Vận Động Viên Bị Sự Nghiệp Nghệ Sĩ Làm Chậm Trễ - Chương 6: Hiệp hội Đổ Đèo
Núi Văn Tây.
Hôm nay là ngày cuối cùng trong chuyến team building của Hiệp hội trượt ván đổ đèo, một đám người vốn định ăn ngon uống say, thư giãn thoải mái trước khi bước vào kỳ thi đấu. Nào ngờ ngay ngày đầu tiên đến đây, hồn vía đã bị một tay đua vô danh câu mất.
Suốt ba ngày nay, mọi người đều tâm hồn treo ngược cành cây, chơi cũng chẳng thấy vui, ngày nào cũng trông mong nhìn chằm chằm vào con đường đèo, chỉ hy vọng bóng dáng mặc áo da đạp ván trượt kia có thể xuất hiện lần nữa. Tiếc là chẳng thấy tăm hơi đâu.
Có người không nhịn được hỏi: “Hội trưởng, ông bảo liệu cậu ta có phải không phải người thành phố S, chỉ là đi du lịch một chuyến, tiện thể chơi ván trượt thôi không?” “Đúng đấy…”
Ngô Tiền thở dài: “Xem ra là không có duyên phận rồi.” Đến mặt mũi người ta tròn méo ra sao còn không biết, muốn tìm cũng chẳng có cách nào mà tìm. Thấy mọi người ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, Ngô Tiền không nhịn được cười mắng: “Được rồi, từng người một cứ như thế, không đợi được thì thôi, trưa nay ăn cơm xong, chiều chúng ta về hiệp hội.”
Ở một bên khác, sau khi Mạnh Nghiêu và Mạnh Triều Xuyên lái xe đến núi Văn Tây, liền nhìn thấy nhóm người của Hiệp hội trượt ván đổ đèo đang ngồi nói cười trên đỉnh núi, bên cạnh đặt những chiếc ván trượt dài.
Ánh mắt Mạnh Triều Xuyên quét qua bọn họ. Người đó không có ở đây. Mặc dù hôm đó người kia đội mũ bảo hiểm full-face không nhìn rõ mặt, nhưng Mạnh Triều Xuyên chỉ liếc mắt một cái đã chắc chắn, trong số những người này không có cậu ấy.
Không phải người của hiệp hội ván trượt sao?
Trong lúc nhóm người hiệp hội nói cười, có vài người đạp lên ván trượt, rượt đuổi nhau lao xuống đường đèo. Mạnh Triều Xuyên giơ máy ảnh lên hướng về phía họ, nhìn vào ống kính, rồi lại lắc đầu hạ xuống. Không phải cảm giác này.
Mạnh Nghiêu ở bên cạnh nhìn động tác của em trai, thu hồi tầm mắt cúi đầu lướt điện thoại. Trên điện thoại, cấp dưới gửi cho hắn một đoạn video ngắn về bữa tiệc. Trong video là cảnh nâng ly chúc tụng, người qua kẻ lại tấp nập, nhưng Mạnh Nghiêu chỉ liếc mắt một cái đã bắt được bóng dáng một người thanh niên xuyên qua đám đông. Hơi thở hắn khẽ ngưng trệ.
“Triều Xuyên, anh phải về rồi.”
Mạnh Triều Xuyên nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn hắn.
“Cảm giác rất kỳ lạ…” Mạnh Nghiêu kéo cổ áo, có chút phiền muộn, “Giống như có giọng nói nào đó bảo rằng chính là cậu ấy.” Hắn vỗ vỗ vai em trai, nói chậm rãi từng câu từng chữ để em trai nghe rõ, “Anh phải về rồi, em cứ từ từ chụp, tìm cảm hứng của em đi.”
Úc Niên sau khi từ Giải trí Quả Cam trở về, liền chui vào không gian hệ thống tiếp tục học khóa trượt ván đổ đèo.
Giải trượt ván đổ đèo mở rộng Thiên Môn Sơn đang đến gần, anh cần phải nhanh chóng nắm bắt khóa học này, đồng thời thông qua huấn luyện thực tế để sao chép thành ký ức cơ thể, tiêu hóa và hấp thụ nó.
Hai ngày nay anh không đến núi Văn Tây nữa, mà đợi sau khi kết thúc một giai đoạn khóa học mới tỉnh lại từ không gian hệ thống. Trời vẫn còn sớm, Úc Niên vốn định đến núi Văn Tây thử kỹ thuật mới, nghĩ ngợi một chút rồi lại thôi.
Độ dốc và độ khó của các khúc cua ở núi Văn Tây đối với anh mà nói đã không còn tính thử thách nữa. Phải đổi ngọn núi khác thôi.
Tìm kiếm các ngọn núi khác trong thành phố, Úc Niên ngồi trên ghế sofa lấy giấy bút ra, ghi chép lại các dữ liệu như số lượng khúc cua, tình trạng mặt đường, độ dốc và chênh lệch độ cao… của các ngọn núi trên bản đồ để tiến hành so sánh.
Cuối cùng anh chọn trúng một ngọn núi hoang. Úc Niên khoanh tròn ba chữ “Núi Phương Thọ” trên giấy. Núi Phương Thọ nằm ở phía Tây thành phố, ngọn núi này dù xét về chênh lệch độ cao hay độ dốc và khúc cua, đều rất phù hợp với nhu cầu hiện tại.
Những năm trước giao thông bận rộn, trên đường núi Phương Thọ xe tải qua lại rất nhiều. Sau này cùng với quy hoạch thành phố, đường cao tốc được xây dựng, con đường núi này dần trở nên hoang vắng, xe cộ ngày càng ít, cho đến nay thì hoàn toàn bị bỏ hoang. Mấy năm trước Hiệp hội trượt ván đổ đèo của thành phố đã bao thầu ngọn núi hoang này, dùng làm đường đua huấn luyện cho hội viên.
Chỉ mở cửa cho hội viên hiệp hội. Úc Niên viết xuống dòng chữ này, khoanh tròn đánh dấu.
Nhìn nét chữ xiêu vẹo của mình trên giấy, Úc Niên đóng nắp bút, gấp tờ giấy làm bốn rồi ném vào sọt rác. Đứng dậy tưới chút nước cho cây ngọc lan tây đã chết khô ở phòng khách, Úc Niên cầm ván trượt, ra cửa đi đến núi Phương Thọ.
Hiệp hội nằm dưới chân núi Phương Thọ, ngay cạnh văn phòng khu phố cổ phía Tây thành phố. Khi Úc Niên đến nơi, thấy cổng lớn đóng chặt, hơi lạnh từ khe cửa lọt ra ngoài. Một chú chó Golden lai nhỏ bị bỏ rơi đang thè lưỡi nằm bò trên mặt đất, áp sát vào khe cửa, dựa vào chút hơi lạnh này để giải nhiệt.
Nó nhìn thấy Úc Niên, uể oải sủa một tiếng “gâu”, đuôi vẫy vẫy hai cái. Úc Niên xoa đầu chó, nhìn về phía cổng lớn. Bên trong yên tĩnh vắng lặng, loáng thoáng truyền đến tiếng âm thanh trò chơi điện tử, khác hẳn với cảnh tượng náo nhiệt trong tưởng tượng.
Anh nhìn tấm biển “Hiệp hội Trượt ván Đổ đèo thành phố S” treo trên tường, xác nhận không tìm nhầm chỗ. Gõ cửa, hồi lâu bên trong mới lười biếng truyền ra một câu: “Cửa không khóa, vào đi.”
Úc Niên đẩy cánh cửa nặng trịch ra, hơi lạnh lập tức phả vào mặt, chú chó Golden nhỏ sủa hai tiếng, phấn khích vẫy đuôi cũng muốn chui vào nhà. “Tiểu Hoàng, đi ra!” Người thanh niên bên trong đang nằm vùi trên ghế bập bênh, bụng đắp chăn mỏng trừng mắt nhìn con chó, Golden kêu ư ử một tiếng, đáng thương cụp đuôi đi ra ngoài.
Ngô Chính thấy chó đi ra rồi mới chuyển ánh mắt sang Úc Niên. Ngược sáng nên không nhìn rõ mặt anh, Ngô Chính phẩy tay, mắt quay lại nhìn game trên điện thoại: “Này này, đóng cửa vào, hơi lạnh bay ra hết rồi.”
Úc Niên thu hồi ánh mắt từ chú chó Golden đang cụp đuôi với đôi mắt ầng ậng nước, đóng cửa lại. Thấy người này không có ý định hỏi mục đích đến của mình, Úc Niên đi đến bên cạnh cậu ta: “Xin gia nhập hiệp hội, xin hỏi cần thủ tục gì?”
Ngón tay Ngô Chính bấm nhanh trên màn hình điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên: “Trên bàn đằng kia có đơn đăng ký, tự mình điền vào.”
Úc Niên nhìn bàn làm việc bên cạnh, trên đó vương vãi một đống biểu mẫu. Anh rút một tờ ra bắt đầu điền. Trên biểu mẫu ngoài các thông tin cơ bản như họ tên, giới tính, tuổi tác, còn bao gồm địa điểm huấn luyện thường xuyên, các giải thưởng từng đạt được…
Điền xong biểu mẫu, Úc Niên đứng sang một bên, đợi Ngô Chính chơi xong ván game này. Một lát sau, trong điện thoại truyền đến âm thanh “defeat” (thất bại), Ngô Chính đấm mạnh vào tay vịn ghế bập bênh, chửi đồng đội hai câu rồi mới nhớ ra bên cạnh còn có người.
Cậu ta quét mắt nhìn về phía Úc Niên. Lần này nhìn rõ mặt mũi, Ngô Chính nhướng mày, thầm tặc lưỡi. Người trước mắt này cũng quá tinh tế xinh đẹp rồi, nhìn da mịn thịt mềm thế kia, khoan đã, vừa nãy anh ta nói gì cơ? Ánh mắt Ngô Chính rơi vào tờ đơn đăng ký trên tay Úc Niên, trong giọng nói mang theo chút khó tin: “Xin gia nhập hội á?”
Úc Niên “ừ” một tiếng, đưa tờ đơn đăng ký trong tay cho cậu ta. Ngô Chính nhận lấy, nhìn thấy nét chữ như học sinh tiểu học trên đó thì thầm chê bai trong lòng, nhìn người thì ra dáng ra hình thế kia mà chữ viết còn xấu hơn cả mình.
Cậu ta vừa nhìn xuống dưới, vừa lười biếng nói: “Chỗ chúng tôi ấy à, gia nhập hội cần nộp đơn đăng ký, sau đó hội đồng quản trị thảo luận thông qua mới được.” “Úc Niên… địa điểm huấn luyện thường xuyên núi Văn Tây, trùng hợp ghê.” Cậu ta cười một tiếng không rõ ý tứ, ngọn núi này chẳng phải là nơi các hội viên hiệp hội đi team building sao.
“Núi Văn Tây à, chẳng có độ khó gì cả.”
Đến khi nhìn thấy cột giải thưởng trên đơn đăng ký để trống, vẻ mặt Ngô Chính càng thêm khinh thường. Mấy năm gần đây các hiệp hội trượt ván đổ đèo ở khắp nơi đều tích cực tổ chức các giải đấu, không nói đến cấp quốc gia hay cấp tỉnh, chỉ nói đến cấp thành phố, cấp quận hay mấy giải do các trường đại học tổ chức, số lượng cũng không phải là ít.
Nhiều giải đấu lớn nhỏ như vậy, kết quả là một giải thưởng cũng chưa từng nhận được. Lại nhìn người trông như thế này, đoán chừng lại là muốn gia nhập hiệp hội kiếm cái danh hội viên để ra vẻ ngầu lòi đây mà. Hiệp hội bọn họ đâu phải ai muốn vào cũng vào được, hội viên chính thức đều phải được hội trưởng, phó hội trưởng công nhận mới được.
Úc Niên hỏi: “Xin hỏi bao giờ hội đồng quản trị mới có kết quả thông qua?” Anh không muốn chậm trễ, có thể gia nhập hiệp hội càng sớm càng tốt, đến núi Phương Thọ huấn luyện là tốt nhất.
“Cứ đợi đi.” Ngô Chính nghĩ đến các thành viên hiệp hội đã đi team building, hôm nay họ sẽ về, nhưng Ngô Chính cũng không định làm phiền họ vì chuyện cỏn con này. Ngô Chính nhìn Úc Niên từ trên xuống dưới, ánh mắt quét qua chiếc ván trượt của anh, “Hoặc là…”
Cậu ta mắt tinh, không bỏ qua dãy mã số mạ vàng nhỏ khắc trên ván trượt của Úc Niên. Đó là mã số chỉ có trên hàng đặt làm riêng của thương hiệu Trác Việt, người có tiền nha…
“Hoặc là có thể đóng góp nhất định cho hiệp hội thì cũng có thể gia nhập.”
Vẻ mặt Úc Niên nhàn nhạt, liếc cậu ta một cái hỏi: “Đóng góp gì?” “Cái này, để hiệp hội phát triển nhanh hơn và xây dựng tốt hơn, ví dụ như hỗ trợ tài chính ——” Chưa đợi cậu ta nói xong, Úc Niên quay người bỏ đi.
Lời của Ngô Chính nghẹn ở cổ họng, thấy Úc Niên quay đầu đi thẳng, không hề do dự, trong lòng lầm bầm hai tiếng. Thế là đi rồi à, xem ra cũng chẳng thiết tha gì chuyện gia nhập hiệp hội lắm nhỉ. Ý chí không kiên định tí nào.
Úc Niên quả thực không quan tâm có gia nhập được hiệp hội hay không, anh chỉ muốn sử dụng ngọn núi Phương Thọ này mà thôi. Nhưng nếu hiệp hội này làm việc theo kiểu đó, đổi ngọn núi khác cũng chẳng sao, núi cạnh thành phố S cũng nhiều vô kể, đâu phải không thể huấn luyện.
Anh mở cổng lớn, không khí nóng hổi bên ngoài lập tức ùa vào, chú chó Golden nhỏ bên cửa hơi ngẩng đầu, kêu ư ử một tiếng trầm thấp. Úc Niên đi ra ngoài đóng cửa lại, lấy chai nước khoáng trong túi ra, đi đến bên cạnh chú chó, khum tay đổ một ít nước vào lòng bàn tay, đưa đến bên miệng nó.
Chú chó Golden thè lưỡi, liếm liếm lòng bàn tay Úc Niên, lập tức vẫy đuôi, liều mạng dúi đầu vào lòng bàn tay Úc Niên, hấp thụ dòng nước mát đã lâu không được uống. Úc Niên xoa xoa đầu nó, Golden vẫy vẫy đuôi, phát ra tiếng khò khè hưởng thụ.
Chiếc xe buýt cỡ trung (minibus) dừng ở đầu phố, khi đám người Ngô Tiền trở về, liền nhìn thấy cảnh tượng vuốt ve chó này. Ông liếc nhìn Úc Niên một cái, Úc Niên đang cúi đầu, không nhìn rõ mặt mũi, chỉ thấy được là rất trẻ, loáng thoáng thấy được hàng mi dài, còn có nốt ruồi lệ điểm nơi đuôi mắt.
Ngô Tiền mở cửa bước vào hiệp hội, những người khác cũng lần lượt đi vào. Bên ngoài cửa, Úc Niên cho chó uống nước xong, đứng dậy rời đi.
Ngô Chính thấy mọi người về rồi, đặt điện thoại xuống, cười hì hì nói: “Anh, mọi người về rồi ạ, chơi có vui không?” Cậu ta là em trai của hội trưởng Ngô Tiền, không phải nhân viên hiệp hội. Lần này hiệp hội đi team building, cậu ta chủ động đến giúp trông coi cửa nẻo.
“Đừng nhắc nữa, hồn vía bị câu mất rồi, chơi cũng chẳng thấy vui.” Có người trả lời. Ngô Chính nghi hoặc hỏi: “Thấy người đẹp à?” “Thấy trai đẹp. Một anh chàng siêu đẹp trai, kỹ thuật siêu ngầu.” “Chứ còn gì nữa! Ê trời này nóng quá, lấy cây kem ăn cái đã.”
Ngô Chính không hiểu họ đang nói gì, sán lại gần Ngô Tiền xoa xoa ngón tay: “Anh à, em giúp anh trông cửa ba ngày, cái đó ——”
Ngô Tiền đứng ở cửa gió điều hòa kéo cổ áo, liếc em trai một cái, cạn lời lấy điện thoại ra gửi cho em trai một cái lì xì. Nhớ tới người vừa nhìn thấy ngoài cửa, Ngô Tiền thuận miệng hỏi: “Người vừa nãy là làm gì đấy?”
“À, muốn vào hội ấy mà, bị em đuổi đi rồi.” Ngô Chính hớn hở nhận lì xì, nghe anh trai hỏi thì lơ đễnh nói, “Hiệp hội chúng ta đâu phải ai muốn vào là vào được đâu?” Ngô Tiền cau mày, liếc thấy tờ đơn mới điền trên bàn làm việc bên cạnh, cầm lên xem.
“Úc Niên… địa điểm huấn luyện thường xuyên… núi Văn Tây…” “Núi Văn Tây.” Sắc mặt Ngô Chính (đoạn này chắc là Ngô Tiền) dần dần trầm xuống.
“Anh…?” Ngô Chính nhận ra biểu cảm anh trai mình dường như có gì đó không đúng, gãi gãi đầu. Những người khác cũng nhận ra áp suất thấp tỏa ra từ hội trưởng nhà mình, ngừng nói chuyện, người nhìn tôi tôi nhìn người.
Ngô Tiền siết chặt tờ đơn, nghĩ đến nốt ruồi lệ vừa nhìn thoáng qua ngoài cửa. Mẹ kiếp! Ông nghiến răng trừng mắt nhìn Ngô Chính: “Người mà bố mày đợi ròng rã ba ngày trời bị mày đuổi đi rồi!”
Ngô Chính ngẩn ra, những người khác cũng ngẩn ra. Lắp bắp hỏi: “Hội trưởng, vừa nãy là —— là người đó á——”
Ngô Tiền sải bước đi nhanh ra ngoài: “Chính là cậu ấy.” Những người khác vội vàng đuổi theo.
Ngô Tiền dừng trước cửa lại quay đầu trừng mắt nhìn Ngô Chính: “Thằng ranh con, về tao xử mày sau!” Ngô Chính không nhịn được cãi lại: “Em là ranh con, thế anh là cái gì?” Cậu ta còn chưa biết tại sao anh trai mình lại kích động như vậy.
Nghĩ đến người mình mong nhớ ngày đêm cứ thế bị đuổi đi, giờ còn không biết có đuổi kịp không, Ngô Tiền tức muốn hộc máu. Ánh mắt quét qua chú chó Golden nhỏ mà Úc Niên vừa vuốt ve bên cửa, nó đang đáng thương vẫy đuôi. Ngô Tiền gầm lên với em trai mình: “Bế con chó vào trong hầu hạ cho tốt vào!”