[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 47: Sóng ngầm
Trong phòng khách, cha của Tezuka, Tezuka Kuniharu chậm rãi nói chuyện, ông nội Tezuka, Tezuka Kuniichi tuy rằng cũng nghiêm túc ít lời giống như Tezuka, nhưng cháu trai từ Pháp trở về làm ông cực kỳ vui vẻ, nói cũng nhiều hơn bình thường một ít. Tezuka ngồi bên cạnh Soran, cùng cha, ông nội nói chuyện về tình hình học tập thi đấu của mình ở Pháp, Soran an tĩnh lắng nghe, thỉnh thoảng trả lời một chút vấn đề của Tezuka Kuniharu và Tezuka Kuniichi.
Oruta Nobuko ngồi trên sofa đơn đối diện với Tezuka, cô vốn muốn đi phòng bếp hỗ trợ, thế nhưng Tezuka Ayana kiên quyết không cho. Cô đành vừa nói chuyện phiếm với mọi người, vừa quan sát Soran. Người con trai này làm Oruta cảm thấy uy hiếp trước nay chưa từng có. Không chỉ bởi vì đối phương có tóc dài, càng bởi vì thái độ của Tezuka với cậu, căn bản không giống như với bạn bè bình thường. Tezuka thậm chí thất lễ đến mức không giới thiệu cậu ta với cô, chỉ nói với người này rằng cô là ai, sau đó liền dẫn cậu ta vào nhà. Hơn nữa người nhà của Tezuka có vẻ cũng biết người này, cũng không yêu cầu Tezuka giới thiệu, rất tự nhiên tiếp nhận sự thăm hỏi của cậu ta. Oruta Nobuko vô cùng hoảng hốt, Tezuka từng bị đồn đồng tính luyến ái, nhìn Soran, Oruta không thể chắc chắn tin đồn là giả nữa.
“Soran, nghe Kunimitsu nói con rất sợ lạnh, đến Nhật Bản có quen không?” Tezuka Kuniharu thân thiết hỏi, mắt cũng không ngừng liếc về phía phòng bếp, mong muốn vợ mình có thể ứng phó giúp tình huống làm người khác xấu hổ này. Người con trai thích và người thích con trai, Tezuka Kuniharu nhịn xuống động tác lau mồ hôi.
“Dạ, không có vấn đề gì đâu ạ.” Soran nói, sau khi cậu ngồi xuống, Tezuka liền đưa lò sưởi tay đã chuẩn bị tốt cho cậu, còn cầm thảm đắp lên đùi cậu. Khi nói lời này, Soran có chút thẹn thùng, không ngờ ở trước mặt cha mẹ mà Tezuka lại chẳng hề che giấu như thế.
“Kunimitsu nói năm nay cháu mười chín tuổi.” Tezuka Kuniichi mở miệng. Ánh mắt khó lường làm Soran không đoán được suy nghĩ của ông.
“Vâng, cháu nhỏ hơn Kunimitsu ba tuổi.” Soran mỉm cười nói, xưng hô của cậu với Tezuka làm Oruta rung động. Cô cắn đầu lưỡi, rốt cuộc người con trai mỹ lệ này là ai.
Tezuka Kuniichi trầm tư: “Cháu đang học ở đâu?” Tay trái cầm gậy chống đặt trước người, tay phải đưa tới, Tezuka Kuniichi dường như có hứng thú, trên vẻ mặt nghiêm túc lại mang theo ý tìm hiểu.
“Sang năm mới cháu sẽ đi học ở đại học Luân Đôn, đã gửi thư nhập học rồi ạ.” Bàn tay đặt trên thảm đụng phải ngón tay Tezuka, Soran nhìn thoáng qua Oruta vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu, hơi rời ra Tezuka.
Oruta ý thức được cái gì, mở miệng hỏi: “Soran-san ở Luân Đôn?” Tezuka đến Luân Đôn đón Giáng Sinh lẽ nào là vì cậu ta? Oruta nhìn chòng chọc vào cánh tay hai người đang dán vào nhau.
“Xin lỗi, đã quên tự giới thiệu.” Soran áy náy cười, làm Oruta không tự chủ được nhìn đến ngây người, “Tôi là Soran Backy Douglas, tên Nhật là Ogihara Soran, bây giờ đang ở Luân Đôn. Oruta-san gọi Soran là được rồi.” Soran đơn thuần chỉ cho rằng Oruta là đàn em của Tezuka, trong mắt cậu, đàn em của Tezuka tới nhà Tezuka chào hỏi là một chuyện cực kì bình thường. Mà sự xa cách của Tezuka với Oruta cũng không làm cho Soran khó hiểu lắm, Tezuka cậu biết vốn là núi băng mà.
“Vậy cậu cứ gọi tôi là Oruta đi.” Oruta Nobuko cười hữu nghị, “Soran và hội trưởng đã biết nhau rất lâu rồi đúng không?”
“A, ” Soran do dự một chút, nói, “Biết nhau cũng phải được bảy năm rồi.”
Mặt Oruta lộ vẻ kinh ngạc, sau đó hỏi: “Có phải quen biết hội trưởng khi thi đấu không? Trước đây tôi chưa từng gặp cậu.”
“Tôi không đánh tennis.” Soran nói, cậu nhìn ra được Oruta cảm thấy hứng thú với mình, “Kunimitsu là bạn tốt của anh trai tôi, anh trai tôi đánh tennis, nhưng anh ấy đã qua đời.”
“Rất xin lỗi.” Oruta lập tức xin lỗi, trong ngực lại nổi sóng gió. Tezuka từng nói anh thầm mến một người, nhưng người kia đã chết, lẽ nào chính là anh trai của Soran? Nhìn gương mặt xinh đẹp không gì sánh được của Soran, Oruta cảm giác được mình cách đáp án càng ngày càng gần rồi.
“Không có gì.”
“Soran, xin lỗi, có thể phiền con xuống bếp một lát được không?” Ngay lúc Tezuka Kuniharu đang nóng nảy vì sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt giữa cha mình và con mình, giữa Soran và Oruta, Tezuka Ayana cuối cùng cũng xuất hiện.
Đàn ông Nhật Bản không thể vào bếp, thế nên Tezuka Ayana phải nói xin lỗi. Soran không tỏ vẻ gì đứng lên đi vào bếp, lông mày nhíu chặt của Tezuka có chút giãn ra, sắc mặt Oruta thay đổi.
“Soran à, dì không nên bắt con vào bếp, thế nhưng Kunimitsu nó muốn ăn ‘trứng gà sốt tương’, dì thì không làm cái đó.” Soran vừa vào trong bếp, Tezuka Ayana vẫn đối xử hòa ái dễ gần với cậu như nhiều năm trước. Trứng gà sốt tương chỉ là thứ yếu, Tezuka Ayana gọi Soran vào bếp cũng biểu thị một hàm nghĩa khác, cho thấy địa vị của Soran ở nhà Tezuka cùng thái độ của nàng.
“Cứ để con làm cho ạ.” Soran nói, sau đó định đi lấy tạp dề, không ngờ Tezuka Ayana lại tự mình đeo tạp dề cho cậu, “Cảm ơn dì.”
“Có muốn buộc tóc lên không?” Tezuka Ayana ước ao nhìn mái tóc dài vừa đen bóng vừa trơn mềm của Soran.
“Vậy làm phiền dì.” Soran hơi ngồi xổm xuống, để Tezuka Ayana buộc tóc cho cậu. Vốn cậu nên xưng hô với cha mẹ Tezuka là “bác trai bác gái”, nhưng sau khi vào nhà thì hai vị bề trên lại bảo cậu đổi thành “chú dì”, Soran tự nhiên không có dị nghị.
Soran đi vào phòng bếp, trong phòng khách còn lại cha con ông cháu ba người cùng với Oruta Nobuko. Oruta vừa định hỏi Tezuka về Soran, Tezuka Kuniichi lại mở miệng.
“Atobe chúng nó đều về à?”
“Vâng, chúng cháu cùng nhau trở về.”
“Qua năm mới lại đi Luân Đôn hay trực tiếp quay về Pháp?” Tezuka Kuniichi chậm rãi uống trà, hỏi.
“Cháu còn chưa chắc chắn.”
Tezuka Kuniichi gật đầu một chút: “Quyết định rồi à?” Nhìn về phía cháu trai.
“Đúng vậy, ông nội.” Tezuka Kunimitsu biểu thị quyết tâm của mình, Tezuka Kuniichi khe khẽ thở dài, không nói gì nữa, lặng yên uống trà.
Oruta nghe không hiểu ông cháu hai người bí hiểm cái gì, nói ra ý đồ đến đây hôm nay: “Mấy ngày tới hội trưởng có rảnh không? Em muốn mời hội trưởng đến nhà em làm khách. Ba mẹ em biết hội trưởng ở trường học đã giúp đỡ em rất nhiều, vẫn muốn trực tiếp cảm ơn hội trưởng.” Oruta Nobuko đoan chính ngồi trên sofa, có chút ngượng ngùng nói.
Tezuka Kuniharu âm thầm liếc nhìn con trai, sau đó làm bộ bị chương trình trên TV chọc cười.
“Thay tôi cảm ơn cha mẹ cô. Nhưng lần này trở về rất nhiều việc, có lẽ tôi sẽ không có thời gian đến chào hỏi. Xin lỗi.” Tezuka hành lễ tỏ vẻ áy náy.
Oruta Nobuko không cười nổi nữa, đây là lần đầu tiên cô có đủ dũng khí đến thăm hỏi nhà Tezuka trước lễ mừng năm mới. Thầm mến anh lâu như vậy, cô quyết định chủ động xuất kích, nhưng Tezuka lại không hề cho cô một chút cơ hội nào, còn cự tuyệt cô không chút nghĩ ngợi. Oruta Nobuko khó khăn cúi đầu, nhất định là vì người kia.
“Cơm được rồi, vào ăn cơm đi. Ba à, mình à, Kunimitsu, Oruta, vào ăn thôi.” Tezuka Ayana lại một lần nữa hòa hoãn sự căng thẳng trong phòng khách, không biết là cố ý hay vô tình.
Tezuka Kunimitsu đỡ ông nội đứng lên, Tezuka Kuniharu hoà giải, gọi Oruta vào cùng ăn. Oruta Nobuko lập tức lại khôi phục vẻ tươi cười, cùng Tezuka đỡ Tezuka Kuniichi đi vào phòng ăn.
Tezuka Ayana bưng đồ ăn ra bàn, Oruta lập tức nói muốn hỗ trợ, bước nhanh vào phòng bếp, sau đó cô ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn người trong phòng bếp buộc tóc đuôi ngựa, đeo tạp dề, khóe miệng mang ý cười, chuyên tâm chế nước sốt kia. Xung quanh cậu là hơi thở bình an nhàn nhạt quấn quít, rõ ràng là ở trong bếp nhưng lại không hề ảnh hưởng chút nào đến khí chất linh hoạt kỳ ảo của cậu, nhất là gương mặt cậu, làm người khác không thể dời mắt nổi.
“Oruta ?” Tezuka Ayana vừa vào phòng bếp thì thấy Oruta đứng ở cửa, ra kêu lên.
Soran nghe được, quay đầu lại, nở một nụ cười với Oruta, múc từng muôi nước sốt trong nồi ra bát: “Lập tức xong ngay đây.”
Vành mắt Oruta đỏ ứng, quay đầu rời khỏi phòng bếp, Soran không giải thích được nhìn Tezuka Ayana, Tezuka Ayana lắc đầu tỏ vẻ không có gì. Nhận lấy khay trên tay Soran, Tezuka Ayana đi ra ngoài. Soran lau tay, chậm rãi bước ra.
Soran không cởi tạp dề, cậu vừa xuất hiện, ba người đàn ông ở bàn ăn liền có sắc mặt khác nhau. Tezuka Kuniichi thoả mãn gật đầu, trong mắt Tezuka Kunimitsu thì lộ ra ôn nhu, Tezuka Kuniharu nhìn cha mình, rồi nhìn con mình, lại nhìn Oruta, sau đó trầm mặc không lên tiếng.
“Có muốn cởi tạp dề ra không?” Tezuka đứng lên giúp Soran kéo ghế, hỏi. Ngữ điệu ôn nhu làm Tezuka Ayana líu lưỡi, làm Oruta Nobuko tan nát cõi lòng.
Soran lắc đầu: “Không cần, có thể giữ ấm.” Thấy Oruta rất khó chịu, Soran đột nhiên cảm thấy có phải mình quên mất cái gì rồi không.
“Oruta , rất vui vì cháu đã đến nhà chúng ta làm khách.” Tezuka Kuniharu lại bắt đầu hoà giải, Oruta cười mất tự nhiên, đường nhìn rơi xuống đĩa trứng gà sốt tương trên bàn.
“Ăn cơm đi.” Tezuka Kuniichi mở miệng, bầu không khí trên bàn cơm lần thứ hai thay đổi.
Bữa cơm trôi qua trong sự thất lạc của Oruta và sự yên lặng của Tezuka, cơm nước xong, Oruta nói trong nhà có việc rồi vội vã cáo từ, cảnh tượng này trong mắt Soran lại cực kì quen thuộc. Tezuka Ayana bảo Tezuka đưa Soran lên lầu, bữa cơm này cũng đủ làm họ biết Tezuka Kunimitsu không có chút cảm giác nào với Oruta.
Đi tới phòng Tezuka, Soran còn chưa kịp mở miệng đã bị Tezuka đặt trên cửa hung hăng hôn. Soran nếm thấy vị rượu nhàn nhạt còn lưu lại trong miệng Tezuka, biết tối nay anh không vui.
Chờ Tezuka tách ra, Soran thấp giọng hỏi: “Ăn đã no chưa?” Buổi tối Tezuka chỉ ăn bốn lát trứng gà sốt tương, một bát cơm.
“Chưa.” Tezuka nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Soran, hôn lên cổ cậu.
Soran tựa trên cửa, hơi thở gấp: “Em nghĩ là anh. . . sẽ mang đồ ăn lên đây chứ.”
Chuyện khiến Tezuka thích nhất tối nay chính là Soran mặc tạp dề vào phòng bếp làm trứng gà sốt tương, làm anh có cảm giác Soran là vì anh nên mới chịu vào bếp.
“Itsuki, Oruta chỉ là đàn em của anh.” Tuy rằng biết Soran không ngại, đúng hơn là cậu cũng không chú ý, Tezuka vẫn giải thích.
Soran cười, tháo cặp kính lạnh lẽo của Tezuka ra, ném xuống thảm: “Em biết, nhưng thái độ của anh đêm nay thực sự không giống đàn anh đâu, có cơ hội nên nói rõ với cô ấy đi.” Thái độ của cha mẹ Tezuka với Soran làm cậu an tâm không ít. Nhưng Oruta Nobuko lại khiến cậu nghĩ tới Laurine.
“Anh sẽ chú ý.” Tezuka không muốn nói chuyện nhiều, đêm nay Oruta đột nhiên đến thăm quấy rầy kế hoạch “người một nhà” đoàn tụ mà anh đã nghĩ đến lúc trước, thế nên Tezuka không vui vẻ lắm.
“Em đi làm chút đồ ăn cho anh, cơm rang được không?”
“Đợi lát nữa đi.”
Tezuka kéo Soran trở lại trong lòng mình, tinh tế hôn, đáng lẽ anh nên chuẩn bị một chút rượu mới tốt.
… . . .
“Katherine, tôi thấy người kia rồi. . . người mà hội trưởng thích ấy. . . Nói đúng ra, là em trai của người mà hội trưởng thích. Cậu ta. . . rất đẹp. . . vô cùng đẹp. . .”
“Tôi không biết. . . Hội trưởng đối xử với cậu ta cực kì đặc biệt, thậm chí. . . người nhà của hội trưởng cũng đều đối với cậu ta rất tốt. Hơn nữa. . . cậu ta còn làm trứng gà sốt tương cho hội trưởng. . .”
“Tôi nghĩ chính là cậu ta, tuy rằng hội trưởng nói người kia đã chết, nhưng tôi có thể chắc chắn, chính là người này.”
“Cậu ta nói tên mình là Soran Backy Douglas.”
“Katherine, nếu như thật sự là cậu ta, chúng ta. . . không có bất cứ một phần thắng nào. . . Tuy rằng cậu ta là con trai.”
“Tôi không biết. . . bây giờ tôi rất loạn. . . Được, chờ tôi quay về Pháp đi.”
… . . .
Ở cùng Tezuka trong phòng anh hàn huyên một giờ, Soran xuống lầu làm đồ ăn cho Tezuka, nghĩ đến anh ở nhà mình mà lại không ăn no, Soran đã thấy buồn cười.
“Soran?” Nghe được trong phòng bếp có động tĩnh, Tezuka Ayana từ phòng khách đi ra, thấy Soran ở trong bếp, nàng rất giật mình.
“Dì ạ, ” Soran đang thái rau, “Kunimitsu anh ấy có chút đói bụng, con xuống làm đồ ăn cho anh ấy.”
Tezuka Ayana há hốc mồm, vội bước lên phía trước: “Để dì làm cho.” Tezuka Ayana sớm biết Soran biết làm cơm, nhưng cậu chủ động làm cơm cho con trai khiến nàng vô cùng cảm động.
“Dì à, không sao đâu, Kunimitsu muốn ăn cơm rang thịt gà, để con làm là được rồi.” Soran cũng không có quan niệm đàn ông không thể vào bếp, từ sớm cậu đã có thói quen làm đồ ăn cho người khác rồi, cũng biết rõ khẩu vị của Tezuka.
Tezuka Ayana đứng một bên, nhìn Soran bận rộn làm cơm cho con mình. Một lát sau, nàng mở miệng nói: “Sáu năm trước, Kunimitsu đột nhiên nói nó muốn đi Pháp, lúc đó dì và ba nó cùng ông nội nó đều sợ ngây người, bởi vì trước đó nó không hề có chút dấu hiệu nào là muốn đi du học nước ngoài.”
Soran thả chậm động tác thái thịt, biết Tezuka Ayana muốn nói điều gì đó với cậu, kỳ thực cậu cũng thấy rất lạ vì sao tối nay cha mẹ và ông nội Tezuka lại có thái độ tốt như vậy với cậu.
“Soran, Kunimitsu đều nói cho chúng ta biết rồi, con chính là Ogihara trước kia.” Trên mặt Tezuka Ayana hiện lên thương cảm, sau đó nàng ôn hòa hỏi: “Con thấy rất khó hiểu vì sao chúng ta lại đồng ý, phải không?”
“Vâng, ” Soran quay đầu lại, “Dì, con là con trai. Hơn nữa. . .” Soran cúi đầu tiếp tục thái thịt gà, “Con không thể kết hôn với Kunimitsu, cũng không thể sinh con cho anh ấy, thậm chí. . . không thể vì anh ấy mà đi Pháp.” Soran vốn muốn nói cậu còn có người khác, suy nghĩ một chút, vẫn là thay đổi cách nói.
“Làm một người mẹ, dì mong muốn con trai mình có thể có một mái ấm hạnh phúc mỹ mãn, có thể có một gia đình bình thường.” Tezuka Ayana nói, thấy thân thể Soran khựng lại, nàng thở dài “Aizzz” một tiếng, “Thế nhưng khi con trai dì quỳ gối trước mặt dì nói cho dì biết quyết tâm của nó, dì lại rất rõ ràng con trai mình có ý chí kiên cường đến thế nào, sẽ không chịu ảnh hưởng của bất kì kẻ nào, việc nào, vật nào, làm một người mẹ, dì cũng chỉ có thể thỏa hiệp.”
Soran kinh ngạc nhìn về phía Tezuka Ayana, trong lòng phập phồng.
“Kunimitsu khi còn bé cũng rất ít khóc, trưởng thành càng không có nhiều biểu cảm, cứng cỏi giống như ông nội nó. Thế nhưng ngày đó nó lại nhốt mình trong phòng, tuy rằng nó không muốn để dì biết, nhưng dì biết nó đã khóc. Hai ngày sau, Kunimitsu mới đi ra khỏi phòng, sau đó quỳ gối trước mặt chúng ta, nói nó muốn đi Pháp, nói nó muốn giành chức vô địch các giải đấu quốc tế, nói đây là chuyện nó đã đáp ứng con, còn nói, nó phải đợi con. Nó nói chuyện này nó đã quyết định rồi, kể cả chúng ta không đồng ý, nó cũng sẽ không nhường bước.” Tezuka Ayana đột nhiên cười rộ lên, “Tuy rằng bị nó doạ một trận, nhưng thấy đứa con luôn luôn lạnh lùng lại vì tình yêu mà chịu quỳ xuống trước mặt mình, dì và ba nó đều rất cảm động.” Trong mắt Tezuka Ayana toát ra chút mộng mơ thiếu nữ.
“Dì, ” Soran rửa tay lau khô, đi tới trước mặt Tezuka Ayana, ôm lấy người mẹ hiền lành này, “Cảm ơn dì.”
Tezuka Ayana vỗ vỗ Soran, nói: “Đừng làm cho Kunimitsu khóc nữa, dì vẫn quen với bộ dạng lạnh như băng của nó hơn.”
“Sẽ không đâu, tuyệt đối sẽ không.” Buông Tezuka Ayana ra, Soran cười thật sâu, chợt thấy trên mặt Tezuka Ayana hiện lên hai đám mây đỏ.
“A, còn một chuyện.” Tezuka Ayana chuyển ánh mắt tới đài bếp, “Về phần ông nội thì con đừng lo lắng, ông nội chỉ là thoạt nhìn rất nghiêm túc, nhưng lại cực kì … cưng chiều Kunimitsu. Kunimitsu đáp ứng ông nhất định sẽ cho ông ôm chắt nội, ông cũng đã đồng ý rồi. Con rang cơm đi, dì đi xem TV.” Không dám nhìn dung mạo câu hồn của Soran nữa, Tezuka Ayana trốn ra khỏi phòng bếp.
Soran quay lại đài bếp, quyết định đêm nay nhất định phải cho Tezuka ăn no. Dao chệch một chút, thiếu chút nữa cắt trúng ngón tay, Soran vội vàng ổn định tâm thần, rang cơm cho Tezuka.
“Kunimitsu, em đi tắm.” Đưa cơm rang cho Tezuka, Soran đỏ mặt mang áo ngủ vụt vào phòng tắm. Nghe được tiếng nước chảy, Tezuka chậm rãi ăn cơm rang, sau đó nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, trên cửa thuỷ tinh nửa trong suốt mơ hồ hiện lên bóng người.
Năm phút sau, Tezuka buông xuống đĩa cơm rang đã ăn một nửa, cởi quần áo, mở cửa phòng tắm đi vào, tiện tay khoá cửa lại.