Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 376: Người nước ngoài

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 376: Người nước ngoài
Prev
Next

Người thiết kế này không những là cao nhân, mà còn là người tuyệt vời!

Lúc này, có người đi đến bên cạnh anh, đứng ngang hàng với anh, cũng nhìn ngựa đá trước mặt, lẩm bẩm nói: “Thú vị, thật thú vị!”

Lý Dục Thần nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy một người nước ngoài tóc đỏ cao lớn.

Người nước ngoài cũng quay đầu nhìn anh, nói: “Văn hóa Hoa Hạ, đúng là bác đại tỉnh thâm”.

Lý Dục Thần cười nói: “Đúng thế, bác đại tinh thâm”. Đang định quay người rời đi, người nước ngoài lại đưa tay về phía anh: “Tôi tên là Adam, phải gọi đạo hữu thế nào?”

“Đạo hữu?”, Lý Dục Thần bất giác thấy buồn cười: “Chỉ có giữa tu sĩ đạo gia mới gọi nhau là đạo hữu”.

Adam: “Tôi là tu sĩ của Trung Phu Quan ở Los Angeles, đạo hiệu Thích Thành Tử”.

Lý Dục Thần ngẩn người, hơi bất ngờ, người nước ngoài này lại là đạo sĩ.

Adam vẫn đưa tay ra.

Lý Dục Thần bắt tay anh ta, nói: “Tôi tên là Lý Dục. Thần”.

Adam vui vẻ cười, nói: “Ngày đầu tiên đến Hoa Hạ có thể gặp được người đồng đạo, thật mừng quá”.

Lý Dục Thần cười nói: “Tôi không phải đạo sĩ”.

“Nhưng chăc chắn anh là người tu hành, đúng không? Nếu không sẽ không chú ý đến con ngựa này”, Adam nói.

Lý Dục Thần có ý kiểm tra anh ta, bèn hỏi: “Con ngựa này có ý nghĩa gì?”

Adam nói: “Trong văn hóa Hoa Hạ, dùng vượn và ngựa đại diện cho tâm ý của con người, ba vượn hai ngựa, đại diện cho ba tâm hai ý. Con người có vọng tâm, bản tâm và đạo tâm. Vọng tậm là thường có nhất, cho nên con khỉ đá đó ở trên cổng vòm của cổng núi, vừa nhìn là thấy. Còn bản tâm và đạo tâm khó thấy, cho nên ẩn ở chỗ sâu”.

Lý Dục Thần bất giác gật đầu, người nước ngoài này rất có hiểu biết.

“Vậy hai con ngựa thì sao?”

“Vậy tại sao du khách đều sờ khỉ đá, mà không ai đến sờ ngựa?”

Adam suy nghĩ nói: “Tôi nghĩ người thiết kế chỉ truyền ra ngạn ngữ về khỉ đá, mà không nhắc đến ngựa đá, đại khái là, con người đều có vọng tâm, và thông qua lực, cũng có thể tìm được bản tâm và đạo tâm, nhưng rất ít người chú ý đến ý của mình. Vì ý là gốc của tư duy, chúng ta không thể dùng ý niệm để phát hiện bản thân ý niệm, giống như chúng ta không thể dùng mắt nhìn thấy mắt của mình”.

Lý Dục Thần thấy rất kinh ngạc, cũng phải có cách nhìn khác về Adam.

Người nước ngoài này có kiến thức và lĩnh ngộ khá sâu về đạo, không ngờ một tu sĩ nước ngoài, có thể có kiến thức sâu như vậy về tu ngộ chỉ có Hoa Hạ mới có.

“Anh Adam, thực sự là ngày đầu tiên đến Hoa Hạ ư?”, Lý Dục Thần hiếu kỳ hỏi.

“Đương nhiên là thật rồi”, Adam nói: “Tôi yêu thích đạo thuật, vô cùng mê văn hóa Hoa Hạ, sớm đã muốn đến, nhưng sư phụ nói duyên phận của tôi chưa đến, vẫn không cho tôi đến. Cuối cùng Los Angeles xuất hiện rất nhiều dị giáo đồ, họ xông vào đạo quan và nhà thờ, hủy hoại đạo trường, nói người tu hành thành dị đoan, Trung Phu Quan chúng tôi cũng bị tấn công”.

Lý Dục Thần vừa nghe, lập tức liên hệ với sự việc mà Vạn Sơn Lâm của Hồng Môn nói.

“Dị giáo đồ tấn công các anh có lai lịch thế nào?”

“Có lẽ có liên quan đến thế lực chống Hoa của Bắc Mỹ, nhưng điều khiến sư phụ lo lắng là một giáo phái tên là Thái Dương Thánh Giáo, họ khởi ngưồn từ Châu Âu, nhưng gần đây hoạt động mạnh ở Los Angeles”.

Quả nhiên là Thái Dương Thánh Giáo.

Lý Dục Thần gật đầu: “Cho nên lần này anh đến Bạch Vân Quan là báo tin hay là xin giúp đỡ?”

Nếu là người Hoa Hạ, đến xin người ta giúp, chắc chăn sẽ không có ý khiêu chiến.

Nhưng trong lòng Adam, xin giúp đỡ và khiêu chiến không hề mâu thuẫn.

Đây chính là cách tư duy khác nhau. Lý Dục Thần không có ý dạy anh ta điều gì, huống hồ hành vi của tiên nhân vốn là tùy tâm, hành vi của Adam, lại phù hợp với tự tại tiêu dao của người tu hành.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

abv
Linh Vũ Thiên Hạ
20/11/2025
Gemini_Generated_Image_m9r0v2m9r0v2m9r0
Nguyên Tôn
20/11/2025
hpn9XzrZpHToZ2GbiErw2718D0eTU6Ly7Wrdpcpt
Đỉnh Cấp Tông Sư – Cường Giả Tông Sư – Tô Minh
29/11/2025
300
Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247