Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên - Chương 947 “Em gái, em đừng có chạy chứ.”

  1. Home
  2. Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên
  3. Chương 947 “Em gái, em đừng có chạy chứ.”
Prev
Next

Nghĩ như vậy biết rằng Dương Bách Xuyên không tức giận, cố ý chọc hai người anh ta, vậy nên Lưu Tích Kỳ dốc hết toàn dũng khí, chống nạnh nhìn Dương Bách Xuyên rồi nói: “Ai cho cậu vào? Còn biết lễ phép không hả? Không gõ cửa mà tự tiện xông vào?”

Lưu Tích Kỳ nói lớn, dù sao cũng là giám đốc Lưu, dù sao ở đây anh cũng là người có tiếng nói, bắt đầu chất vấn Dương Bách Xuyên.

“Ai da, Lưu Thiết Đản cậu còn nói chuyện này sao?” Dương Bách Xuyên trừng mắt nói.

“Tôi với Dương San San yêu nhau thật lòng, quang minh chính đại, không có làm chuyện gì không nên. Có chuyện gì mà không dám nói? Hơn nữa ở đây là địa bàn của tôi, cậu là đang xông vào đấy?” Lưu Tích Kỳ lúc này cũng nghẹn một bụng ý cười, cùng ‘giao chiến’ với Dương Bách Xuyên.

“Lưu Thiết Đản…”

“Cậu dám gọi nhũ danh của tôi, tôi đập chết cậu.”

“Gọi cậu là Lưu Thiết Đản đó rồi sao?”

“Tôi…”

Bên này Dương San San đã điều chỉnh tốt trạng thái của mình, nhìn thấy anh trai mình và Lưu Tích Kỳ đấu võ mồm, cô bé nhếch miệng cười rồi nói: “Cái kia, hai người các anh cứ chậm rãi cãi nhau, tốt nhất là đánh thật một trận, em đi trước.”

Dương San San từ nhỏ đi theo sau mông hai người nên hiểu bọn họ đang làm gì, kiểu đấu võ mồm này trước đây thường xuyên gặp, cũng không có lần nào đập nhau lấy một lần, cho dù có đánh nhau, thì đánh xong cũng trở lại bình thường, không mang thù.

Cho nên cô bé cũng không có lo lắng chuyện này, ngược lại chỉ lo lắng anh trai cô bé truy cứu chuyện anh cùng với Lưu Tích Kỳ yêu nhau, nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy đau đầu, cũng ngại ngùng, tốt nhất là chuồn nhanh một chút.

Dương Bách Xuyên vừa thấy em gái mình muốn chạy, vội vàng nói: “Em gái, em đừng có chạy chứ.”

Dương San San quay đầu làm mặt quỷ đối với Dương Bách Xuyên, cũng không để ý đến anh nữa mà cất bước rời đi.

“Này này này, anh nói em quay về đây… thôi quên đi, buổi tối nhớ về nhà ăn cơm.” Đối với những người quen biết anh, đều biết rằng Dương San San không sợ hãi Dương Bách Xuyên lắm, anh cũng biết rằng cô cũng chẳng nghe, chỉ có thể nhượng bộ bảo cô bé nhớ về nhà ăn cơm.

“Em biết rồi, chị Khưu Vân đã gọi điện thoại cho em, hai anh cứ chậm rãi đánh nhau tiếp đi, em đi trước nha, ha ha.” Giọng nói mang đậm ý cười của Dương San San vọng từ xa.

Lúc này Dương Bách Xuyên và Lưu Tích Kỳ hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau ba giây đồng hồ thì hai người đồng thời khúc khích bật cười.

Thật ra cả hai đều biết rõ đối phương, sẽ không làm những chuyện tách đôi uyên ương như thế, Lưu Tích Kỳ chỉ lo lắng rằng anh sẽ hiểu lầm anh ta tiếp cận Dương San San vì chuyện công ty, dù sao thì anh ta cũng chỉ là người đại diện quản lý, sau đó nghe Dương Bách Xuyên cười mắng, thì những tức giận trước đó đều trở thành mây bay.

Lần này cũng với Dương San San yêu nhau, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Sau khi cười xong, Lưu Tích Kỳ đấm vào ngực Dương Bách Xuyên một cái rồi cười mắng: “Thằng nhóc nhà cậu đến công ty là chuyện hiếm gặp đó, khách quý khách quý, nào nói đi, chủ tịch đại nhân có chuyện gì không, để tại hạ Lưu mỗ cống hiến hết sức lực.”

Sau khi nghe Dương Bách Xuyên nói xong, Lưu Tích Kỳ cười lớn: “Ai bảo cậu không thường xuyên đến công ty, nhân viên công tác không biết cậu cũng là chuyện bình thường.”

Sau khi nói xong, anh ta lại tiếp tục: “Cậu đưa tôi được bao nhiêu tiền? Dạo đây mở rộng quy mô ra khắp cả nước, thật sự rất tốn kém, chỉ bằng việc thành lập mấy công ty con, thuê mặt bằng cũng cần rất nhiều rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_8ir4di8ir4di8ir4
Ai đó?
29/11/2025
Gemini_Generated_Image_6l0o666l0o666l0o
PHÀM NHÂN TU TIÊN
18/11/2025
abv
Linh Vũ Thiên Hạ
20/11/2025
Đạo_mộ_bút_ký
Đạo Mộ Bút Ký
28/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247