Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1576 Xuân tới!

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1576 Xuân tới!
Prev
Next

“Bọn họ đang họp bí mật ở ngoại ô thủ đô đấy!”

“Ai? Ai họp bí mật?”

“Trời ạ, còn ai vào đây nữa? Bốn gia tộc kia đó!” Vương Bách Thuận thấy Hầu Thất Quý vẫn còn bình tĩnh như thường thì càng thêm sốt ruột: “Tôi nói ông này Hầu gia, tin tức của ông cũng hơi chậm rồi đấy, chuyện này ông không biết gì sao?”

Hầu Thất Quý đáp: “Tôi không biết thật đấy, ông nói thêm đi, bọn họ hội họp cái gì mà ông lại gấp gáp thế này?”

Vương Bách Thuận nói: “Tôi cũng không biết đang họp cái gì, nhưng có chuyện này ông phải biết, từ khi Lý công tử đến thủ đô, đã nhiều năm như vậy, bốn gia tộc kia có làm gì cũng sẽ nói cho nhà họ Lý. Lần này cả bốn gia chủ đều đi, tự tổ chức một mình, cũng chẳng thèm thông báo cho nhà họ Lý, ông đoán xem bọn họ muốn làm gì?”

Hầu Thất Quý nghe thấy Vương Bách Thuận nói đến bốn gia tộc lớn họp mặt thì cũng đã đoán được phần nào. Nhưng vẻ mặt ông ta vẫn rất bình tĩnh, ông ta mỉm cười, nói: “Tứ gia có lo lắng quá không, bốn gia tộc lớn tự họp mặt cũng là chuyện bình thường mà. Lý công tử của chúng tôi không ở đây, nhà họ Lý cũng không có ai đủ tư cách tham dự buổi họp mặt đấy.”

“Ôi trời, ông làm tôi sắp lo chết rồi!” Vương Bách Thuận vỗ đùi: “Ý ông là hoàng đế chưa lo mà thái giám đã vội đúng không?”

“Tứ gia à, ông cũng đừng quên, ông là Tứ gia của nhà họ Vương, cũng chính là người của một trong bốn gia tộc lớn đó đấy!” Hầu Thất Quý nhắc nhở.

“Trời đất còn thay đổi được, người chắc chắn cũng thế, tôi hiểu mà!” Hầu Thất Quý lại nói.

“Ôi, trời đất chứng giám, tôi không hề thay lòng! Nếu tôi đã thay lòng đổi dạ, hôm nay chắc chắn tôi đã không đến chạy đến đây báo tin cho Hầu gia ông, đúng không?” Vương Bách Thuần vỗ ngực cam đoan.

Hầu Thất Quý thấy đã đến lúc, lập tức đứng dậy chắp tay: “Đa tạ Tứ gia đã quan tâm, tôi thay mặt Lý công tử cảm tạ!”

“Thế còn được!” Vương Bách Thuần trừng mắt, hô hấp cũng xuôi hơn rất nhiều.

“Vậy Tu gia có thể nói cho tôi, trong buổi hội nghị đo, bọn họ đã bàn bạc chuyện gì vậy?” Hầu Thất Quý hỏi.

“Cụ thể như thế nào thì tôi không biết, nếu biết thì đã nói cho ông từ lâu rồi. Nhưng mà có chuyện … ” Vương Bách Thuận nhìn ngó xung quanh một lát, hạ giọng nói: “Người đã khởi xướng cho buổi họp đó không phải là một trong bốn người kia, cũng chẳng phải là người ở thủ đô này, mà là một kẻ đến từ nơi khác.”

“Đến từ nơi khác?” Hầu Thất Quý ngạc nhiên: “Là từ đâu?”

“Tấn Châu.”

Ngày Lý Dục Thần xuất quan, tuyết rơi đầy trời.

Cũng đã mấy tháng trôi qua kể từ ngày vụ cá cược ở Hào Giang kết thúc.

Anh đừng trong sân, ngắm nhìn thế giới trắng xóa, cảm nhận được sinh mệnh của mình và thế gian này đã hòa làm một.

Bông tuyết lơ lửng trắng xóa cả trời, mỗi một bông tựa như đều mang theo một sinh mạng.

Chẳng qua là sinh mạng của chúng quá ngắn ngủi, kết tinh lại trong thời tiết lạnh giá, bay lên rồi đáp xuống đất, nhanh chóng tan ra thành nước.

Nhưng bông trước vừa tan thì bông kia đã đáp xuống, hết bông này tới bông khác, dựa vào sức sống kiên cường và số lượng khổng lồ của rồi kết tinh lại, phủ lên mặt đất một lớp áo trắng dày.

Dưới mái hiên là người thân cận nhất của anh, sau khi biết anh đã xuất quan thì đội tuyết chạy tới.

Lâm Mộng Đình kể lại cho anh nghe những chuyện đã xảy ra trong ba năm qua.

Cô cố gắng tóm tắt ngắn gọn mà không bỏ sót trọng điểm để Lý Dục Thần có thể nhanh chóng nắm rõ tình hình.

Mọi người vốn dĩ còn rằng Lý Dục Thần chắc chắn sẽ nổi giận, nhất là khi nghe thấy chuyện của Mã Sơn và tập đoàn Kinh Lý dạo gần đây.

Nhưng mãi cho đến khi Lâm Mộng Đình đã kể xong, vẻ mặt của Lý Dục Thần vẫn chẳng thay đổi gì.

Anh vẫn bình tĩnh như vậy, tựa như một chiếc giếng cạn trong sân.

“Đông sẽ đến, rồi cũng sẽ qua.” Lý Dục Thần ngẩng đầu lên nhìn trời, nói.

Tuyết đọng lập tức tan ra, màu trắng phủ lên mặt đất và những ngọn núi đồi phía xa xa cũng dần dần biến mất.

Rồi anh nói tiếp: “Xuân tới!”

Mọi người lập tức nhìn thấy trên cây ngô đồng trong sân, từng mầm non bắt đầu đâm chồi nảy lộc.

Dõi mắt nhìn ra xa, Hòa Thành vừa rồi vẫn đang tuyết phủ trắng xóa, giờ đây đã mọc lên một màu xanh tươi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xTtynRWhi2rHgdqDddv6cFRPvBabH8s1iKuchkCK
Siêu Cấp Thần Cơ Nhân – Thế Giới Săn Thú
30/11/2025
Gemini_Generated_Image_8ir4di8ir4di8ir4
Ai đó?
29/11/2025
âss
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị – Dương Thiên (full)
19/11/2025
Gemini_Generated_Image_vdpq13vdpq13vdpq
Vạn Dặm
16/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247