Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1672 Lúc nãy
Trong văn phòng rộng lớn xa hoa như một cung điện cổ xưa được trang trí cầu kỳ tại khu Manha, Aljan hơi khom người, tay khẽ vuốt ve hình thánh giá khắc trên lưng ghế được bọc vàng.
Đối diện chiếc ghế là màn hình livestream.
Lúc nãy, ông ta hãy còn đang ngồi trên chiếc ghế này, theo dõi những gì đang diễn ra tại khu giai trí Mễ Cao kế bên qua man hình với tam thế như đang xem một bộ phim truyền hình.
Aljan hơi hả hê.
Nếu không nhờ có vị Phật sống ở bên cạnh mình thì có lẽ khu Manha đã bị Duke ép tới đóng cửa rồi.
Bây giờ lại có người đến khiêu khích, mặc dù Aljan không chắc những người Hoa Hạ tới từ Hào Giang này có thể quậy đục nước Las Vegas, nhưng có người tới gây rắc rối cho Duke thì ông ta vẫn luôn cảm thấy hả hê.
Ông ta đã nghe nói tới những chuyện đã xảy ra ở Hào Giang, suốt hai ngày qua, Duke đã trở thành trò cười trong giới cờ bạc chỉ vì sự hấp tấp và cấu thả của chính ông ta.
Hơn nữa cũng chẳng ai xem chuyện đó là sự thật, vì không chỉ mỗi Duke mà là cả thế giới này cũng không công nhận ván cược đó. Một khi công nhận cũng đồng nghĩa với việc phần lớn sòng bạc sẽ rơi vào tay lũ “heo” ở Hào Giang, ai mà chịu?
Khu Manha cũng vậy, Quỹ tài trợ cờ bạc của Duke nắm giữ 30% cổ phần của Manha, đây cũng là một lý do khác khiến Aljan không dám động đến Duke.
Là ông chủ của khu Manha, chính Aljan cũng chỉ nắm giữ khoảng hơn 10% cổ phần. Số cổ phần còn lại đều thuộc về các đại thế gia ở Thiên Truc, còn một phần là ông ta đứng tên thay cho giáo hội Bà La Môn.
Manha cũng là cứ điểm quan trọng nhất của đạo Bà La Môn tại Bắc Mễ.
Nếu Duke thực sự thua sạch, nó sẽ đồng nghĩa với việc khu Manha cũng sẽ b người Hào Giang nắm quyền kiểm soát.
Với một người kinh doanh, thay đổi cổ đông lớn chẳng phải chuyện tốt lành gì, quan trọng nhất là người phương Tây trời sinh đã kiêu ngạo, nên cũng chẳng mấy quan tâm tới đạo Bà La Môn. Nhưng một khi người Hào Giang trở thành cổ đông lớn, rất có thể những người Hoa am hiểu Phật sẽ phát hiện ra bí mật ẩn giấu trong Manha bất cứ lúc nào.
Khi Aljan thấy quả tên lửa đó trong khung livestream, ông ta đã biết chuyện hôm nay e rằng không đơn giản.
Mà ngay vừa rồi, chàng trai vừa đưa tay vẽ một hình chữ thập ở bên kia màn hình, Aljan chợt cảm thấy ngực mình lạnh ngắt, cơ thể như bị lưỡi hái tử thần cắt ngang, cái lạnh của nỗi sợ xuyên thấu cả linh hồn.
Ông ta bật người khỏi ghế, mò tứ lung tung lên người mình đến khi xác định mình không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi quay đầu lại và nhìn thấy hai đường chéo khắc thành hình thánh giá sâu hoắm trên cái ghế vàng, tim ông ta lại đập loạn lên.
Thực ra với các dị năng giả ở cấp bậc này như ông ta, quả tên lửa đó cũng chẳng phải mối đe dọa gì. Dù là trên chiến trường, một hai quả tên lửa cũng chẳng thể làm tổn thương ông ta.
Vậy nên ông ta vốn cũng chẳng trông mong gì chuyện quả tên lửa đó có thể bắn rơi chiếc máy bay.
Bắn tên lửa cũng chỉ là một phép thử.
Nhưng Lý Dục Thần lại mang tên lửa đến tận đây đã khiến cho Duke vô cùng sợ hãi.