Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1772 Joyce cũng cảm thấy lạ

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1772 Joyce cũng cảm thấy lạ
Prev
Next

Trần Văn Học và Joyce vừa bước ra ngoài thì nhìn thấy cảnh sát Dominic đang ngồi trên băng ghế dài trong vườn hoa.

“Này, cảnh sát, sao anh lại ở đây?” Trần Văn Học cảnh giác bước tới, lo lắng Dominic cũng đã biến thành ma cà rồng.

“Đáng sợ quá! Nhiều ma cà rồng như thế!” Dominic vẫn chưa hoàn hồn, giọng còn run khi nói, “Đây là cảnh tượng đáng sợ nhất tôi từng thấy, còn khủng khiếp hơn cả phim!”

Rõ ràng Dominic chưa biến thành ma cà rồng.

Trần Văn Học nhớ rằng sau khi Agatha xuất hiện, anh ta và Lâm Thiên Hào cùng đi tìm Lilith, Dominic không đi theo.

“Cảnh sát Dominic, anh thoát ra ngoài bằng cách nào?”

Joyce cũng cảm thấy lạ, sau khi bản thân anh ta bị Agatha “giết chết” thì rơi vào vòng vây của đám ma cà rồng, anh ta tưởng Dominic khi đó đã gặp nạn rồi.

Dominic hít sâu một hơi, gio tay chỉ lên thap cao của nhà thờ, trên đỉnh tháp sừng sững ấy có một người đang đứng, hai tay chắp sau lưng, mặt hướng về phía tây.

Trần Văn Học và Joyce nhìn thấy bóng lưng của người đó, trên mặt lộ ra nụ cười mừng rỡ.

“Dục Thần!”

“Cậu Lý!”

Hai người nhẹ nhàng phóng thẳng lên đỉnh tháp.

Dominic chỉ biết ngước nhìn, anh ta đâu có bản lĩnh một bước nhảy lên độ cao mười tầng lầu như vậy.

Nhưng giờ đây anh ta đã bắt đầu hoài nghi thế giới này, đến cả ma cà rồng cũng có thật, còn gì là không thể nữa?

Đỉnh tháp không hoàn toàn nhọn, mà có một bệ nhỏ, trên đó dựng một cây thánh giá, dẫn dắt tín đồ ngước nhìn thiên đường.

“Dục Thần, anh đến lúc nào vậy?” Trần Văn Học hỏi.

“Các anh xem đi, cảnh sắc ở Romat thật ra cũng rất đẹp.” Lý Dục Thần nói.

Trần Văn Học nhìn ra xa, phong cảnh thành phố hiện ra trong tầm mắt, những tòa nhà xen kẽ, đường phố sạch sẽ, quảng trường tinh xảo, núi xa và rừng rậm phủ đến sát thành phố, nối thành một thể với cây xanh trong thành phố, khiến cho thành phố này mang một cảm giác như được sinh ra một cách tự nhiên.

Nhưng mặt trời đang treo ở bầu trời phía tây khiến Trần Văn Học cảm thấy khó chịu. Giờ đã là buổi chiều, ánh nắng chói chang chuyển sang hoàng hôn, đỏ như máu nhỏ xuống, khiến anh ta nghĩ đến ma cà rồng.

“Vẻ đẹp chỉ là bề nổi, dưới đất toàn là bóng tối và máu tanh.” Trần Văn Học vỗ lên cây thánh giá bên cạnh nói.

“Anh nói xem, nếu người dân Romat biết rằng trong thành phố này có rất nhiều ma cà rồng, họ sẽ nghĩ thế nào?” Lý Dục Thần hỏi.

Trần Văn Học ngẩn ra, không hiểu vì sao Lý Dục Thần lại hỏi vậy, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Họ sẽ rời khỏi thành phố này.”

Lý Dục Thần mỉm cười lắc đầu: “Anh xem thường con người quá rồi, con người chưa bao giờ sợ ma quỷ, người chỉ sợ nghèo.”

Trần Văn Học cảm thấy câu này nghe không ổn, nhưng lại không thể phản bác.

“Đẹp là đẹp vì có xấu, thiện là thiện vì có ác.”

Lý Dục Thần vừa nói, vừa đưa tay ra, lòng bàn tay bốc lên Hắc Hỏa, hoa sen đen nở rộ, đối lập hoàn toàn với mặt trời đỏ máu phía tây.

Joyce giật mình, ngây người tại chỗ, lẩm bẩm: “Tình yêu của tôi … còn không … ”

Anh ta vô thức đưa tay đặt lên ngực, nơi đó có một vết sẹo vĩnh viễn, cho dù anh ta đã niết bàn tái sinh từ thánh hỏa, cho dù anh ta đã được thánh quang tẩy rửa, vẫn không thể xóa bỏ.

Joyce ngẩng đầu nhìn mặt trời nơi chân trời, nhẹ nhàng nói: “Còn, tình yêu là vĩnh hằng, cô ấy sẽ không biến mất.”

Lý Dục Thần khẽ gật đầu, thu lại hoa sen đen trong tay, nói: “Tốt lắm, Joyce, cậu chưa chết.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Poster_Đấu_La_Đại_Lục
Đấu La Đại Lục
22/11/2025
25398s
Cao thủ hạ sơn, chín vị sư tỷ quá sủng tôi
16/11/2025
images
Đế Tôn
22/11/2025
hq720
Ta Bán Hủ Tiếu Tại Dị Giới – Ma Tùng Quân
25/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247