Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 781 Bà nội nó, làm màu!

  1. Home
  2. Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)
  3. Chương 781 Bà nội nó, làm màu!
Prev
Next

“Chuyện này tự ngươi xử lý đi, tóm lại, ngươi chỉ cần chứng minh năng lực trước toàn bộ người trong tông môn là được rồi. Nếu ngươi không bằng hai người kia, thì cả đời này cứ ở lại phòng tạp dịch đi là vừa!” Tà Vô Nguyện nhẹ nhàng phất ống tay áo, vẻ mặt lão ta lạnh nhạt, bình đạm lên tiếng: “Còn nữa, ở trước mặt bản tông chủ, đừng có không lựa lời mà nói, cả ngày chỉ biết đánh rắm, đây là cảnh cáo lần đầu, lần sau ta sẽ không tha cho ngươi dễ như vậy đâu, hiểu chưa?”

Bà nội nó, làm màu!

Trác Uyên bất lực sờ mũi, trong lòng hắn thầm suy nghĩ gì đấy,nhưng lại vô cùng thành thật mà gật đầu: “Biết rồi!”

“Vậy thì tốt, đã là đệ tử tạp dịch, thì mau bắt đầu quét dọn đi. Để bản tông chủ nhìn xem, ngươi có xứng đáng là đệ tử tạp dịch không?” Tà Vô Nguyệt cười gian, như thể đang chế giễu mà nhìn về phía Trác Uyên nói.

Đường đường là một thế hệ kiêu hùng, người đầu tiên quét sạch các thế lực lớn ở Thiên Vũ, dáng vẻ của hắn lúc làm công việc bình thường như dọn vệ sinh sẽ như thế nào nhỉ?

Trong lòng Tà Vô Nguyệt khẽ cười thầm, nhìn chăm chú vào hắn không rời.

Trác Uyên chỉ đành trợn mắt, trong lòng vô cùng tức giận, hắn vung tay lên, cây chổi lập tức từ trên cao bay lên, hắn khẽ rít gào một tiếng, trông rất có phong độ của một đại tướng. Một tia sáng vàng lướt qua chân, lau nhẹ trên mặt đất, tốc độ nhanh tới mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường, trong thời gian ngắn đã qua lại hơn trăm lần.

Chỉ một lúc, đất đá bay mù mịt, tiếng xé gió vang lên, sợ bóng sợ gió, đột nhiên cả đại điện nổi lên một trận gió lốc màu vàng, rít lên từng hồi. Bụi bay mù mịt, trong phút chốc đã không thấy người đâu.

Khụ khụ khụ…

Tà Vô Nguyệt ho khan dữ dội, vội vàng che mũi lại, xua tay hét lớn: “Dừng lại, Trác Uyên ngươi mau đứng lại cho ta!”

“Ơ, tông chủ làm sao vậy?” Trác Uyên sững sờ, vội vàng dừng động tác trong tay lại, gió lốc trên trời cũng ngay lập tức dừng lại một cách đột ngột.

Tà Vô Nguyệt hung hăng nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt hiện rõ sự giận dữ, trán nổi đầy gân xanh, lão ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Có phải ngươi cố ý không, làm gì có ai quét dọn như vậy bao giờ, ngươi tính đánh nhau à?”

“Hả… Quét như vậy không được á, rất sạch sẽ mà!” Vẻ mặt Trác Uyên vô tội, chỉ vào khu đất ba mẫu dưới chân hắn nói.

Chưa kể, nó thật sự vô cùng sạch sẽ, những phiến đá xanh trong hành lang không có một chút bụi băm nào. nhưng chỉ trong chớp mắt, phiến đá màu xanh kia bị hắn quét thành đá trắng.

Lông mày Tà Vô Nguyệt khẽ nhíu chặt lại, lão ta không còn gì để nói nữa, chỉ biết nắm chặt quả đấm, cắn răng nói: “Nếu không vì giữ ngươi lại sẽ có tác dụng lớn, thì chắc chắn bây giờ bổn tọa đã đánh ngươi chết. Được rồi, ngươi không cần quét dọn nơi này nữa, mau làm việc khác đi!”

“Được thôi!”

Trác Uyên cũng trở nên vô cùng hiểu chuyện, đặc biệt nghe lời mà quay người rời đi, nhưng lão ta chỉ vừa thả lỏng, thì lại nghe thấy một tiếng động lạ khác, là một bình sứ Thanh Hoa bị đập vỡ tan thành trăm mảnh.

Ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy cây chổi hắn kẹp dưới nách, vô tình lướt trúng cái bình sứ rồi đập nó tan tành.

Nhưng trông rác Uyên rất có tinh thần trách nhiệm, hắn vội vàng xua tay, nói: “Không sao, tông chủ, để ta dọn cho!”

Nhưng Tà Vô Nguyệt đã không thể chịu đựng được nữa, lão ta lập tức mắng to: “Ngươi thu thập cái rắm, càng thu thập càng loạn hơn. Cút, cút ra ngoài cho lão phu. Lão phu thấy ngươi không hợp với công việc này chút nào. Sau này việc quét dọn phòng ngươi không cần phải làm nữa, ngươi chỉ cần suy nghĩ thật kỹ cách làm sao để ra khỏi phòng tạp dịch cho lão phu là được rồi!”

“Được, thưa tông chủ!” Trác Uyên nhẹ gật đầu, trong lòng hắn cười thầm, mừng rỡ chạy ra khỏi đại điện, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu.

Chỉ còn lại một mình Tà Vô Nguyệt ngồi ngay ngắn trên ghế ngọc, nhìn theo hướng Trác Uyên rời đi, cả người tức giận đến mức muốn nổ tung. Lại nhìn đống bừa bộn trên mặt đất, một bụng tức giận không có chỗ nào để xả, giận đến mức nghiến răng nghiến lợi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

btTndpdT8Wzn7ZvTzmc0TSuBALH9E9Pftpdl662Y
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
01/03/2026
images (1)
Vạn Cổ Cuồng Đế – Tịch Thiên Dạ (FULL)
30/11/2025
25398s
Cao thủ hạ sơn, chín vị sư tỷ quá sủng tôi
16/11/2025
X0x1k3jKAPwvYPZaIzPsth1qZgO1ZzPi91J662tD
Thần Y Trọng Sinh – Mạc Phàm (FULL)
28/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247