Ai đó? - Chương 44: Hạng nhất
Ánh nắng rải lên thảm cỏ xanh mướt còn đẫm sương, Thịnh Vọng nheo mắt để tránh bị chói, cảm nhận hơi nóng lan từ trán ra sau tai.
Chắc là do cơn gió nóng mà Cao Thiên Dương mang tới. Cậu phẩy cổ áo vài cái cho mát rồi mới đáp lời Giang Thiêm: “Cái đó mà cũng gọi là cá cược à? Cá kiểu gì thì tôi cũng là người chịu thiệt thôi.”
Giang Thiêm nhướng mày, không đồng tình cũng chẳng phản bác. Im lặng một lúc, hắn nửa đùa nửa thật hỏi lại: “Thế lúc cậu gài bẫy tôi, cậu có thấy thiệt không?”
“Đương nhiên là không rồi.” Thịnh Vọng cười toét miệng, cảm thấy cái nóng hầm hập ban nãy đã dịu bớt, thay vào đó là làn gió thu mát rượi mơn man da thịt.
Cậu tỉnh bơ đáp: “Chính cậu bảo là tôi gài cậu mà.”
“Gài gì đấy?” Cao Thiên Dương vừa uống nước ừng ực vừa chạy tới, trên tay cầm chai nước do đội hậu cần đưa.
“Không có gì, đang nói cái hố to đùng trên người cậu này.” Thịnh Vọng chỉ bừa vào áo đồng phục của Giang Thiêm, nói lảng sang chuyện khác.
Cả ba người cùng hướng mắt về phía sân vận động.
Trước khi thi đấu, Thịnh Vọng đã chuẩn bị tinh thần rồi. Nhìn đôi chân ngắn ngủn của Tống Tư Duệ là biết hắn chạy không nhanh, nhưng cậu không ngờ lại chậm đến mức này…
“Tốt nhất là cậu nên nói với tôi rằng lão Tống đang dưỡng sức để bứt tốc đoạn cuối đi.” Thịnh Vọng chỉ vào người đang dần bị các lớp khác bỏ xa tít tắp.
Cao Thiên Dương cười gượng: “Chạy có 200m thì dưỡng sức cái nỗi gì?”
Vừa dứt lời, một nữ sinh lớp 8 đã vượt qua Tống Tư Duệ. Hắn cố guồng đôi chân ngắn nhưng chẳng ăn thua.
“Tốc độ lúc xuất phát là nhanh nhất rồi đấy.” Cao Thiên Dương phũ phàng nhận xét về đồng đội: “50m cuối cùng cậu sẽ thấy chân nó guồng nhanh kinh khủng, giống hệt con hamster chạy trong lồng quay ấy. Nhìn thì tưởng bứt phá ghê gớm lắm, nhưng thực tế thì vẫn giậm chân tại chỗ thôi.”
Quả nhiên đúng như lời hắn nói, khi Tống Tư Duệ lê lết đến điểm trao gậy cho Lý Dự thì mọi lợi thế mà Cao Thiên Dương kiếm được đã tan thành mây khói. Từ vị trí dẫn đầu bỏ xa đối thủ, giờ lớp A tụt xuống thứ 5 từ dưới lên. Tất cả chỉ trong vòng 200m.
“Bình tĩnh, đừng lo. Nhớ lại khẩu hiệu lớp mình đi.” Cao Thiên Dương chỉ vào tấm băng rôn đỏ chót: “Chẳng màng thắng thua, đua xong là được. Lớp A vùng lên!”
Thịnh Vọng: “….”
“Tại sao tôi lại đồng ý làm trò mèo với cậu ta để giờ phải chịu nhục thế này nhỉ?” Thịnh Vọng nghiêm túc hỏi Giang Thiêm.
Giang Thiêm hờ hững đáp: “Tôi cũng đang tự hỏi đây.”
“Vì tình bạn vĩ đại chứ sao nữa.” Cao Thiên Dương nâng chai nước lên như nâng ly rượu.
Ba chàng trai tâm lý vẫn vững vàng, nhưng Lý Dự thì đã sụp đổ hoàn toàn. Cô nàng vốn chẳng giỏi thể thao, bị ép vào đội hình cho đủ quân số. Chỉ trong chốc lát, từ vị trí thứ 5 dưới lên đã tụt xuống… đội sổ.
Phía trước, trọng tài phất cờ. Những vận động viên lượt thứ 4, trong đó có Thịnh Vọng, bắt đầu vào vị trí. Cậu đã khởi động kỹ, giờ chỉ chạy bước nhỏ tại chỗ, người hơi khom xuống sẵn sàng xuất phát.
Từng người, từng người một lao vụt qua. Các lớp khác đã nhận gậy hết cả, mà Lý Dự vẫn còn cách điểm trao gậy hơn 10m.
Cô Dương Tinh hay bảo tâm lý Lý Dự không vững, dễ căng thẳng. Đặc điểm ấy càng bộc lộ rõ trên sân thi đấu đầy áp lực này. Chạy đến đích, mắt cô nàng đã rưng rưng lệ.
Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt nước mắt, hình ảnh Thịnh Vọng đứng chờ ở điểm tiếp sức hiện lên rõ nét và sáng bừng.
Khoảnh khắc trao gậy, cô nghe thấy Thịnh Vọng nói: “Thôi nào, đừng khóc nữa.”
Ngay sau đó, cậu lao vút đi như một mũi tên.
Dáng vẻ thiếu niên chạy băng băng trên đường đua đẹp đến nao lòng, như muốn xé gió, xuyên thủng thời gian. Nhưng lúc này chẳng ai còn tâm trí đâu mà để ý đến vẻ đẹp ấy. Phản ứng duy nhất của cả lớp A là gào thét khản cổ cổ vũ.
Nhưng rồi họ nhận ra, không chỉ lớp A gào, mà các lớp khác còn gào to hơn.
“Đù má —– tụi nó bật hack à?!!” Cán sự thể dục lớp B ngồi trên khán đài rống lên đầy uất ức.
“Giỏi thì mày cũng bật đi!” Một cô gái lớp A không ngần ngại đáp trả.
Thịnh Vọng lần lượt vượt qua lớp 8, lớp 6, lớp 3, lớp 9…..
Mỗi lần cậu vượt qua một đối thủ, khán đài lại bùng nổ tiếng hò reo, lớp nào lớp nấy gào thét inh ỏi.
Tiếp theo là lớp 12, lớp 7, lớp 2, và cuối cùng là lớp B.
Vài vận động viên lớp B chạy xong lượt vẫn nán lại sân cỏ theo dõi tình hình, trong đó có Sử Vũ – bạn cùng phòng ký túc xá của Thịnh Vọng.
Sau khi biết kết quả thi học sinh giỏi Tiếng Anh, Sử Vũ đã trải qua một khoảng thời gian dài xấu hổ. Dù Thịnh Vọng không biết hắn từng có ý định cười nhạo cậu, nhưng hắn vẫn cảm thấy như bị tát vào mặt.
Có lẽ do nghe Hạ Thư khen Thịnh Vọng nhiều quá, hoặc do tính hiếu thắng của con trai, Sử Vũ ngấm ngầm coi Thịnh Vọng là đối thủ cạnh tranh.
Thịnh Vọng làm đề học sinh giỏi cả tuần mà thi Hóa Lý chỉ hơn hắn 10 điểm? Thường thôi.
Thịnh Vọng chăm chỉ học Văn, nhưng thi được có 126 điểm? Cũng thường thôi.
Thịnh Vọng giỏi Tiếng Anh? Chắc là do năng khiếu bẩm sinh.
Mỗi người đều có thế mạnh riêng. Thịnh Vọng mạnh Tiếng Anh, còn hắn mạnh thể thao. Sử Vũ luôn tự tin vào khả năng vận động, tốc độ và sức bật của mình. Hắn tin rằng khoảng cách về năng khiếu là thứ không thể san lấp, và đó cũng là cái cớ để hắn lười học.
Nhưng trong khoảnh khắc này, niềm tin ấy bỗng lung lay dữ dội.
Hắn trợn mắt nhìn Thịnh Vọng liên tục vượt qua 10 đối thủ, áp sát người dẫn đầu, trở thành tâm điểm chú ý nhất trên sân vận động. Hắn chợt nhận ra, có những thứ gọi là “năng khiếu” thực ra không phải tự nhiên mà có.
“Vãi chưởng, ngầu quá!” Mấy đứa lớp B thốt lên. Một đứa khoác vai Sử Vũ: “Đệt, mày có biết thằng bạn cùng phòng mày trâu bò thế không?”
Sử Vũ cười gượng, không thể thốt ra câu “Thường thôi” được nữa, đành đáp: “Mày cứ đùa.”
Lúc Thịnh Vọng chạy đến điểm trao gậy, cậu đã sóng vai với người thứ hai, chỉ cách người dẫn đầu hai bước chân.
Cậu lao nhanh quá nên lúc trao gậy cho Bé Ớt không phanh lại kịp, vọt lên trước tận 7-8m mới dừng được, tạo ra một cơn gió thốc vào mặt cô bạn.
Mặt Bé Ớt đỏ bừng lên, rồi cô nàng cũng lao vút đi.
Giữa một rừng nam sinh to cao, ai cũng tưởng lợi thế lớp A vừa giành lại được sẽ sớm mất đi. Nhưng không ngờ, con gái khi đã “lên đồng” thì chẳng ai cản nổi!
“Mẹ ơi….” Cán sự thể dục lớp B câm nín.
Lớp A ngỡ ngàng một giây rồi bùng nổ. Tiếng hò reo càng to, Bé Ớt chạy càng nhanh.
“Hôm nay Bé Ớt chính thức đổi tên thành Phong Hỏa Luân!” Một nam sinh gào lên khiến cả lớp cười nghiêng ngả.
Cô nàng nhỏ nhắn cứ thế vượt qua từng đối thủ. Hết 200m, lớp A đã giành lại vị trí dẫn đầu. Cánh con trai lớp A hò reo rung chuyển cả sân vận động.
Và rồi, màn đau tim bắt đầu —–
Thịnh Vọng cầm chai nước lên định uống, nhưng vừa xem được vài giây cậu quyết định bỏ xuống vì sợ sặc chết.
Đầu tiên, Triệu Xảo Na chạy lượt 6 bị trượt chân, lảo đảo mấy bước mới lấy lại thăng bằng. Trong tích tắc đó, 7-8 lớp khác đã ào ào vượt qua.
Cô bạn cuống lên, nhịp thở rối loạn, mới chạy hơn trăm mét đã thở hồng hộc. Đến khi về đích, lớp A tụt xuống thứ 11.
Cô bạn chạy lượt 7 Đới Tiểu Hoan lại xui xẻo bị người lớp 4 va phải, suýt ngã sấp mặt, phải chống tay xuống đất mới gượng dậy chạy tiếp được…
Và kết quả là chạy thẳng xuống vị trí bét bảng.
Tàu lượn siêu tốc cũng không kịch tính bằng.
Thịnh Vọng thấy tình hình không ổn, liền chạy vòng qua nửa sân vận động đến chỗ Giang Thiêm.
Lúc này trọng tài đã giơ cờ hiệu. Giang Thiêm đứng ở điểm chờ, Cao Thiên Dương tranh thủ lúc vắng người đang ra sức “bơm doping” tinh thần cho hắn. Nói một hồi mới phát hiện Giang Thiêm đang ngẩn người, chẳng nghe lọt chữ nào.
Hắn nhìn theo ánh mắt Giang Thiêm, thấy Thịnh Vọng đang chạy bên ngoài đường piste.
“Thôi được rồi, tâm lý anh vững quá rồi, em xin phép lui!” Cao Thiên Dương chắp tay vái lạy rồi chuồn lẹ.
Thịnh Vọng định chạy vào đường piste thì bị giám thị quát. Cao Thiên Dương vội chạy ra ngăn: “Không được vào đâu, cậu muốn nói gì thì cứ hét lên.”
Thịnh Vọng khựng lại. Cậu bỗng nhận ra mình chẳng biết nói gì cả. Thế cậu chạy hộc tốc sang đây làm gì?
Chỉ để đứng nhìn thôi à?
“Uầy, tôi cứ tưởng cậu có chiến thuật gì quan trọng cơ.” Cao Thiên Dương vung tay: “Thôi hai đứa mình cùng cổ vũ nào! Anh Thiêm —– cố lên!”
Giang Thiêm đang xoay cổ chân khởi động, liếc mắt nhìn ra ngoài.
Người chạy lượt 7 của các lớp khác đã qua khúc cua, lớp A tụt lại cuối cùng.
Thịnh Vọng cau mày, vẻ mặt đầy lo lắng.
Khi cậu thu lại ánh nhìn từ xa, bỗng thấy Giang Thiêm giơ ngón cái về phía cậu. Hắn xoay người, vững vàng đưa tay ra phía sau chờ đợi đồng đội.
Thịnh Vọng bỗng thấy yên lòng lạ thường.
Hôm nay, tim các bạn học sinh lớp A cứ như đang chơi trò nhảy dây: thót lên rồi thót xuống.
Cuối cùng, khi thấy Giang Thiêm vượt qua từng người, từng người một, cả lớp vỡ òa cảm xúc, gào thét đếm ngược.
Đếm đến số 13 thì cuộc đua kết thúc. Giang Thiêm về đích thứ hai, chỉ kém lớp 4 dẫn đầu một khoảng cách cực nhỏ.
Lớp A sướng rơn. Giải Nhì là quá đủ để ăn mừng rồi, vì trước giờ môn tiếp sức của lớp toàn đội sổ.
Cán sự môn Văn thậm chí đã soạn sẵn bài diễn văn chúc mừng. Ai ngờ trọng tài bỗng giơ tay ra hiệu, gọi vài học sinh ở khúc cua lại hỏi chuyện.
Vài phút sau, bảng điểm của lớp A nhảy số: Cộng thêm 15 điểm.
“Cái quái gì thế???”
Cả lớp tưởng bảng điểm bị lỗi. Đúng lúc đó Cao Thiên Dương chạy về, hét lên: “Lớp 4 phạm quy bị hủy kết quả! Các lớp khác được đôn lên một hạng! Lớp mình Nhất rồi!!!”
Giang Thiêm không hề hay biết chuyện này. Hắn đi bộ từ vạch đích về, tay cầm chai nước.
Hắn xắn tay áo lên tận vai, người nóng hầm hập. Bỗng nghe tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch phía sau, rồi có ai đó nhảy chồm lên lưng, ôm chặt cổ hắn: “Chúng mình nhất rồi!”
Là Thịnh Vọng.
Ngoài cậu ra chẳng ai dám làm thế với hắn.
Giang Thiêm theo quán tính cúi người xuống, lảo đảo vài bước mới đứng vững. Hắn bình thản mở nắp chai uống nước.
“Cậu có nghe thấy không hả? Nhất rồi! Hạng Nhất đấy!”
Kẻ nào đó được đà lấn tới, không những ôm cổ mà còn vò rối tóc hắn.
“Nghe thấy rồi.” Giang Thiêm vừa uống nước vừa đáp, uống xong mấy ngụm mới nhoẻn miệng cười.
Họ vòng ra sau khán đài để điểm danh. Vừa rẽ qua góc tường, Giang Thiêm bỗng khựng lại, nhìn chăm chú về phía trước.
Thịnh Vọng vẫn đang khoác vai hắn, thấy nụ cười trên môi hắn tắt ngấm, khuôn mặt đanh lại.
Cậu ngạc nhiên nhìn theo hướng mắt Giang Thiêm.
Một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đang đi xuống bậc thang dẫn từ đường số 3 vào sân vận động. Nhìn thấy Giang Thiêm, người đó dừng lại.
Phản ứng đầu tiên của Thịnh Vọng là thấy người này quen quen. Cậu ít khi nhớ mặt ai, trừ khi người đó thực sự đặc biệt.
Nhìn kỹ một lúc, cậu mới nhận ra người đàn ông này có nét rất giống Giang Thiêm.
Sau đó cậu nhớ ra mình từng gặp người này ở con ngõ nhỏ gần nhà cụ Đinh.
“Tiểu Thiêm.” Người đàn ông gọi.
Thịnh Vọng hiểu ra ngay. Đây chính là bố đẻ của Giang Thiêm – Quý Hoàn Vũ. Nhớ lại những gì cụ Đinh kể về tuổi thơ của Giang Thiêm, cậu thầm nghĩ: Khí chất ngời ngời thế này mà sao sống lỗi thế nhỉ, nhìn ngứa cả mắt.
Giang Thiêm không trả lời.
Thịnh Vọng thấy Quý Hoàn Vũ liếc nhìn mình. Chưa kịp phản ứng gì thì cậu cảm thấy Giang Thiêm đứng thẳng người dậy, vai cứng đờ.
Tư thế khoác vai trở nên gượng gạo, Thịnh Vọng ngạc nhiên buông tay ra.
“Đây là bạn con à?” Quý Hoàn Vũ nghiêng đầu hỏi, giọng điệu tò mò.
Đến lúc này, Giang Thiêm mới chịu mở miệng.
“Liên quan gì đến ông.” Giọng hắn lạnh băng.
Nói xong, hắn vỗ nhẹ vai Thịnh Vọng: “Đứng đây làm gì, đi thôi.”