Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên - Chương 5236 Lúc này
“Rầm ~”
Đại Bàng mất thăng bằng, bị Dương mỗ dùng một quyền đánh rơi thẳng từ trên trời xuống, rớt xuống mặt đất, tạo thành một cái hố lớn.
Còn Dương mỗ thì luôn đứng trên lưng Đại Bàng, ghì chặt lấy Đại Bàng.
Ngay khoảnh khắc nước Sinh Mệnh được bắn vào miệng Đại Bàng Điểu, mọi thứ đều kết thúc.
Con chim này coi như đã bị hắn hành cho thảm hại.
Lúc này …
Dương Bách Xuyên đang vui mừng thì phía chân trời xa xa lại có từng luồng yêu khí cường đại phóng lên.
“Chủ nhân, có đại yêu đến ~”
Chuột Vương vội vàng chạy đến nói.
“Đi, vào cấm địa.”
Dương Bách Xuyên hét lớn một tiếng rồi tóm lấy Đại Bàng như tóm một con chó chết, sau đó cùng với Chuột Vương chui vào cấm địa núi Phi Ưng.
Hắn không muốn đối đầu với bất kỳ đại yêu nào vào lúc này nữa.
Đánh một trận với Đại Bàng cũng đã khiến hắn kiệt sức rồi, thêm một con Thông Ngộ nữa tới thì hắn không chịu nổi mất.
Huống hồ từ cảm nhận khí tức, yêu khí xuất hiện từ xa không chỉ có một luồng.
Chắc chắn là do Đại Bàng đã triệu hồi trước đó, các đại yêu khác trong đạo tràng Phi Ưng Vương đã xuất động, lúc này hắn không thể cứng rắn đối đầu được.
Giải quyết xong Đại Bàng cũng không còn yêu quái nào ngăn cản hắn tiến vào cấm địa núi Phi Ưng, đám yêu quái thuộc hạ của Đại Bàng đã trốn xa tít tắp rồi.
Thế là hắn và Chuột Vương tóm lấy Đại Bàng, thuận lợi xông vào trong cấm
đia
“Xoẹt xoẹt xoẹt ~”
Đầu tiên là ba luồng yêu khí cường đại xuất hiện bên ngoài cấm địa, ba vầng sáng đỏ, trắng, xanh lam, sau đó ngưng tụ thành ba người.
Lão già thứ hai lại có bốn sợi lông mày rất dài, mặc đồ màu xanh lam, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh biếc nhàn nhạt.
Nữ tử thứ ba trông như thiếu nữ, mái tóc trắng xóa, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đen nhánh sáng rực, nhưng lại trông đáng sợ hơn, phía sau lưng còn giữ lại một đôi cánh trắng như tuyết.
Đều là đại yêu toàn thân tỏa ra yêu khí cường đại.
Sau khi ba người này xuất hiện, đám yêu quái xung quanh đều quỳ xuống cúi lạy hô: “Tham kiến Đại Tôn Vương, Nhị Tôn Vương, Tứ Tôn Vương.”