Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên - Chương 5266 Cũng phải
- Home
- Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên
- Chương 5266 Cũng phải
Dương Bách Xuyên nghe Chồn Nhỏ nói thì bật cười “Huynh cũng đâu có ăn thịt muội, có gì mà phải sợ ~”
“Cũng phải, vừa rồi huynh bộc phát ra hơi thở rất đáng sợ, nhưng ngay sau đó trên người huynh lại có thêm một luồng khí tức khiến muội rất thoải mái, còn nữa, lúc nãy hai mắt huynh xuất hiện mười loại màu sắc, hoàn toàn che đi màu mắt thật của huynh, chính là kiểu … kiểu … Ai ya, muội cũng không thể nói rõ được, rất kỳ quái. Huynh, huynh không phải biến thành quái vật chứ?” Chồn Nhỏ chớp đôi mắt to tròn nói.
“Cốp ~”
Dương Bách Xuyên gõ lên đầu Chồn Nhỏ: “Đầu muội đang nghĩ cái gì vậy? Huynh của muội chỉ đang tu luyện sức mạnh của đất trời. Nhưng mà biết đâu sau này ta lại biến thành quái vật thật, haha ~”
Lời nói đùa này tuy để trêu Chồn Nhỏ, nhưng cũng phản ánh suy nghĩ bên trong Dương Bách Xuyên.
Quả thật, từ giờ trở đi, con đường tu luyện của hắn đã không còn giống bất kỳ ai khác, bản thân hắn cũng không biến sau này mình sẽ biến thành dạng gì. Biết đâu … thật sự sẽ trở thành người quái dị.
Nhưng dù thế nào, đây cũng là lựa chọn của bản thân. Hắn không hối hận.
Xuyên suốt chặng đường tu đạo, trực giác của hắn chưa từng sai. Lần này, việc hấp thu mười loại lực lượng trong thiên địa là bởi vì tin tưởng vào bản tâm. Con tim mách bảo rằng điều này là đúng đắn.
Thể chất Thập Toàn Thập Mỹ vốn đã độc nhất vô nhị. Phương thức tu luyện tất nhiên cũng khác thường. Đây là điều mà năm xưa lão đầu từng nói với hắn.
Ông nói, bất kỳ đạo gì đều là sự lựa chọn của bản thân, ba nghìn đại đạo mỗi người một lối.
Lựa chọn nghe theo bản thân mình.
Dương Bách Xuyên biết, hiện tại hắn chỉ đang nghe theo tiếng gọi của con tim mà thôi.
Kết quả ra sao? Hắn không biết, cũng chẳng muốn biết.
Chỉ cần hiện tại đúng, có kỳ vọng, có hi vọng. Với hắn mà nói, vậy là đủ.
Dương Bách Xuyên cho rằng, đây là một sự thay đổi tích cực.
Hắn buộc phải thay đổi.
Nếu không, hắn sẽ phụ lòng bình Càn Khôn, cũng sẽ có lỗi với Càn Khôn Tạo Hóa, lại càng không xứng với thân phận người kế thừa thần đạo.
Rõ ràng hắn có ưu thế về mọi phương diện, nhưng lúc nào cũng bước đi trong sợ hãi, hắn không thích loại cảm giác này, rất bực mình.
Thứ hắn cần là sức mạnh. Sức mạnh để đối đầu với mọi kẻ thù, sức chiến đấu có thể nghiền nát tất cả.
Hắn khao khát thực lực mạnh mẽ, muốn tìm kiếm những thân nhân bằng hữu ở khắp nơi trên Tiên giới, hắn cần phải mạnh hơn để bảo vệ bọn họ.
Dương Bách Xuyên cần sức mạnh để bảo vệ đệ tử Vân Môn, phát triển Vân Môn hùng mạnh.
Đợi một ngày gặp lại lão đầu, hắn có thể ưỡn ngực nói: “Lão đầu chết tiệt, nhìn xem con đa phat triển Van Mon lon mạnh như the nao! Con bao vệ được Vân Môn, không làm người mất mặt!”
Lục Tuyết Hi, người con gái kiên cường theo hắn từ khi còn ở Trái Đất, đến giờ vẫn biệt tích. Tuy không nói ra nhưng lòng hắn như lửa đốt. Tiên giới mênh mông, biết tìm nàng ở đâu?