Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 670 “Trác quản gia, người có thứ tốt?”

  1. Home
  2. Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)
  3. Chương 670 “Trác quản gia, người có thứ tốt?”
Prev
Next

Mọi người nghe xong, đều khẽ gật đầu đồng ý.

“Có điều, nghĩa phụ ngài ấy…” Độc Cô Hỏa ngập ngừng, lo lắng hỏi.

Độc Cô Lâm không nhịn được cười một tiếng, hờ hững nói: “Mặt mũi nghĩa phụ dĩ nhiên quan trọng, là ta làm mất mặt lâm hổ, Độc Cô Lâm tham sống sợ chết, cầu cứu tiểu Ngũ, sau này ta sẽ một mình gánh chịu chuyện này!”

“Ài, sao có thể để mỗi ngươi bị tổn hại danh dự, thêm cả ta nữa, ta cũng không muốn chết!” Độc Cô Phong khoát tay, khẽ cười ra tiếng.

Độc Cô Hỏa và Độc Cô Sơn thấy thế, cũng nhún vai bĩu môi nói: “Đại ca, Nhị ca, ban đầu bốn huynh đệ chúng ta đã từng thề cùng sống cùng chết. Nếu các người muốn sinh thì nên dẫn theo hai người chúng ta đi với chứ!”

Nghe thế, bốn người nhìn nhau lần nữa đồng loạt cười to.

Tiếp đó, Độc Cô Lâm tiện tay lấy danh nghĩa bốn người phát ngọc giản ra khỏi sơn cốc. Ánh sáng xanh biếc mang theo toàn bộ hy vọng sống còn của đại quân Độc Cô phóng thẳng lên trời, mất hút trong nháy mắt.

Chẳng qua là, bọn họ không chú ý tới ở rừng rậm cách đó không xa, Độc Cô Chiến Thiên đang đứng đó chăm chú nhìn về phía mình.

Trên mặt hiện lên chút vui vẻ, Độc Cô Chiến Thiên thở dài một tiếng, cười cười lắc đầu: “Ài, bốn đứa nhỏ ngốc, con đường sau này của các ngươi còn dài đã thế mang theo tiếng xấu mất liêm sỉ, vẫn là để cho lão phu tới gánh đi…”

Vừa nói, bóng dáng cường tráng cũng dần dần biến mất giữa màn sương trắng…

Bên kia, bên trong một căn mật thất của Lạc gia tại Thành Phong Lâm, Lệ Kinh Thiên đang lẳng lặng nằm trên giường đá, sắc mặt tái nhợt. Hai người vây quanh bên cạnh lão ta, chính là đại quản gia Trác Uyên và Nghiêm Tùng – trưởng lão đan phòng!

Nghiêm Tùng cẩn thận kiểm tra một lượt, không nhịn được bất đắc dĩ lắc đầu, than nhẹ: “Ài, Lệ Lão này cũng thật là bướng bỉnh, thà liều mạng gây nguy hiểm gân mạch cũng phải vang danh một thời. Bỏ lỡ cả đời, cần gì chứ?”

“Ha ha ha…Người mê võ nghệ trên thế gian, ngươi không hiểu!” Trác Uyên không nhịn được khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Nghiêm Tùng, chế giễu: “Ngươi quên Bách Gia Tranh Minh tại Thành Hoa Vũ, ngươi cũng vì đánh cuộc với ta mà quyết tâm liều mạng nhả ra ngoài chỉ vì muốn luyện đan thắng ta. Ngươi cố chấp, không kém lão nha!”

Nghe được lời này, Nghiêm Tùng gật đầu cười: “Trác quản gia đã nghe lời này chưa, củ cà rốt cải xanh cũng có sở thích. Lệ Lão là người mê võ nghe, lão phu là đan si. Hai người chúng ta đều có thể vì sở thích của mình mà bất chấp hết thảy, ngược lại đúng thật cùng suy nghĩ!”

“Ha ha ha…Ta chỉ thích tính này của các ngươi, đủ cố chấp, có thể bồi dưỡng!” Trác Uyên toét miệng cười, hớn hở nhìn hai người, trong mắt ngập tràn vẻ tán tưởng.

“Có điều, năm đó lão phu đại nạn không hết, hôm nay được Trác quản gia bồi dưỡng cũng vào hàng ngũ đan sư tầng chín. Nhưng, bây giờ gân mạch Lệ Lão đứt thành từng khúc, sợ rằng đã phế rồi, sau này làm gì nữa? Nếu để cho lão biết sau này không biết cách nào tu luyện nữa, phỏng đoán còn thống khổ hơn so với giết lão, ài!” Nghiêm Tùng bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài lên tiếng: “Hôm nay có thể tạm thời giúp lão ta tu bổ gân mạch, sợ rằng chỉ có rễ bồ đề, bất quá bây giờ đồ chơi kia đã bị luyện hóa mất, thế nào mới tốt…”

Ánh mắt không nhịn được sáng lên, Nghiêm Tùng nhìn về phía Trác Uyên, cười nịnh nói: “Trác quản gia, người có thứ tốt?”

“Dĩ nhiên!” Trác Uyên nhíu mày khẽ cười ra tiếng: “Nếu không, lúc lão đổ máu với Hoàn Phổ Phong Lôi, ta ra tay ngăn cản gì cho mệt. Chính là bởi vì có ta có biện pháp cứu mới để cho lão tự mình hoàn thành tâm nguyện!”

Vừa nói, trong tay Trác Uyên chợt lóe lên ánh sáng, cầm ra bình sứ nhỏ, cười nói: “Nếu bên trong là linh dược cực hiếm, mật hoa trăm ngày, sương trắng của trời, đây là dược liệu luyện chế đan dược cực quý. Dùng nó luyện thành đan thượng phẩm, thông thiên đan, có thể thông gân cốt, tráng kiện. Đừng nói gân mạch lão đứt đoạn từng khúc, nát bấy thì cũng có thể hồi phục thôi. Hơn nữa, nó còn khiến gân mạch mạnh hơn, là linh dược tốt nhất vì người sinh ra!”

“Cái gì, đan cấp mười?” Con ngươi Nghiêm Tùng bất giác cứng lại, nuốt nước miếng ‘Ừng ực’, mắt ngập tràn lửa dục vọng…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Kiem-Dao-Thong-Than-Audio-Truyen
Kiếm đạo độc thần
30/11/2025
Gemini_Generated_Image_jo9t0mjo9t0mjo9t
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Lâm Phong
04/03/2026
btTndpdT8Wzn7ZvTzmc0TSuBALH9E9Pftpdl662Y
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
01/03/2026
Gemini_Generated_Image_vdpq13vdpq13vdpq
Vạn Dặm
16/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247