Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1844 Có khi nào chạy ra ngoài

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1844 Có khi nào chạy ra ngoài
Prev
Next

So ra, Từ Thông ở Cô Tô thì ngược lại, so với Trần Định Bang thì khí chất có phần thô hơn, nhưng tầm nhìn thì thật sự rất rộng.

Ngày trước, ông ta từng tự tay đánh gãy chân con trai Từ Hiểu Bắc, giờ lại thẳng thừng tuyên bố để Từ Hiểu Bắc thoải mái tung hoành ở Tiền Đường và Hòa Thành, không cần giới hạn tầm nhìn ở Cô Tô bé nhỏ và nhà họ Từ nhỏ bé.

Nhưng nói về địa bàn, Tiền Đường chưa chắc đã phồn hoa hơn Cô Tô, Hòa Thành lại càng là nơi nhỏ, địa vị hiện tại của nhà họ Từ đã gần như là bá chủ vùng Giang Đông, vậy mà ông ta vẫn chẳng để vào mắt, ý của Từ Thông đã rất rõ ràng.

Vì thế thời gian này, Từ Hiểu Bắc vẫn luôn quanh quẩn ở Tiền Đường và Hòa Thành, thỉnh thoảng lại chạy tới Ngô Đồng Cư.

Từ Cô Tô trở về, Đinh Hương rốt cuộc cũng rảnh được chút, tranh thủ sáng sớm đi tới bờ hồ Linh Sơn để tảo mộ cho ông nội Hữu Toàn và ông nội Lâm.

Cô ấy đặt hoa tươi trước mộ, lại đốt ba nén hương, quỳ xuống nói: “Hai ông nội, anh Dục Thần và chị Mộng Đình không ở nhà, cháu thay họ dập đầu với hai ông. Hai ông đừng trách họ, anh Dục Thần là người làm việc lớn, anh ấy phải đi con đường mà người trong thiên hạ chưa ai từng đi qua. Sau này họ không có ở đây, thì để Đinh Hương thay họ báo hiếu với hai ông.”

Quét xong mộ của hai ông, Đinh Hương mới vội vàng đi quét mộ và thắp hương cho cha mẹ mình.

Làm xong những việc này, cô ấy mới trở về Ngô Đồng Cư.

“Đinh Hương, cô về rồi!”

Từ Hiểu Bắc đang luyện công trong sân.

Những nam gần đay, vo cong của Từ Hieu Bac cung tiến bộ không ít. Cai chân từng bị bố gã đánh gãy năm xưa, nhờ Lý Dục Thần cứu chữa đặc biệt rồi truyền công pháp, gã đã luyện thành chân Đại Lực Kim Cang.

Ba năm trước trải qua sự kiện hồ Tiền Đường, sau đó lại nghe Lý Dục Thần truyền đạo, võ công của Từ Hiểu Bắc cũng bước sang một tầm cao mới.

“Này, Tiểu Bắc, sao anh lại ở đây, hôm nay không về Cô Tô à?” Đinh Hương tò mò hỏi.

“Hầy, gia tộc chúng tôi lớn thế, chỉ riêng bậc ông và chú bác đã đủ nhét đầy từ đường, thêm tôi một người không nhiều, thiếu tôi một người cũng chẳng ít. Mấy vị tổ tông đó của tôi, chắc cũng chẳng nhớ nổi có bao nhiêu đứa cháu trai đâu.” Từ Hiểu Bắc tự giễu.

“Không thể nói thế, cung tổ tiên là để thể hiện một phần tấm lòng của chúng ta.” Đinh Hương bất giác nhớ tới cha mẹ mình, lại nhớ tới ông nội Lý Hữu Toàn của Lý Dục Thần, không khỏi thở dài nói, “Nhưng cũng đúng, một bát cơm lúc sống hơn mười thuyền hương sau khi chết. Hiếu hay không, quan trọng vẫn là đối xử thế nào với người đang sống. Chỉ tiếc thời gian vô tình, điều khiến con người đau khổ nhất đời người, là con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ chẳng còn.”

Từ Hiểu Bắc thấy Đinh Hương nói đến mức buồn bã, vội vàng đổi chủ đề: “Hôm nay sao Ngô Đồng Cư vắng thế, Triệu Xuyến đâu?”

“Đương nhiên là về nhà đón tết Thanh Minh rồi.” Đinh Hương nói.

“Thế còn lão Hứa?”

“Tôi cho chú ấy nghỉ phép rồi, chú ấy và dì Tình cũng mấy năm chưa về quê.”

“Vậy à, xem ra hôm nay chẳng được ăn cơm dì Tình nấu rồi.” Từ Hiểu Bắc tỏ vẻ tiếc nuối, lại nói, “Cô cho lão Hứa nghỉ, chắc không đến mức cho cả mấy con vật nhỏ nghỉ luôn chứ? Tôi nhớ trong sân nuôi một con rùa ba chân và một con rắn trắng nhỏ, tôi còn thấy chúng quấn lấy nhau cơ, hôm nay sao chẳng thấy đâu?”

“Á? Không thể nào?”

Đinh Hương chạy tới mé giếng xem thử, bạch xà trốn thì khó tìm, nhưng con rùa nhỏ thì thường là ở trong giếng hoặc ra bên mép giếng phơi nắng.

“Ủa, thật sự không có, chạy đi đâu rồi?”

Đinh Hương bắt đầu tìm khắp sân, nhưng tìm khắp cả Ngô Đồng Cư vẫn không thấy rùa và rắn nhỏ.

“Có khi nào chạy ra ngoài rồi không?” Từ Hiểu Bắc nói.

Đinh Hương thấy kỳ lạ, hai con này rất có linh tính, tự biết mình là yêu, không thể vào chốn trần thế, nên chưa bao giờ đi xa, cùng lắm bạch xà sẽ ra rừng núi phía sau chơi một chút.

Cô ấy đi ra sau nhà, tìm khắp toàn bộ núi rừng, cũng không thấy bóng dáng hai đứa nhóc.

Đinh Hương hơi sốt ruột.

Quán cơm Giang Hồ của chị Mai là trung tâm thu thập tin tức, bất kể là dân võ lâm hay người tu hành, đến Hòa Thành, trạm đầu tiên cơ bản sẽ là quán cơm Giang Hồ.

Nếu có tin tức về hai đứa nhóc, chắc chắn sẽ truyền đến quán cơm Giang Hồ đầu tiên.

Chị Mai bảo Đinh Hương đừng vội, chị Mai sẽ thông qua quán cơm Giang Hồ phát ra lệnh giang hồ, nhờ bạn bè trong giới giang hồ ở Hòa Thành giúp tìm kiếm.

“Ngoài ra, Tiểu Bạch có khi nào là đi tìm Trí Nhẫn rồi không?” Chị Mai nói trong điện thoại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

1753365141986
Bắt Được Rồi – Hồ Linh
22/11/2025
Gemini_Generated_Image_vdpq13vdpq13vdpq
Vạn Dặm
16/11/2025
RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
Gemini_Generated_Image_fmkp68fmkp68fmkp
Mục Thần – Mục Vỹ (FULL)
29/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247