Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) - Kim Phi (FULL) - Chương 3673 Hai năm qua
“Ta viết tấu chương cho triều đình, xin cơ hội này, không phải là đầu bị cửa kẹp, là cơ hội này thật sự rất khó có được!”
Huyện lệnh nói: “Hai năm qua, triều đình đã giảm thuế, tiêu diệt bọn thổ phỉ, cộng thêm việc cung cấp công việc để xóa đói giảm nghèo, không phải là lương thực trong nhà mọi người đều ăn không hết sao? Có phải là để ở trong nhà sẽ dễ bị nấm mốc, còn dễ bị có mọt không?”
Người dân dưới sân khấu không trả lời, cũng coi như là ngầm thừa nhận.
Ở thời đại này, cách bảo quản lương thực của người dân còn hạn chế, hầu hết đều chất đống ở trong nhà, sau đó dùng những chiếc chiếu rơm để vây xung quanh lại.
Cách bảo quản này có độ kín kém, rất dễ bị mọt, hơn nữa, huyện Trạch Vân nằm gần sông gần núi, khí hậu ẩm ướt, mặt đất cũng dễ bị ẩm khiến hạt bị mốc, cách một khoảng thời gian phải mang ra phơi nắng.
Dù vậy, vẫn còn rất nhiều hạt bị mốc.
Cuộc sống của người dân mới ăn no chưa được mấy ngày, hầu hết mọi người đều không muốn lãng phí lương thực, cho dù lương thực bị mốc, cũng sẽ trộn với lương thực ngon để nấu chung, dẫn đến việc thường xuyên xảy ra các vụ ngộ độc thực phẩm.
“Bây giờ triều đình đang gặp khó khăn, thay vì để lương thực ở nhà bị mốc và bị mọt, thì tốt nhất là nên cho tiền trang mượn lương thực, khi nào lương thực trong nhà đều ăn hết rồi thì các ngươi cầm giấy nợ đến tiền trang là có thể lấy được lương thực!”
Huyện lệnh nói: “Như vậy, là tiền trang bảo quản lương thực thay cho các. ngươi, hơn nữa còn tính lãi cho các ngươi, chuyện tốt như vậy các ngươi tìm ở đâu được?”
Rất nhiều người dân nghe xong đều lộ ra vẻ suy tư.
Tiền trang và thương hội Kim Xuyên, đều thành lập ít nhất một nhà kho ở mỗi một huyện, trong đó có một số nơi đặc biệt để bảo quản lương thực.
Ban đầu xây dựng kho lương thực cũng là hạng mục của việc cung cấp công việc để xóa đói giảm nghèo, rất nhiều người dân đã tham gia công việc xây dựng.
Bên ngoài kho lương thực được xây dựng bằng gạch, bên trong có chát một lớp xi măng, chuột và côn trùng căn bản không thể cắn được.
Mặc dù lãi suất không cao lắm, nhưng trước đây đều là người dân tìm địa chủ mượn lương thực, sau đó bị tiền lãi lãi mẹ đẻ lãi con làm cho tan cửa nát nhà, chưa bao giờ có ai có thể lấy được tiền lãi từ trong tay quan phủ.
Nhưng tất cả điều này đều dựa trên tiền đề là tiền trang có thể thực hiện được. lời hứa của mình.
Người dân dưới sân khấu yên lặng một lúc, đột nhiên có một giọng nói lớn tiếng hỏi: “Huyện lệnh, ngày nói rất hay đó, nếu như tiền trang nhận lương thực rồi, sau đó lấy lương thực của chúng ta bỏ chạy mất thì phải làm như thế nào?”
Khi lời nói vừa dứt, xung quanh đột nhiên trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.