Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Mục Thần - Mục Vỹ (FULL) - Chương 376: Ta muốn Địa Sát Đường

  1. Home
  2. Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
  3. Chương 376: Ta muốn Địa Sát Đường
Prev
Next

Vù..

Song khi Mục Vỹ bước lên trên tầng, phía sau chợt vang lên tiếng xé gió, một bóng người lập tức bổ nhào về phía hắn. _

“Nghe nói Tử Mộc tiên sinh thần thông quảng đại, Trần Vũ ta xin thỉnh giáo

Trần Vũ lạnh mặt, cầm thanh đoản kiếm lia qua cổ Mục Vỹ.

“Này cô gái! Không nói không rằng đã rút kiếm ra rồi. Ta đến cứu người, chứ không định giết ai cả!”, Mục Vỹ cười khổ một tiếng, xoay tay ra sau điểm một cái.

Rắc… Hắn vừa hay chạm vào thân kiếm, chỉ thấy tiếng răng rắc vang lên, ngón tay của Mục Vỹ không sao, nhưng thanh đoản kiếm kia đã vỡ tan, một luồng khí tức

màu tím chui vào trong cánh tay Trần Vũ.

“Haizz… Cô hà tất phải làm vậy! Lần này, ta lại phải cứu thêm một người nữa rồi!”, thấy Trần Vũ tái mặt, Mục Vỹ hừ một tiếng rồi lắc đầu nói.

“Bây giờ cô có thể dẫn ta đi gặp Lãnh Nguyệt tiên sinh – đường chủ của các người được chưa?”

“Đi theo tai” Trân Vũ đề phòng nhìn Mục Vỹ rồi hừ lạnh nói.

“Sao ngươi biết Lãnh Nguyệt là đường chủ?”, trên đường đi, Trần Vũ cất giọng hỏi.

“Ta có biết đâu, cô nói ta mới biết đấy chứ”. “Ngươi…”

“Thôi nào đại mỹ nữ, cô còn dông dài nữa thì người trong lòng cô sẽ bị lửa đốt cháy thành than đấy!”, Mục Vỹ lại cười nói.

“Sao ngươi biết huynh ấy là…” “Lúc trước không biết, giờ thì biết rồi!”

Các khối băng lớn đang toả ra hơi lạnh trong một căn mật thất của Địa Sát Đường.

Nhưng những khối băng này vừa tan, cả căn phòng đã nóng hầm hập như phòng xông hơi.

€ó một người đang nằm trên chiếc giường ở trong mật thất, toàn thân người đó co quấp lại.

Nhìn kỹ mới thấy cơ thể người đó được phủ kín đường vân màu tím, những đường vân này như những đoá sen nở rộ đang trói chặt người đó trên giường.

Lúc này, hơi thở của người đó yếu ớt như nhành cây khô, không còn chút sức sống.

Ngay sau đó, trong phòng vang lên một tiếng gào thét đau đớn.

Âm một tiếng, cánh cửa của mật thất bị mở ra, Trần Vũ chạy nhanh tới bên giường.

“Đừng vào đây!”

“Lãnh Nguyệt”

“Đừng vào đây, không thì muội cũng sẽ bị nhiễm đấy. Ngọn lửa này không thể dập được, nó như con mọt ăn vào trong xương tuỷ, không thể giải trừ…”

Gương mặt tuấn tú nằm trên giường có vẻ hung tợn, từng giọt mồ hôi không ngừng rơi.

“Đương nhiên rồi, nếu thiên hoả dễ bị diệt trừ như vậy thì còn gọi gì là thiên hoả nữa?”

Một giọng nói chợt vang lên làm Lãnh Nguyệt giật mình. “Ai?” “Ta, Tử Mộc tiên sinh đây!”

Nghe thấy giọng nói này, Lãnh Nguyệt ngồi bật dậy, đôi mắt toát ra vẻ quỷ dị màu tím nhìn về phía Tử Mộc.

“Quả nhiên là ngươi, ha ha… ta giết ngươi không thành, ngược lại còn bị ngươi truy sát, xem ra ngày tàn của Địa Sát Đường đến rồi!

“Ngày tàn ư? Được thôi, thế ngươi chuyển chức vị đường chủ của Địa Sát Đường cho ta đi, để ta giúp ngươi quản lý”, Mục Vỹ cười nói.

“Không phải ngươi nói đến cứu người sao?”

‘Trông thấy dáng vẻ khổ sở của Lãnh Nguyệt, Trần Vũ quát.

“Cứu người thì được, nhưng ta chưa nói điều kiện mà!”, Mục Vỹ tìm một khối băng rồi ngồi xuống, sau đó hít vào một hơi lạnh.

Ngay sau đó, hơi nóng trong mật thất đã giảm xuống, ngọn lửa dần tản ra như đã tập trung hết vào trong người hắn.

Lãnh Nguyệt ở trên giường cũng không còn rên rỉ đau đớn nữa, mồ hôi trên mặt y cũng dần biết mất.

“Điều kiện gì?” “Đơn giản thôi, ta muốn Địa Sát Đường là của…” “Ngươi mơ đi!”

Nhưng Mục Vỹ còn chưa nói hết câu, Lãnh Nguyệt đã tỏ vẻ dữ tợn nói: “Dù có chết, ta cũng không giao Địa Sát Đường cho ngươi”.

“Sao ngươi cứ sồn sồn lên thế? Đã thoả thuận xong đâu?” Mục Vỹ chẹp miệng nói: “Ta muốn Địa Sát Đường là thế lực dưới trướng ta

trong một năm. Trong thời gian này, mỗi tháng ta sẽ đưa đan dược giải độc cho các ngươi một lần. Sau một năm, ta sẽ giải hết độc tố trong người các ngươi”.

“Nhưng trong khoảng thời gian này, Địa Sát Đường phải hoàn toàn phục tùng †a, ta bảo sao, các ngươi phải làm vậy!”

Các ngươi!

Lãnh Nguyệt chú ý đến câu chữ của Mục Vỹ, sau đó quả quyết nhìn sang Trần Vũ.

“Vũ Nhi, muội…”

Lẽ nào bây giờ, nơi này lại bị huỷ trong tay y?

“Ta chỉ cần một năm thôi, sau đó các ngươi muốn làm gì thì làm, ta không. quản lý nữa, Địa Sát Đường vẫn là của các ngươi!”

“Sao chúng ta tin ngươi được?”, Trần Vũ cau mày nói.

“Vi các ngươi không còn sự lựa chọn nào khác nữa

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_22eea422eea422ee
Đại Phụng Đả Canh Nhân
28/11/2025
Kiem-Dao-Thong-Than-Audio-Truyen
Kiếm đạo độc thần
30/11/2025
25398s
Cao thủ hạ sơn, chín vị sư tỷ quá sủng tôi
16/11/2025
Gemini_Generated_Image_895az7895az7895a
Trở Lại Thập Niên 70: Gả Cho Nam Xứng Xui Xẻo
18/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247