Vạn Dặm - Chương 29: Sao anh dám thế!
Tạ Trường An cuối cùng cũng tìm được một cây Linh Bồ Thảo.
Nơi này băng thiên tuyết địa, Linh Bồ Thảo lại có màu trắng tuyết tương tự, chỉ dựa vào mắt thường cực kỳ khó phân biệt, nàng chỉ có thể dựa vào linh giác để tìm kiếm. Để không bỏ sót bất kỳ nơi nào có khả năng sinh trưởng, ngay cả một tấc đất nàng cũng không dám lướt qua, vì thế tốc độ rất chậm.
Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng nàng mới tìm thấy một cây trong khe nứt sông băng, cây non kiều nộn, run rẩy trong gió, trực tiếp bị nàng hái xuống.
Tạ Trường An không dám nán lại lâu, xoay người ngự kiếm bay về hướng cũ.
Linh Bồ Thảo sau khi nhổ khỏi đất không giữ được lâu, phải dùng càng sớm càng tốt, nếu không tối đa một khắc đồng hồ sẽ khô héo.
Nàng luôn cảm thấy tình trạng hiện tại của Chúc Huyền Quang dễ xảy ra chuyện, mãi đến khi nhìn thấy bóng người mờ ảo từ xa trong lòng mới hơi yên tâm.
“Sư tôn!” Nàng gọi một tiếng.
Chúc Huyền Quang đang khoanh chân ngồi quay lưng về phía nàng, nghe tiếng liền khẽ động, quay đầu lại.
“Người không sao chứ?” Tạ Trường An một thân vương đầy gió tuyết, nàng đã không còn lãng phí linh lực dư thừa để xua tan nữa. “Con tìm nửa ngày mới được một cây Linh Bồ Thảo, thử trước xem sao, nếu có tác dụng, con sẽ đi tìm thêm!”
Chúc Huyền Quang cười: “Bây giờ con biết dùng kính ngữ rồi đấy, lúc trước cửu biệt trùng phùng, gặp ta cứ như muốn khi sư diệt tổ vậy.”
Tạ Trường An vốn còn nghi ngờ lúc mình không có mặt hắn sẽ bị Ma chủ thừa cơ xâm nhập, thấy đối phương còn nhắc tới chuyện cũ, không khỏi thầm thở phào.
“Đây chẳng phải do người đi quá lâu, con suýt quên còn có người sư phụ là người sao, giờ ở chung lâu tự nhiên nhớ lại thôi.”
Nàng thuận miệng qua loa, lấy Linh Bồ Thảo ra, nghiền nát, cho Chúc Huyền Quang ăn, lại dùng linh lực giúp hắn vận khí, khiến dược hiệu nhanh chóng chảy đi khắp cơ thể, rút ngắn thời gian phát huy tác dụng.
“Bây giờ ta nói một câu con cãi một câu, chẳng giống chút nào với tiểu cung nữ nơm nớp lo sợ chỉ sợ ta nhíu mày lúc mới gặp nữa.” Chúc Huyền Quang thong thả nói, hắn bắt quyết nhắm mắt, thế mà còn có tâm trạng đấu võ mồm với đồ đệ. “Nhớ năm đó ta chỉ đông con không dám đi tây, bảo con cầm Phệ Thần Kính ở trên đỉnh núi lĩnh ngộ, con liền thật sự ngoan ngoãn ở trên đó không dám động đậy, giờ đúng là tiến bộ rồi.”
Tạ Trường An cũng cười: “Ban đầu đúng là vừa kính vừa sợ, nhưng sau này biết người trồng cải trắng không mượn tay người khác thì không sợ nữa.”
Chúc Huyền Quang: “Chuyện này thì liên quan gì đến cải trắng?”
Tạ Trường An: “Một người ngay cả mấy cây cải trắng cũng không nỡ bỏ xuống, lại sao có thể coi đệ tử và những người khác như cỏ rác? Chẳng qua là ngoài lạnh trong nóng, khẩu xà tâm phật mà thôi.”
Chúc Huyền Quang hừ cười: “Gan to thật, càng ngày càng không biết lớn nhỏ.”
Tạ Trường An còn định nói gì đó, bỗng nhiên sắc mặt hơi kinh hãi.
Mấy câu vừa rồi của Chúc Huyền Quang quả thực khiến nàng buông lỏng cảnh giác rất lớn, cũng liền không chú ý đối phương rốt cuộc có chuyển hóa dược hiệu Linh Bồ Thảo hay không. Lúc này tâm thần nàng khẽ động, vươn linh giác thăm dò, lại như thuyền con bất ngờ đụng phải sóng thần, ma khí ngợp trời lẫn trong linh lực ập tới cắn trả nàng!
Tạ Trường An muốn buông tay lùi lại, nhưng đã muộn, Chúc Huyền Quang không biết đã xoay người lại từ lúc nào, nắm chặt lấy cổ tay nàng, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị đầy thâm ý.
“Con đã hiếu thuận như vậy, thì đem tu vi tặng luôn cho vi sư đi!”
Ma chủ thế mà đã xâm chiếm thần trí Chúc Huyền Quang, ngay cả ký ức cũng dung hợp làm một rồi?!
Tạ Trường An kinh hãi, Lưu Thiên Kiếm theo tâm niệm vừa động chém nhanh về phía đối phương!
Nàng biết lúc này đối phương đã là ma vật khoác lớp da Chúc Huyền Quang, không dung thứ nửa phần nương tay, kiếm này tự nhiên cũng dùng hết toàn lực, gần như trút hết linh lực vào đó. Ma chủ dường như không ngờ nàng quyết đoán như vậy, quả nhiên không đối đầu trực diện, chọn cách né người lùi lại.
Tạ Trường An đâu chịu bỏ qua cơ hội này, lập tức không lùi mà tiến, lại chém xéo ba đường kiếm quang, người cũng nhảy lên theo, tay kia triệu hồi Chiêu Hoàng Kiếm, kiếm như có thần, vút đi như cầu vồng, chỉ thẳng vào mi tâm đối thủ!
Ma chủ cười khẽ một tiếng: “Đồ nhi sao có thể giết thầy, thật khiến vi sư đau lòng!”
Trong tay hắn ánh sáng chói lọi, phảng phất như nắm giữ tinh đoàn (đám sao), tứ phương tinh tú chậm rãi lưu chuyển bên trong, mưa gió sáng tối, cúi ngửa trăm biến.
Tạ Trường An chỉ nhìn thoáng qua, liền khó kiềm chế bị thu hút tâm thần.
Nàng rất khó nói rõ tinh đoàn trong tay đối phương là cái gì, nhưng có loại chấn động thiên địa vạn tượng hội tụ một thể, khiến người ta vừa chấn động lại vừa sinh lòng sợ hãi.
Đối phương dường như muốn dùng tinh đoàn này triệu hồi thứ gì đó ghê gớm, nhưng mãi vẫn chưa động thủ, cơ thể hơi có chút dị thường, lập tức bị Tạ Trường An vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn phát hiện.
Ma chủ chiếm cứ thân xác Chúc Huyền Quang dường như có chút dao động.
Tạ Trường An nhìn sang, hai mắt đối phương cũng đang chăm chú nhìn nàng.
Con mắt còn lại chưa biến thành màu đỏ kia, dường như muốn truyền đạt tin tức nào đó.
Trong lòng Tạ Trường An nhảy dựng, Chúc Huyền Quang vẫn chưa bị đoạt xá hoàn toàn?
Chúc Huyền Quang bảo nàng ra tay, ngay lúc này.
Đôi mắt đen như mực lộ ra vẻ đau đớn kìm nén, hắn đang nói mình không kiên trì được bao lâu nữa.
Thế là Tạ Trường An ra tay.
Lưu Thiên Kiếm và Chiêu Hoàng Kiếm ánh sáng đại thịnh, song kiếm hóa ngàn, ngàn mũi kim bạc trút xuống như thác đổ.
Ma chủ bỗng ngẩng đầu!
Những kiếm quang này trong mắt hắn thế tới cực chậm, hắn phất tay áo nâng tay, kiếm quang gặp trở ngại liền tiêu tan, lần lượt bị chặn bên ngoài cương khí, nhưng Ma chủ không hề có vẻ mặt đắc ý, ngược lại từ từ nhíu mày.
Bởi vì hắn phát hiện Tạ Trường An đã biến mất khỏi tầm mắt mình.
Linh khí như có như không lượn lờ quanh thân, nhỏ bé không đáng kể trong kiếm quang, không đáng nhắc tới, nhưng hắn lại không tìm thấy đầu mối.
Tạ Trường An ắt hẳn đã lợi dụng pháp bảo gì đó ẩn nấp ở đâu đó gần đây, định chờ thời cơ ra tay.
Khóe miệng Ma chủ nhếch lên một nụ cười lạnh: “Mệnh hồn của sư tôn ngươi vẫn chưa hoàn toàn biến mất đâu, ta giữ lại cho hắn một tia sự sống. Ngươi đã coi trọng hắn như vậy, chi bằng dùng tu vi của mình để đổi, thế nào? Ta có thể tha mạng cho hắn, các ngươi từ nay về sau có thể tự do rồi.”
Không có ai trả lời.
Nhưng hắn biết Tạ Trường An nhất định có thể nghe thấy.
“Những năm này hắn dây dưa với ta, chịu rất nhiều khổ sở, nhưng vẫn luôn nhớ mong ngươi, còn từng nhân lúc thần thức ta ngủ say lén lút về Xích Sương Sơn thăm các ngươi. Chẳng lẽ tấm chân tình này không đổi được sự nương tay của ngươi sao? Một thân tu vi của ngươi đều do hắn dạy dỗ, nay có cơ hội cứu hắn một mạng, lại không nỡ rồi sao?”
Từng câu từng chữ, không gì khác ngoài lay động lòng người, tìm kiếm sơ hở.
Nhưng Tạ Trường An thật sự ẩn giấu khí tức, không lộ ra nửa phần, giống như hoàn toàn biến mất vậy.
Ma chủ gần như nghi ngờ nàng đã nhân cơ hội bỏ trốn rồi.
Hắn nheo mắt lại, lòng bàn tay mở ra rồi nắm lại, thu hết kiếm quang như mưa rào gió giật vào trong tay áo.
Bốn phía trắng xóa một mảnh, ngoại trừ sông băng thì chỉ có cuồng phong băng tuyết.
Bỗng nhiên ——
Ngón tay hắn khẽ cử động, khí tức xung quanh ngưng trệ, bão tuyết ngưng kết thành lưỡi băng đâm về phía sau bên phải hắn!
Một chùm máu tươi bắn ra, lưỡi băng xuyên qua lồng ngực Tạ Trường An vừa hiện thân.
Ma chủ hừ cười.
Nhưng ý cười kia còn chưa kịp cong lên khóe môi, đã bỗng nhiên chấn động!
Một thanh kiếm xuyên qua lưng hắn.
Hắn từ từ cúi đầu, nhìn thân kiếm dính máu, cùng với ma khí và bạch quang đang từng tia từng sợi thoát ra ngoài.
Sau gáy truyền đến xúc cảm lạnh lẽo như rồng rắn trườn bò, đó là Tỏa Hồn Phù Tạ Trường An vẽ trên người hắn.
Nàng muốn khóa chặt hồn phách của Chúc Huyền Quang và Ma chủ trong cái xác này, rồi cùng hủy diệt!
Rõ ràng dọc đường đi xả thân quên mình cũng muốn mang theo sư tôn này, đến phút cuối lại có tâm địa tàn nhẫn quyết đoán như vậy, nói bỏ là bỏ —— Lời nguyền rủa đến bên miệng Ma chủ hóa thành tiếng kêu thảm thiết, mệnh hồn trong nháy mắt bị xé nát thành từng mảnh, bị gió lạnh cuốn đi. Hai mắt Chúc Huyền Quang tan rã, thân thể ngã xuống, chỉ còn lại một lỗ máu bị Lưu Thiên Kiếm xuyên thủng vẫn đang ồ ạt chảy máu, rồi rất nhanh đông cứng trong băng tuyết.
Tạ Trường An thở dốc quỳ một chân xuống, một tay ôm lấy thân thể đang dần mất nhiệt độ của đối phương, thứ duy nhất có thể chống đỡ bọn họ là thanh Chiêu Hoàng Kiếm cắm trên lớp băng.
Chúc Huyền Quang chết rồi sao?
Nhưng con đường của nàng vẫn chưa đi hết.
Ma chủ bị nghiền nát chỉ là tàn hồn hắn bám trên người Chúc Huyền Quang, giống như phân thân bị giết trong miếu hoang lúc trước, ma vật xưa nay giảo hoạt, chủ hồn thật sự vẫn còn trên người Lâm Mộng Độc.
Chỉ có giết Lâm Mộng Độc, mới có thể giải quyết vấn đề triệt để.
Nhưng nàng thực sự quá mệt mỏi.
Từ dưới chân núi Phù Quảng Sơn đã một đường tắm máu, gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ, đến cuối cùng lại vẫn không cứu được Chúc Huyền Quang.
Chút tâm khí kia tan đi, nàng chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật ngon.
Máu từ dưới thân hai người lan ra ngoằn ngoèo, nhuộm đỏ thẫm trên mặt băng, lại từ từ thấm vào lớp băng, ngay cả dưới băng cũng từng tia từng sợi, giống như mọc rễ ở đó.
Tạ Trường An chỉ thấy toàn thân nhẹ bẫng, hồn phách rất muốn cứ thế rời khỏi thể xác, lại cứ bị một cái xác kéo lại, muốn đi không đi được, muốn tan không tan được. Ngay cả nằm cũng cảm thấy trời đất quay cuồng, tứ chi đã mất hết sức lực, lúc này đừng nói Ma chủ quay lại, cho dù là một tu sĩ Kiếm Khí Cảnh tới, e là cũng có thể dễ dàng kết liễu nàng.
Cũng được, chi bằng ở lại nơi này, cũng coi như thanh tịnh không ai quấy rầy, còn có băng tuyết làm quan tài, cuồng phong đưa tang, cũng không phải là một bến đỗ tồi.
Tỉnh lại đi.
Một chút lạnh lẽo rơi vào giữa mày, còn lạnh hơn tuyết, hàn hơn băng.
Tạ Trường An muốn quay đầu thoát khỏi, nhưng không có sức.
Tỉnh lại đi, ngươi mà ngủ tiếp, là thật sự không thể rời đi nữa đâu.
Trong hư không, dường như có người nói như vậy, giọng nói truyền đến cách rất nhiều lớp, không nghe rõ nguồn gốc.
Không thể rời đi thì thôi. Nàng đáp lại trong lòng, nơi này rất tốt, thích hợp chôn xương.
Mê mộng hướng tử, ly mộng đắc sinh. Ngươi biết hàm ý của câu này không? Giọng nói kia âm hồn bất tán.
Không biết, ta không muốn biết.
Đối phương dường như thở dài vì sự ngoan cố của nàng, nói rằng, lúc ngươi vào đã ước một nguyện vọng ghê gớm, cho nên những gì phải trải qua, tất nhiên cũng là trắc trở gian nan gấp trăm gấp ngàn lần người khác, ngươi chỉ có triệt để phá vỡ, tỉnh táo lại từ trong khốn cảnh, mới có thể hướng tử nhi sinh.
Tạ Trường An khẽ nhíu mày, đau đớn khiến nàng không thể cử động, ngay cả suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp.
Nàng không nhớ mình từng ước nguyện vọng gì, bao nhiêu năm nay, nàng vẫn luôn tu hành trên núi, tham ngộ thiên đạo… Phải rồi, thiên đạo, nàng hình như chính là vì thiên đạo mà đến, tại sao Ma chủ và đám người Lâm Mộng Độc lại cho rằng trên đời căn bản không có thần tiên… Không đúng, Ma chủ rốt cuộc tại sao lại từ đâu chui ra, trước đây nàng chưa từng nghe nói…
Đầu óc nàng gần như biến thành một đống hồ nhão, đủ loại ký ức kỳ quái không phân biệt thật giả hư thực cứ thế xoay vần trong ý thức, Tạ Trường An căn bản không thể trong thời gian ngắn phân loại được cái nào là thật, cái nào là ảo giác.
Trời đất dường như cô đọng lại thành khoảnh khắc nàng đang hiện diện, thời gian và không gian chen chúc ép lại, nàng chỉ còn một hơi tàn chỉ có thể miễn cưỡng thoi thóp trong khe hở, mệnh số như sợi tơ sắp đứt bồi hồi bên bờ vực sụp đổ nguy ngập.
Ngươi phải tỉnh lại, giọng nói kia lại không chịu buông tha nàng, vẫn cứ nói, hành trình còn chưa kết thúc, bỏ cuộc giữa chừng không phải tác phong của Tạ Trường An ngươi. Nhớ năm đó ở thành Trường An, trong tình cảnh tứ phía sở ca như vậy, ngươi cô lập không viện binh, vẫn còn có thể chống đỡ đến giây phút cuối cùng.
Nàng cố gắng nhớ lại, lờ mờ cảm thấy hình như có chuyện như vậy, nhưng phản ứng lại càng lúc càng chậm chạp, lười biếng đáp lại trong thần thức: Người thân bạn bè tri kỷ của ta đều chết hết rồi, ngay cả sư phụ cũng bị con ma kia chiếm xác, chính tay chết dưới kiếm ta, cho dù có đi giết con ma kia đến mức tro bay khói diệt, chẳng lẽ những người đó còn có thể sống lại sao?
Đã từng nàng cũng tưởng rằng dựa vào một bầu máu nóng và xương cứng, là có thể từng bước đi đến thắng lợi, nhưng khi đối thủ hùng mạnh áp đảo tất cả như Ma chủ xuất hiện trước mặt, dù nỗ lực thế nào cũng đều công dã tràng, ngay cả tu sĩ Kiếm Tiên Cảnh, trước mặt đối thủ như vậy cũng đành bất lực.
Cho nên tu sĩ các tông môn thiên hạ thà vứt bỏ Tiên đạo theo đuổi bấy lâu, chuyển sang đầu quân hiệu trung với Ma chủ, còn nàng…
Trong lòng Tạ Trường An phiền muộn, lại hộc ra một ngụm máu lớn.
Người kia lại nói chuyện, ngươi mà không chịu phấn chấn lên, ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi sư môn đấy.
Tạ Trường An liền cười nhạo, vết máu bên khóe miệng lạnh lẽo, lấp lánh trong băng tuyết, nàng nói ngươi tưởng ngươi là Chúc Huyền Quang sao, Chúc Huyền Quang chết rồi, cho dù chưa chết, người là người rất mềm lòng, sao nỡ vứt bỏ đồ đệ duy nhất chứ?
Người kia thở dài, nói, ngươi muốn thế nào mới chịu tỉnh lại?
Tạ Trường An hồi lâu không nói.
Nàng thầm nghĩ nàng muốn cũng không nhiều, nếu muốn Vu Xuân Sơn bọn họ đều sống lại thì có lẽ quá xa xỉ rồi. Nàng từ nhỏ đến lớn vận khí chưa bao giờ tốt như vậy, làm gì cũng hiểm tượng hoàn sinh, vậy thì chỉ để một mình Chúc Huyền Quang sống lại đi. Nàng vất vả lắm mới kéo người từ Phù Quảng Sơn đến Cực Bắc Hải, một đường tránh thoát trùng trùng truy sát, đến cuối cùng còn phải tự tay đâm kiếm vào người đối phương, ông trời sao lại hà khắc với nàng như vậy, thảo nào người đời đều không tin có thần tiên có thiên đạo…
Đối phương dường như nghe thấy tiếng lòng lải nhải nói năng lộn xộn của nàng, buồn cười nói, chi bằng ngươi mở mắt ra đi, biết đâu Chúc Huyền Quang thật sự vẫn chưa chết hẳn.
Nàng cảm thấy không thể nào, nhưng vì câu nói này, vẫn miễn cưỡng kéo hồn phách đang chết đi sống lại giữa âm dương trở về, dùng hết sức lực như dời non lấp biển chống lên mí mắt mỏng manh. Một tia ánh sáng lập tức lọt vào, đâm vào mắt nàng đau nhói, lập tức chảy nước mắt.
Nhưng trong tầm nhìn mờ ảo này, thế mà thật sự có một bóng người, dường như quen thuộc, lại từng là cố nhân.
Tạ Trường An ngẩn người, lại hộc ra một ngụm máu, mới khàn giọng nói: “Sao người chưa chết?”
“Cái giọng điệu này hình như còn rất thất vọng?” Trên mặt Chúc Huyền Quang lướt qua một nụ cười, “Đây là thần thức ta từng gắn trên Chiêu Hoàng Kiếm, vừa rồi lúc giằng co với ma đã phân ra một luồng tàn hồn, dung hợp với thần thức, hiện giờ coi như là nửa con ma đi.”
Trên Chiêu Hoàng Kiếm sao lại có thần thức của người?
Tạ Trường An nhíu mày, cổ họng đau đến mức không hỏi nên lời, Chúc Huyền Quang lại hiểu ý.
“Thẩm Hi cho con mượn nó, chắc hẳn cũng dự liệu được những bất trắc có thể xảy ra sau này.”
Tạ Trường An: “… Vậy người thế này coi là chết hay sống?”
Chúc Huyền Quang nói: “Dở sống dở chết, nếu con có thể giết chết Ma chủ, nói không chừng có thể tìm ra cách để ta sống lại, dù sao cũng còn một luồng tàn hồn ở đây. Mặt trời lên cao rồi, mau dậy đi.”
Giọng điệu của hắn rất dịu dàng, Tạ Trường An biết bên trong hắn không phải là một người lạnh lùng, nhưng cũng rất ít khi nghe hắn dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện. Lúc ngược sáng, khóe miệng đối phương dường như còn hơi cong lên, phảng phất như đang gọi nàng dậy luyện công trên Trọng Minh Phong thật vậy.
Tạ Trường An thở dài, rất mệt mỏi: “Người khác đều là sư phụ bôn ba ra mặt vì đồ đệ, sao đến lượt con lại ngược lại thế này?”
Chúc Huyền Quang đưa tay ra, giống như muốn xoa tóc mai nàng, nhưng tàn hồn không có thực thể, tay chỉ có thể xuyên qua sườn mặt.
“Trời sắp giao việc lớn, con đường sau này của con, còn dài lắm.”