Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1526 Lại đây

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1526 Lại đây
Prev
Next

Đồ dùng trong đại sảnh và đồ trang trí treo trên vách tường đều là kỳ thạch mỹ ngọc, cùng với vô số trân bảo bày biện xung quanh, nhìn khác xa một trời một vực với nhân gian, cảm giác xa xỉ chỉ có ở trên trời.

Nếu người bước vao không phải là Lý Dục Thần đến từ Thiên Đô, nhìn thấy đủ các loại kỳ trân dị bảo kia chắc chắn sẽ chóng hết cả mặt.

Nguyệt Tiên Lăng này, gì mà chưởng môn về hưu chứ, thêm hai lão thái giám đứng hai bên nữa là thành Hoàng Thái Hậu luôn rồi.

Con đường dẫn vào bên trong, băng qua sân viện, đến một thiền điện.

Cửa điện két lên một tiếng rồi mở ra.

Lý Dục Thần đứng ngoài cửa, một hồi sau mới bước qua ngưỡng cửa, đi vào bên trong.

Bên trong là một gian phòng rộng lớn, đồ trang trí và vật dụng lại không nhiều như đại sải, nhung vẫn vô cung tinh xảo, trong phòng thoang thoảng mùi trầm hương, giống khuê phòng của phụ nữ.

Trong phòng có một chiếc giường khảm ngà voi, buông rèm mỏng.

Qua tấm rèm có thể thấy bóng dáng mơ hồ của một phụ nữ đang nằm trên giường, lấy tay chống đầu, đường cong cơ thể lả lướt, thướt tha vô cùng.

Cách một lớp rèm, dù không nhìn rõ nhưng vẫn có thể cảm nhận được sắc đẹp của tiên tử hạ phàm, chẳng trách đàn ông trong thiên hạ lại muốn đổ xô vào.

Nhưng Lý Dục Thần lại biết được, đang nằm trên kia chẳng có người phụ nữ nào cả, chỉ có một gã đàn ông đã mấy trăm tuổi.

“Sao còn chưa tới đây?”

Giọng nói của Nguyệt Tiên Lăng mềm mại nhu mì, nghe vào tê dại hết cả tai, như len lỏi vào tận trong xương tủy.

Lý Dục Thần rùng mình, da gà da vịt thi nhau nổi lên.

Một cơn gió mang theo hương thơm thổi đến, vén tấm rèm mỏng lên, để lộ tiên tử đang nằm ở đó.

Nếu như chua biết truớc than phan that của bà ta, có khi đến cả Lý Dục Thần cũng phải thừa nhận, bà ta thật sự rất đẹp.

Thậm chí anh còn bắt đầu nghi ngờ, có khi nào là Cung Nhân Lạc nhầm lẫn không?

Nguyệt Tiên Lăng thật sự là Diệp Tiễn Lâm sao?

Anh thật sự không thể cảm nhận được một chút gì của một gã đàn ông từ người phụ nữ trên giường kia.

Trong lòng Lý Dục Thần quả thật đang có ít mâu thuẫn.

Cũng không phải là anh không tin Cung Nhân Lạc, nhưng anh lại càng không muốn tin bố mình đã từng ‘qua lại’ với một kẻ nam không ra nam, nữ không ra nữ này.

“Ha ha ha …. ”

Nguyệt Tiên Lăng đột nhiên cười phá lên.

“Cậu đứng ngẩn ở đó làm gì thế? Chưa từng thấy người đẹp bao giờ sao? Điểm này lại chẳng giống bố cậu một chút nào cả.”

“Cậu thật sự là con trai của Lý Vân Hoa hả?”

Nguyệt Tiên Lăng từ từ ngồi dậy.

Động tác của bà ta nhẹ nhàng thong thả, phong tình vạn chủng, tựa như mỗi cái giơ tay nhấc chân kia đều sinh ra để mê hoặc lòng người.

Bà ta vươn chân ra, đôi chân dài mảnh khảnh, bàn chân nhỏ nhắn tinh tế, từ từ đặt xuống từ mép giường, xỏ vào đôi hài.

Bà ta chậm rãi đứng lên, đi về phía Lý Dục Thần.

“Lại đây, để tôi nhìn rõ chút, ừ, đúng là hơi giống! Hàng lông mày này, sống mũi, cả ánh mắt cũng giống thật đấy!”

Nguyệt Tiên Lang đi đến trước mặt Lý Dục Thần, gần đến mức có thể cảm nhận được cả nhiệt độ cơ thể của người đối diện.

Bàn tay đang duỗi ra giữa không trung của Nguyệt Tiên Lăng bỗng khựng lại, vẻ mặt bà ta thoáng cứng đờ, trong đôi mắt còn lóe lên một tia sát khí mờ nhạt, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, sau đó, bà ta lại trưng ra vẻ mặt buồn bã mất mát.

“Chà, lâu lắm rồi mới có người kêu lên cái tên ấy.” Bà ta khẽ thở dài: “Cậu không gọi thì tôi cũng sắp quên luôn sự tồn tại của ông ta rồi. Diệp Tiễn Lâm … Ha ha ha … ”

Nói đến đấy, Nguyệt Tiên Lăng bật cười, cơ thể bà ta khẽ rung lên, tựa như cành hoa rung rinh trong gió, đóa hoa đầy đặn lay động trước ngực bà ta.

“Diệp Tiễn Lâm … Vậy mà vẫn còn có người nhớ đến ông đấy! Ông bảo ông đến tận khi chết cũng không được chết sạch sẽ, lại còn khiến đứa nhỏ nhà người ta nhớ thương ông thế kia … “

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

images
Đế Tôn
22/11/2025
Gemini_Generated_Image_8ir4di8ir4di8ir4
Ai đó?
29/11/2025
trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
t23pynj1
Thần Kiếm Vô Địch – Dương Tiểu Thiên (FULL)
30/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247