Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo) - Chương 1504 Thứ này rốt cuộc là gì?

  1. Home
  2. Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
  3. Chương 1504 Thứ này rốt cuộc là gì?
Prev
Next

Nói như vậy, Hồ Vân Thiên không chỉ chết vì lòng tin của người thầy thuốc, mà còn vì bảo vệ mảnh Thiên Hồn Bích này.

Thứ này rốt cuộc là gì? Tại sao nhà họ Lý lại truyền thừa mảnh ngọc vỡ này?

Còn mối liên hệ kỳ lạ giữa thứ này và anh, rốt cuộc là do huyết mạch nhà họ Lý, hay là do huyết mạch Thiên Ma từ mẹ anh truyền lại?

Trương Vân Phổ không biết Lý Dục Thần đang nghĩ gì, tiếp tục nói: “Hồ Vân Thiên chết rất thê thảm, oán hồn không tiêu tan, tôi không thể siêu độ cho ông ta, chỉ đành phong ấn ông ta dưới giếng. Đương nhiên, tôi cũng có một dụng ý khác, là hy vọng tương lai khi chân tướng sự việc sáng tỏ, thi thể của ông ta có thể làm chứng.”

Lý Dục Thần không khỏi trầm mặc, bởi kế hoạch này của Trương Vân Phổ rõ ràng đã bị anh phá hỏng.

“Ngô Đồng Cư được cậu mua lại, có lẽ là chuyện đã được định trước.” Trương Vân Phổ thở dài, “Được rồi, chuyện hai mươi năm trước, tôi biết gì đều đã nói hết cho cậu, cậu có thể đi rồi.”

Lý Dục Thần đứng dậy, cúi người chắp tay với Trương Vân Phố: “Đa tạ Trương đạo trưởng.”

Trương Vân Phổ nói: “Cậu không cần cảm ơn tôi. Tôi nói cho cậu những điều này, không có nghĩa là tôi đồng tình với đạo của cậu. Ngược lại, tôi phản đối những gì cậu tuyên truyền. Đạo không phải của trời, thì đạo dựa vào đâu?”

Lý Dục Thần đáp: “Đạo ở vạn vật, ở tôi, ở trong tâm tôi. Tâm tôi chính là đại đạo, cớ gì phải nghe lệnh trời?”

Trương Vân Phổ nói: “Lấy tâm trời để độ tâm mình, thì có thể kế thừa đại đạo. Lấy tâm mình thay tâm trời, thì là kẻ trộm của đạo. Đạo mà cậu đề xướng, chẳng qua là tiểu đạo, là kẻ trộm của đại đạo mà thôi!”

Lý Dục Thần không tranh luận thêm, chỉ khẽ mỉm cười, nói: “Đa tạ đạo trưởng chỉ giáo, tôi cáo từ.”

Rồi anh chậm rãi bước ra khỏi phòng.

Trương Tích Khôn đang chờ bên ngoài, cũng nghe thấy đoạn đối thoại cuối cùng của họ, đang trầm tư suy nghĩ về ý nghĩa trong đó, chỉ trong khoảnh khắc ngẩn ngơ, Lý Dục Thần đã biến mất ngay trước mắt.

Ông ta ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đỏ treo cao, mây trắng lững lờ trôi …

…

Lý Dục Thần cảm thấy, đã đến lúc đến Vương Ốc một chuyến.

Ngũ sứ Ma giáo chỉ còn lại Diệp Tiễn Lâm, mà thân phận khác của người này lại là Nguyệt Tiên Lăng, chưởng môn đời trước của Vương Ốc, chính là kẻ cầm đầu và chủ mưu trong vụ án diệt môn nhà họ Lý hai mươi năm trước.

Lần trước đến Vương Ốc không gặp được, lần này nếu hắn ta vẫn không ở đó, thì chỉ còn cách ở lại Vương Ốc chờ, dù thế nào cũng phải đợi đến khi gặp hắn ta.

Nhưng ngay khi anh chuẩn bị xuất phát, lại đột nhiên nhận được Thiên Đô Lệnh.

Người đưa tin là một su gia chuyen truyền lệnh của Thiên Đô.

Thiên Đô có bốn sứ giả truyền lệnh, lần lượt là “Đông Phương, Tây Môn, Nam Cung, Bắc Quách”. Mọi người đều gọi như vậy, chẳng ai biết tên thật của họ.

Lý Dục Thần nhập môn muộn, gọi họ là sư huynh. Thực tế, bốn người này không xếp vào thứ bậc sư huynh đệ, họ gặp Vân Dương Tử cũng không gọi là sư phụ, mà gọi là “Tiên tôn”.

Thiên Đô Lệnh phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, hư không lờ mờ hiện ra thiên lộ, dẫn lên nơi cao xa thăm thẩm phía chân trời.

Lý Dục Thần cúi người lễ bái trước lệnh bài.

“Đệ tử Thiên Đô Lý Dục Thần, từ khi phụng mệnh sư phụ xuống núi đến nay, không biết tiến thủ, không tu tính mệnh, không nghĩ đến lòng nhân của trời đất, không giữ nghĩa vụ của hồng trần, vì hận thù riêng mà giết người vô tội, nuôi yêu quái để vui chơi, dùng tà thuyết mê hoặc chúng sinh, vi phạm thiên đạo, làm trái sư huấn, là nghịch đồ đại ác, là kẻ trộm đại đạo! Phụng lệnh của chưởng môn đại diện, lệnh cho cậu mau chóng về núi, nhận tội chịu phạt!”

Giọng nói uy nghiêm của sứ giả truyền lệnh Đông Phương vang vọng khắp sân.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

doc-ton-truyen-ky-thanh-van-mon-lam-nhat
Độc Tôn truyền kỳ – Thanh Vân Môn – Lâm Nhất (Kiếm Thần Yêu Nghiệt)
29/11/2025
images (1)
Vạn Cổ Cuồng Đế – Tịch Thiên Dạ (FULL)
30/11/2025
RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247