Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên - Chương 4237 Sau đó ba người ra khỏi sơn động

  1. Home
  2. Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên
  3. Chương 4237 Sau đó ba người ra khỏi sơn động
Prev
Next

“Hix, chủ nhân, ta có thể hỏi tâm khiếu là gì không? Ngài và chủ mẫu nói gì thế?” Yến Xích Hà ngơ ngác hỏi, hắn không biết gì về tâm khiếu.

Đương nhiên đây cũng là chuyện bình thường, tâm khiếu là một loại thần thông thiên phú tu luyện, có rất ít người xuất hiện tâm khiếu. Hơn nữa đây là một loại thần thông bên trong cơ thể, có thể làm sát chiêu, cho dù đã mở tâm khiếu cũng không nói cho người khác.

Dương Bách Xuyên nói: “Tâm khiếu là một loại thần thông thiên phú tu luyện, sau này ta sẽ từ từ nói cho ngươi biết, chứ hiện tại chủ nhân của ngươi cũng mông lung, vẫn chưa biết có phải mình đã mở tâm khiếu hay không.”

Về chuyện Yến Xích Hà gọi Tuyết Hương là chủ mẫu, Dương Bách Xuyên cũng chỉ cười thầm chứ không để ý. Hình như Tuyết Hương không có nhận thức gì về

cách gọi chủ mẫu này.

“Đi thôi, chúng ta ra ngoài.” Dương Bách Xuyên nói. Tất nhiên trước khi đi, hắn đã vung tay thu trứng Côn Bằng vào không gian bình Càn Khôn.

Sau đó ba người ra khỏi sơn động.

Đã quyết định rời đi thì phải mang theo. trứng Côn Bằng, không thể để lại thứ quan trọng như vậy trong sơn động được.

Bên ngoài sơn động, Yến Xích Hà đã tiến vào rừng rậm chọc trời, còn Dương Bách Xuyên thì lững lững bước đi.

Hắn cần Yến Xích Hà mai phục trước rồi đánh lén hắn, như vậy hắn mới biết được có phải mình đã mở tâm khiếu hay không.

Nếu đúng thì hắn có thể cảm nhận được đòn đánh lén của Yến Xích Hà. Sau khi tiến vào rừng rậm, Dương Bách Xuyên nhắm mắt lại, đồng thời phong bế sáu giác quan, không nhìn không nghe, hắn phải tập trung cảm ứng sự tồn tại

của Yến Xích Hà.

Trong tình huống phong bế sáu giác quan, nếu hắn có thể tập trung cảm ứng được Yến Xích Hà thì chứng tỏ hắn thật sự đã mở tâm khiếu.

Sau khi Dương Bách Xuyên phong bế tất cả giác quan, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác, dường như cả thế giới không còn bất kỳ âm thanh nào, chìm vào trong bóng tối vô tận.

Bốn bề tĩnh lặng.

Lúc này, hắn từng bước đi sâu vào trong rừng, chờ đợi đòn đánh lén của Yến Xích Hà, hay nói chính xác hơn là đang tập trung cảm nhận sự tồn tại của Yến

Xích Hà.

Trong trạng thái tăm tối tĩnh lặng này, Dương Bách Xuyên nghe thấy âm thanh trái tim mình bắt đầu đập.

Thịch!

Thịch thịch! Thịch thịch!

Tim hắn đập đều đặn, nhịp nhàng, mạnh mẽ. Đột nhiên tim đập nhanh hơn.

Tiếp đó, dường như Dương Bách Xuyên nhìn thấy một đốm trắng xuất hiện trong bóng tối, đang nhanh chóng lao tới từ bên trái hắn.

Vẫn không có âm thanh nào khác ngoại trừ tiếng tim đập và đốm trắng đang di chuyển nhanh chóng đến gần mình.

Bao gồm cả đốm trắng đang di chuyển kia cũng không phát ra âm thanh.

Thế nhưng lúc này Dương Bách Xuyên vô cùng mừng rỡ.

Mặc dù hắn nhắm mắt và phóng bế tất cả giác quan bên ngoài, nhưng hắn biết đúng là tâm khiếu đã mở.

Thế giới tăm tối mà hắn nhìn thấy chính là cảm giác trong tim có mắt, đây là thiên phú cảm ứng tâm khiếu.

Một giây sau, đốm sáng đến bên cạnh hắn.

Dương Bách Xuyên đã biết trước là đối phương sẽ ra tay ở bên trái, lập tức tung ra một chưởng.

Ầm! “ối!” Yến Xích Hà kêu gào thảm thiết, bay văng ra ngoài. Rắc!

Yến Xích Hà bị Dương Bách Xuyên đánh trúng, văng xa hơn trăm mét, đụng gãy một cây đại thụ.

Vốn dĩ hắn ta nghĩ rằng mình đã chuẩn bị trạng thái tốt nhất để đánh lén Dương Bách Xuyên, dứt khoát đến gần Dương Bách Xuyên trong phạm vi hai mét rồi vung tay tấn công, như vậy là có thể đánh lén thành công.

Tạm thời không nói đến nỗi u sầu của Yến Xích Hà. Hiện tại Dương Bách Xuyên đã xác định được mình thật sự đã mở tâm khiếu, đã có năng lực cảm tri huyền diệu có thể biết trước nguy hiểm mà Tuyết Hương nói.

Sau khi hắn đánh một trưởng vào người đốm trắng kia, xúc cảm truyền tới là cơ thể rắn chắc, hắn biết đó chắc chắn là Yến Xích Hà.

Quả thật tâm khiếu đã mở. Dương Bách Xuyên vui như mở cờ trong bụng. Nhưng hắn chưa kịp vui vẻ, ngay sau đó tim hắn lại đập dồn dập, có nguy

hiểm xuất hiện phía sau. Cảm giác nguy hiểm lần này rất mãnh liệt và rõ ràng, khiến mặt tên họ Dương nào đó biến sắc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

aaa
Tiên Nghịch
19/11/2025
RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
329-5
Thần Chủ Ở Rể – Thần Chủ Bí Ẩn – Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà
28/11/2025
so-duong-thuvienanime-1
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
24/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247