Ai đó? - Chương 43: Đồng phục lớp
Đối với phần lớn học sinh, Đại hội thể dục thể thao không phải là nơi để phô diễn sức trẻ hay tranh tài thắng thua, mà đơn giản là dịp hiếm hoi được thả lỏng, hít thở giữa núi đề thi bài tập chất chồng. Hai ngày được miễn học này chẳng khác gì một kỳ nghỉ ngắn hạn, khiến ai nấy đều sung sướng tột độ và chuẩn bị hăng say. So với học sinh, thầy cô bình tĩnh hơn nhiều.
Cô Hà Tiến tuyên bố: không bắt buộc số lượng người cổ vũ, ai thích đi xem thì đi, ai không thích thì ở lại lớp tự học cũng được.
Học sinh lớp A nổi tiếng chăm học mà!
….
Thằng ngu mới ở lại lớp tự học.
Cô Hà vừa đi lấy bảng tên đeo trước ngực, quay lại đã thấy lớp học vắng tanh như chùa Bà Đanh, chẳng còn mống nào.
“Cái lũ quỷ sứ này.” Cô cười mắng, rồi sóng vai cùng các chủ nhiệm lớp khác đi về phía sân vận động. Dù miệng luôn nói “vui là chính, thi đấu là phụ”, nhưng đến lúc vào sân, lòng hiếu thắng của đám học trò lại lây lan sang cả giáo viên, ai cũng ngấm ngầm mong học sinh lớp mình vượt trội hơn người khác.
Cô Hà đi cùng đoàn giáo viên tiến vào sân. Khi ngang qua khu vực khán đài của lớp A, cô suýt ngất xỉu tại chỗ.
Trên đầu khán đài lớp mình treo một tấm băng rôn đỏ chót to tổ chảng, khẩu hiệu viết bằng chữ trắng nổi bần bật. Lớp người ta thì “Dũng cảm tiến lên”, “Tuổi trẻ nhiệt huyết”, “Quyết chí ắt làm nên”… Còn lớp cô thì thế này:
Lớp 11A, chẳng màng thắng thua! Cuộc đời ngắn lắm, đua xong là được!
Các thầy cô đi cùng cười muốn nội thương.
Cô Hà che mặt, xông vào đám học trò, túm ngay một nam sinh ngồi gần nhất hỏi tội: “Đứa nào nghĩ ra cái khẩu hiệu này?”
“Cao Thiên Dương ạ.” Cậu bạn không chút do dự bán đứng đồng đội.
Cao Thiên Dương đang đứng gần đó phát đồng phục, nghe gọi tên mình liền quay sang cười toe toét: “Cô ơi! Nhìn này, bọn em làm cả đồng phục lớp đấy, chất chưa!”
Đồng phục là áo phông chất vải xịn, kẻ sọc xanh đậm hai bên sườn trông rất ra dáng thể thao. Trước ngực in chữ A to tướng đầy ngạo nghễ, sau lưng còn “bá đạo” hơn với dòng chữ: Super A.
Cô Hà cảm thấy mình vừa làm một chuyện cực kỳ ngớ ngẩn khi nhận làm chủ nhiệm cái lớp này.
Đang định lủi đi cho đỡ mất mặt thì cô Dương Tinh khoan thai bước tới. Hôm nay phong cách của cô Dương Tinh thay đổi 180 độ: áo phông trắng bó sát, chân váy tennis, tóc buộc đuôi ngựa cao vểnh, đội mũ lưỡi trai trắng. Trông cô trẻ trung, năng động đến mức đám học sinh lớp A suýt không nhận ra, há hốc mồm nhìn cô trân trối.
“Nhìn cái gì mà nhìn, định bắt chước thầy Từ ‘miệng rộng’ à?” Cô Dương Tinh nhướng mày chê bai: “Xấu chết đi được, khép miệng lại.”
Đám học sinh ngoan ngoãn ngậm miệng ngay tắp lự.
“Nào nào, ra đây chụp chung với cái băng rôn ‘bất hủ’ này một kiểu nào.” Cô Dương Tinh kéo tay cô Hà – người đang chán đời không muốn sống – lên đứng đầu hàng.
“Dở hơi à, chụp làm gì?” Cô Hà càu nhàu.
“Đăng Facebook.” Cô Dương Tinh đáp tỉnh bơ. “Khoe đám học trò ‘đầu tôm’ của chúng ta chứ sao.”
Cô Hà phì cười.
“Ôi đệt ai đây?” Thịnh Vọng vừa cùng Cao Thiên Dương “khẩu nghiệp” chê bai đồng phục xong, ngẩng lên thấy cô Dương Tinh thì giật nảy mình.
Vẻ mặt ngơ ngác của cậu làm cô Dương Tinh thích thú cười ngất. Cô cúi xuống, phát hiện bên cạnh Thịnh Vọng còn một tên chân dài khác đang đeo tai nghe trắng, cắm mặt vào điện thoại.
“Ngông nghênh gớm nhỉ, trước mặt bàn dân thiên hạ mà dám phớt lờ thế à?” Cô Dương Tinh hỏi.
Thịnh Vọng vội chọc vào vai Giang Thiêm: “Dậy dậy, cất điện thoại đi!”
Giang Thiêm liếc nhìn ngón tay đang chọc mình, rồi mới ngẩng lên chào: “Em chào cô.”
Học sinh lớp A đều biết, trừ khi dùng trong giờ học hoặc bị thầy Từ bắt gặp, còn lại các thầy cô khác khá thoải mái chuyện điện thoại. Giang Thiêm vốn tính “khó ở”, thấy giáo viên đến cũng chẳng sợ sệt gì, chào xong lại cúi xuống lướt điện thoại tiếp.
“Ai làm gì nó thế? Sao mặt bí xị ra kia.” Cô Dương Tinh hỏi.
“Tự kỷ đấy cô ạ.” Thịnh Vọng nín cười. “Bị đồng phục của Cao Thiên Dương ‘xúc phạm thị giác’, sống chết không chịu mặc.”
Giang Thiêm đeo tai nghe, giả điếc.
Cô Dương Tinh cười ngặt nghẽo, lôi điện thoại ra selfie vài kiểu với cô Hà rồi bỏ đi.
Thịnh Vọng ngắm cái gáy của Giang Thiêm một lúc, bỗng nổi hứng muốn trêu chọc.
Thực ra cậu cũng chẳng khoái cái áo này lắm, thậm chí muốn đấm cho Cao Thiên Dương một trận vì gu thẩm mỹ dở hơi. Nhưng thấy Giang Thiêm phản ứng mạnh thế kia, cậu lại đổi ý.
Cậu vẫy tay gọi Cao Thiên Dương: “Lại đây, đưa tôi 2 cái.”
Cao Thiên Dương mừng húm: “Sao thế? Cuối cùng cũng cảm nhận được tính nghệ thuật trong thiết kế của tôi rồi à?”
“Nghệ thuật cái khỉ mốc.” Thịnh Vọng phũ phàng.
“Thế sao tự dưng đòi mặc?”
“Ngứa da.”
Đúng là ngứa da thèm đòn, Thịnh Vọng thầm nghĩ, tay giơ cái áo lắc lắc trước mặt Giang Thiêm.
Giang Thiêm ngẩng đầu, tháo tai nghe: “Làm gì đấy?”
“Tự nhiên tôi thấy cái áo này cũng được phết.”
Giang Thiêm nhìn cậu với ánh mắt “Mắt thẩm mỹ của cậu chết hết rồi à”.
“Cậu nhìn kỹ lại xem.” Thịnh Vọng thuyết phục.
Giang Thiêm cười khẩy, quay mặt đi.
“Đại hội thể thao mà, vui là chính.” Thịnh Vọng cố nặn ra nụ cười chân thành nhất: “Trẻ trâu tí, ngốc nghếch tí cũng có sao đâu. Dù gì cũng là tâm huyết của lão Cao.”
“Cho nên?” Giang Thiêm lạnh lùng nhả hai chữ.
Thịnh Vọng bắt đầu dấn thân vào con đường “gợi đòn”: “Cho nên tôi muốn mặc thử xem sao.”
“….”
Giang Thiêm quét mắt nhìn cậu một lượt: “Thế cậu cứ mặc đi.”
Thấy hắn định đeo tai nghe lại, Thịnh Vọng vội giữ cổ tay hắn: “Mặc một mình ngại chết.”
Vẻ mặt Giang Thiêm như muốn nói “Tôi cũng biết ngại đấy”, hắn kiên quyết: “Tôi không mặc.”
“Cứ nhắm mắt mặc đại vào là được mà.”
“Không.”
“Một hôm thôi mà.”
“Anh ơi.”
“…”
Giang Thiêm bắt đầu cảm thấy mình bị lây bệnh ngốc.
Vài phút sau, trước sự chứng kiến của cả lớp A, Thịnh Vọng ủn vai Giang Thiêm đi nhanh xuống khán đài. Cậu nín cười đi sau, tay lén ra dấu OK với Cao Thiên Dương. Còn Giang Thiêm… cả người cứng đờ như tảng đá, từng tế bào trên cơ thể đều gào thét hai chữ TỪ CHỐI.
Cả lớp hiếm khi thấy “đại thần” chịu thua, liền hú hét, huýt sáo ầm ĩ.
Thịnh Vọng đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, cười bảo: “Suỵt, đừng hét, đừng phá đám. Tôi tốn bao công sức mới dụ được đấy, dỗi lên là các cậu tự đi mà dỗ nhé?”
Bước chân Giang Thiêm khựng lại, quay sang lườm cậu cháy mắt.
Thịnh Vọng lập tức ngoan ngoãn: “Em sai rồi, em không nói nữa.”
Ban đầu mọi người chỉ định xem trò vui, ai ngờ lúc hai người thay đồ xong quay lại thì… Đù má, sao đẹp trai thế này?
Cao Thiên Dương nhảy cẫng lên như khỉ, chỉ vào hai “người mẫu” sống động: “Thấy chưa! Thấy chưa! Tao đã bảo mà! Siêu ngầu luôn! Vừa chất vừa đẹp, đứa nào dám chê gu thẩm mỹ của tao phèn?! Đứa nào!”
“Không ai hết!” Tống Tư Duệ lao tới, giật một cái áo từ tay Cao Thiên Dương rồi chạy biến.
Chỉ trong tích tắc, đám con trai lúc nãy còn thà chết không mặc giờ giơ tay xin hàng loạt, tranh nhau như cướp giật. Thậm chí có đứa tham lam định lấy thêm cái nữa, bị Cao Thiên Dương quát: “Cút ngay! Mày mà lấy nữa thì tí tao cởi trần xuống sân đấy!”
Cậu bạn kia cười hô hố rụt tay về: “Thôi em xin, mù mắt mất!”
Thực tế chứng minh, gu thẩm mỹ của Cao Thiên Dương cũng không đến nỗi tệ. Áo nhìn riêng thì hơi trẻ trâu, nhưng mặc đồng phục cả nhóm lại tạo hiệu ứng rất tốt. Khi vận động viên lớp A tập trung điểm danh, mấy em gái lớp 10 ngồi gần đó như nổ tung, xì xào bàn tán sôi nổi. Danh sách thi đấu bị lật tung để tìm xem Thịnh Vọng và Giang Thiêm tham gia môn gì, thi thoảng còn kèm theo vài tiếng xuýt xoa gọi tên “Cao Thiên Dương”.
Cao Thiên Dương được mệnh danh là “trùm thể lực” lớp A. Tên quái vật này chạy xong 1500m vẫn còn sức sang 3000m giật giải Nhất ngon ơ, về đích mặt không biến sắc, vẫn hô hào anh em ra sân bóng rổ được.
Đại hội thể thao tính điểm theo thứ hạng. Top 6 mỗi môn sẽ được quy đổi ra điểm cộng cho lớp. Hạng 1 được 15 điểm, hạng 2 được 10 điểm…
“Năm ngoái lão Cao ẵm 3 cái giải Nhất 15 điểm, một mình gánh team lên hạng 6 toàn trường.” Tống Tư Duệ kể.
“Hạng 6 là cao lắm à?” Thịnh Vọng chưa rõ thực lực các lớp.
Tống Tư Duệ giải thích ngắn gọn: “Nói thế này cho dễ hiểu nhé: nếu không có lão Cao, tổng điểm năm ngoái của lớp mình cỡ 15 điểm, xếp thứ nhất… từ dưới lên.”
Thịnh Vọng: “….”
Phản ứng đầu tiên của cậu là quay sang nhìn Giang Thiêm với vẻ mặt khó tin.
Giang Thiêm vốn chẳng quan tâm mấy chuyện này, nhưng thấy ánh mắt ngờ vực của Thịnh Vọng, hắn đành lên tiếng: “Đừng nhìn tôi, năm ngoái tôi không ở đây.”
“À đúng rồi.” Cao Thiên Dương nhớ ra. “Đợt đó anh ấy đi tập huấn đội tuyển nên vắng mặt.”
Thịnh Vọng gật gù: “Tôi đã bảo mà, nhìn cậu đâu giống kiểu tay trắng ra về.”
“Thế năm ngoái môn tiếp sức lớp mình đứng thứ mấy?” Thịnh Vọng hỏi để lấy mốc so sánh.
Cao Thiên Dương cười gượng: “Đội sổ.”
“Nhưng năm nay khác rồi! Mục tiêu giữ 6 tranh 3 nhé anh em! Cố lên!” Tống Tư Duệ hô hào lấy khí thế.
2 giờ 30 chiều, nội dung tiếp sức hỗn hợp 8x200m nam nữ bắt đầu điểm danh. Trước giờ G, danh sách chạy của các lớp thay đổi liên tục để tung hỏa mù. Các lớp khác lân la dò hỏi chiến thuật của nhau, riêng lớp A là ngoại lệ. Đơn giản vì vây quanh họ toàn là các fan nữ hò hét “đẹp trai quá”, chẳng có tên gián điệp nào lọt vào được. Đẹp trai đúng là một loại sức mạnh đáng gờm.
“Thế này nhé, tôi chạy đầu để kéo giãn khoảng cách. Tiếp theo là lão Tống, Cá Chép Nhỏ, hai cậu cứ cố gắng hết sức là được. Anh Thịnh chạy giữa, liệu cơm gắp mắm mà bù đắp khoảng trống. Bé Ớt chạy số 5 cũng ổn. Tiếp theo là Xảo Na và Đới Tiểu Hoan… ừm, hai cậu đừng áp lực quá, chạy không nôn ra sân là thành công rồi. Cuối cùng anh Thiêm chốt hạ, được hạng mấy thì được.” Cao Thiên Dương phân công chiến thuật.
Các vận động viên vào vị trí. Một vòng sân 400m, chia làm hai lượt trao gậy. Thịnh Vọng và Giang Thiêm đứng cùng một điểm chờ, chưa đến lượt nên đứng dạt ra mép đường chạy.
Thịnh Vọng che tay lên trán, nheo mắt nhìn về vạch xuất phát.
Nắng thu vàng ươm, không chói chang như mùa hạ, bầu trời cao vời vợi, không khí thoang thoảng mùi cỏ mới cắt. Cậu thấy Cao Thiên Dương cúi người vào tư thế xuất phát, trọng tài giơ súng lệnh lên cao.
Ngay khoảnh khắc tiếng súng vang lên, Giang Thiêm bỗng nhiên nói: “Cá cược không?”
Hiếm khi thấy hắn chủ động, Thịnh Vọng ngạc nhiên: “Lần này mình chung một đội mà, cậu quên à?”
“Thế nên mới cá.”
“Cá cái gì?”
“Cá xem có được giải Nhất không.”
“Tiền cược?”
Giang Thiêm khẽ nhíu mày suy nghĩ: “Chưa nghĩ ra.”
Thịnh Vọng tặc lưỡi: “Thế thì cá làm sao được.”
Xa xa, Cao Thiên Dương lao đi như tên bắn, bỏ xa các đối thủ lớp khác, rồi trao gậy cho Tống Tư Duệ. Tiếng hò reo cổ vũ của lớp A vang dội cả một góc sân.
Cao Thiên Dương mồ hôi nhễ nhại chạy về phía họ. Thịnh Vọng giơ tay vẫy hắn.
Cứ tưởng chuyện cá cược thế là xong, nào ngờ Giang Thiêm bỗng thu ánh nhìn từ đường chạy về, quay sang nhìn cậu và nói: “Không thì gọi anh lần nữa đi?”