Thần Chủ Ở Rể - Thần Chủ Bí Ẩn - Vương Bác Thần - Triệu Thanh Hà - Chương 1238
“Lâm Thiên Thành, anh chấp mê bất ngộ!”
Lâm Thiên Nghĩa lập tức động thủ, giết về phía Lâm Thiên Thành.
Ba người Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm ra tay cùng lúc.
“Gia chủ, đừng tự hiểu lầm! Sự việc vẫn có cơ hội xoay chuyển!” “Gia chủ, ngài bị ma nhập rồi!”
Mấy người đều vây đánh Lâm Thiên Thành.
Anh em trở mặt
Lâm Cảnh đau khổ gào lên: “Ba, ba muốn giết con! Ba muốn giết con!”
Lâm Thiên Thành suýt nữa bị tức chết, ngay cả con trai của ông ta cũng không tin ông ta.
Anh em của ông ta, bây giờ ra tay với ông ta!
“Đám ngu xuẩn các người, tất cả đều ngu xuẩn!”
Lâm Thiên Thành tức muốn ói máu.
Bây giờ ông ta nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
“Đây là âm mưu của tên chó này, ông ta là người của Viên Hiên tộc!”
Lâm Thiên Thành không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể nói như vậy.
Lâm Ngọc Thành đâm một kiếm, ông ta đạp một cước.
Cùng lúc đó, Lâm Thiên Nghĩa chém một đao về phía đầu của ông ta!
Mà hai người Lâm Đạo và Lâm Lâm, lại giết từ hai bên, vây chặt lấy ông ta.
Tuy cảnh giới của Lâm Thiên Thành cao hơn bọn họ, nhưng mãnh hổ sợ bầy sói, đặc biệt ông ta không thể ra tay giết, trong nhất thời vậy mà rơi vào thế hạ phong.
Lâm Thiên Nghĩa từng bước ép chặt, đâm một kiếm vào lồng ngực của Lâm Thiên Thành, mắng: “Lâm Thiên Thành, sự việc tới nước này, còn muốn giảo biện! Anh coi chúng tôi là kẻ ngu à? Gia đình cuối cùng của Viên Hiên tộc đều bị anh bắt rồi, gia đình ông Phùng đời đời làm người hầu trung thành của nhà họ Lâm chúng ta, bây giờ anh nói ông ấy là người của Viên Hiên tộc? Anh mắt mù chứ chúng tôi không mù!”
Lâm Đạo đấm một quyền về đằng sau tim của Lâm Thiên Thành, lạnh lùng nói: “Gia chủ, cho dù ông Phùng có vấn đề, đó cũng là chuyện chúng ta phải làm tiếp theo. Bây giờ, ngài trả lời vấn đề của ngài trước đi! Nếu trong lòng ngài không có quỷ, tại sao muốn phản kháng!”
4 người này, mỗi người đều có tu vi Linh Đài Cảnh đỉnh phong.
Mà Lâm Thiên Thành là cường giả Thần Kiều Cảnh tứ trọng, nếu thật sự giết người, 4 người này không phải đối thủ của ông ta.
Nhưng bây giờ 4 người này ra tay toàn lực, mà ông ta lại không thể sử dụng sát chiêu, trong nhất thời vậy mà không làm được gì 4 người.
“Cút ra, nếu tôi muốn giết các người, các người đã chết rồi! Đồ ngu, còn không hiểu sao? Những kẻ ngu các người, nếu tôi giết lão tam, cho dù giết em ấy ở chính diện, lão tam sẽ phản kháng sao? Tôi bắt tên chó này trước rồi từ từ nói chuyện với các người!”
Lâm Thiên Thành thật sự tức điên rồi.
Ông ta cũng không ngốc, tuy không biết mục đích thật sự của ông Phùng là gì.
Nhưng cũng đoán được, ông Phùng chắc chắn có quan hệ với Vương Bác Thần, chắc chắn là muốn nhà họ Lâm nội loạn.
Hoặc nói, muốn nhìn thấy nhà họ Lâm tự mình tương tàn!
Lâm Đạo nói: “Vậy ngài giơ tay chịu trói!”
Lâm Thiên Thành đập cho Lâm Lâm một chưởng, lại tung một quyền ép lui Lâm Ngọc Thành, hừ lạnh: “Tuyệt đối không thể! Đám ngu xuẩn các người đổ oan cho tôi,
còn muốn tôi giơ tay chịu trói? Huống hồ, tôi còn là gia chủ của nhà họ Lâm, các người cũng xứng kêu tôi giơ tay chịu trói ư?”
Vương Bác Thần ở một bên nhìn thấy không có người chết, hai bên đều có lưu thủ, như vậy đâu có được?
Cái anh muốn là nhà họ Lâm chết một đống người!
Vì vậy anh cố ý vu oan giá họa, kích thích hai bên: “Gia chủ, nếu ngài trong lòng không có quỷ, cần gì tự lừa mình dối người như thế! Trước đó ngài từng nói với lão nô, những người của gia tộc đối với ngài ngoài mặt một kiểu trong tối một kiểu, ngài muốn giết mấy người để giết gà dọa khỉ, lẽ nào lời này không phải ngài nói sao?” “Ngài nói người của nhị phòng đối đầu với ngài mọi chỗ, mong ngài chết, ngài định giết gà dọa khỉ, lẽ nào không phải ngài nói? Ngài nói người của tứ phòng việc thành thì ít hỏng việc thì nhiều, ích kỷ tự lợi, nên giết mấy người để chấn nhiếp. Ngài còn nói người của chi phụ không có tác dụng lớn, chỉ là một đám sâu bọ, nên giết hết, tiết kiệm tài nguyên, lẽ nào lời này không phải ngài nói?”
Lời này vừa dứt, sắc mặt của ba người Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm rõ ràng đã thay đổi.