Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm) - Chương 296: Âm hiểm như loài rắn.(1)
- Home
- Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)
- Chương 296: Âm hiểm như loài rắn.(1)
“Đáng chết, thân thể tiểu tử này sao lại cứng rắn đến trình độ này chứ, đây còn gọi là người sao? Đánh hắn một quyền, tay lão tử cũng sắp bị phế rồi!”Lâm Tử Thiên chắp tay sau lưng, ngửa mặt một góc 45 độ nhìn lên bầu trời, dáng vẻ như một thế ngoại cao thủ.Mọi người nhìn vậy thì đều nói rằng bình thường ông ta bị người khinh bỉ thành quen, thật vất vả lắm mới lộ mặt được một chút, còn không làm ra vẻ một lần ư? Nhưng mọi người sao có thể nghĩ đến, hiện tại trong mắt ông ta đã ngấn đầy nước mắt, nếu không bảo trì tư thế nhìn lên thì chỉ sợ sẽ bị người ta nhìn ra, vậy càng mất hết mặt mũi.Nhưng muốn nhịn, lại nhịn không được!Tay ông ta thật sự quá đau…
“Bịa đặt? Lâm trưởng lão đúng là dễ quên, kéo quần lên thì không nhận nợ. Bây giờ có bắp đùi kiên cố, thì quên hương thơm đùi ngọc năm đó ư?”
Trác Phàm xùy cười một tiếng, nói xong còn như có như không có nhìn về phía vị trí lâu chủ đài.
Nhìn thấy ánh mắt chế nhạo của Trác Phàm, lâu chủ Mẫu Đơn không khỏi cảm thấy xấu hổ, hung hăng trừng hắn một cái.
“Bịa đặt? Lâm trưởng lão đúng là dễ quên, kéo quần lên thì không nhận nợ. Bây giờ có bắp đùi kiên cố, thì quên hương thơm đùi ngọc năm đó ư?”
Trác Phàm xùy cười một tiếng, nói xong còn như có như không có nhìn về phía vị trí lâu chủ đài.
Nhìn thấy ánh mắt chế nhạo của Trác Phàm, lâu chủ Mẫu Đơn không khỏi cảm thấy xấu hổ, hung hăng trừng hắn một cái.