng không đồng ý.” Tezuka trầm giọng nói.

“Tôi biết yêu cầu này rất quá đáng. Tôi muốn em ấy, muốn đến sắp điên rồi. Lần trước khi ở Mỹ. . . Nếu như không phải có anh và Atobe, nếu như không phải thân thể em ấy khác thường, tôi. . .” Thanh âm Ryoma thay đổi, là sự điên cuồng vì dục vọng đã phá tan cánh cửa nhà lao, sau đó anh thở hổn hển nói, “Xin lỗi, yêu cầu của tôi hơi quá đáng.” Cúi đầu xin lỗi Tezuka xong, Ryoma vào nhà.

Tezuka đứng ở ngoài một lúc, lông mày nhíu chặt giãn ra, giãn ra xong lại nhăn chặt, nhiều lần như thế, anh mới quay trở lại.

Ryoma vừa vào nhà, Soran đã nai nịt gọn gàng lập tức nói: “Ryoma, em phải đi.” Thấy Tezuka không vào, Soran nhìn ra hướng cửa trước một chút.

“Buổi tối em định đi đâu?” Ryoma bắt đầu mặc áo khoác.

“Em đặt phòng khách sạn rồi, buổi tối em muốn ở một mình nghỉ ngơi một chút.” Soran nói rõ ràng. Ryoma nhíu mi, nhìn cha mình ngồi một bên cười trộm, nói, “Để anh đưa em đi. Em chờ anh một chút.” Nói xong, Ryoma lên lầu. Soran thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ tới Ryoma lại dễ nói như thế.

“Itsuki, Ryoma đâu?” Mười phút sau, Tezuka đi từ ngoài vào hỏi.

“Ở trên lầu.” Soran chỉ chỉ lên trên, Tezuka vừa nghe, cũng đi lên lầu. Soran thì thắc mắc Ryoma đang làm gì mà lâu thế.

Gõ cửa, nói tên mình ra xong, Tezuka đi vào phòng Ryoma. Vừa vào, Tezuka liền lập tức đóng cửa lại, trong phòng, Ryoma đang online tra tư liệu ── những việc cần chú ý khi làm tình đồng giới.

Tezuka ấn ấn thái dương, sau khi biết được Soran và Anthony bọn họ đã xảy ra quan hệ, anh cũng bắt đầu bổ sung kiến thức về phương diện này, nhưng hiển nhiên là Ryoma thì vẫn chưa.

“Tôi nghĩ rằng cậu sẽ muốn ở riêng với Itsuki-chan một đêm.” Tezuka mở miệng.

“Trước khi em ấy đi, tôi sẽ ở riêng với em ấy một đêm.” Ryoma tắt máy vi tính đi, xoay người lại, “Đêm nay tôi vốn không định cùng em ấy. . . Nhưng bây giờ. . .” Ryoma lại lấy cái chìa khóa ra, “Tôi đã cho rằng mình phải đợi thật lâu.”

“Xuống phía dưới, nếu không Itsuki-chan sẽ lo lắng đấy.” Tezuka đứng lên, thở sâu, “Tôi đi cùng cậu.”

“Tezuka.” Ryoma ngẩng đầu, vẫn không nhúc nhích.

“Tôi cũng lo lắng cậu sẽ không khống chế được chính mình, gần đây xác thực em ấy có chút mệt mỏi. Tôi sẽ ở trong phòng khác.” Tezuka không yên lòng Soran, cuối cùng nhượng bộ.

“Cảm ơn anh, Tezuka.” Ryoma đứng lên, không phải anh lo lắng mình không có kinh nghiệm làm Soran bị thương, mà là lo lắng mình mất đi lý trí làm Soran bị thương. Lần đầu tiên với Soran, anh không tự tin có thể khống chế chính mình. Có Tezuka, anh tin rằng đối phương sẽ đúng lúc anh không thể khống chế được mình mà đánh ngất anh. (Anh có chắc là ảnh sẽ đánh ngất anh, mà không phải sáp một chân????)

“Xảy ra chuyện gì?” Thấy hai người xuống lầu, Soran hỏi.

“Không có gì.” Tezuka lấy mũ cho cậu đội, “Đi thôi.” Tiếp theo anh lấy chìa khóa xe đưa cho Ryoma, “Cậu tới lái xe.”

“Ừ.” Mặc áo khoác thật nhanh, Ryoma không thèm nhìn ba mình đang đứng một bên cười mờ ám, lập tức đổi giày đi ra ngoài.

“Em ngồi tắc xi là được rồi.” Chẳng hề biết “tai nạn” sắp phủ xuống, Soran chào tạm biệt Nanjiro và Rinko, đi ra cửa nói.

“Itsuki, nghỉ ngơi một chút đi, hôm nay mệt mỏi rồi.” Kéo Soran vào trong lòng, Tezuka che mắt cậu.

“Vậy tới thì gọi em.” Dựa sát vào người Tezuka, Soran nhắm mắt lại, thực sự cậu cũng mệt mỏi.

Xe lái đi tới phía trước, chẳng qua không phải đi tới khách sạn.

Khi Soran đứng trước cửa một toà biệt thự màu đỏ, cậu kinh hoàng nhìn về hai người phía sau, vội vàng bỏ chạy.

“A!” Bị Ryoma kéo về ôm ngang lấy, Soran bắt đầu giãy dụa, “Em muốn đi khách sạn, em muốn ngủ ngon một giấc!” Hai người kia thật quá đáng!

“Backy, cho anh, anh không nhịn được nữa.” Ryoma đứng ở cửa biệt thự hung hăng hôn Soran, cho đến khi đối phương mềm oặt xuống, anh mới ôm Soran bước nhanh vào cánh cửa đã bị Tezuka mở ra.

Đi tới một căn phòng ở lầu hai có chữ “Phòng ngủ” thật to ngoài cửa, Ryoma đá văng cửa, đi vào.

“Ryoma, thả em xuống, em muốn đi khách sạn!” Soran mặt mày xám ngoét hét lên, bộ dạng này của Ryoma thật là đáng sợ.

“Backy, cho anh.” Đặt Soran lên chiếc giường phủ kín cánh hoa hồng, Ryoma đè xuống, ngăn chặn tiếng kêu đã đến miệng của Soran. Đèn ngủ trong phòng bị người bật lên, cửa phòng bị người đóng lại. Tezuka đứng ở cửa phòng, nghe một lúc, sau đó đi tới phòng sát vách.

“Backy, Backy, cho anh, anh sắp nổ tung rồi.”

“Ryoma, anh. . . A. . . Anh thật quá đáng. . . Còn cả. . . Còn cả. . . A!”

“Ưm ưm. . .”

“Backy. . .”

Hiệu quả cách âm của căn phòng rất tốt, nhưng Tezuka có vẻ vẫn nghe thấy âm thanh từ sát vách truyền đến. Anh rót cho mình một cốc nước đá, đứng ở bên cửa sổ, làm tốt chuẩn bị một khi nghe thanh âm của Soran không đúng thì sẽ chạy sang. Chỉ là. . . Tezuka chau mày, yêu cầu của Ryoma làm anh thật sự vô cùng khó xử.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_fdihicfdihicfdih
[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Không Muốn Làm Hoàng Tử
20/11/2025
Gemini_Generated_Image_15ipwg15ipwg15ip
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
20/11/2025
300
Bệ hạ hắn dùng mỹ nhân kế
20/11/2025
309374231-256-k392591
Tên Alpha Này Sao Lại Như Vậy?
24/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247