Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1723 Đôi cánh sau lưng

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1723 Đôi cánh sau lưng
Prev
Next

Sau đó, tia sét phân ra vô số nhánh, nhánh mẹ đẻ nhánh con, dày như tơ nhện, tạo thành tấm lưới bao phủ cả vầng trăng.

Xoảng, cả mặt trăng vỡ vụn như thủy tinh, biến thành vô số mảnh vỡ phát sáng, có mảnh vuông, có mảnh tròn, có mảnh nhọn, hình thù quái dị, không cái nào giống cái nào.

Những mảnh vỡ đó rải khắp bầu trời, rơi xuống như mưa, như bốc hơi mà biến mất giữa không trung.

Hồi lâu sau, ánh sáng tan hết, bầu trời trong vắt, trở về như ban đầu.

Trên trời vẫn còn vầng trăng sáng, như chiếc đĩa ngọc trắng tinh, được ai đó lau chùi sạch sẽ, treo lơ lửng giữa trời.

Ánh trăng rải lên dãy Anpi, tỏa ra quầng sáng bạc dịu nhẹ, như lớp sa mỏng phủ lên ngàn núi.

Vân Hạc trợn tròn hai mắt.

Hắn vốn cho rằng Lý Dục Thần có thể một mình đỡ vầng trăng hủy thiên diệt địa kia đã là chuyện ghê gớm lắm rồi.

Tận dụng khoảng trống đó, để hắn ra tay tiêu diệt Sariel, chính là cách duy nhất để giành chiến thắng trong trận chiến này.

Nhưng hắn không ngờ, tiểu sư đệ chẳng những đỡ được mặt trăng, mà chỉ bằng một ngón tay, đã phá hủy hoàn toàn nó.

“Dễ thế sao?”

Trong lòng Vân Hạc, đã không thể dùng hai chữ kinh ngạc để hình dung nữa.

Nếu là sư phụ làm được thì hắn sẽ chẳng lấy làm lạ, nếu là nhị sư huynh, cũng xem như hợp lý.

Nhưng đây là tiểu sư đệ kia mà!

Từ ngày được sư phụ đưa về Thiên Đô đến nay, tính đi tính lại cũng chưa đầy mười tám năm.

Vân Hạc không khỏi nhớ những lời đồn bên ngoài, về những câu nói nghịch thiên, đi ngược đạo lý truyền thống mà Lý Dục Thần từng nói.

Chẳng lẽ, tiểu sư đệ thực sự đã ngộ ra con đường khác?

Lẽ nào thiên đạo chưa phải là trọn vẹn, mà ngoài thiên đạo ra, còn có pháp môn khác, gần hơn với bản thể của đạo?

Vân Hạc nghĩ đến xuất thần, suýt nữa quên mất sự tồn tại của Sariel, quên mất rằng trận chiến giữa đôi bên vẫn chưa kết thúc.

“Anh … Anh … ” Sariel lơ lửng giữa không trung, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Lý Dục Thần, môi run rẩy, “Rốt cuộc anh là ai?”

Lý Dục Thần vẫn giơ cao cánh tay, một ngón tay chỉ lên trời, như đang xuyên thủng hư không, chậm rãi nói:

“Nếu trời không lấy đất làm gốc, thì không còn là trời. Chỉ khi đứng từ mặt đất mà nhìn, trời mới có ánh sáng. Rời xa đất đai và vạn vật, thì trời chỉ là vùng hư vô và bóng tối.”

“Mấy người tự cho mình cao quý, cao cao tại thượng, coi người dân như cỏ rác, khinh thường sinh linh trong thiên hạ, coi thế giới này là tài sản riêng của mình, nhưng mãi mãi không chịu thừa nhận đạo lý — Trời là trời, là nhờ đất; Thần là thần, là nhờ con người.”

“Không có chúng sinh vạn vật, các người chẳng là gì cả. Mấy người coi sinh linh như kiến hôi, nhưng không biết, mấy người thậm chí còn không bằng kiến. Phụ lòng tin của người dân, phụ sự yêu mến của nhân dân, ngai vàng ắt sẽ sụp đổ, ngôi vị thần linh cuối cùng sẽ tan biến.”

“Tôi chỉ là người bình thường, chỉ là nhìn rõ chân tướng, đến gần chân lý. Tự ngộ ra đạo, tự thành trong tâm, tự lập giữa người; không cầu với trời, không ràng với mệnh, không thẹn với lòng.”

Sariel vừa kinh hoảng vừa giận dữ, đột nhiên bật cười như điên.

“Các anh cùng lũ dị giáo, chỉ là kẻ phản loạn của Thần! Dù thế giới có đen tối đến đâu, bình minh nhất định sẽ đến, mặt trời nhất định sẽ mọc!”

Cô ta siết chặt tay, bắt đầu ngâm xướng.

“Hào quang của ngài trỗi dậy từ bóng tối, mây ngũ sắc trải khắp trời cao, đón lấy hỏa quang của ngài, nhân gian hân hoan cuồn cuộn … Ngài khiến tinh tú lùi bước, khiến đại địa bừng sáng, ngài là vua của chúng con, đón lấy ngọn lửa của ngài, chúng con bước vào vĩnh sinh … ”

Đôi cánh sau lưng cô ta sáng bừng lên, thân thể dần trở nên trong suốt, cả người tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Thân thể của Sariel lập tức tan vỡ như mặt trăng khi nãy, hóa thành hư vô.

Chỉ còn đôi cánh vẫn lơ lửng giữa không trung, trôi nổi dưới ánh trăng, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Lý Dục Thần vẫy nhẹ tay, đôi cánh chầm chậm bay đến, rơi vào tay anh, hóa thành chiếc lông vũ dài.

Đôi cánh thiên thần đã rơi xuống.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
15458-thieu-gia-bi-bo-roi-1
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
28/11/2025
doc-ton-truyen-ky-thanh-van-mon-lam-nhat
Độc Tôn truyền kỳ – Thanh Vân Môn – Lâm Nhất (Kiếm Thần Yêu Nghiệt)
29/11/2025
Gemini_Generated_Image_4vrywg4vrywg4vry
Vạn Cổ Chí Tôn
22/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247