Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên - Chương 5101 Đợi trở về
- Home
- Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên
- Chương 5101 Đợi trở về
Nhắc tới thì vẫn còn cây liễu già. Trước kia không biết cây liễu đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc thực lực cũng đã đạt tới cấp bậc thông ngộ, chỉ không rõ là tầng thứ bao nhiêu mà thôi.
Đợi trở về phải đi tìm hiểu mới được.
Neu lễ thành lập Van Môn không có cường giả Thông Ngộ tọa trấn, hắn thực sự không yên tâm. Sau trận chiến Dao Trì, hắn biết Tiên giới không thiếu những cường giả thông ngộ khác.
Không cần nói đâu xa, Đại trưởng lão Dao Trì đã là cường giả Thông Ngộ tầng thứ nhất, sau đó còn có Tổ Thiên Long của Vẫn Tinh Điện. Theo lời sư nương Thiên Cơ, Tổ Thiên Long là cường giả Thông Ngộ tầng ba, mạnh hơn cả đại sư huynh.
Dù lần đó bị sư nương mắng cho một trận khiến ông ta phải rút lui, nhưng khó tránh khỏi sau này Tổ Thiên Long sẽ ghi hận, không biết lễ thành lập Vân Môn có đến quấy rối hay không.
Tiên giới bao la, cường giả Thông Ngộ tuy hiếm, nhưng chắc chắn những thế lực lớn đều có.
Nếu Vân Môn không có cường giả trấn giữ thì không ổn. May mà có đại sư huynh và lão liễu ở đây. Hắn cũng yên tâm phần nào.
Sau khi tiến vào đại trận Tinh Thần, Dương Bách Xuyên vung tay thả tất cả mọi người trong bình Càn Khôn.
Mọi người cũng phát hiện ra sự tồn tại của Dương Bách Xuyên, tất cả lập tức bay tới.
“Vân Tử!”
“Cha … ”
“Môn chủ … ”
“Sư phụ … ”
Tiếng gọi liên tục vang lên.
Người của Vân Môn từ hạ giới phi thăng lên đều đã xuất hiện.
Mấy đứa con, đồ đệ, Lưu Tích Kỳ, em gái Dương San San, cha mẹ, huynh đệ Lý Đại Nghị, và phu thê Chiêm Khánh Nhân – Hồ Tiên Nhi …
Tất cả đều là người quen cũ.
Mọi người cũng nhìn thấy những nữ nhân bên cạnh Dương Bách Xuyên. Ai nấy đều biết sự tích hắn gây ra ở Dao Trì, thậm chí chuyện này đã lan truyền khắp Tiên giới.
Gặp mặt không tránh khỏi tâm sự và những lời than thở.
Dương Bách Xuyên trò chuyện với từng người …
Một tiếng sau mới kết thúc.
Hàng nghìn năm không gặp, ai cũng có vô số điều muốn nói, nhưng thời gian còn dài.
Dương Bách Xuyên còn có việc quan trọng hơn phải làm, hắn cần nghe Lục Bang Ban bao cao tình hình xay dựng Van Mon.
Sau khi bố trí sắp xếp cho người thân và bằng hữu, hắn giao lại những quản sự và phong chủ bị thu phục từ Dao Trì cho Đông Phương Hạo Thiên rồi triệu kiến Lục Bằng Bân.
“Lão Lục, vất vả cho ông rồi.” Toàn bộ việc xây dựng Vân Môn đã hoàn thành, dù chưa đi xem, nhưng hắn vẫn bày tỏ sự cảm ơn với nhà tổng thiết kế xây dựng này.
Sau đó, hai người bay lên cao, bắt đầu từ 108 ngọn núi bên ngoài Vân Môn.
Từ trên cao nhìn xuống, mỗi ngọn núi đều có một tòa cung điện tỏa ra ánh hào quang mờ ảo. Bản thân những ngọn núi chính là trận pháp, Lục Bằng Bân làm theo yêu cầu của Dương Bách Xuyên, khi xây dựng cung điện đều phải kết hợp với trận pháp tương ứng của ngọn núi.
Về điểm này, Lục Bằng Bân đã thực hiện một cách triệt để, chỉ là số tiên thạch tiêu hao đạt đến một con số khủng khiep. Noi mỗi một toa cung điện đều được xây dựng từ đống tiên thạch cũng không phải là nói quá.
Ban đầu, Dương Bách Xuyên cũng đã ném vào một lượng tiên thạch và tài lực đủ lớn, nhưng theo báo cáo của Cảnh Xán, tất cả đều đã tiêu hết, thậm chí còn không đủ, phải thu thêm một khoản cống nạp từ tiên thành Hỗn Loạn và lãnh địa của gia tộc Đoàn Can. Việc xây dựng Vân Môn đã tiêu tốn một con số không thể tính toán nổi.