Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1863 Đinh Hương gật đầu
- Home
- Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
- Chương 1863 Đinh Hương gật đầu
Từ Hiểu Bắc đã mất kiên nhẫn từ lâu, thúc giục: “Ê, đi thôi đi thôi, Đinh Hương, cô cũng mệt rồi, nên về nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Đinh Hương gật đầu, lại nói một tiếng “cảm ơn” với Bạch Thần, rồi xoay người rời đi.
Bạch Thần nhìn bóng lưng bọn họ mà trầm ngâm, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, lớn tiếng gọi: “Cô Đinh Hương, nếu nhất định phải đi, nhất định phải nhớ kỹ, nếu thấy dòng nước chảy ở con sông đen trong cát vàng, ngôi đền cô độc xây trên vách núi cao, thì nhất định phải tránh xa … ”
Đinh Hương sững lại, muốn hỏi có ý gì, nhưng quay đầu nhìn thì Bạch Thần đã biến mất rồi.
Về đến chỗ ở, Đinh Hương dùng nước sạch rửa sạch rễ Tử Trúc.
Sau khi rửa sạch bùn đất, quả nhiên hiện ra hình dáng rễ trúc, từng đốt từng đốt, chỉ là màu đỏ sẵm như máu.
Cô ấy luyện hóa bằng thủ pháp đơn giản rồi trộn cùng linh đan mang theo bên người, uống vào, quả nhiên cảm giác xung đột giữa kinh mạch thân thể và địa mạch đã biến mất, đường đi của địa mạch dưới đất trong thần thức cũng rõ ràng hơn.
Khi cô ấy lại niệm La Bàn Kinh, sử dụng Lục Hư Luân Chuyển Đại Pháp, thì cũng nhẹ nhõm hơn, không còn mệt mỏi như trước.
Nhung Dinh Hưong hiểu ro, chỉ dua vao mot re Tử Truc thì khong the giải quyết tận gốc vấn đề.
Rễ Tử Trúc sở dĩ có hiệu quả, là bởi nó hấp thu khí địa mạch nơi đây, trong quá trình sinh trưởng của Tử Trúc đã dung hợp thành một thể.
Chế no thanh thuoc uong, chỉ co the trị phan ngon, khong the trị phần gốc.
Nhưng có hiệu quả như vậy, Đinh Hương đã rất hài lòng.
Cô ấy dùng Lục Hư Luân Chuyển Đại Pháp, tìm kiếm khí tức của Tiểu Bạch và Tiểu Hắc trong thời không xung quanh, đáng tiếc không thu hoạch được gì.
“Vẫn không có sao?” Từ Hiểu Bắc hỏi.
Đinh Hương gật đầu, vẻ mặt đầy lo lắng: “Xem ra Tuệ Hàng không dừng lại ở Chương Mộc, chúng ta đã chọn sai chỗ.”
“Chưa chắc.” Từ Hiểu Bắc nói, “Dọc đường truy đuổi đến đây, bọn họ dừng lại rất nhiều lần, cho thấy Tuệ Hàng không gấp gáp lên đường. Hơn nữa nhìn khoảng cách dừng lại, cũng có quy luật. Đây là cửa khẩu quan trọng nhất biên giới, trước sau đều là vùng hoang vu, theo lý Tuệ Hàng phải nghỉ lại ở Chương Mộc. Ông ta không dừng, vậy chỉ có một khả năng … ”
“Cái gì?”
“Sào huyệt của ông ta cách nơi này không xa.”
Lời của Từ Hiểu Bắc khiến Đinh Hương và Vô Hoa đều phấn chấn.
Dù sao cũng đã truy đuổi suốt sáu nghìn cây số, nếu đến đây mà để lạc mất, thì quá nản lòng rồi.
“Tiểu Bắc, tốt đó, đầu óc khá lắm, chẳng trách bố anh rất kỳ vọng vào anh.” Đinh Hương cười khen.
“Đương nhiên rồi!” Từ Hiểu Bắc cười hề hề.
Đinh Hương lại nhớ tới Bạch Thần.
“Các anh nói xem, dòng nước chảy ở con sông đen trong cát vàng và ngôi đền cô độc xây trên vách núi cao nghĩa là gì? Tại sao phải tránh xa?”
“À? Trong mắt cô, tôi là tiểu nhân, hắn là quân tử ư?” Từ Hiểu Bắc tức muốn chết.
Đinh Hương phì cười: “Thôi nào, đừng dễ giận thế. Anh không nhìn ra sao, Bạch Thần là cao thủ, nếu anh ta có ác ý với chúng ta, chỉ cần bịa một chỗ lừa chúng ta đến là được rồi, cần gì phải nói ra mấy lời kỳ lạ như thế?’
“Cao thủ? Tôi thấy là cao thủ tán gái thì có!” Từ Hiểu Bắc chẳng thèm để ý.
Hòa thượng Vô Hoa nói: “Lúc nãy Đinh Hương đang hỏi giá, hai người chúng ta đứng bên cạnh, theo lý mà nói, với thần thông của ba người chúng ta, không thể có chuyện có người đến gần mà không hề hay biết. Nhưng Bạch Thần … ít nhất tôi không phát hiện anh ta đi tới lúc nào.”