[Đồng Nhân Hoàng Tử Tennis] Phần 2 - Tôi Không Phải Hoàng Tử - Chương 2+3: Tưởng niệm
“Tách!” Trong căn phòng tối đen, đèn bị bật lên, một người đi tới bên giường ngồi xuống, mà trên giường từ lâu đã có một người khác đang nằm. Người nằm trên giường ôm chặt một cái gối ôm, đợi mắt thích ứng với ánh sáng rồi mới chậm rãi mở ra. Nhìn sắc mặt tái nhợt của người trên giường, người kia lặng yên rót cho anh một cốc nước, tay cầm một viên thuốc.
“Anthony, thuốc thì miễn đi, anh biết mà, bệnh của em là tâm bệnh.” Đẩy thuốc trên tay Anthony ra, Hall chỉ cầm lấy nước uống. Từ sau khi em trai ra đi, trái tim anh luôn xuất hiện những cơn đau đớn ngắt quãng, mỗi lần đau đớn là lúc anh cảm nhận sâu sắc nỗi đau về sự ra đi ngày đó của em trai đến mức ngất đi.
Anthony không ép Hall uống thuốc mà để thuốc vào ngăn tủ đầu giường, trên đó đặt một khung ảnh, trong ảnh là em trai anh đang cười thật vui vẻ, là em trai đã bị Thượng đế gọi trở lại của anh.
Uống nước xong, Hall bỏ cốc nước sang một bên rồi lại tiếp tục nằm xuống. Đây là phòng của em trai, là giường của em trai, mỗi lần vô cùng đau đớn anh sẽ vào đây nằm, tưởng tượng đây vẫn là ngày hôm đó, bé hư bướng bỉnh kia đột nhiên xuất hiện trước mặt anh nói: “Anh, em đã trở về, doạ được anh chưa nào?”
“Anthony, em nhớ Baby, nhớ muốn chết. . . Anthony, em không biết mình còn có thể đợi bao lâu. . . Gần đây em luôn luôn mơ thấy Baby, mơ thấy em ấy nói nhớ em, em ấy muốn về nhà. . .” Giọng Hall khàn đặc, ôm chặt lấy gối ôm mà em trai thích nhất, muốn tìm kiếm chút mùi hương còn sót lại của cậu trên đó.
Cầm khung ảnh lên, Anthony nhìn chăm chú vào người trong ảnh, sau đó tinh tế sờ lên gương mặt, thân thể của em trai bên trong tấm ảnh, mọi thứ của em trai đã từng từ từ biến mất trước mặt anh. “Hall. . . Nếu như Baby còn sống, năm nay cũng 19 tuổi rồi, em nói xem bây giờ em ấy sẽ cao bao nhiêu?” Anh nhớ rõ lời em trai đã nói, cậu nói cậu sẽ quấn lấy Thượng đế, xin Thượng đế cho cậu trở về. Anh một mực chờ, chờ em trai trở về.
“A, cao bao nhiêu nhỉ?” Hall cười khanh khách, “Ừ. . .Baby của chúng ta cũng không thể cao quá, bằng không. . . làm sao em bế em ấy được? Baby thích đứng trên chân chúng ta khiêu vũ, thích. . . để chúng ta bế em ấy, cõng em ấy. . .” Càng nói, âm thanh của Hall càng thay đổi, trở nên run rẩy, chua xót.
“Hall, anh đã nói với cha, anh sẽ không kết hôn, anh sẽ tìm người mang thai hộ để sinh người thừa kế cho nhà Douglas. Chờ đứa nhỏ trưởng thành, anh muốn dẫn Baby đi du lịch thế giới. Baby vẫn muốn đi Thuỵ Sĩ trượt tuyết, muốn đi Ai Cập xem kim tự tháp, muốn đi Hy Lạp ngắm biển Egeé. . .” Giọng Anthony cũng khàn đặc, đã sáu năm rồi, Baby của anh còn chưa trở về, mà anh cũng sắp không chờ nổi nữa.
“Anthony. . . Em nhớ Baby. . . Baby. . .” Hall thống khổ ôm ngực khẽ gọi, lệ trong mắt rớt xuống gối ôm trong lòng.
“Hall. . .” Anthony kéo Hall dậy, nghiêm túc nắm ngực áo anh, “Hall, việc duy nhất chúng ta có thể làm là chờ đợi, chờ đợi kỳ tích xuất hiện. . . Chính em đã nói còn gì, Baby thích đứng trên chân chúng ta khiêu vũ, thích chúng ta bế em ấy. . . cõng em ấy. . .” Anthony cúi đầu, che giấu bi thương trong mắt, “Nếu như hai chúng ta không khỏe mạnh, chờ em ấy trở về. . . làm sao chúng ta bế em ấy, cõng em ấy được?”
“Anthony. . . Baby sẽ trở về chứ?” Hall yếu đuối níu lấy Anthony mà hỏi, giống như sắp chết đuối níu được khúc gỗ trôi.
“Sẽ mà, chúng ta phải tin tưởng, Baby sẽ trở về mà. . .” Đúng vậy, phải tin tưởng.
Chúng ta phải tin tưởng, nếu không những ngày tiếp theo biết phải sống thế nào được.
… . .
… … . . . .
“Hội trưởng.” Một giọng nói mềm mại truyền đến, Tezuka quay đầu lại.
“Hội trưởng, chúc mừng anh đoạt chức vô địch, đêm nay hội viên của hội du học sinh chúng em muốn mời hội trưởng ăn tối để chúc mừng hội trưởng.” Oruta Nobuko ái mộ nhìn Tezuka Kunimitsu. Hội trưởng hội du học sinh Nhật Bản của học viện St Andrew, hội phó hội học sinh học viện, tuyển thủ tennis chuyên nghiệp nổi tiếng thế giới, anh tuấn, lạnh lùng, mạnh mẽ, tất cả những thứ đó tập trung trên người này, làm vô số người vì anh mà say mê, trong đó có cô.
“Cảm ơn, ” Tezuka mặt không biểu cảm nhàn nhạt nói, “Tôi sẽ đến đúng giờ.” Ngày hôm trước vừa kết thúc giải Hamburg ở Đức, anh rất dễ dàng giành được vô địch, nhưng anh cũng không có bao nhiêu vui sướng và hưng phấn. Bởi vì người anh muốn chia sẻ nhất lại không ở đây, tất cả những gì anh làm hiện tại chẳng qua là làm đúng như anh đã hứa, chẳng qua là muốn thực hiện kì vọng của cậu với anh.
“Thật tốt quá, hội trưởng, buổi tối 7 giờ ở nhà hàng ‘Quiet House’.” Oruta nghe thì vui vẻ cực kỳ, liếc nhìn Tezuka rồi đỏ mặt chạy mất.
Thời gian còn sớm, Tezuka quyết định đến câu lạc bộ tập luyện một lúc, lại lần nữa chôn sâu tưởng niệm với người kia xuống đáy lòng.
… . . . .
“Hội trưởng, chúc mừng anh đạt được chức vô địch.”
“Hội trưởng, đây là chút quà nhỏ của em.”
“Hội trưởng, anh thực sự là quá lợi hại.”
Trong phòng, những người đến đây chúc mừng Tezuka đều tặng quà cho anh, Tezuka vẫn nghiêm túc và băng lãnh như trước, tuy nhiên rất lịch sự nói “Cảm ơn” với mọi người, cũng không cự tuyệt bất kì người nào đến kính rượu. Oruta Nobuko ngồi bên cạnh Tezuka, mà một nữ sinh khác tên Katherine Turk thì ngồi phía bên kia của anh. Hôm nay đến đây chúc mừng không chỉ có người Nhật Bản, còn có hội fan hâm mộ của Tezuka trong học viện St Andrew, Katherine Turk chính là một trong số đó.
“Hội trưởng, hai tháng nữa sẽ diễn ra giải tennis trẻ ở Manchester, anh có tham gia không? Chúng em muốn đi cổ vũ anh.” Ăn được một nửa, Katherine Turk hỏi, từ lần đầu tiên nhìn thấy người bên cạnh này cô đã bị anh hấp dẫn. Vẻ bề ngoài cao lớn đẹp trai nghiêm nghị, tính cách thâm trầm nội liễm, có chút băng lãnh và đạm mạc, không điều gì không làm cô động tâm.
“Đúng vậy, hội trưởng, anh tham gia đi, khi đó vừa lúc em không phải học, em cũng muốn đi cổ vũ hội trưởng.” Oruta Nobuko vừa nghe liền lập tức nói, cô biết Katherine Turk thích Tezuka, nhưng cô tin rằng mình có phần thắng hơn đối phương. Đầu tiên cô là người Nhật Bản, cô tin rằng người như Tezuka nhất định sẽ thích con gái Nhật Bản. Hơn nữa, gia thế của cô và Tezuka khá ngang bằng, mà cha của Katherine Turk lại là nghị viên, thử nghĩ xem Tezuka sao có thể cưới một cô gái có vị thế cao hơn mình được. Lấy tư cách bạn gái ngăn cản những người mời rượu, Oruta Nobuko gắp sushi cho Tezuka, “Hội trưởng, trước ăn vài thứ rồi hãy uống rượu, nếu không thì sẽ hại dạ dày đấy.”
“Cảm ơn.” Khách khí nói một tiếng, Tezuka cũng không động đũa mà là nhấp một ngụm trà. Katherine Turk thấy thế lập tức rót trà cho Tezuka, “Hội trưởng, anh có tham gia không? Bọn họ nói anh sẽ không tham gia giải đấu ở Anh, thế nhưng giải tennis trẻ ở Manchester cũng là một trong những giải đấu lớn nhất ngoài hệ thống Grand Slam.” Katherine Turk hiếu kỳ vì sao Tezuka chưa bao giờ tham gia các giải đấu diễn ra ở Anh. Bọn họ từng hỏi bóng gió Tezuka nhưng trước sau vẫn không thể có đáp án.
“Giải đấu lần này tôi sẽ tham gia.” Ngoài dự liệu của Katherine Turk, Tezuka nói. Trước đây anh không tham gia chỉ là bởi vì có Ryoma, năm nay Ryoma không định tham gia, anh tự nhiên sẽ đi.
“A,” Oruta Nobuko cực kì kinh ngạc, “Sao đột nhiên hội trưởng lại quyết định tham gia vậy?” Giống như Katherine Turk, cô cũng hiếu kỳ.
“Tôi nên đi.” Anh hẳn là nên đi thăm người nhà của cậu ấy. . . Và cả cậu ấy. . .
“. . . Tôi đã nói làm sao hội trưởng có thể không tham gia. . .” Katherine Turk phụ họa, sau đó nhìn thoáng qua Oruta Nobuko, đường nhìn của hai tình địch chạm nhau một chút trong không khí, phát sinh một luồng chấn động vô hình rồi mới dời ra.
Lại uống rượu một lúc, dần dần có người say, lúc này đột nhiên một nữ sinh hỏi: “Hội trưởng, nữ sinh của thông tấn xã chúng em vẫn luôn muốn hỏi hội trưởng một vấn đề.” Người này là kí giả vườn trường nổi tiếng của thông tấn xã, tên là Pody. Tezuka nhìn sang, những người khác bị lời Pody nói làm cho hứng thú, mà có vài người coi như biết Pody muốn hỏi cái gì, ngừng động tác trên tay.
“Hội trưởng, chúng em muốn biết anh có bạn gái chưa?” Pody không hề quên nhiệm vụ của mình, tuy rằng cô cũng rất thích Tezuka, chẳng qua cô rất lý trí, cô biết Tezuka sẽ không thích mình. Cô rất muốn biết rốt cuộc người như thế nào mới có thể bắt được tâm của người con trai này.
“Không có.” Câu trả lời của Tezuka làm vài người cực kì hoan hỉ, Katherine Turk và Oruta Nobuko càng vui đến cong cả chân mày.
“A, thực sự là đáng tiếc.” Pody không ngờ Tezuka trả lời nhanh như thế, chẳng qua câu tiếp theo của Tezuka lại làm mọi người ở đây vô cùng khiếp sợ.
“Tôi có người mình thích nhưng không phải bạn gái.” Tezuka biết vì sao bọn họ muốn hỏi anh điều này. Đến Pháp năm năm rưỡi, anh nhận được rất nhiều thư tình của nữ sinh, cũng có rất nhiều người thổ lộ tình cảm với anh, nhưng trong ngực anh sớm đã in bóng một người, một người làm anh không thể quên, thậm chí càng ngày càng tưởng niệm.
“A! Điều này thật khó tin, chẳng lẽ là hội trưởng yêu thầm?” Pody không thể tin được việc Tezuka cũng sẽ yêu đơn phương. Đây có thể nói sẽ là tin tức sốt dẻo nhất của trường học sắp tới.
“. . . Có thể nói như thế. . .” Tezuka trả lời lại một lần nữa làm tất cả kinh ngạc không ngớt. Gương mặt hồng nhuận vừa rồi của Katherine Turk và Oruta Nobuko trở nên có chút tái nhợt.
“Chúa ơi. . . Hội trưởng, tiết lộ một chút về cô ấy cho chúng em đi, em rất hiếu kỳ xem cô gái có thể làm hội trưởng yêu thầm sẽ như thế nào.” Pody bắt đầu phát huy công lực của ký giả, tin tức này tuyệt đối sẽ dẫn đến một trận náo động trong trường!
“Đúng vậy. . . Chúng em rất muốn biết người hội trưởng thích. . . là ai?” Katherine Turk tỏ ra trấn định hỏi, cô không thể tin được Tezuka lại có người mình thích. Ở Pháp hơn năm năm cô chưa từng thấy cô gái khả nghi nào xuất hiện bên cạnh Tezuka cả!
Mà lần này Tezuka lại không trả lời, chỉ chậm rãi uống hết một ly rượu. Nghĩ đến người kia, tim Tezuka lại một lần nữa đau đớn. Đã nhiều năm như thế, trước sau anh vẫn không quên được, không quên được cái người từng nhỏ giọng gọi anh “băng sơn đội trưởng” kia, không quên được người luôn thích tháo kính anh xuống kia, không quên được cái người đã biến mất kia.
“Hội trưởng, tiết lộ một chút đi, anh làm em thấy hứng thú như vậy, đêm nay nhất định em không ngủ được rồi.” Vốn cho rằng mình sẽ không để ý, nhưng sau khi nghe được thì vẫn có chút thất vọng, ai, phụ nữ mà, luôn luôn quen thói lừa dối chính mình như thế. Pody nghĩ như vậy, thấy hai người phản ứng so với cô còn rõ ràng hơn, Pody dùng nụ cười che giấu sự thất vọng dưới đáy lòng.
Lại uống hết một ly rượu, Tezuka đứng lên, “Thời gian không còn sớm nữa, sáng sớm ngày mai tôi còn phải tập luyện.” Anh biết bọn họ hiếu kỳ, nhưng điều anh có thể nói chỉ là như vậy, anh không muốn có người đi quấy rầy sự bình yên của người kia.
“Hội trưởng. . .” Pody vẫn không chịu buông tha.
“Pody. . .” Một tay Tezuka sờ lên cổ tay mình, “Người tôi thích . . . đã về bên Thượng đế. . .” Anh vừa nói xong, những người khác lập tức yên lặng, “Bây giờ tôi không có dự định quen bạn gái, mục tiêu duy nhất hiện tại của tôi là đạt vô địch tất cả các giải lớn, tạm thời không suy nghĩ những chuyện khác.” Vô địch tất cả các giải lớn, người kia nhất định sẽ rất vui vẻ, anh rất nhớ nụ cười của cậu.
“A. . . Vâng. . . Hội trưởng. . .” Pody cũng không biết vì sao mình lại nói “vâng”, chỉ là khi nhìn thấy trong mắt Tezuka xẹt qua một tia bi thương, cô liền vô ý thức mà nói như thế. Đã về bên Thượng đế. . . Pody có cảm giác muốn khóc. Người như vậy rất khó yêu thương ai đó, một khi đã yêu thì tình cảm đó sẽ là khắc cốt ghi tâm, thế nhưng, người anh yêu lại đã. . .
“Hôm nay cảm ơn mọi người.” Lần thứ hai nói lời cảm ơn, không phải Tezuka không thấy vẻ mặt thất vọng của hai người bên cạnh, nhưng tim anh. . . đã ở bên thiên sứ rồi.
Trong căn phòng lớn, một người bận rộn đi lại, lau khô bàn và sàn nhà, mang chăn trong phòng ngủ lên sân thượng phơi nắng, sau đó tưới nước cho cây tiên nhân chưởng trên sân thượng. Làm xong những việc đó, người này lại đi tới lầu hai tiếp tục thu dọn. Lúc này, cửa phòng tầng dưới bị mở ra, một thanh niên vui vẻ chạy vào, vừa đổi giày vừa kêu lên: “Yukimura, là cậu à?” Không ngờ có người còn tới quét tước sớm hơn anh.
“Fuji, ” nghe được âm thanh, Yukimura xuống lầu, “Không phải cậu đi Osaka sao?”
“Đêm qua đã trở lại rồi.” Fuji đi tới lấy khăn lau trong tay Yukimura, “Còn lại để tôi làm đi, cậu hãy nghỉ ngơi một chút.” Trong mấy người bọn họ chỉ có anh và Yukimura còn ở lại Nhật Bản, thế nên cứ vài ngày bọn họ lại tới nơi này giúp người kia dọn dẹp nhà cửa.
“Tôi đi chuẩn bị cơm trưa.” Yukimura không từ chối, đi vào phòng bếp. Tuy rằng Anthony để căn nhà trọ lại cho bọn họ nhưng họ cũng không bao giờ ngủ lại trong phòng của người nọ nữa, bọn họ không muốn bóng dáng của người kia càng ngày càng ít đi.
“Được.” Fuji lên lầu tiếp tục công việc của Yukimura.
… . .
“Hai tháng nữa Tezuka phải đi Manchester tham gia thi đấu. Cậu ấy nói muốn tới Luân Đôn thăm người nhà của Itsuki-chan, tôi đã bảo cậu ấy thay chúng ta mang bồn cây tiên nhân chưởng cho Itsuki-chan.” Trong bữa cơm, Yukimura nói.
“Năm nay Ryoma không tham gia à?” Không biết rõ chuyện, Fuji hỏi.
“Ừ, Ryoma nói đến lượt Tezuka rồi, cậu ấy muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Từ sau khi Itsuki-chan đi, anh bắt đầu học làm đồ ăn Trung Quốc, nhưng kiểu gì cũng không ngon như Itsuki-chan làm. Ăn một bát cơm, Yukimura liền ngừng đũa.
“Yukimura, tôi chuẩn bị đi Anh du học.” Cơm nước xong, Fuji nói, “Đại học y Luân Đôn đã thông báo, sang năm tôi sẽ tới đó làm nghiên cứu sinh.” Luân Đôn, nơi làm anh thương tâm nhưng cũng không thể bỏ lại.
“. . . .” Yukimura lặng yên trong chốc lát, “Các cậu đều đi. . .” Năm thứ nhất, Tezuka phải đi Pháp. Năm thứ hai, Atobe vì sinh ý gia tộc mà đi Mỹ. Echizen thì trở về Mỹ ngay sau khi người nọ đi, bây giờ ở Nhật Bản chỉ còn lại mình anh.
“Yukimura, giờ đã sáu năm rồi, tôi vẫn không tin được là Itsuki-chan đã đi. . . Ngày hôm qua tôi còn mơ thấy cậu ấy. . . Yukimura, cậu nói thật sự có Thượng đế không nhỉ? Vì sao Itsuki-chan lại biến mất, vì sao. . . Thượng đế lại dẫn cậu ấy đi.” Đôi mắt xanh thẳm của Fuji trong suốt nhưng lạnh lùng, một tầng sương mờ dần dần bị viền mắt hấp thu không hề chảy ra.
“. . . Itsuki-chan thật vô trách nhiệm mà. . .” Yukimura thương cảm cười, “Trộm đi nụ hôn đầu tiên của chúng ta, thế nhưng lại biến mất không thấy nữa. . . Chờ cậu ấy trở về. . . tôi cũng muốn đánh mông cậu ấy giống như Anthony. . .” Không có gì tàn nhẫn hơn việc phải mở to mắt nhìn người mình thích dần dần mất đi hơi thở, chậm rãi biến mất.
“Đúng vậy. . . Itsuki-chan. . . thực sự là vô trách nhiệm mà.” Fuji hôn lên vòng tay màu lam trên cổ tay, “Sức khoẻ bác gái không tốt lắm, sau khi đến Luân Đôn thỉnh thoảng tôi sẽ đi thăm bác ấy. Người Itsuki-chan không yên lòng nhất chính là bác gái.” Sự biến mất của Ogihara làm Fuji từ bỏ công việc chụp ảnh mình yêu nhất để học y.
“Fuji. . .” Trong mắt Yukimura là tưởng niệm thật sâu, “Gần đây tôi luôn có cảm giác. . . Tôi cảm giác. . . Itsuki-chan sắp trở về. . .” Itsuki-chan đã nói rồi, cậu sẽ cầu xin Thượng đế cho cậu trở về, mà mấy ngày nay, loại cảm giác này của anh cực kì mạnh mẽ.
“Ừ nhỉ. . . Yukimura này, có lẽ là Itsuki-chan thực sự sẽ trở về nhỉ. . . Tôi đang chờ mong kỳ tích xuất hiện.” Fuji cười, đôi mắt trăng tròn mang đầy hi vọng.
“Ừ, tôi cũng chờ mong kỳ tích xuất hiện. . .” Chờ mong một ngày nào đó, đột nhiên có người nói với anh “Seiichi niichan, có thể ăn trưa với tôi không?”
… . . .
… … . . .
Trong nhà hàng, một người con trai tuấn mỹ ngồi uống rượu một mình. Tiếng đàn dương cầm du dương làm tâm tình anh rất thoải mái. Trên mặt anh là nụ cười nhàn nhạt, mái tóc màu xám bạc khẽ lay động dưới ánh đèn càng làm nổi bật sự anh tuấn của anh. Xung quanh thỉnh thoảng lại có cô gái nào đó nhìn trộm anh, nhưng dường như anh đang say sưa trong âm nhạc mà không hề phát hiện. Một bản nhạc kết thúc, người con trai kia không hề keo kiệt vỗ tay, tỏ vẻ thoả mãn. Ngay cả tư thế vỗ tay của anh cũng cực kỳ ưu nhã, giống như một hoàng tử thời cổ đại.
Vài phút sau, bồi bàn của nhà hàng đưa một thanh niên thân hình cao lớn, mặt không biểu cảm, thần thái lãnh khốc đi tới chỗ anh. Sau đó chỉ thấy người nọ ngồi xuống, tự mình rót một ly rượu, sau khi uống một ly mới bắt đầu gọi đồ ăn. So với người con trai ưu nhã kia, cử chỉ của thanh niên này có chút thô lỗ, nhưng vẻ ngoài lãnh khốc của anh lại có phong vị khác, cũng thu hút sự quan tâm của rất nhiều cô gái.
“Echizen, bổn đại gia thật hiếu kỳ, vì sao lần nào cậu cũng muộn?” Chậm rãi nhấp một ngụm rượu, Atobe cho dù không vui thì trên mặt vẫn cười như trước, nhưng nếu nhìn kỹ mà nói thì sẽ nhận ra trong mắt anh một tia lửa giận.
“Tắc đường.” Ryoma lấy lý do như thường lệ, nguyên nhân thật sự là anh bận ngủ nướng.
“Hừ!” Atobe dĩ nhiên không tin, chẳng qua không muốn bị một vấn đề quá khó giải quyết làm lãng phí nhiều thời gian, “Ngày mai tôi phải về Nhật Bản, cần bổn đại gia mang cái gì về không?” Atobe hỏi. Từ sau khi anh đến Mỹ, mỗi tuần anh và Ryoma sẽ gặp nhau một lần. Tuy rằng bây giờ anh rất ít đánh tennis nhưng anh vẫn quan tâm đến các trận đấu tennis, dù sao hai người bạn tốt nhất đều là tuyển thủ tennis cực kì nổi tiếng hiện nay.
“Mang ít cá về là được.” Ryoma vẫn trả lời như trước. Lúc này bồi bàn bắt đầu bưng đồ ăn của hai người lên, Ryoma vốn đã đói ngấu liền im miệng bắt đầu chuyên tâm ăn.
Atobe ăn vài miếng, nụ cười trên mặt có chút thâm ý, “Tezuka muốn đi Luân Đôn thăm cha mẹ Itsuki-chan, tôi đã nhờ cậu ta thay chúng ta tặng bác gái một bó hoa linh lan.” Vì sinh ý gia tộc, anh đã đi Luân Đôn vài lần, mỗi lần đều sẽ tặng cho mẹ Itsuki-chan một bó linh lan mà nàng thích nhất. Echizen ngừng lại, nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi “Ừ” một tiếng, sau đó bắt đầu uống rượu.
“Echizen, 18 tháng 7 năm nay chúng ta cùng đi Luân Đôn đi, đi thăm Itsuki-chan.” Bọn họ cũng không nói là ngày giỗ, với họ, người kia không hề chết, chỉ là về lại thế giới vốn có của cậu mà thôi.
Ryoma gật đầu, “Cho một chai whisky.” Mỗi lần nhớ cậu, anh đều làm mình say mèm.
“Ryoma, ” Atobe không để bồi bàn rót rượu, “Sắp tới cậu không phải thi đấu, hay là cùng tôi quay về Nhật Bản đi, vừa lúc gặp Fuji bọn họ một chút, nghe nói Fuji sắp đi Luân Đôn du học rồi.”
Nhật Bản. . . Khớp hàm Ryoma cắn chặt một chút, tay vô ý thức sờ lên dây chuyền màu hổ phách trên cổ. Đi xem căn nhà của cậu ấy đi, biết đâu còn có thể ngửi thấy một tia mùi hoa thì sao.
“Anh định đi lúc nào?”
“Chuyến bay chiều ngày mốt.”
“Tôi sẽ đến thẳng sân bay.”
Nói xong, Ryoma tiếp tục cúi đầu ăn cơm, mà Atobe lại không động đũa nữa, chỉ chậm rãi nhấp rượu, ánh mắt chẳng biết đã bay tới nơi nào.
… . . . .
Xe chạy rất nhanh trên đường, sau đó “Két” một tiếng đứng trước cửa một tòa biệt thự, cửa mở ra, xe liền chạy vào.
“Cậu chủ.” Quản gia cầm lấy cà vạt Atobe cởi ra.
Cả người Atobe đầy mùi rượu, anh vẫn rất thanh tỉnh đi vào trong nhà. Cởi Âu phục ra, Atobe trực tiếp lên lầu đi vào phòng mình.
Thả mình xuống chiếc giường nước màu hoa hồng, Atobe nằm thẳng không nhúc nhích, trên tường trước giường treo một tấm ảnh thật lớn, trong ảnh là Atobe đang dùng một tay ôm một người cực kì xinh đẹp nhưng lại rất gầy gò và sắc mặt tái nhợt. Người trong ảnh kia tuy rằng đang bệnh nhưng nụ cười của cậu vẫn tươi đẹp như vậy, có thể nhận ra là cho dù thân thể không tốt thì cậu cũng không có một tia tiêu điều, nụ cười của cậu vẫn luôn trước sau như một, ngọt ngào, thuần khiết.
“Cậu chủ.” Quản gia bưng một bát canh giải rượu đưa tới. Uống hết canh giải rượu, Atobe ngồi xuống nhìn tấm ảnh trên tường. . .
… . . .
“Keigo, tôi nghĩ màu hồng rất hợp với anh, trước đây tôi luôn nghĩ con trai mà phối với màu hồng thì rất kỳ quái, thế nhưng Keigo thì không.” Người có sắc mặt không tốt hăng hái bừng bừng mang một bó hoa hồng thật lớn đến đặt bên cạnh Atobe, tiếp theo rút ra một cành gài lên người anh, “Ừm, rất cao quý.” Hình như rất thoả mãn với sự phát hiện của mình, người này cười thật vui vẻ.
“Tôi nghĩ em càng hợp với màu hồng hơn.” Lấy bông hoa xuống, Atobe vân vê nó nát vụn, buông cánh hoa rơi lên trên thân thể người nọ, muốn làm cho gương mặt cậu thoạt nhìn hồng nhuận một chút.
“Keigo, anh làm như vậy lãng phí quá.” Người này mang số hoa còn lại đến cắm ở bình hoa trên tủ bên giường anh, “Hoa đang nở đẹp.” Mùi thơm đặc biệt của hoa hồng không thể lấn át được mùi hoa đang tỏa ra từ người này, thấm đầy gian phòng.
“Keigo, chụp ảnh với tôi đi, hôm qua tôi xem lại một chút, phát hiện tôi có rất ít ảnh chụp chung với Keigo.” Cắm hoa xong, người này lấy cameras ra. Từ sau khi cậu “sinh bệnh”, cậu luôn nỗ lực lưu lại hình ảnh của mình trên thế giới này.
Bờ vai dưới bàn tay mình chỉ còn toàn xương, tuy rằng Atobe rất khó chịu nhưng trước cameras anh vẫn lộ ra nụ cười đẹp nhất của mình, bởi vì người phía trước kia vẫn đang cười rất vui vẻ.
… . . .
“Itsuki. . .” Anh vẫn đang chờ mong kì tích, chờ mong một kì tích đột nhiên xuất hiện.