Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1646 Chuyện đó không cần

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1646 Chuyện đó không cần
Prev
Next

Làm thế ha chẳng phải là đang bắt chẹt người ta sao?

Rõ là gân tay của Lưu Khải Minh đứt rồi, sao mà hơi xúc xắc được?

Nếu chơi bài Tây, bài sẽ được bên làm cái phát nên vẫn có thể dùng mắt và chiến lược để đánh một ván công bằng với nhau. Nhưng chơi xúc xắc lại hoàn toàn dựa vào kỹ thuật của đôi tay, không có tay thì cược kiểu gì?

“Không công bằng!” Có người hét lên: “Ông biết rõ tay của quản lý Lưu không ổn mà vẫn bắt chơi xúc xắc, không xài tay ông có lắc được không mà kêu?”

‘Đừng nghe ông ta nói! Thằng chó Tây đó cố ý đấy! Gân tay của quản lý Lưu bị chính ông ta cắt đứt đó!”

Nhìn thấy đám đông phẫn nộ như vậy, Elber lại ra vẻ đắc ý. Tất nhiên ông ta biết không có tay thì không thể chơi xúc xắc được, ông ta cố ý nói thế là để chọc giận đám người Hoa Hạ này, muốn nhìn thấy vẻ đáng thương của bọn họ khi tức giận mà không làm gì được ông ta.

“Khà khà, thì tôi cũng rất thông cảm với cậu Lưu đây, nhưng cũng đâu có cách gì, chỗ này là sòng bài. Sòng bài phải tuân theo quy tắc của sòng bài, không chơi nổi thì đừng chơi! Mấy người có thể nhận thua mà, trong quy tắc đâu có nói là không được nhận thua!”

Elber càng phách lối, đám đông lại càng phẫn nộ.

“Chết tiệt! Cái đó mà là quy tắc con khỉ gì? Sòng bài có bao nhiêu cách để chơi, tôi thích chơi cái nào thì chơi cái đó!”

“Đúng đó, khách hàng chọn cách chơi, làm gì có chuyện sòng bạc tự chỉ định!”

Elber nhún vai nhìn về phía Mã Sơn: “Đổi cách chơi cũng không phải là không được, nhưng làm thế thì lại để cho cậu Mã thất vọng rồi, cho dù kết quả ra sao, cậu cũng không thể nào thua sạch và thắng lại được đâu!”

Mã Sơn nhíu mày một cái rồi lạnh lùng nói: “Cho dù kết quả có ra sao, ông cũng chết chắc!”

Elber rùng mình một cái, ngay vào khoảnh khắc Mã Sơn nhìn sang ông ta, hình như ông ta có thấy một con rồng đang mở mắt, ánh mắt đầy giận dữ.

Ông ta dụi mắt một cái theo bản năng, không hiểu sao mình lại thấy ảo giác như thế, đến lúc nhìn lại thì chẳng còn thấy gì nữa.

Stephin nói: “Elber, đừng làm khó người ta nữa, cậu Lưu đây tay chân bất tiện, vậy thì đổi trò khác đi.”

Elber vừa định đồng ý thì chợt nghe Lưu Khải Minh nói: “Không cần, chơi xúc xắc đi.

Mọi người đều tưởng mình nghe nhầm, thất kinh nhìn Lưu Khải Minh, ngay cả Stephin, Elber và cả Lâm Thiên Hào đang ngồi trên ghế thái sư cũng để lộ vẻ ngạc nhiên.

Chỉ có Lý Dục Thần mỉm cười gật đầu.

Ban đầu Mã Sơn cũng lo lắng, cảm thấy có khi nào đầu óc Lưu Khải Minh bị chạm mạch hay không, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Lý Dục Thần, anh ta cũng yên tâm hơn.

‘Cậu Lưu, cậu chắc chứ?” Stephin hỏi.

“Chắc.” Giọng nói của Lưu Khải Minh vang dội đầy khí phách: “Mã gia nói đúng, tôi thua thế nào thì sẽ thắng lại đúng như thế.”

Stephin gật đầu: “Được, tôi rất khâm phục sự dũng cảm của cậu Lưu. Chỉ là tôi không biết, cậu không dùng tay thì định lắc xúc xắc kiểu gì?”

“Chuyện đó không cần ông phải quan tâm.”

“Được, vậy thì bắt đầu đi. Tôi nhớ lần trước chúng ta chơi tới hai mươi bốn viên xúc xắc rồi, vậy thì bắt đầu từ hai mươi bốn viên đi. Elber, kêu người mang cốc xúc xắc lớn nhất ra đi.”

Elber vâng một tiếng rồi vỗ tay hai cái, lập tức có người mang hai cốc xúc xắc cỡ lớn và một hộp xúc xắc lớn ra đặt lên bàn.

“Cậu Lưu, kiểm tra dụng cụ đi.”

Lưu Khai Minh mỉm cưoi: “Không cần ông moi, toi tự lam.”

Lưu Khải Minh không kiểm tra dụng cụ, Stephin lại càng không có lý do gì để kiểm tra nữa. Ông ta nhìn Elber một cái.

Lời khen của Stephin dành cho Lưu Khải Minh khiến lòng Elber cảm thấy rất khó chịu, ông ta miễn cưỡng đeo găng tay vào, tự tay lấy lớp xúc xắc phía trên trong hộp ra, sau đó lấy lớp bên dưới ra chia làm hai phần, bỏ vào hai chiếc cốc xúc xắc cỡ lớn, rồi đẩy hai cốc đó tới trước mặt hai người.

Stephin nói: “Lần trước là tôi đi trước, lần này đổi lại cậu đi trước, được chứ? Tôi thật sự rất muốn biết là nếu không dùng tay, cậu sẽ lắc xúc xắc thế nào đây?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
hoNIMsKTfdQ7kPjH7CGcPV1V0fhMZarBTq5c6ALA
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) – Kim Phi (FULL)
29/11/2025
vo-dich-kiem-vuc
Vô Địch Kiếm Vực
23/11/2025
RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247