Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1870 Đầu ngón tay

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1870 Đầu ngón tay
Prev
Next

“Ha ha, quả là cú đá kim cương!” Tuệ Hàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chụp, bắt được chân của Từ Hiểu Bắc, “Đáng tiếc, trước mặt bổn tôn, cũng chỉ như đất sét gỗ mục thôi!”

“Tiểu Bắc, cẩn thận!” Đinh Hương kêu lên.

Đinh Hương và Vô Hoa đồng thời ra tay, đáng tiếc đã muộn.

Chỉ thấy Tuệ Hàng nắm lấy cổ chân của Từ Hiểu Bắc, xoay mạnh rồi đẩy ra, chân của Từ Hiểu Bắc xoay tròn một vòng, rõ ràng nghe thấy tiếng xương vỡ vụn, sau đó cả người bay ngược ra ngoài, đập vào cây Tử Trúc, thân trúc bị ép cong, rồi bật ngược trở về, rơi xuống đất.

Từ Hiểu Bắc nhìn thấy chân mình đã hoàn toàn bị vặn ngược, vặn ngược không phải là các khớp như đầu gối hay cổ chân, mà là cả chân bị xoắn như bánh quẩy, chứng tỏ xương đã hoàn toàn nát vụn, dù là bác sĩ giỏi nhất cũng không thể nắn lại được.

Từ Hiểu Bắc đau đến muc nghiến rang trợn mắt, mồ hoi to nhu hạt đậu lăn dài trên khuôn mặt, nhưng gã cắn chặt răng, không phát ra tiếng nào, bởi vì gã biết, vào lúc này, chỉ cần mình phát ra bất kỳ âm thanh nào, cũng sẽ ảnh hưởng đến Đinh Hương và Vô Hoa.

Đinh Hương không nhìn Từ Hiểu Bắc, không phải cô ấy không quan tâm, mà cô ấy biết, đây là cơ hội tốt nhất để đánh bại Tuệ Hàng, cũng có lẽ là cơ hội duy nhất.

Trên đường đi, bọn họ đã bàn bạc trước cách đối phó với Tuệ Hàng.

Khi ấy Từ Hiểu Bắc nói: “Gặp được Tuệ Hàng, nhất định phải ra tay bất ngờ, đánh vào chỗ sơ hở của ông ta. Trong ba người thì tôi yếu nhất, nên tôi làm mồi nhử là tốt nhất. Tôi sẽ tung hết sức đá ra, không giữ bất kỳ chiêu nào, dù thành hay bại, ít nhất cũng thu hút sự chú ý của Tuệ Hàng, sau đó hai người đồng thời ra tay, dốc toàn lực đánh, cố gắng hạ gục ông ta.”

Đinh Hương tưởng rằng Từ Hiểu Bắc chỉ nói cho có, không ngờ gã vừa xông lên đã thật sự làm như vậy.

Mà điều đó quả thực đã tạo ra cơ hội.

Tuệ Hàng từng giao thủ với Vô Hoa, nhưng chưa bao giờ coi Vô Hoa ra gì.

Hiện tại sự yếu thế của Từ Hiểu Bắc khiến ông ta càng thêm khinh địch.

Khi van gay chân của Từ Hiểu Bắc, Tuệ Hàng để lộ ra sơ hở rõ rệt.

Sơ hở này nếu chỉ có Vô Hoa, thì không thể nắm bắt, cho dù có cao thủ mạnh hơn Vô Hoa ở đây, cũng rất khó bắt lấy.

Nhưng đung là Đinh Hương, trong tay cô ấy có Lục Hư Luân Chuyển Bàn, trong lòng cô ấy có La Bàn Kinh.

Lục Hư vừa xoay, mọi thứ trong thời không đều hiện rõ như trong lòng bàn tay, rõ ràng đến từng chi tiết.

Chỉ thấy xung quanh lóe sáng, tựa như có vô số tấm gương sinh ra trong hư không, cắt không gian này thành vô số mảnh, tầng tầng lớp lớp.

Tuệ Hàng thầm kêu không ổn, tiện tay vung chưởng hóa giải công kích của Vô Hoa, thân hình nghiêng đi, muốn né khỏi loạn tầng trong hư không này.

Nhưng Đinh Hương đã xuất hiện ngay bên sườn ông ta, ngón tay điểm thẳng vào điểm yếu của ông ta.

Tuệ Hàng kinh hãi, dựa vào pháp lực thâm hậu, lập tức dịch chuyển thân thể, nhưng Đinh Hương lần nữa xuất hiện bên cạnh ông ta, ngón tay chỉ thẳng vào điểm yếu đang lộ ra.

Tựa như Đinh Hương có mặt ở khắp nơi, bất kể ông ta di chuyển thế nào, cũng không thể thoát.

Phụt!

Đây là cơ hội mà Từ Hiểu Bắc vất vả lắm mới giành được, vậy mà còn không thể gây thương tích, tiếp theo e rằng sẽ càng khó hơn.

Tuệ Hàng cười xong, nheo mắt nhìn Đinh Hương: “Nếu cô không ra tay, tôi còn không biết, thì ra cô là thân ngũ âm, trong tay còn có pháp bảo không gian, khó trách có thể vô hiệu hóa trận pháp nơi này, tự do ra vào trong ngoài rừng Tử Trúc.”

“Ngũ âm lục mạch, hư không luân chuyển, nếu ở nơi khác, có lẽ tôi thật sự đã trúng chiêu của cô, nhưng đây là không gian tự tại của Quan Thế Âm, pháp mạch của cô có thể luân chuyển lần thì hữu dụng, nhưng dùng lần thứ hai sẽ không còn hiệu quả! Thế mà cơ hội duy nhất này, cô lại lãng phí. Cô không dùng thần binh lợi khí, chỉ dùng đầu ngón tay mà muốn làm tôi bị thương, không biết là cô sơ suất, hay là sư phụ cô chỉ cho la bàn, mà không cho cô vũ khí nào khác?”

“Nếu cô không có vũ khí, tôi có thể tặng cô. Chày kim cương của tôi, vô cùng thích hợp với thân ngũ âm của cô. Cô và tôi âm dương hòa hợp, tốc độ tu hành có thể tăng gấp đôi, thậm chí còn hơn!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nhat-kiem-than-thanh-phong
Đệ Nhất Kiếm Thần
24/11/2025
âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
unnamed
Ngạo Thế Đan Thần
27/11/2025
hpn9XzrZpHToZ2GbiErw2718D0eTU6Ly7Wrdpcpt
Đỉnh Cấp Tông Sư – Cường Giả Tông Sư – Tô Minh
29/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247