Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 2160 Mà loại chấn động

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 2160 Mà loại chấn động
Prev
Next

Hàm Quang bắn ra, va chạm với ánh sáng tím bay đến từ trên trời.

Âm!

Trong đầu Lý Dục Thần nghe thấy tiếng nổ lớn, đó là thức hải chấn động.

Mà loại chấn động này thậm chí còn ảnh hưởng tới bản thể nguyên thần ở nơi xa vạn dặm, nguyên thần chấn động ảnh hưởng đến sự liên kết của ý thức, suýt chút nữa khiến ý thức của phân thân này tan rã.

Trước mắt là anh sang hỗn loạn, sau khi màu tím và màu trắng va chạm tạo thành thế giới ánh sáng rực rỡ năm màu quái dị.

Lý Dục Thần lảo đảo lùi mấy bước, miễn cưỡng ổn định thân hình, đan điền cuộn trào, phun ra nguyên khí.

Đến lúc này, phân thân của anh đã trở nên tàn phế, tuy cảnh giới vẫn còn, thậm chí còn vì kiếm này mà cao hơn, nhưng pháp lực thì đã mất, sức sống dùng để duy trì phân thân này đã hoàn toàn tan rã.

Anh lắc đầu, hất văng những ánh sáng hỗn loạn trước mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ, ngay tại nơi cách anh không xa, có ông lão cao lớn đứng đấy, mặc quần áo hoa cổ xưa, sau lưng đeo thanh kiếm cổ.

Ông lão giơ tay chỉ về phía Khương Tử Phong trong hư không, Khương Tử Phong đứng dậy, rất nhanh đã khôi phục tinh thần.

Khương Tử Phong tỉnh dậy từ trong sợ hai, nhìn thấy ông lão thì có chút mơ hồ, bởi vì anh ta không quen biết ông lão. Nhưng rất nhanh anh ta đã đoán ra điều gì đó, lập tức hưng phấn, muốn nói gì đó với ông lão, vừa mở miệng, lập tức thấy ánh mắt nghiêm khắc của ông lão, khiến tim anh ta run lên, nuốt ngược những lời định nói.

Trên mặt ông lão lộ ra chút thất vọng, lạnh lùng nói: “Họ Khương là hậu duệ chính thống của Viêm Đế, chút gan dạ này, sau này làm sao gánh vác được trọng trách chấp chưởng Côn Luân?”

Giọng nói của ông ta nghiêm khắc nhưng kèm theo theo chút ôn hòa, dường như quở trách, nhưng thực chất là khích lệ.

Khương Tử Phong mừng rỡ, nhưng vẫn không biết nên tiếp lời thế nào, dè dặt nhìn đại sư huynh.

Sắc mặt Lưu Sùng Tuấn không dễ nhìn, đương nhiên anh ta nghe ra ý tứ trong lời của ông lão, ngay trước mặt anh ta mà nói Khương Tử Phong mới là người kế thừa trong tương lai của Thiên Đô, anh ta là đại sư huynh thì tất nhiên sẽ không dễ chịu.

Nhưng anh ta biết thân phận của ông lão này không tầm thường, cho dù sư phụ ở đây, cũng không thể đối đầu với ông ta, trong lòng không vui, cũng chỉ có thể lặng lẽ nghe.

Cuối cùng Khương Tử Phong cũng mạnh dạn tiến lên, cúi người bái ông lão, kích động nói: “Đa tạ tiền bối chỉ dạy!”

Ông lão khẽ gật đầu, ném hồ lô cho anh ta, nói: “Cái hồ lô này là vật lão tổ Thái Công của cậu từng dùng, từng trợ giúp Chu vương bình định yêu tộc nhà họ Thương, đến tay cậu, thành phế vật! Tôi cho cậu thanh kiếm gỗ đào, cũng là vật của Thái Công.”

Nói xong, thanh mộc kiếm cổ kính trên lưng ông ta bay ra, lơ lửng trước mặt Khương Tử Phong.

“Bây giờ là lúc cậu thể hiện, đi đi, giết tên yêu ma này.” Ông lão chỉ về phía Lý Dục Thần.

Trong lòng Khương Tử Phong hơi do dự, dù sao vừa rồi lúc giao đấu với Lý Dục Thần, bản thân đã không phải đối thủ của anh. Sợ bị ông lão nhìn ra sự nhát gan, cấp bậc tiên nhân vui buồn thất thường, khi không còn coi trọng anh ta nữa, tiền đồ tươi sáng coi như hủy hoại.

Anh ta lấy hết can đảm tiến lên, một tay cầm hồ lô Tử Kim, một tay nhận lấy kiếm gỗ đào.

Kiếm gỗ vừa vào tay, Khương Tử Phong chỉ cảm thấy luồng sức mạnh ý niệm cường đại từ thủ thái âm phế kinh truyền vào, tràn đầy toàn bộ lồng ngực.

Anh ta cảm thấy mình lập tức trở nên vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có cảm giác vô địch thiên hạ.

“Lý Dục Thần, ai bảo vừa rồi cậu muốn giết tôi, lần này tôi sẽ khiến cả hình thức và tinh thần của cậu đều bị phá hủy!”

Khương Tử Phong lắc hồ lô, ném lên không trung, ánh sáng tím bắn ra bao phủ Lý Dục Thần.

Lúc này tâm thần Lý Dục Thần tán loạn, khó lòng chống đỡ, chỉ có thể bị ánh sáng tím giam cầm, không thể động đậy.

Khương Tử Phong sững sờ: “Đại sư huynh, sao huynh làm người tốt quá mức rồi? Lúc thì giúp đệ, lúc thì giúp đệ ấy, rốt cuộc huynh đứng về phía nào?”

Khương Tử Phong không vội ra tay, coi như cho đại sư huynh chút thể diện, nhưng giọng điệu hoàn toàn khác với ngày thường. Nếu là bình thường, đại sư huynh lên tiếng, anh ta đâu dám cãi?

Lưu Sùng Tuấn nhíu mày, nói: “Tử Phong, nể mặt sư phụ, không cần giết đệ ấy, đuổi xuống núi là được rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nhat-kiem-than-thanh-phong
Đệ Nhất Kiếm Thần
24/11/2025
vu-luyen-dien-phong
Đỉnh Phong Võ Thuật (Vũ Luyện Điên Phong) – Dương Khai
20/11/2025
trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
nhasachmienphi-kiem-dao-doc-ton
Kiếm Đạo Độc Tôn
23/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247